Xương Đức Cung (Hangul창덕궁; Hanja昌德宮; RomajaChangdeokgung) là một cung điện nằm trong một công viên lớn của Seoul, Hàn Quốc. Đây là một trong năm cung điện được các vua của nhà Triều Tiên (1392–1897) xây dựng.[1] Xương Đức cung là cung điện quan trọng thứ hai và đã đóng vai trò quan trọng nhất trong 270 năm cho đến khi Cảnh Phúc cung được xây dựng lại vào năm 1868. Tuy nhiên dưới sự thống trị của đế quốc Nhật Bản đầu thế kỷ 20 thì cung điện cũng chỉ còn lại 30% các công trình.

Di sản thế giới UNESCO
Korea-Seoul-Changdeokgung-Injeongjeon-03.jpg
Xương Đức cung Nhân Chính điện
Tên chínhTổ hợp cung điện Xương Đức cung
Vị tríHàn Quốc
Tham khảo816
Công nhận1997 (Kỳ họp 21)
Diện tích57,9 ha (0,224 dặm vuông Anh)
Websiteeng.cdg.go.kr/main/main.htm
Tọa độ37°33′B 126°59′Đ / 37,55°B 126,983°Đ / 37.550; 126.983Tọa độ: 37°33′B 126°59′Đ / 37,55°B 126,983°Đ / 37.550; 126.983
Changdeokgung trên bản đồ Hàn Quốc
Changdeokgung
Vị trí của Changdeokgung tại Hàn Quốc
Changdeokgung
Hangul
Hanja
Romaja quốc ngữChangdeokgung
McCune–ReischauerCh'angdŏkkung
Hán-ViệtXương Đức cung

Lịch sửSửa đổi

Thủ đô của triều đại Triều Tiên đã được chuyển từ Khai Thành ở phía Bắc đến Hán Dương (Seoul ngày nay) vào năm 1392, nhưng cung điện thực sự được xây dựng bắt đầu vào tháng 10 năm 1404, trong năm thứ 4 trị vì của vua Thái Tông. Chính điện được bắt đầu xây dựng vào tháng 02 năm 1405 và được hoàn thành vào tháng 10 cùng năm. Từ đó cung điện có tên gọi là Xương Đức cung nghĩa là "Cung điện phát huy đức hạnh". Cung điện đặt ở phía Đông của Cảnh Phúc cung nên được gọi là Đông Cung.

Đất đai vườn tược của cung điện hiện nay hơi lớn hơn so với diện tích ban đầu của chúng, vì các vị vua kế vị thường cho bổ sung suốt trong thời gian lâu dài. Mặc dù Cảnh Phúc cung trên thực tế lớn hơn, nhưng Xương Đức cung là một nơi yêu thích của các vị vua vì nó được thiết kế và xây dựng theo thông số kỹ thuật Hàn Quốc được lưu truyền từ thời Tam Quốc (Triều Tiên), do đó còn giữ lại được nhiều truyền thống độc đáo của Hàn Quốc.

Sau khi Nhật chiếm đóng từ năm 1910, các khu đất đai vườn tược của cung điện đã được sắp xếp lại, một số bị phá hủy, và thậm chí một số công trình kiến trúc được đưa sang Nhật Bản. Cũng như các cung điện khác, nhiều công trình phụ trợ của Xương Đức cung đã bị dỡ bỏ, nhìn chung nhiều khu vườn của cung điện mất đi tính chân xác của chúng. Riêng Xương Đức cung vẫn còn giữ được vị trí lý tưởng của nó, phía Đông là Xương Khánh cung, phía Đông Nam là Tông miếu (Khu mộ tổ của hoàng tộc và đền thờ), phía Tây là nơi ở chính thức - Cảnh Phúc cung.

