Trương Bảo Cao

(đổi hướng từ Jang Bogo)

Jang Bo-go (hangul: 장보고; Hán việt: Trương Bảo Cao; sinh 787- mất 846) là nhân vật lịch sử người Triều Tiên sống vào cuối thời vương quốc Silla thống nhất. Ông đã thành lập một hạm đội đặt căn cứ tại Cheonghaejin (Thanh Hải trấn) nay thuộc Wando (Hoàn đảo), Jeonlla nam. Từ đây, ông đã kiểm soát trên thực tế Hoàng Hải và bờ biển Triều Tiên giữa tây nam Triều Tiên và bán đảo Sơn Đông, bảo trợ cho các thuyền buôn đi lại giữa Trung Quốc, Triều Tiên và Nhật Bản. Danh tiếng của ông được nhắc đến trong lịch sử Triều Tiên, Trung Quốc và Nhật Bản.

Jang Bo-go
장보고
Đại sứ Cheonghaejin (대사)
Thông tin chung
Sinhnăm 787
Cheonghaejin (청해진) nay là Wando, Jeonlla Nam
Mấtnăm 846[1]
Tên đầy đủ
Tên huý: Gongbok (궁복) hoặc Gongpa
Hoàng tộcTriều đại Tân La Thống nhất
Tôn giáoĐạo Phật
Trương Bảo Cao
Hangul
장보고 · 궁복
Hanja
張保皐 · 弓福
Romaja quốc ngữJang Bogo · Gungbok
McCune–ReischauerChang Pogo · Kungbok
Hán-ViệtTrương Bảo Cao · Cung Phúc

Thuở thiếu thờiSửa đổi

Năm 787, ông được sinh ra tại Cheonghaejin (Thanh Hải trấn) và được đặt tên huý là Gungbok (궁복, Kun-tô, âm Hán-Việt: Cung Phúc), trong một gia đình nghèo, khoảng năm thứ 2 đời vua Tân La Nguyên Thánh Vương (785-798).

Năm 790, bọn hải tặc do Lý Đạo Hình dẫn đầu đã đánh vào đảo Thanh Hải, bọn chúng giết hại nhiều bá tánh, trong đó có mẹ của Cung Phúc. Bọn hải tặc bắt những người còn lại đi làm nô lệ ở kho đóng tàu tại Thanh Hải trấn (đảo Thanh Hải). Vì vậy, Cung Phúc và cha mình phải làm nô lệ đóng tàu thấp hèn này. Ở đây cậu luôn bị con của ông chủ xưởng đóng tàu là Tống Đạt áp bức, Cung Phúc ôm hận trong lòng và tập bắn tên, không bao lâu đã trở thành tay thiện xạ. Trong xưởng có cậu bé Trịnh Niên và Lý Thuận Trấn hâm mộ Cung Phúc nên luôn tìm đến nhà chơi đùa.

Lớn lên, Cung Phúc luôn muốn thoát khỏi cảnh nô lệ nên tìm cách chạy sang nhà Đường (Trung Quốc). Tất cả đều thất bại, cậu bị ông chủ bắt lại và trừng phạt bằng cuốn chiếu lên thân và đánh roi.

Năm 798 vua Tân La Nguyên Thánh Vương băng hà, cháu nội là Kim Tuấn Ung lên kế vị, sử gọi là vua Tân La Chiêu Thánh Vương. Vua Tân La Chiêu Thánh Vương mất năm 800, con là Kim Thanh Minh lên kế vị, sử gọi là vua Tân La Ai Trang Vương.

