Vương tử Edward, Công tước xứ Kent và Strathearn

Hoàng tử Edward, Công tước xứ Kent và Strathearn (Edward Augustus; 02 tháng 11 năm 1767 - 23 tháng 01 năm 1820), là người con thứ 5 và con trai thứ 4 của Vua George III của Anh. Người con hợp pháp duy nhất của Edward là Công chúa Victoria, sau đã thừa kế ngai vàng Vương quốc Anh và Đế chế Anh với đế hiệu Nữ hoàng Victoria.

Vương tử Edward
Công tước xứ Kent và Strathearn
Edward, Duke of Kent and Strathearn by Sir William Beechey.jpg
Được vẽ bởi Sir William Beechey, 1818 (ban đầu thuộc sở hữu của Mme de Saint-Laurent)
Thông tin chung
Sinh(1767-11-02)2 tháng 11 năm 1767
Cung điện Buckingham, London, Anh
Mất23 tháng 1 năm 1820(1820-01-23) (52 tuổi)
Woolbrook Cottage, Sidmouth, England
An táng12 tháng 2 năm 1820[1]
Nhà nguyện St. George, Lâu đài Windsor
Phối ngẫu
Hậu duệNữ hoàng Victoria
Tên đầy đủ
Edward Augustus
Hoàng tộcHanover
Thân phụGeorge III của Anh
Thân mẫuCharlotte của Mecklenburg-Strelitz
Binh nghiệp
Phục vụ Kingdom of Great Britain
 United Kingdom
Thuộc Lục quân Anh
Years of active service1786–1805
Cấp bậcThống chế
(active service)
Đơn vịTrung đoàn bộ binh số 7 (lính súng trường hoàng gia)
Chỉ huy
Tham chiến
Khen thưởngĐược đề cập trong công văn

Hoàng tử Edward được phong làm Công tước xứ Kent và StrathearnBá tước xứ Dublin vào ngày 23 tháng 04 năm 1799,[2] và vài tuần sau, ông được bổ nhiệm làm Tướng quân kiêm Tổng tư lệnh các lực lượng Anh tại các Tỉnh Hàng hải của Bắc Mỹ.[3] Vào ngày 23 tháng 03 năm 1802, ông được bổ nhiệm làm Thống đốc Gibraltar và trên danh nghĩa vẫn giữ chức vụ đó cho đến khi qua đời. Công tước được bổ nhiệm làm Thống chế các lực lượng vào ngày 03 tháng 09 năm 1805.[4]

Edward là thành viên đầu tiên của gia đình hoàng gia Anh sống ở Bắc Mỹ trong các chuyến thăm ngắn ngày (1791–1800), và vào năm 1794, ông là hoàng tử Anh đầu tiên đến Hoa Kỳ (đi bộ đến Boston từ Hạ Canada) kể từ sau khi quốc gia này giành được độc lập từ Anh. Ngày 27 tháng 06 năm 1792, ông được ghi nhận là người đầu tiên sử dụng, thuật ngữ người Canada để chỉ những người định cư Pháp và Anh ở Thượng và Hạ Canada. Hoàng tử đã sử dụng thuật ngữ này trong một nỗ lực nhằm dập tắt một cuộc bạo động giữa hai nhóm tại một điểm bỏ phiếu ở Charlesbourg, Hạ Canada.[5] Trong thế kỷ XXI, ông đã được phong là "Cha đẻ của Vương quyền Canada" (Father of the Canadian Crown) vì tác động tích cực của ông đối với sự phát triển của Canada.[6]

Cuộc sống đầu đờiSửa đổi

 
Edward mười một tuổi (phải) và anh trai William, chân dung của Benjamin West, 1778

Hoàng tử Edward sinh ngày 02 tháng 11 năm 1767.[7] Cha mẹ của ông là đương kim quốc vương và vương hậu của Anh, George III, và Charlotte của Mecklenburg-Strelitz.

Vì là con trai của quốc vương Anh, nên ngay từ khi sinh ra, ông đã được phong tước hiệu "His Royal Highness The Prince Edward", và là người thứ tư trong hàng kế vị ngai vàng. Ông được đặt theo tên của người chú ruột, Công tước xứ York và Albany, người đã qua đời vài tuần trước và được chôn cất tại Tu viện Westminster một ngày trước khi Edward chào đời.

Hoàng tử Edward được rửa tội vào ngày 30 tháng 11 năm 1767; cha mẹ đỡ đầu của ông gồm có: Hoàng tử cha truyền con nối xứ Brunswick-Lüneburg (chú ruột của ông, Bá tước Hertford, Lãnh chúa Chamberlain, thay mặt tại buổi lễ), Công tước Charles của Mecklenburg-Strelitz (bác của hoàng tử, Bá tước Huntingdon, là đại diện), Công chúa Augusta của Brunswick-Wolfenbüttel (dì của cha hoàng tử, được đại diện bởi một người được ủy quyền) và Bá tước phu nhân xứ Hesse-Kassel (chị gái của ông nội hoàng tử, người mà Nữ công tước Argyll, được uỷ quyền đại diện).

