Tây Ukraina (tiếng Ukraina: Західна Україна) là một thuật ngữ địa lý và lịch sử tương đối được dùng để chỉ các vùng lãnh thổ phía tây của Ukraina. Thành phố quan trọng là Chernivtsi, Halych, Ivano-Frankivsk, Khotyn, Lutsk, Lviv, Rivne, Ternopil, Uzhhorod và các thành phố khác. Tây Ukraine không phải là một vùng hành chính trong Ukraina. Nó được định nghĩa chủ yếu trong bối cảnh lịch sử châu Âu liên quan đến các cuộc chiến tranh trong thế kỷ 20 và thời kỳ các cuộc thôn tín tiếp theo. Biên giới chính quyền oblast hiện nay gần như hoàn toàn phù hợp với các đơn vị hành chính của Cộng hòa Ba Lan đệ nhị từ trước cuộc xâm lược Ba Lan bởi Liên Xô vào năm 1939. Lúc bắt đầu Thế chiến II khu vực được sáp nhập vào Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết Ukraina (УРСР)[1][2][3] sau cuộc bầu cử giả tạo ra sự đồng ý của công chúng đối với việc chuyển nhượng vùng đất từ ​​Ba Lan bị chiếm đóng sang Liên Xô ngày 22 tháng 10 năm 1939[4], Bối cảnh lịch sử của nó làm cho Tây Ukraina độc ​​đáo khác với phần còn lại của đất nước và góp phần làm cho vùng này ngày nay có đặc điểm riêng biệt[5].

Tây Ukraina
Західна Україн
Vùng lãnh thổ/khu vực
Western Ukr.png
Một số vùng có thể được gọi là "Tây Ukraina" ngày nay:
     Màu đỏ - luôn luôn bao gồm

     Màu nâu - thường bao gồm

     Màu cam - đôi khi bao gồm

Lịch sửSửa đổi

Trước 1918Sửa đổi

Thời kỳ giữa chiến tranh và Thế chiến IISửa đổi

Sau thất bại của Cộng hòa Nhân dân Ukraina (1918) trong Chiến tranh Xô viết Ukraina, năm 1921, Tây Ukraina đã bị chia cắt bởi Hiệp ước Riga giữa Ba Lan, Tiệp Khắc, Hungary và Nga Xô viết thay mặt cho Belarus Xô viết và Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết Ukraina với thủ đô Kharkov. Liên Xô đã giành quyền kiểm soát toàn bộ lãnh thổ Cộng hòa Nhân dân Ukraina tồn tại trong thời gian ngắn ở phía đông biên giới với Ba Lan.[6] Trong thời kỳ giữa chiến tranh hầu hết lãnh thổ của Tây Ukraina ngày nay thuộc về Đệ nhị Cộng hòa Ba Lan. Các lãnh thổ như BukovinaCarpatho-Ukraina lần lượt thuộc về RomâniaTiệp Khắc.

Khi bắt đầu Chiến dịch Barbarossa của Đức Quốc xã, khu vực này đã trở thành một phần của Đế chế thứ ba vào năm 1941. Nửa phía nam của Tây Ukraina được sáp nhập vào nửa thuộc địa Distrikt Galizien (Quận Galicia) được thành lập vào ngày 1 tháng 8 năm 1941 (Tài liệu số 1997-PS ngày 17 tháng 7 năm 1941 bởi Adolf Hitler) với trụ sở tại Chełm Lubelski, giáp ranh quận của Chính phủ General ở phía tây. Phần phía bắc (Volhynia) được giao cho Reichskommissariat Ukraina được thành lập vào tháng 9 năm 1941. Đáng chú ý, Quận Galicia là một đơn vị hành chính riêng biệt từ Reichskommissariat Ukraina thực sự có thủ đô ở Rivne. Họ không kết nối với nhau về mặt chính trị.[7] Bukovina được kiểm soát bởi Vương quốc România thân Đức. Sau thất bại của Đức trong Thế chiến II, tháng 5 năm 1945, Liên Xô đã sáp nhập tất cả các lãnh thổ của miền Tây Ukraina hiện tại vào Ukraina Xô viết.[6]

Tây Ukraina bao gồm các vùng đất như Zakarpattia (Kárpátalja), Volyn, Halychyna (Prykarpattia, Pokuttia, Pokuttia, PolissiaPodillia. Lưu ý rằng đôi khi khu vực Khmelnytsky được coi là một phần của miền trung Ukraine vì phần lớn nằm ở phía tây Podillya.