Năm 805, Cung Phúc lại cùng bạn đồng hành là Trịnh Niên (Jeong Yeon) bỏ trốn sang nhà Đường. Trước khi đi, cậu tìm Tống Đạt mà trút giận. Lý Thuận Trấn cũng đem tiền đi theo Cung Phúc và Trịnh Niên. Ba người lên tàu của Tiết Bình đại nhân (người từng là nô lệ Tân La bị bán sang nhà Đường, nhờ buôn bán giỏi mà thành chủ thương đoàn) mà đến nhà Đường. Lúc đầu là họ nấp trong khoang thuyền, nhưng về sau họ chui ra và bị thương đoàn phát hiện. Tiết Bình hỏi duyên cớ, Cung Phúc bảo rằng cậu là nô lệ kho đóng tàu Thanh Hải, muốn sang nhà Đường, cậu lấy tiền của Lý Thuận Trấn mà trả lộ phí. Không ngờ, Tiết Bình đã chở họ quay về Thanh Hải (vì luật lệ của Tân La là không được cho nô lệ sang nhà Đường). Ba người Cung Phúc, Trịnh Niên, Lý Thuận Trấn lại bị trừng phạt.

Một lần, Cung Phúc thấy con điêu bay trên trời thì lấy cung ra bắn, chim điêu trúng tên chết. Ngay lúc đó cậu thiếu gia Kim Xương Kiếm (con của Kim đại nhân - quan huyện Thanh Hải) đến hỏi tội Cung Phúc sao bắn chết chim của hắn. Cung Phúc bị Kim Xương Kiếm bắt đem ra làm bia tập bắn tên, nhưng Cung Phúc vẫn không run sợ. Kim Xương Kiếm liền cho thả cậu ra và đánh đập bằng kiếm gỗ. Em gái của Kim Xương Kiếm là tiểu thơ Jung Hwa can anh ta lại và băng bó vết thương cho Cung Phúc. Cung Phúc nhìn thấy tiểu thơ xinh đẹp thì đã phải lòng cô tiểu thơ. Jung Hwa muốn đi đến đảo Tịch Dương (gần đảo Thanh Hải), Cung Phúc sẵn sàng chở cô đi bằng thuyền. Hai người bắt đầu quen thân hơn.

Lúc này, bọn hải tặc Lý Đạo Hình bị hư thuyền, chúng giả dạng thương buôn mà đến Thanh Hải. Lý Đạo Hình có nuôi đứa con tên là Yeom Mun có tài võ thuật, kiếm pháp điêu luyện. Một lần Yeom Mun đến chợ ở Thanh Hải để tìm hiểu địa thế Thanh Hải. Cung Phúc thấy Yeom Mun có võ thì tìm đến đòi cậu dạy cho. Được vài tháng Cung Phúc đã biết kiếm pháp. Cung Phúc và Yeom Mun thân với nhau, họ thành bạn thân. Một lần Yeom Mun ra chợ ở Thanh Hải gặp Jung Hwa cũng động lòng yêu thương. Khi có tên trộm giật đồ của Jung Hwa thì Yeom Mun đã giết chết tên đó giữa chợ. Điều này làm Lý Đạo Hình tức giận, buộc Yeom Mun nhảy xuống vực. Yeom Mun sống xót và leo lên lại, cậu tìm hiểu nơi trú đóng quan binh tại Thanh Hải và báo hết cho Lý Đạo Hình biết.

Tên Lý Đạo Hình hối lộ Tống Đạt để Tống Đạt cho thợ đến sửa tàu cho hải tặc. Tống Đạt sai cha con Cung Phúc với Trịnh Niên cùng mấy người đến sửa tàu cho chúng. Khi sửa xong tàu rồi, Cung Phúc mới biết đây là tàu hải tặc nên cùng cha và đoàn người nhanh chóng về đảo Thanh Hải. Nào ngờ tin này loan đến quan huyện Thanh Hải (cha của Kim Xương Kiếm và tiểu thơ Jung Hwa). Ông cho binh mã bắt hết những người sửa tàu mới về. Cung Phúc, Trịnh Niên với cha chạy trốn. Cha của Cung Phúc bị quan binh giết. Cung Phúc, Trịnh Niên bị bắt và vu cho tội cấu kết hải tặc và bị bỏ tù.

