Lên kế hoạch cho cuộc tấn công ngày 11 tháng 9

Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, 19 tên không tặc Hồi giáo đã kiểm soát bốn máy bay thương mại và sử dụng chúng làm vũ khí tự sát trong một loạt bốn hành động khủng bố phối hợp nhằm tấn công Trung tâm Thương mại Thế giớiThành phố New York, Lầu Năm GócQuận Arlington, Virginia, và một mục tiêu bổ sung ở Washington, DC. Hai chiếc máy bay đã đâm trúng Trung tâm Thương mại Thế giới trong khi chiếc thứ ba đâm trúng Lầu Năm Góc. Một chiếc máy bay thứ tư không bao giờ đến mục tiêu của nó, bị rơi xuống một cánh đồng ở Pennsylvania sau một cuộc nổi dậy của hành khách. Mục tiêu dự kiến được cho là là Điện Capitol Hoa Kỳ hoặc Nhà Trắng. Kết quả là 2.977 nạn nhân thiệt mạng, đây là cuộc tấn công nước ngoài đẫm máu nhất trên đất Mỹ, vượt quá cuộc tấn công bất ngờ của Nhật Bản vào Trân Châu CảngHonolulu, Hawaii vào ngày 7 tháng 12 năm 1941, giết chết 2.335 thành viên của Lực lượng Vũ trang Hoa Kỳ và 68 thường dân. Chương trình được al-Qaeda lên kế hoạch cẩn thận, và đã cử 19 kẻ khủng bố chiếm các máy bay Boeing 757Boeing 767, do American AirlinesUnited Airlines khai thác.

Bối cảnhSửa đổi

Nguồn gốc của Al-Qaeda bắt đầu từ năm 1979 khi Liên Xô xâm lược Afghanistan.[1] Ngay sau cuộc xâm lược, Osama bin Laden đã đến Afghanistan và giúp tổ chức các mujahideen Ả Rập. Cùng với Abdullah Azzam, một người Palestine-Jordan có ảnh hưởng đến bin Laden, họ thành lập Maktab al-Khidamat (MAK) vào năm 1984, để hỗ trợ cho các mujahideen Ả Rập tham gia thánh chiến ở Afghanistan.[1]

Vào cuối những năm 1980, Liên Xô đã rút lui trong thất bại. Bin Laden và Azzam đã thảo luận về tương lai của MAK và những việc cần làm với lực lượng mujahideen đã gây dựng. Bin Laden và Azzam đều muốn sử dụng lực lượng này như một "lực lượng phản ứng nhanh" để bảo vệ những người Hồi giáo bị áp bức trên khắp thế giới. Bin Laden muốn đào tạo các chiến binh thánh chiến trong chiến thuật khủng bố, trong khi Azzam đã phản đối với cách tiếp cận này, phát hành một fatwa nói rằng nó sẽ vi phạm luật Hồi giáo. Azzam nhắc lại lệnh hadith ra lệnh cho người Hồi giáo không được giết bất kỳ phụ nữ hoặc trẻ em nào.[2]

Vào tháng 11 năm 1989, ngay sau khi bin Laden và Azzam chia rẽ, Azzam bị giết ở Peshawar, Pakistan. Azzam và hai con trai của ông đang du hành đến Jummah (cầu nguyện thứ Sáu) thì một quả bom kích hoạt điều khiển từ xa phát nổ và giết chết họ. Người ta không biết chắc chắn bin Laden có đứng đằng sau vụ này hay không, nhưng điều này khó xảy ra. Tuy nhiên, bin Laden được tự do kiểm soát hoàn toàn MAK, tạo cơ sở cho al-Qaeda.[3] Dưới sự hướng dẫn của Tiến sĩ Ayman al-Zawahiri, bin Laden trở nên cực đoan hơn.[4]

Năm 1991, bin Laden chuyển đến Sudan, tại đó bin Laden chỉ huy các hoạt động ở Đông Phi, bao gồm cả cuộc tấn công năm 1993 vào quân đội Mỹ tại MogadishuSomalia. Dưới áp lực quốc tế, người Sudan đã buộc bin Laden phải rời khỏi Sudan vào năm 1996, và quay trở lại Afghanistan.