Lịch sử của Tây Ukraina gắn liền với lịch sử của những vùng đất sau:

  • Miền Đông Bukovina: khu vực lịch sử Trung Âu này được sử dụng chính thức từ năm 1775 và được kiểm soát bởi Vương quốc România sau Thế chiến I và chủ yếu được nhượng lại cho Liên Xô bởi Hiệp ước hòa bình Paris, 1947.
  • Đông Galicia (tiếng Ukraina: Halychyna): từng là một vương quốc nhỏ với Lodomeria (1914), tỉnh của Đế quốc Áo cho đến khi giải thể Áo-Hung năm 1918.
  • Ruthenia Đỏ: từ thời trung cổ ở khu vực ngày nay gọi là Đông Galicia.
  • Cộng hòa Nhân dân Tây Ukraina: tuyên bố vào cuối năm 1918 cho đến đầu năm 1919 và tuyên bố là một nửa Galicia với cư dân chủ yếu là thành phố Ba Lan (ý nghĩa lịch sử).
  • Carpatho-Ukraina: là khu vực thuộc Tiệp Khắc (1939) dưới sự kiểm soát của Hungary cho đến khi Đức Quốc xã chiếm đóng năm 1944.
  • Chính phủ General của Galicia và Bukovina: bị bắt từ Áo-Hung trong Thế chiến thứ nhất.
  • Ținutul Suceava (Vương quốc România)
  • Volhynia: khu vực lịch sử nằm ở phía bắc Ba Lan, Ukraina và Belarus. Tên thay thế cho khu vực ngày nay là Lodomeria sau thành phố Volodymyr-Volynsky.
  • Zakarpattia hoặc Carpathian Ruthenia: hiện tại ở tỉnh Zakarpattia thuộc miền tây Ukraina.

Nhân khẩu họcSửa đổi

Tôn giáoSửa đổi

 

Tôn giáo ở miền tây Ukraina (2016) [8]

  Kitô giáo (4.3%)
  Tin Lành (3.9%)
  Do Thái giáo (0.2%)
  Không tôn giáo (2.1%)

Theo một cuộc khảo sát năm 2016 về tôn giáo ở Ukraine do Trung tâm Razumkov tổ chức, khoảng 93% dân số tây Ukraina là tín đồ, trong khi 0,9% nói mình là những người không theo đạo và 0,2% nói mình theo chủ nghĩa vô thần.

Trong tổng dân số, 97,7% tuyên bố là Kitô hữu (57,0% Chính thống phương Đông, 30,9% thành viên của Giáo hội Công giáo Hy Lạp Ukraina, 4,3% đơn giản là Kitô hữu, 3,9% thành viên của các nhà thờ Tin lành khác nhau và 1,6% Công giáo Nghi thức Latinh), nhiều hơn so với tất cả các khu vực khác của Ukraina, trong khi 0,2% là người Do Thái. Những người không theo đạo và những tín đồ khác không đồng nhất với bất kỳ tổ chức tôn giáo lớn nào được liệt kê chiếm khoảng 2,1% dân số.[8]

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ Jan T. Gross (2002). “Western Ukraine”. Revolution from Abroad: The Soviet Conquest of Poland's Western Ukraine. Princeton University Press. tr. 48 / 99 / 114. ISBN 0691096031. Truy cập ngày 27 tháng 2 năm 2013. 
  2. ^ Myron Weiner, Sharon Stanton Russell (1 tháng 6 năm 2001). “Western Ukraine”. Demography and National Security. Berghahn Books. tr. 313 / 322. ISBN 157181339X. Truy cập ngày 27 tháng 2 năm 2013. 
  3. ^ Philipp Ther, Ana Siljak (2001). “Forced Migration from Poland's Former Eastern Territories”. Redrawing Nations. Rowman & Littlefield. tr. 136–. ISBN 0742510948. Truy cập ngày 27 tháng 2 năm 2013. 
  4. ^ Alfred J. Rieber (2013). Forced Migration in Central and Eastern Europe, 1939-1950. Routledge. tr. 30. ISBN 1135274827. Truy cập ngày 27 tháng 1 năm 2014. 
  5. ^ Rudolph Joseph Rummel (1996). Lethal Politics: Soviet Genocides and Mass Murders Since 1917 (Google Books preview). Transaction Publishers. tr. 129. ISBN 1412827507. Truy cập ngày 28 tháng 1 năm 2014. 
  6. ^ a ă Eastern Europe and the Commonwealth of Independent States: 1999, Routledge, 1999, ISBN 1857430581 (page 849)
  7. ^ Arne Bewersdorf. “Hans-Adolf Asbach. Eine Nachkriegskarriere” (PDF). Band 19 Essay 5 (bằng tiếng Đức). Demokratische Geschichte. tr. 1–42. Truy cập ngày 26 tháng 6 năm 2013. 
  8. ^ a ă РЕЛІГІЯ, ЦЕРКВА, СУСПІЛЬСТВО І ДЕРЖАВА: ДВА РОКИ ПІСЛЯ МАЙДАНУ (Religion, Church, Society and State: Two Years after Maidan), 2016 report by Razumkov Center in collaboration with the All-Ukrainian Council of Churches. pp. 27-29.