Phổ Chiếu Nhất Biện

Phổ Chiếu Nhất Biện (zh: 普照一辯,Puzhao Yibian, 1081- 1149), Thiền sư Trung Quốc, từng sống dưới thời nhà Tống, thuộc Tông Tào Động. Sư là pháp tử của Thiền sư Lộc Môn Tự Giác và có đệ tử đắc pháp là Thiền sư Đại Minh Tăng Bảo.

Cơ duyênSửa đổi

họ Hoàng, người Hồng Châu. Năm lên 11 tuổi, cha mẹ đều qua đời, sư xin xuất gia học đạo, năm 18 tuổi thọ giới cụ túc. Sư chuyên nghiên cứu kinh điển. Niên hiệu Trịnh Hòa(1111-1118), sư đến yết kiến tổ Lộc Môn Tự Giác và được ý chỉ giáo ngoại biệt truyền, sư hỏi:

-Hoà thượng! Hết thảy càn không chỉ bằng con mắt của học nhân là thế nào?

Lộc Môn đáp:

-Ông bị kinh giáo che mắt rồi đấy!

Sư định trả lời, Lộc Môn xua tay nói:

-Còn không mau làm người mù đi!

Ngay đó, sư đại ngộ. Theo lời khuyên của tổ Lộc Môn trước khi tịch, sư đến yết kiến thầy của tổ Lộc Môn là tổ Phù Dung Đạo Khải nhưng không gặp được, mà gặp được môn đệ đắc pháp khác của Phù Dung là Đan Hà Tử Thuần.

Trên bước đường hành đạo, đầu tiên sư đến trụ trì chùa Phổ Chiếu ở Thanh Châu, sau dời về chùa Vạn Thọ ở Đông Đô nhập thất và soạn 100 câu hỏi để khảo nghiệm người tu học, danh tiếng vang khắp vùng Đại Hà.

Về sau, sư ở viện Thanh Thủy, đài Ẩn Dương. Một hôm sư lâm bệnh nhẹ, bèn gọi đại chúng đến nói kệ phó chúc. Nói kệ xong sư bảo chúng: Ta muốn trở về!. Rồi an nhiên thị tịch, trụ thế 69 năm. Chúng trà tỳ xây tháp ở núi Phần Ngưỡng.

Tham khảoSửa đổi

  1. Phật Tổ Đạo Ảnh, HT Hư Vân sáng tác, HT Tuyên Hóa hiệu đính, biên tập. Quyển 2
  2. Thiền Uyển Kế Đăng Lục, Thiền sư Từ Sơn soạn, Thích Thiện Phước dịch Việt.