Mở trình đơn chính

Phong trào khôi phục chế độ Việt Nam Cộng hòa

Phong trào khôi phục chế độ Việt Nam Cộng hòa là một phong trào có tổ chức của nhiều người Việt tại hải ngoại và một bộ phận người Việt tại quốc nội có lý tưởng vì một Việt Nam không theo chế độ cộng sản, hay còn gọi là Phục Quốc. Phong trào đã manh nha xuất hiện từ những năm 2000 và phát triển mạnh đầu những năm 2010. Phong trào khôi phục chế độ Việt Nam Cộng hòa chính thức được ra mắt vào năm 2012 và hoạt động thường xuyên từ năm 2015 đến nay.[1]

Hoàn cảnh ra đờiSửa đổi

Chính thể Việt Nam Cộng hòa chính thức bị sụp đổ vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 và đã bị kiểm soát hoàn toàn bởi miền Bắc. Tuy nhiên trong Hiệp định Paris 1973 có Điều 7B được xem là rất quan trọng đối với phong trào này, Điều 7B nói rõ trong thời gian lập lại hòa bình, quân đội của cả hai bên là Việt Nam Cộng hòa và Việt Nam Dân chủ Cộng hòa có sự hỗ trợ của Cộng hòa Miền Nam Việt Nam không được đưa quân xâm chiếm lãnh thổ của bên kia, tuy nhiên Quân đội nhân dân Việt Nam của chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng hòa đã bị những người bên phía Việt Nam Cộng hòa cho là đã vi phạm hiệp định và đưa quân xâm chiếm Việt Nam Cộng hòa dẫn đến sự cáo chung của chế độ này. Sau hàng chục năm, những người Việt Nam sống ở chế độ Việt Nam Cộng hòa ngày xưa gồm có những nhân vật chủ chốt là giáo sư Nguyễn Ngọc Bích và nhạc sĩ Hồ Văn Sinh cùng nhiều nhân vật chủ chốt khác đã chính thức khởi động phong trào mang tên "Việt Nam Cộng hòa foundation".

Phong trào vận động khôi phục chế độ Việt Nam Cộng hòa chính thức được tổ chức một cách chính thức lần đầu tiên vào ngày 22 tháng 11 năm 2015, phong trào nhận được sự ủng hộ của nhiều người Việt.[2]

Điều 7:[3]

Từ khi thực hiện ngừng bắn cho đến ngày thành lập chính phủ quy định trong Điều 9(b) và Điều 14 của Hiệp định này, hai miền Nam Việt Nam không được nhận đưa vào miền Nam Việt Nam quân đội, cố vấn quân sự và nhân viên quân sự, kể cả nhân viên quân sự kỹ thuật, vũ khí, đạn dược và dụng cụ chiến tranh.

Hai bên miền Nam được phép từng thời gian thay thế vũ khí, đạn dược, dụng cụ chiến tranh đã bị phá huỷ, hư hỏng, hao mòn hoặc dùng hết từ sau khi ngừng bắn, trên cơ sở một đổi một, cùng đặc điểm và tính năng, có sự kiểm soát của Ban liên hợp quân sự hai bên miền Nam Việt Nam và của Ủy ban quốc tế kiểm soát và giám sát.

Lãnh đạo qua các thời kỳSửa đổi

Nội dungSửa đổi

Phong trào đã đưa ra những nội dung thể hiện quan điểm của họ:[5]

1-Không những có thể giải quyết những tranh chấp xung đột căng thẳng hiện nay tại Biển Đông mà Việt Nam Cộng Hòa còn có thể thu hồi lại Hoàng SaTrường Sa do Trung Quốc chiếm đóng.

2-Không những Việt Nam Cộng Hòa có thể thu hồi lại Hoàng Sa, Trường Sa mà VNCH còn có thể thu hồi lại lãnh thổ của VNCH cũng đã và đang bị Việt Cộng xâm lăng cưỡng chiếm bất chấp công pháp quốc tế trong thời điểm 30-4-1975.

