Mở trình đơn chính

Nguyễn Viết Xuân (20 tháng 1 năm 1933 – 18 tháng 11 năm 1964[1]) là một chiến sĩ của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, được biết đến nhiều qua khẩu hiệu "Nhằm thẳng quân thù! Bắn!" trong Chiến tranh Việt Nam.

Nguyễn Viết Xuân
Tiểu sử
Quốc tịchViệt Nam
Sinh(1933-01-20)20 tháng 1, 1933
Ngũ Kiên, phủ Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Yên, Bắc Kỳ, Đông Dương thuộc Pháp
Mất18 tháng 11, 1964(1964-11-18) (31 tuổi)
Quảng Bình, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
Binh nghiệp
ThuộcFlag of Vietnam.svg Quân đội Nhân dân Việt Nam
Năm tại ngũ1952-1964
Cấp bậcVietnam People's Army SubLieutenant.jpgThiếu úy
Chỉ huy
  • Tiểu đội trưởng trinh sát
  • Trung đội trưởng pháo cao xạ
  • Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14 pháo cao xạ
Tham chiếnChiến tranh Đông Dương, Chiến tranh Việt Nam
Khen thưởngAnh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân
Huy chương Kháng chiến hạng nhì

Thân thế và binh nghiệpSửa đổi

Ông sinh tại xóm Thượng, xã Ngũ Kiên, phủ Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Yên, nay thuộc tỉnh Vĩnh Phúc.[1][2] Năm 7 tuổi, ông phải đi ở đợ cho gia đình địa chủ trong 10 năm. Tháng 11 năm 1952, ông gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam.[3] Trong Chiến tranh Đông Dương, đơn vị ông chiến đấu với không quân đối phương ở Lũng Lô. Ngày 5 tháng 1 năm 1955, ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.[1]

Sáng ngày 18 tháng 11 nǎm 1964, trong trận chiến với Không quân Hoa Kỳ tại phía tây tỉnh Quảng Bình, ông bị máy bay bắn bị thương nát đùi phải, song ông yêu cầu phẫu thuật bỏ chân, tiếp tục được vào bờ công sự và chỉ huy chiến đấu, động viên đồng đội bằng khẩu lệnh "Nhằm thẳng quân thù! Bắn!"[4].

Trong quá trình công tác, ông từng làm trinh sát thuộc C3 Đoàn 99, kế đó là Tiểu đội trưởng trinh sát, Trung đội trưởng pháo cao xạ, rồi Chính trị viên phó đại đội pháo cao xạ.[1] Khi tử trận, ông mang quân hàm Thiếu úy, Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14 pháo cao xạ, Sư đoàn 325, Quân khu 4.

Hiện hài cốt của ông được an táng tại nghĩa trang xã Ngũ Kiên.[1]

Đời tưSửa đổi

Ông kết hôn với một người cùng xóm là bà Nguyễn Thị Thanh (sinh năm 1934) khi chưa tròn 18 tuổi. Hai ông bà sinh được hai con là Nguyễn Viết Lai và Nguyễn Thị Lâm.[3]

Vinh danhSửa đổi

Ông được phong tặng Huy chương Kháng chiến hạng nhì, sáu bằng khen và giấy khen. Ngày 1 tháng 1 năm 1967, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.[4]

Nhiều đường phố, trường học ở Việt Nam được đặt tên Nguyễn Viết Xuân như đường Nguyễn Viết Xuân ở trung tâm Đồng Hới, Quảng Bình, phố Nguyễn Viết Xuân tại thành phố Hạ Long (từ đường Trần Phú đến cống Giáp Khẩu), phố Nguyễn Viết Xuân tại Hà Nội (từ phố Lê Trọng Tấn đến phố Nguyễn Ngọc Nại)...

Ông còn được nhắc đến trong bài hát "Cùng anh tiến quân trên đường dài" (1967) của nhạc sĩ Huy Du.

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ a ă â b c Hồng Chiến (ngày 23 tháng 5 năm 2014). “Lễ đón nhận hài cốt Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân”. Báo Vĩnh Phúc. Truy cập ngày 13 tháng 1 năm 2015. 
  2. ^ Đinh, Xuân Lâm; Trương Hữu Quýnh (chủ biên) (2005). Từ điển nhân vật Lịch sử Việt Nam. Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam. tr. 605. 
  3. ^ a ă Đức Vân (ngày 27 tháng 7 năm 2013). “Điều ước giản dị của gia đình anh hùng Nguyễn Viết Xuân”. Lao động. Truy cập ngày 13 tháng 1 năm 2015. 
  4. ^ a ă Đinh, Xuân Lâm; Trương Hữu Quýnh (chủ biên) (2005). Từ điển nhân vật Lịch sử Việt Nam. Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam. tr. 606.