Nguyễn Phúc Ngọc Vân

Nguyễn Phúc Ngọc Vân[1][2] (chữ Hán: 阮福玉珉; 22 tháng 6 năm 18051869), phong hiệu An Điềm Công chúa (安恬公主), là một công chúa con vua Gia Long nhà Nguyễn trong lịch sử Việt Nam.

An Điềm Công chúa
安恬公主
Thông tin chung
Phu quânNguyễn Thường Tuân
Hậu duệ5 con trai
3 con gái
Tên húy
Nguyễn Phúc Ngọc Vân (hoặc Dân)
阮福玉珉
Thụy hiệu
Hậu Mẫn An Điềm Công chúa
厚敏安恬公主
Thân phụNguyễn Thế Tổ
Gia Long
Thân mẫuMỹ nhân
Cái Thị Thu
Sinh22 tháng 6 năm 1805
Mất1869 (64 tuổi)

Tiểu sửSửa đổi

Hoàng nữ Ngọc Vân sinh ngày 25 tháng 5 (âm lịch) năm Ất Sửu (1805), là con gái thứ 11 của vua Gia Long, mẹ là Mỹ nhân Cái Thị Thu[1].

Năm Minh Mạng thứ 5 (1824), tháng giêng, công chúa Ngọc Vân lấy chồng là Kiêu kỵ Đô úy Nguyễn Thường Tuân, là con trai của Thị trung Đô thống chế, tặng Thiếu bảo Quận công Nguyễn Văn Khiêm, người Phong Điền, Thừa Thiên[3][4]. Cả hai có với nhau được năm con trai và ba con gái[4].

Năm Tự Đức thứ nhất (1848), phò mã Tuân mất[4]. Năm thứ 7 (1854), bà Ngọc Vân được phong làm An Điềm Công chúa (安恬公主)[4]. Năm thứ 22 (1869), công chúa mất, thọ 65 tuổi, thụyHậu Mẫn (厚敏)[4].

Tham khảoSửa đổi

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ a ă Nguyễn Phúc tộc thế phả, tr.263
  2. ^ Đại Nam thực lục, tập 2, tr.328 chép nhầm là Ngọc Tôn.
  3. ^ Đại Nam thực lục, tập 2, tr.328
  4. ^ a ă â b c Đại Nam liệt truyện, tập 3, quyển 9 – phần An Điềm Công chúa Ngọc Dân