Hệ tư tưởngSửa đổi

Cuộc xâm lược Kuwait của Iraq vào năm 1990 đánh dấu một thời điểm mà bin Laden hướng sự chú ý của mình về phía Hoa Kỳ. Ông mạnh mẽ kêu gọi chế độ Ả Rập Xê Út không tiếp nhận 500.000 binh sĩ Mỹ, thay vào đó ủng hộ việc sử dụng lực lượng mujaheddin để lật đổ người Iraq. Bin Laden phản đối mạnh mẽ sự tiếp tục hiện diện của binh lính Mỹ ở Ả Rập Xê Út. Ông giải thích Nhà tiên tri Muhammad cấm "sự hiện diện thường xuyên của những kẻ ngoại đạo ở Ả Rập".[5] Điều này đã khiến bin Laden tấn công các mục tiêu quân sự của Mỹ ở Ả Rập Saudi. Ngoài ra, ngày được chọn cho vụ đánh bom đại sứ quán Kenya năm 1998 (ngày 7 tháng 8), là 8 năm kể từ ngày quân đội Mỹ được gửi đến Ả Rập Xê Út.[6]

Bin Laden cũng tuyên bố rằng ông ta coi Nhà Saud (hoàng gia Ả Rập Xê Út) là những kẻ bội đạo.[5] Trong Hồi giáo, tội bội đạo được đưa ra đối với những người Hồi giáo đã trở thành những người không có tín ngưỡng và từ chối Hồi giáo. Bin Laden cũng phản đối liên minh của Hoa Kỳ với các chính phủ Kuwait, JordanAi Cập.

Ông xem người Israel là những kẻ ngoại đạo không được chào đón ở "vùng đất Hồi giáo". Ông phản đối chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ trong quan hệ với Israel. Ông lưu ý rằng các nhân vật chủ chốt Madeleine Albright, Sandy BergerWilliam Cohen, tất cả đều là người Do Thái, đã "thúc đẩy chính sách thân Israel chắc chắn của Washington" trong chính quyền Clinton.[7]

FatwaSửa đổi

Năm 1996, bin Laden đã ban hành một lời kêu gọi quân đội Mỹ rời khỏi Ả Rập Saudi. Trong Hồi giáo, một fatwa chỉ có thể được đưa ra bởi một học giả Hồi giáo; tuy nhiên, Osama bin Laden là một chiến binh chính trị đã sử dụng đạo Hồi để thúc đẩy các chiến binh của mình. Vụ đánh bom vào Đại sứ quán Hoa Kỳ năm 1998 đánh dấu một bước ngoặt, khi bin Laden có ý định tấn công Hoa Kỳ [8] Bin Laden đã đưa ra một lệnh khác vào tháng 2 năm 1998, cùng với Ayman al Zawahiri, tuyên chiến chống lại Hoa Kỳ. Bin Laden tuyên bố "Chúng ta không cần phải phân biệt quân sự hay dân sự. Theo như chúng tôi được biết, họ [người Mỹ] đều là mục tiêu. " Bin Laden viện dẫn những bất bình bao gồm sự hiện diện của những kẻ ngoại đạo (binh lính) Mỹ ở thánh địa Ả Rập Saudi, nỗi đau khổ của người dân Iraq do các lệnh trừng phạt áp đặt sau Chiến tranh vùng Vịnh Ba Tư, và sự hỗ trợ của Mỹ đối với Israel. Trong cuộc phỏng vấn vào tháng 12 năm 1999 với Rahimullah Yusufzai, bin Laden đã nhắc lại tư tưởng của mình và phản đối sự hiện diện quân sự của Mỹ ở Ả Rập Xê Út. Ông tuyên bố rằng Hoa Kỳ "ở quá gần Mecca", mà ông coi là một hành động khiêu khích đối với toàn bộ thế giới Hồi giáo.[9] Ông cũng tin rằng Israel "đang giết và trừng phạt người Palestine bằng tiền của Mỹ và vũ khí của Mỹ." [9]

Nguồn gốc của các cuộc tấn công ngày 11 tháng 9Sửa đổi

Khalid Sheikh Mohammed lần đầu tiên trình bày ý tưởng cho âm mưu ngày 11 tháng 9 với bin Laden vào năm 1996 tại Afghanistan.[10] Tuy nhiên, không có ý tưởng nào xuất hiện vào thời điểm đó.

