Cung công

trang định hướng Wikimedia

Cung công (chữ Hán: 龚公 hoặc 恭公 và 共公) là thụy hiệu của một số vị quân chủ chư hầu và đại thần dưới chế độ phong kiến trong lịch sử Trung Quốc. Thời cổ đại, chữ Cộng (共) đọc là Cung, nên thụy hiệu Cộng công thực tế là Cung công.

Tây ChuSửa đổi

Đông ChuSửa đổi

Tào NgụySửa đổi

  • Trung Đô Cung công (hoặc Trường Tử Cung công, sau được tập phong làm Phong Cung vương)
  • Tương Ấp Cung công (thời Đông Hán từng làm Mi Cung hầu, sau được tiến phong làm Trần Lưu Cung vương)
  • Tán Cung công (thời Đông Hán lần lượt gọi là: Bình Hương Cung hầu, Đông Hương Cung hầu và Tán Cung hầu. Sau được tiến phong làm Tán Cung vương, rồi lại cải phong là Bộc Dương Cung vương và Trung Sơn Cung vương)

Thập lục quốcSửa đổi

Bắc NgụySửa đổi

Nam TềSửa đổi

  • Lâm Nhữ Cung công (sau được tiến phong làm Tân An Cung Vương và đăng cơ lên ngôi Nam Tề Cung Đế, cuối cùng bị phế truất giáng thành Hải Lăng Cung Vương)

Tây NgụySửa đổi

Nhà LươngSửa đổi

Bắc TềSửa đổi

Bắc ChuSửa đổi

Nhà TùySửa đổi

Nhà TrịnhSửa đổi

  • Lộ Cung công (bị Trịnh Đế Vương Thế Sung phế truất, trước từng làm Tùy Cung Đế tức Hoàng Thái Chủ, trước nữa gọi là Việt Cung Vương)

Nhà ĐườngSửa đổi

Việt NamSửa đổi

Xem thêmSửa đổi