 
Đông Cung Đồ - Bản đồ vẽ toàn bộ Xương Đức cung và Xương Khánh cung

Kiến trúcSửa đổi

 
Đôn Hóa môn (Donhwamun)- cổng chính vào cung

Các cấu trúc chính của Xương Đức cung gồm có cửa Đôn Hóa môn , cây cầu bằng đá đá hoa cương Cầu Cẩm XuyênNhân Chính điện có chức năng như nhà làm việc của triều đình. Tuyên Chính điện được dùng cho các công việc của triều đình giữa vua và các thượng thư của ngài. Đại Tạo điện được dùng như hậu cung vương phi cũng là nơi ngủ của vua và khu dạy học dành cho các vương tử. Các khu vườn gốc đã bị phá hủy nhiều lần. Trong suốt thời gian bị Nhật chiếm đóng các tòa nhà hiện có phần nào đã bị Tây hóa.

  • Đôn Hóa môn - Donhwamun (돈화문, 敦化門), cổng chính của Xương Đức cung (đại môn), xây năm 1412.
  • Nhân Chính điện - Injeongjeon (인정전, 仁政殿), trung tâm của Xương Đức cung.
  • Tuyên Chính điện - Seonjeongjeon (선정전, 宣政殿), là nơi vương thần nghị luận cũng như tổ chức yến tiệc hay thi cử cho các Nho sinh.
  • Hi Chính đường - Huijeongdang (희정당, 熙政堂), phòng sinh hoạt hàng ngày của vua.
  • Đại Tạo điện - Daejojeon (대조전, 大造殿), nơi sinh hoạt của các vương phi.
  • Bí uyển - Biwon(비원, 秘苑), kiến trúc vườn tiêu biểu của Hàn Quốc.
 
Hệ thống lò sưởi gầm các tòa nhà trong cung vào mùa đông (không có ở Việt NamTrung Quốc)

Một đặc điểm đặc biệt của cung điện Xương Đức cung là việc xây dựng ít làm ảnh hưởng đến môi trường tự nhiên và khai thác triệt để sự hài hòa với thiên nhiên. Các tòa nhà được thiết kế và xây dựng để làm sao hòa lẫn với môi trường xung quanh liền ngay một cách dễ dàng và thậm chí các hướng đã được đưa ra xem xét cẩn thận trong việc lập kế hoạch và xây dựng. Không gian đã được sử dụng để đem lại bầu không khí hoàn toàn khác nhau trên khắp các khu vườn. Ngoài ra, nhiều quan điểm khác nhau đối với mỗi tòa nhà trên các khu vườn vẫn tiếp tục được đưa ra xem xét cẩn thận.

Tuy nhiên, các khu vườn vẫn giữ lại nhiều sự riêng tư cho cuộc sống vương cung, được minh chứng là có rất ít cổng vào. Vẫn còn có một số lượng lớn các hiện vật đã được bảo quản để thông tin cho chúng ta về cuộc sống ở thế giới bên trong của cung điện. Và ngay cả hôm nay, kiến trúc Xương Đức cung vẫn còn giữ lại sự thuần túy Hàn Quốc nhất trong tất cả các cung điện. Xương Đức cung đã có một ảnh hưởng lớn đến sự phát triển của kiến trúc Hàn Quốc về quy hoạch cảnh quan, sân vườn, nghệ thuật liên quan trong nhiều thế kỷ. Nó phản ánh các giá trị kiến trúc tinh tế, hài hòa với cảnh đẹp xung quanh. Khuôn viên cung điện là một ví dụ nổi bật của kiến trúc cung điện Viễn Đông và thiết kế sân vườn, đặc biệt là cách bày trí mà ở đó các tòa nhà được hòa nhập và hài hòa với khung cảnh thiên nhiên, phù hợp với địa hình và sự duy trì độ che phủ của cây bản địa. Với các tiêu chí trên, quần thể kiến trúc Xương Đức cung được công nhận là Di sản văn hóa thế giới năm 1997.[2]

Hình ảnhSửa đổi

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ “The 5 Palaces of Seoul”. Chosun Ilbo. 24 tháng 1 năm 2012. Truy cập ngày 23 tháng 4 năm 2012. 
  2. ^ http://www.dtdtqnam.gov.vn/nghien-cuu-di-tich-danh-thang.aspx?name=139-cung-dien-changdeokgung

Liên kết ngoàiSửa đổi