Theo Ủy ban ngày 11 tháng 9, Khalid Sheikh Mohammed đã hình dung ra một vụ cướp mười hai máy bay trên cả bờ biển ĐôngTây, và mười một trong số chúng sẽ bị đâm vào Trung tâm Thương mại Thế giớiTòa nhà Empire StateThành phố New York; Lầu Năm GócArlington, Virginia; Tháp PrudentialBoston, Massachusetts; Nhà TrắngTòa nhà Quốc hội Hoa KỳWashington, DC; Tháp Willis (sau đó là Tháp Sears) ở Chicago, Illinois; Tháp Ngân hàng Hoa Kỳ (sau đó là Tháp Thư viện) ở Los Angeles, California; Kim tự tháp TransamericaSan Francisco, California; và Trung tâm ColumbiaSeattle, Washington.[11][12]

Tháng 12/1998, Trung tâm chống khủng bố với Giám đốc Tình báo Trung ương báo cáo với Tổng thống Bill Clinton rằng al-Qaeda đang chuẩn bị cho các cuộc tấn công ở Mỹ, bao gồm cả việc đào tạo nhân viên cướp máy bay.[13]

Vào cuối năm 1998 hoặc đầu năm 1999, bin Laden đã triệu tập Khalid Sheikh Mohammed đến Kandahar và đồng ý cho Mohammed triển khai âm mưu này.[14]

Một loạt các cuộc họp đã diễn ra vào mùa xuân năm 1999, với sự tham gia của Khalid Sheikh Mohammed, Osama bin Laden và cấp phó của hắn là Mohammed Atef.[14] Bin Laden đã đề xuất bốn cá nhân cho âm mưu, bao gồm Nawaf al-Hazmi, Khalid al-Mihdhar, Walid Muhammad Salih Bin 'Attash (Khallad) và Abu Bara al-Taizi. Al-Hazmi và al-Mihdhar đều là công dân Ả Rập Xê-út, do đó, việc xin thị thực Hoa Kỳ của họ trở nên đơn giản. Khallad và al-Taizi đều là công dân Yemen, do đó không thể dễ dàng xin thị thực vào Hoa Kỳ. Hai người Yemen được chỉ định cho thành phần Châu Á của cốt truyện. Khi Mohamed Atta và các thành viên khác của phòng Hamburg đến Afghanistan, bin Laden đã tham gia vào việc chọn họ cho âm mưu, và giao Atta làm thủ lĩnh.[15]

Khalid Sheikh Mohammed là người đứng đầu 'ủy ban quân sự' của al-Qaeda.[16] Mohammed đã hỗ trợ hoạt động, chẳng hạn như lựa chọn mục tiêu và giúp sắp xếp việc đi lại cho những kẻ không tặc.[14] Khalid Sheikh Mohammed giải thích với Fouda, “Chúng tôi có một lượng lớn những người anh em sẵn sàng chết như những người tử vì đạo. Khi chúng tôi nghiên cứu các mục tiêu khác nhau, các cơ sở hạt nhân xuất hiện như một lựa chọn quan trọng "... nhưng các mục tiêu hạt nhân đã bị loại bỏ vì lo ngại rằng kế hoạch sẽ "vượt khỏi tầm tay".[17]

Phòng / chi bộ HamburgSửa đổi

Mohamed Atta, Ramzi bin al-Shibh, Marwan al-ShehhiZiad Jarrah xuất hiện trong bức ảnh vào năm 1999, khi họ đến Kandahar từ Đức. Chi bộ Hamburg được thành lập bắt đầu từ năm 1998 ngay sau khi Atta được ban lãnh đạo Al-Qaeda chấp thuận thực hiện âm mưu. Mohamed Atta, Marwan al-Shehhi, Ziad Jarrah, Ramzi bin al-Shibh, Said Bahaji, Zakariyah Essabar và mười lăm người khác đều là thành viên của nhóm.

Mohamed Atta rất sùng đạo nhưng không quá cuồng tín khi đến Đức vào mùa thu năm 1992 để theo học quy hoạch đô thị tại Đại học Kỹ thuật Hamburg.[18] Khi ở Đức, anh bị lôi kéo đến Nhà thờ Hồi giáo Al Quds ở Hamburg, nơi tuân theo một phiên bản Hồi giáo Sunni "khắc nghiệt, không khoan nhượng và kỷ luật thép của quân đội".[19] Một người bạn của Atta nhớ lại đã gặp ông tại nhà thờ Hồi giáo Al-Quds vào năm 1993, mặc dù không biết ông bắt đầu đến đó từ khi nào. Atta luôn sống như một tín đồ Hồi giáo nghiêm khắc, nhưng sau khi hành hương đến thánh địa Mecca năm 1995, Atta trở lại Đức với thái độ cuồng tín hơn bao giờ hết. Cũng vào cuối năm 1997, Mohamed Atta nói với người bạn cùng phòng rằng anh sẽ đến Mecca, nhưng rất có thể anh đã đến Afghanistan. Atta đã thực hiện chuyến hành hương Mecca của mình 18 tháng trước đó. Theo nhà báo Yosri Fouda của Al Jazeera, Atta đến nhà thờ Hồi giáo vào khoảng thời gian này "không phải để cầu nguyện mà để ký vào bản di chúc của mình." Atta được biết là đã tham gia các trại huấn luyện của Al-Qaeda ở Afghanistan vào năm 1999 và 2000.[20]

