Ảnh chụp Attlee năm 1945

Clement Richard Attlee, Đệ nhất Bá tước Attlee KG OM CH PC FRS (sinh ngày mùng 3 tháng 1 năm 1883, mất ngày mùng 8 tháng 10 năm 1967), là chính trị gia người Anh từng phục vụ dưới cương vị Thủ tướng Anh từ năm 1945 đến năm 1951 và là lãnh tụ Công Đảng Anh từ năm 1935 đến năm 1955. Ông từng có ba lần lãnh đạo phe đối lập ở Nghị viện Anh (1935-1940, 1945, 1951-1955).

Attlee sinh ra trong một gia đình thuộc tầng lớp trung lưuLondon, có cha là luật sư. Sau khi tốt nghiệp Đại học Oxford, ông thực tập ở ngành luật với mong muốn tiếp bước theo cha mình, trở thành một luật sư. Khoảng thời gian Attlee tự nguyện đi bào chữa miễn phí tại những khu phố lao động nghèo ở phía bắc thủ đô London làm tình hình tài chính của ông trở nên khó khăn, đồng thời khiến quan điểm chính trị của Attlee sau này dần nghiêng về khuynh hướng cánh tả khi ông chứng kiến đờisống khó khăn của những người lao động ở đây. Sau đó không lâu ông gia nhập Công đảng, từ bỏ sự nghiệp luật sư và bắt đầu giảng dạy ở Trường Kinh tế và Khoa học Chính trị Luân Đôn. Công việc của ông bị gián đoạn khi Đại chiến nổ ra, ông tình nguyện tham gia chiến đấu với hàm sĩ quan. Năm 1919, ông được bầu làm quận trưởng quận Stephey, London và ba năm sau đó, vào năm 1922, ông có được một ghế ở Viện Thứ dân, đại diện cho hạt bầu cử Limehouse. Attlee hai lần là thành viên của chính phủ thiểu số do thủ tướng Ramsay MacDonald lãnh đạo vào năm 1924 và 1929. Sau khi giành lại được ghế ở hạ viện mà ông đã để mất năm 1931, Attlee được bầu làm phó chủ tịch Công đảng. Những năm cuối thập niên 30 của thế kỷ trước, Attlee, mặc dù là người ủng hộ chủ nghĩa hòa bình và phản đối việc tái vũ trang quân đội Hoàng gia, đã chỉ trích gay gắt sự nhượng bộ của Neville Chamberlain trước Adolf HitlerBenito Mussolini, trực tiếp dẫn đến Thế chiến thứ hai. Ông cùng đảng của mình tham gia "liên minh thời chiến" với Đảng Bảo thủ của Winston Churchill năm 1940, giữ chức Quan chưởng ấn và trở thành phó thủ tướng Anh năm 1942.