Lý Đạo Hình tập hợp đủ hải tặc rồi thì xuất binh đánh vào đảo Thanh Hải. Bá tánh chết rất nhiều, Quan huyện Thanh Hải là Kim đại nhân bị Yeom Mun phóng ám khí giết chết. Lý Thuận Trấn thả Cung Phúc, Trịnh Niên ra. Thấy bọn hải tặc đánh giết đến nơi, Lý Thuận Trấn cùng cha cậu là Lý Mặc Bá nấp dưới gian nhà. Bọn hải tặc vẫn xông đến chém giết. Cha của Tống Đạt bị giết nhưng hắn lại đi theo hải tặc. Tiểu thơ Jung Hwa bị bọn hải tặc bắt. Cung Phúc và Trịnh Niên chạy theo cứu cô ra. Yeom Mun (lúc này đang bịt mặt) cũng tuốt gươm ra mà kề vào đầu Cung Phúc, nhưng nghĩ tình bạn bè mà thả Cung Phúc đi.

Kim Xương Kiếm sau đó gọi được quan binh ở Võ Trân Châu (Muju) đến đảo Thanh Hải đàn áp hải tặc. Lý Đạo Hình cùng Yeom Mun chạy thoát. Kim Xương Kiếm vẫn buộc tội Cung Phúc cấu kết hải tặc, lưu đày Cung Phúc, Trịnh Niên lên đảo không người mà bỏ đói. Tại đây Cung Phúc biết được khả năng bơi lội của Trịnh Niên nên có tuyên bố rằng Trịnh Niên có thể bơi năm li (khoảng 2,5 km) dưới nước mà không cần hít thở. Kim Xương Kiếm sau đó nể tình Cung Phúc cứu em gái mình thì giảm tội cho Cung Phúc, lưu đày Cung Phúc và Trịnh Niên đến trại nuôi ngựa ở Thanh Hải.

Ở trại nuôi ngựa Cung Phúc và Trịnh Niên quen biết với Thôi Võ Xương và được ông này dạy võ cho. Một hôm Cung Phúc và Trịnh Niên rời trại nuôi ngựa để đến chợ Võ Trân Châu. Tại đây Cung Phúc và Trịnh Niên gặp Giáo vệ Neung Chang của Jami phu nhân (thương gia lớn ở Võ Trân Châu) tại chợ Võ Trân Châu và được tin rằng mỗi mùa thu Jami phu nhân đều cho tổ chức cuộc tỷ võ để làm hộ vệ thương đoàn. Cung Phúc và Trịnh Niên sau đó quay về trại nuôi ngựa quyết tâm học võ của Thôi Võ Xương và từ đó Cung Phúc nung nấu ý định sẽ trốn khỏi trại nuôi ngựa để đi tỷ võ tại Võ Trân Châu.

Năm 809 vua Tân La Ai Trang Vương bị thúc phụ Kim Ngạn Thăng giết chết và đoạt ngôi, tự xưng vua Tân La Hiến Đức Vương. Việc này khiến rối loạn lòng dân Tân La.

Lúc này ở trại nuôi ngựa tại Thanh Hải, sau 4 năm dạy võ công cho Cung Phúc và Trịnh Niên, Thôi Võ Xương rèn thanh kiếm và trao cho Cung Phúc để làm quà tặng. Không lâu sau đó Thôi Võ Xương bị quan quân bắt đưa đi khỏi trại nuôi ngựa (để đưa đi làm tướng thuỷ quân Võ Trân Châu để giúp đô đốc Võ Trân Châu điều tra Jami phu nhân). Cung Phúc và Trịnh Niên nhân lúc Thuận Trấn đến thăm trại nuôi ngựa nhờ Thuận Trấn hối lộ quan giữ trại nuôi ngựa cho họ đưa ngựa đến Võ Trân Châu. Sau đó có quan quân từ Võ Trân Châu đến đòi bắt Cung Phúc và Trịnh Niên xung thuỷ quân Võ Trân Châu (lệnh của Thôi Võ Xương). Cung Phúc và Trịnh Niên tưởng quan quân bắt mình đi hại nên họ bỏ trốn và đến tỷ võ tại thương đoàn Jami phu nhân. Tuy nhiên họ đã đến trễ vì cuộc tỷ võ đã kết thúc, Yeom Mun là người chiến thắng. Cung Phúc và Trịnh Niên đi xin Giáo vệ Neung Chang nhưng không được. Yeom Mun biết Cung Phúc bạn mình ngày trước đang xin tỷ võ thì xin Giáo vệ Neung Chang đặc cách cho Cung Phúc tỷ võ với mình. Neung Chang đồng ý cho Yeom Mun tỷ thí với Cung Phúc. Cuộc tỷ thí bất phân thắng bại, Neung Chang nhận Cung Phúc và Trịnh Niên làm hộ vệ thương đoàn của Jami phu nhân.