Ramzi bin al-Shibh, người còn được gọi là "Ramzi Omar", là một công dân của Yemen. Năm 1995, ông đến Đức xin tị nạn, tự xưng là người tị nạn chính trị từ Sudan. Thẩm phán từ chối yêu cầu xin tị nạn và bin al-Shibh trở về vùng Hadramawt của Yemen. Bin al-Shibh sau đó đã có visa Đức dưới tên thật của mình và đến Đức vào năm 1997. Tại đây, anh gặp Mohamed Atta, thủ lĩnh của chi bộ Hamburg, tại một nhà thờ Hồi giáo.[21] Trong hai năm, Atta và bin al-Shibh là bạn cùng phòng ở Đức.[21] Cuối năm 1999, bin al-Shibh đến Kandahar ở Afghanistan, nơi hắn được huấn luyện tại các trại huấn luyện của Al-Qaeda và gặp những người khác tham gia lên kế hoạch cho vụ tấn công 11/9.[21] Các kế hoạch ban đầu cho vụ tấn công 11/9 kêu gọi bin al-Shibh là một trong những phi công không tặc, cùng với Mohamed Atta, Marwan al-ShehhiZiad Jarrah. Từ Hamburg, Đức, bin al-Shibh đã đăng ký tham gia khóa huấn luyện bay ở Mỹ. Vào thời điểm đó, anh cũng nộp đơn vào Dịch vụ Ngôn ngữ Hàng không, nơi cung cấp dịch vụ đào tạo ngôn ngữ cho các phi công sinh viên.[22] Bin al-Shibh đã xin thị thực nhập cảnh vào Mỹ bốn lần và lần nào cũng bị từ chối. Ông đã nộp đơn xin thị thực tại Đức vào ngày 17 tháng 5 năm 2000, và một lần nữa vào tháng 6, vào ngày 16 tháng 9 và ngày 25 tháng 10 năm 2000.[22][23] Theo Ủy ban 11/9, việc từ chối cấp thị thực này là do quan ngại chung của các quan chức Mỹ rằng những người từ Yemen sẽ ở quá hạn chuyến thăm và tìm kiếm công việc tại Mỹ một cách bất hợp pháp. Bạn của anh, Zakariyah Essabar, cũng bị từ chối cấp thị thực. Sau khi không vào được Hoa Kỳ, bin al-Shibh đã đảm nhận thêm vai trò "điều phối viên" kế hoạch khủng bố và là mối liên hệ giữa Atta ở Hoa Kỳ và Khalid Sheikh Mohammed ở Afghanistan.[16][24]

Marwan al-Shehhi đến Bonn, Đức, vào năm 1996 theo học bổng của Quân đội Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất để nghiên cứu kỹ thuật hàng hải.[25] Al-Shehhi gặp Atta năm 1997, và năm 1998, anh chuyển đến Hamburg để gia nhập Atta và bin al-Shibh.[26] Là con trai của một người cha được đào tạo theo tôn giáo, al-Shehhi rất sùng đạo, được giáo dục tốt về đạo Hồi, và tuân thủ một hình thức đức tin nghiêm ngặt.[27] Tuy nhiên, al-Shehhi có một tính cách thân thiện, hài hước hơn Atta, vốn rất nghiêm túc và ẩn dật hơn.[28]

Ziad Jarrah từ Lebanon đến Đức vào tháng 4 năm 1996, nơi anh đăng ký vào một trường cao đẳng cơ sở ở Greifswald. Tại đây, anh gặp bạn gái của mình, Aysel Senguen, một sinh viên y khoa. Cuối năm 1996, Jarrah bắt đầu trở nên cực đoan trong quan điểm tôn giáo của mình. Tháng 9 năm 1997, Jarrah chuyển đến Đại học Kỹ thuật Hamburg để nghiên cứu kỹ thuật máy bay. Vào mùa hè năm đó, Jarrah làm việc tại xưởng sơn của VolkswagenWolfsburg.

Các thành viên khác của chi bộ Hamburg bao gồm Said Bahaji, người đến Đức năm 1995. Bahaji sinh ra ở đó, nhưng chuyển đến Maroc năm 9 tuổi. Năm 1996, Said Bahaji đăng ký vào chương trình kỹ thuật điện tại trường đại học kỹ thuật. Bahaji dành các ngày trong tuần ở nhà sinh viên và cuối tuần ở nhà của dì mình, Barbara Arens. Arens, "người dì công nghệ cao" của Bahaji, đã dừng các chuyến thăm vào cuối tuần khi bà thấy niềm tin tôn giáo của Bahaji đã trở nên cực đoan hơn.

