Mở trình đơn chính
Hình tứ diện, một đối tượng thường gặp trong các bài toán hình học không gian.

Trong toán họchình học, hình học không gian là một nhánh của hình học nghiên cứu các đối tượng trong không gian 3 chiều Euclid.

Hình học khối tích (Stereometry) nghiên cứu các phép tính về thể tích của nhiều khối đặc khác nhau (các khối trong không gian 3 chiều) bao gồm hình chóp, hình lăng trụ và các đa diện; hình trụ tròn; hình nón; hình cụt; và khối cầu giới hạn bởi mặt cầu.[1]

Mục lục

Lịch sửSửa đổi

Trường phái Pythagoras đã nghiên cứu đến các đa diện đều, nhưng các hình chóp, lăng trụ, hình nón và hình trụ tròn chưa được nghiên cứu cho đến tận khi trường phái Platon thực hiện. Eudoxus đã thiết lập các tính toán, chứng minh hình chóp và hình nón có thể tích bằng một phần ba của lăng trụ và hình trụ tròn với cùng đáy và cùng chiều cao. Ông có lẽ cũng là người đầu tiên khám phá ra chứng minh được thể tích của khối cầu tỉ lệ với lập phương của bán kính của nó.[2]

Các chủ đềSửa đổi

Các chủ đề chính trong hình học không gian và hình học khối tích bao gồm

Các chủ đề cao cấp bao gồm

Các kỹ thuậtSửa đổi

Nhiều kỹ thuật và công cụ được sử dụng trong hình học không gian. Trong số đó, hình học giải tích và kỹ thuật giải tích vectơ đóng vai trò quan trọng khi cho phép áp dụng các tính chất của hệ phương trình tuyến tính và đại số ma trận để có giải quyết ở những chiều không gian lớn hơn.

Ứng dụngSửa đổi

Các định lý và tính chất của hình học không gian được ứng dụng trong đồ họa máy tính, định vị, tính toán thể tích, diện tích, kiến trúcxây dựng,...

Xem thêmSửa đổi

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ Kiselev 2008.
  2. ^ “Euclidean geometry”. Benno Artmann. Encyclopædia Britannica. Truy cập ngày 27 tháng 1 năm 2018. 

Tham khảoSửa đổi