3-Chúng ta không cần phải phát động chiến tranh, hy sinh xương máu. Không cần phải tổ chức cách mạng để lật đổ bạo quyền Việt Cộng, VNCH sẽ trở lại bằng Công Pháp Quốc tế. Đó là kết quả của một cuộc Hội nghị Quốc tế về Việt Nam do Liên Hiệp Quốc triệu tập để xét lại các điều khoản đã thi hành trong Hiệp Định Paris ngày 27 tháng 1 năm 1973 cũng như xét lại bản Định Ước Quốc tế về Việt Nam mà 12 nước thành viên đã ký kết và cam kết ngày 3 tháng 2 năm 1973 dưới sự chứng kiến của ông Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc.[note 1]

Luận điểm chính trị chính yếuSửa đổi

  • Dùng đấu tranh bất bạo động, nhờ vào can thiệp quốc tế để tái lập Việt Nam Cộng hòa.
  • Miền Nam là bộ phận riêng biệt với miền Bắc. Người miền Bắc và người miền Nam tách riêng đất nước để sống.[6]
  • Miền Nam tách ra khỏi Việt Nam thống nhất, lập lại chủ quyền Việt Nam Cộng hòa.
  • Lật đổ chế độ cộng sản.

Các quan điểm về phong tràoSửa đổi

Quan điểm phản đốiSửa đổi

Chính quyền Việt Nam hiện hành có quan điểm chính trị không chấp nhận chế độ này:

Về cơ sở pháp lý

Sự thật của lịch sử đã ghi nhận: Chiều ngày 30-08-1945, tại cửa Ngọ Môn kinh thành Huế, Bảo Đại đã mặc triều phục, long trọng đọc chiếu thoái vị trao chính quyền cho chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.[7]

Có thể nói, ngay từ đầu, chính thể “Việt Nam Cộng hòa” đã không có một cơ sở pháp lý vững vàng nào. Mãi tới tận năm 1955 nó mới ra đời và ra đời một cách bất hợp pháp trên nửa lãnh thổ phía nam của Việt Nam như một “sáng tạo” thuần túy của người Mỹ nhằm theo đuổi các mục tiêu phản ánh lợi ích riêng của họ. Trong khi đó Việt Nam Dân chủ Cộng hòa được thành lập một cách chính danh trên toàn lãnh thổ Việt Nam vào năm 1945 sau cuộc Cách mạng tháng Tám của muôn triệu con dân đất Việt trước khi bất kỳ một lực lượng quân Đồng minh nào vào giải giáp quân Nhật.[8]

"...họ cũng như tôi cũng mong muốn sẽ có một chiến thắng cuối cùng để mà mình thống nhất được xứ sở chứ, bởi vì đó là nhiệm vụ lịch sử của mỗi người con dân Việt kia mà. Nhưng mà bây giờ tôi và họ đã không làm được việc đó, những người anh em ở phía bên kia đã làm được thì mình phải chấp nhận đó là lịch sử, và đất nước đã được thống nhất rồi. Thế giờ còn ngoái cổ lại nói phục quốc phục quốc, đất Việt Nam có mất cho Tây cho Tàu đâu mà nói là phục quốc..."[9]

Cựu phó tổng thống Việt Nam cộng hòa Nguyễn Cao Kỳ trong một cuộc phỏng vấn đã từng nói

Quan điểm ủng hộSửa đổi

Mặc dù Bảo Đại đã thoái vị ngôi vua nhà Nguyễn vào ngày 30-8-1945 để trao chính quyền cho chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và chấp nhận làm cố vấn cho Hồ Chí Minh, tuy nhiên không được bao lâu thì Bảo Đại đã bất hợp tác với Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và nhờ sự giúp đỡ của Pháp để thành lập chính phủ Quốc gia Việt Nam (tiền thân của Việt Nam Cộng hòa về sau) do ông đứng đầu vì ông cảm thấy Hồ Chí Minh và chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đang ngày càng có ý định củng cố quyền lực của Đảng Cộng sản Việt Nam để lấn ép các đảng phái quốc gia khác ở Việt Nam.[cần dẫn nguồn]

Chính phủ Quốc gia Việt Nam của Bảo Đại (tiền thân của Việt Nam Cộng hòa về sau) tuy được thành lập vào năm 1949 nhưng chỉ 1 năm sau đó (1950) thì chính phủ Quốc gia Việt Nam đã được 35 quốc gia độc lập có chủ quyền trên thế giới công nhận,[cần dẫn nguồn] còn chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa của Hồ Chí Minh được thành lập năm 1945 nhưng phải tới 5 năm sau (1950) chỉ mới được 2 quốc gia độc lập trên thế giới công nhận đó là Liên XôCộng hòa Nhân dân Trung Hoa.[cần dẫn nguồn]

Xem thêmSửa đổi

Ghi chúSửa đổi

  1. ^ Đoạn này phản ánh nội dung được ghi trong nguồn. Tính xác thực 12 nước ký kết hiệp định không tồn tại. Xem Hiệp định Paris 1973 để biết rõ thành phần tham gia ký kết

Tham khảoSửa đổi