Binh nghiệpSửa đổi

Quân độiSửa đổi

 
Hoàng tử Edward, năm 1782, tranh của Thomas Gainsborough

Hoàng tử bắt đầu khóa huấn luyện quân sự ở Đức vào năm 1785. Vua George III định gửi ông đến Đại học Göttingen, nhưng khuyên của Công tước xứ York, Edward đã đến Lüneburg và sau đó là Hannover, cùng với gia sư của mình, Nam tước Wangenheim. Vào ngày 30 tháng 5 năm 1786, ông được bổ nhiệm làm đại tá quân đội Anh.[8] From 1788 to 1789, he completed his education in Geneva.[7] Từ năm 1788 đến năm 1789, ông hoàn thành chương trình học tại Geneva.[7]

Năm 1789, ông được bổ nhiệm làm đại tá của Trung đoàn bộ binh số 7 (Lính súng trường hoàng gia). Năm 1790, ông trở về nhà không phép, trong sự bất bình, ông bị đưa đến Gibraltar với tư cách là một sĩ quan bình thường. Hoàng tử đến Marseilles và gặp Madame de Saint-Laurent, người sau này trở thành tình nhân của ông.[7]

QuebecSửa đổi

Do cái nóng khắc nghiệt của Địa Trung Hải, Hoàng tử Edward đã yêu cầu được chuyển đến Canada ngày nay, cụ thể là Quebec, vào năm 1791.[9] Edward đến Canada đúng vào lúc diễn ra sự kiện công bố của Đạo luật Hiến pháp năm 1791, trở thành thành viên đầu tiên của Gia đình Hoàng gia đến thăm vùng Thượng Canada và trở thành một phần của xã hội Anh ở Bắc Mỹ. Edward và tình nhân của mình, Julie St. Laurent, trở thành bạn thân với gia đình Ignace-Michel-Louis-Antoine d'Irumberry de Salaberry, người Canada gốc Pháp; Hoàng tử đã dìu dắt tất cả các con trai của gia đình này trong suốt sự nghiệp quân sự của họ. Edward đã hướng dẫn cho Charles de Salaberry trong suốt sự nghiệp của mình, và đảm bảo rằng vị chỉ huy nổi tiếng này được tôn vinh xứng đáng sau sự lãnh đạo của ông trong Trận Chateauguay.

Hoàng tử được thăng lên thiếu tướng vào tháng 10 năm 1793.[10] Ông đã phục vụ trong chiến dịch Tây Ấn vào năm sau, và là chỉ huy của doanh trại Anh tại La Coste trong Trận Martinique (1794), ông được Tướng Charles Grey đề cập trong các công văn vì "Tinh thần và Hoạt động tuyệt vời".[11] Sau đó, ông đã nhận được lời cảm ơn của Quốc hội.

Nova ScotiaSửa đổi

GibratarSửa đổi

Chú thíchSửa đổi

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ “Royal Burials in the Chapel since 1805”. College of St George. stgeorges-windsor.org. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 9 năm 2011. Truy cập ngày 10 tháng 4 năm 2012.
  2. ^ Whitehall, ngày 23 tháng 4 năm 1799.
    The King has been pleased to grant to His Most Dearly-Beloved Son Prince Edward, and to the Heirs Male of His Royal Highness's Body lawfully begotten, the Dignities of Duke of the Kingdom of Great Britain, and of Earl of the Kingdom of Ireland, by the Names, Styles, and Titles of Duke of Kent, and of Strathern, in the Kingdom of Great Britain, and of Earl of Dublin, in the Kingdom of Ireland. “No. 15126”. The London Gazette: 372. ngày 23 tháng 4 năm 1799.
  3. ^ Whitehall, ngày 17 tháng 5 năm 1799.
    The King has been pleased to appoint His Royal Highness General Edward Duke of Kent, K.G. to be General and Commander in Chief of His Majesty's Forces in North America, in the Room of General Robert Prescott. London Gazette issue 15133, page 458, published ngày 14 tháng 5 năm 1799.
  4. ^ “No. 15840”. The London Gazette: 1114. ngày 3 tháng 9 năm 1805.
  5. ^ Nathan Tidridge, "Prince Edward, Duke of Kent: Father of the Canadian Crown (Toronto, Dundurn Press, 2013), 90.
  6. ^ Michael Taube, "A Neglected Royal" (Toronto: Literary Review of Canada, 2013), 43.
  7. ^ a b c d Longford, Elizabeth (2004). “Edward, Prince, Duke of Kent and Strathearn (1767–1820)”. Oxford Dictionary of National Biography . Oxford University Press. doi:10.1093/ref:odnb/8526.(yêu cầu Đăng ký hoặc có quyền thành viên của thư viện công cộng Anh.)
  8. ^ “No. 12756”. The London Gazette: 242. ngày 30 tháng 5 năm 1786.
  9. ^ Nathan Tidridge, "Prince Edward, Duke of Kent: Father of the Canadian Crown (Toronto: Dundurn Press, 2013), 56.
  10. ^ “No. 13578”. The London Gazette: 876. ngày 1 tháng 10 năm 1793.
  11. ^ “No. 13641”. The London Gazette: 336. ngày 17 tháng 4 năm 1794.
  • Naftel, W.D. (2005). Prince Edward's Legacy: The Duke of Kent in Halifax: Romance and beautiful buildings. Halifax, Nova Scotia: Formac Publishing. ISBN 978-0-88780-648-3.

Liên kết ngoàiSửa đổi