Nguyễn Phúc Phương Trinh

Nguyễn Phúc Phương Trinh (chữ Hán: 阮福芳貞; 27 tháng 6 năm 183415 tháng 12 năm 1886), trước có tên là An Thụy (安瑞)[1], phong hiệu Phú Hậu Công chúa (富厚公主), là một công chúa con vua Minh Mạng nhà Nguyễn trong lịch sử Việt Nam.

Phú Hậu Công chúa
富厚公主
Công chúa nhà Nguyễn
Thông tin chung
Phu quânNguyễn Văn Duật
Hậu duệ3 người con
Tên húy
Nguyễn Phúc Phương Trinh (阮福芳貞)
Nguyễn Phúc An Thụy (阮福安瑞)
Thụy hiệu
Mỹ Thục Phú Hậu Công chúa
美淑富厚公主
Thân phụNguyễn Thánh Tổ
Minh Mạng
Thân mẫuTiệp dư
Nguyễn Thị Viên
Sinh27 tháng 6 năm 1834
Mất15 tháng 12 năm 1886 (52 tuổi)
An tángPhường Thủy Biều, Huế

Tiểu sửSửa đổi

Công chúa Phương Trinh sinh ngày 21 tháng 5 (âm lịch) năm Giáp Ngọ (1834), là con gái thứ 46 của vua Minh Mạng, mẹ là Lục giai Tiệp dư Nguyễn Thị Viên[2]. Phương Trinh là người con thứ ba của bà Tiệp dư.

Năm Tự Đức thứ 4 (1851), bà lấy chồng là Phò mã Đô úy Nguyễn Văn Duật, người Quảng Nam, được tập phong Ân kỵ úy, là cháu của Thần sách Đô thống chế Nguyễn Văn Vân[1]. Công chúa và phò mã có với nhau 3 người con[1][2].

Năm Tự Đức thứ 15 (1862), Nhâm Tuất, phò mã Duật mất[2]. Năm Tự Đức thứ 22 (1869), bà Phương Trinh được sách phong làm Phú Hậu Công chúa (富厚公主)[1].

Năm Đồng Khánh thứ nhất (1886), Bính Tuất, ngày 20 tháng 11 (âm lịch)[1], công chúa Phương Trinh mất, thọ 53 tuổi, thụyMỹ Thục (美淑)[2]. Mộ của bà được táng tại Nguyệt Biều (nay thuộc địa phận phường Thủy Biều, Huế)[2]. Mộ của phò mã Duật được táng cạnh tẩm của công chúa Phú Hậu.

Tham khảoSửa đổi

Xem thêmSửa đổi

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ a ă â b c Đại Nam liệt truyện, tập 3, quyển 9 – phần Phú Hậu Công chúa Phương Trinh
  2. ^ a ă â b c Nguyễn Phúc tộc thế phả, tr.332