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ a ă Gunaratna, Ronan (2002). Inside Al Qaeda. Berkley Books.
  2. ^ Gunaratna, Ronan (2002). Inside Al Qaeda. Berkley Books. tr. 29–30.
  3. ^ Gunaratna, Ronan (2002). Inside Al Qaeda. Berkley Books. tr. 31.
  4. ^ Gunaratna, Ronan (2002). Inside Al Qaeda. Berkley Books. tr. 33.
  5. ^ a ă Bergen, Peter L. (2001). Holy War Inc. Simon & Schuster. tr. 3.
  6. ^ Plotz, David (2001) What Does Osama Bin Laden Want? Error in Webarchive template: Empty url., Slate
  7. ^ Bergen, Peter L. (2001). Holy War Inc. Simon & Schuster. tr. 5.
  8. ^ 9/11 Commission Report,Chapter 5 Error in Webarchive template: Empty url.
  9. ^ a ă Yusufzai, Rahimullah (ngày 26 tháng 9 năm 2001). “Face to face with Osama”. The Guardian. London. Bản gốc lưu trữ ngày 19 tháng 1 năm 2008. Truy cập ngày 22 tháng 5 năm 2010.
  10. ^ Suspect 'reveals 9/11 planning' Error in Webarchive template: Empty url., BBC News
  11. ^ “Outline of the 9-11 Plot, Staff Statement No. 16” (PDF). National Commission on Terrorist Attacks. ngày 16 tháng 6 năm 2004: 13. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 23 tháng 9 năm 2004. Truy cập ngày 23 tháng 9 năm 2004. Chú thích journal cần |journal= (trợ giúp)
  12. ^ Kiger, Patrick J. (ngày 7 tháng 9 năm 2011). “The Original Plans for 9/11”. National Geographic. Bản gốc lưu trữ ngày 5 tháng 9 năm 2015. Truy cập ngày 11 tháng 9 năm 2015.
  13. ^ “Bin Ladin Preparing to Hijack US Aircraft and Other Attacks” (PDF). Director of Central Intelligence. 4 tháng 12 năm 1998. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 6 tháng 6 năm 2017. Truy cập ngày 31 tháng 8 năm 2018.
  14. ^ a ă â National Commission on Terrorist Attacks Upon the United States. “Chapter 5”. 9/11 Commission Report.
  15. ^ Bergen, Peter (2006). The Osama bin Laden I Know. Free Press. tr. 283.
  16. ^ a ă “Al-Jazeera reporter speaks on terrorist plans”. Lateline / ABC (Australia). ngày 30 tháng 9 năm 2002. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 11 năm 2007. Truy cập ngày 11 tháng 9 năm 2007.
  17. ^ “Al-Jazeera offers accounts of 9/11 planning”. CNN. ngày 12 tháng 9 năm 2002. Bản gốc lưu trữ ngày 1 tháng 5 năm 2007.
  18. ^ Bergen, Peter L. (2001). Holy War Inc. Simon & Schuster. tr. 37.
  19. ^ McDermott, Terry (2005). Perfect Soldiers. Harper. tr. 2–3.
  20. ^ Atta 'trained in Afghanistan' Error in Webarchive template: Empty url., BBC News, ngày 24 tháng 8 năm 2002.
  21. ^ a ă â Ramzi bin al-Shibh: al-Qaeda suspect Error in Webarchive template: Empty url., BBC, ngày 14 tháng 9 năm 2002
  22. ^ a ă Zacarias Moussauoi v. the United States Error in Webarchive template: Empty url., trial testimony on ngày 7 tháng 3 năm 2006.
  23. ^ Indictment of Zacarias Moussaoui Error in Webarchive template: Empty url., with supporting conspirators, Ramzi bin al-Shibh and Mustafa al-Hawsawi. Filed in the United States District Court for the Eastern District of Virginia.
  24. ^ “The Mastermind”. CBS News. ngày 5 tháng 3 năm 2003. Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 10 năm 2002. Truy cập ngày 11 tháng 9 năm 2007.
  25. ^ McDermott, Terry (2005). Perfect Soldiers. Harper Collins. tr. 53.
  26. ^ 9/11 Commission Report, Chapter 5 Error in Webarchive template: Empty url., p. 162
  27. ^ McDermott, Terry (2005). Perfect Soldiers. Harper Collins. tr. 54–55.
  28. ^ McDermott, Terry (2005). Perfect Soldiers. Harper Collins. tr. 54.