Tại thương đoàn của Jami phu nhân, Cung Phúc gặp lại tiểu thơ Jung Hwa (được Jami phu nhân nuôi dưỡng) và cả Kim Xương Kiếm. Cung Phúc và Trịnh Niên được Giáo vệ Neung Chang cho đi theo cướp hàng hoá lương thực của đô đốc Võ Trân Châu. Sau việc này Cung Phúc bắt đầu nghi ngờ Jami phu nhân. Cung Phúc dần biết bộ mặt thật của Jami phu nhân là người chuyên buôn lậu, nuôi các bé gái để gả cho quan lại tại kinh đô Kim Thành (Khánh Châu - Gyeongju). Cả Jung Hwa cũng xém nữa bị gả cho quan lại Tân La nhưng Yeom Mun (lúc này đã có tình cảm với Jung Hwa) đã giết chết viên quan đó. Cung Phúc truy sát thích khách Yeom Mun nhưng không thành, quay về thì bị Jami phu nhân trừng trị. Yeom Mun sau đó rời thương đoàn Jami phu nhân về với Lý Đạo Hình.

Giáo vệ Neung Chang sau đó cho Cung Phúc một cơ hội chuộc tội bằng cách đi ám sát tướng thuỷ quân Võ Trân Châu. Cung Phúc đến nơi thì phát hiện người mà mình phải đi giết chính là Thôi Võ Xương. Cung Phúc liền kể cho Thôi Võ Xương biết hành động của Jami phu nhân và lên kế hoạch Thôi Võ Xương giả chết. Cung Phúc trở về báo với Neung Chang rằng Thôi Võ Xương chết rồi và được thưởng tiền.

Từ đó Cung Phúc và Trịnh Niên lén đi gặp Thôi Võ Xương để bàn việc sẽ tổ chức bắt quả tang việc buôn lậu của Jami phu nhân. Cung Phúc bàn với tiểu thơ Jung Hwa rằng khi nào bắt xong Jami phu nhân thì sẽ cùng Jung Hwa đi thuyền rời Võ Trân Châu sống hạnh phúc với nhau. Tuy nhiên Kim Xương Kiếm phát hiện Thôi Võ Xương còn sống và báo lại cho Dương giáo vệ và Jami phu nhân. Kết quả Jami phu nhân giăng bẫy để dụ bắt Cung Phúc và Trịnh Niên ở nơi khác, để cho đoàn người Jang Dae Chi (đoàn thương buôn buôn lậu với Jami phu nhân) giao tranh với quân Võ Trân Châu của Thôi Võ Xương. Thôi Võ Xương bị đánh bại, tan rã.

Trịnh Niên và Cung Phúc bị Jami phu nhân giam lại. Tiểu thơ Jung Hwa đợi mãi ở bến tàu không thấy Cung Phúc đến thì linh tính chuyện chẳng lành, rồi cô quay lại nơi ở của thương đoàn Jami phu nhân mới biết Cung Phúc và Trịnh Niên đã bị bắt. Cung Phúc bảo với tiểu thơ Jung Hwa rằng hãy quên mình đi. Nghe nói Jami phu nhân định giết Cung Phúc và Trịnh Niên, tiểu thơ Jung Hwa quỳ xuống cầu xin Jami phu nhân tha mạng cho Cung Phúc và Trịnh Niên. Cuối cùng, Jami phu nhân gửi Cung Phúc, Trịnh Niên và cả Thôi Võ Xương lên tàu của bọn Jang Dae Chi, Tống Đạt, Thiên Thái để bán sang nhà Đường (đời vua Đường Hiến Tông) làm nô lệ. Trên tàu ba người họ đều bị thích chữ "nô lệ" vào hông bằng cây sắt nung đỏ.

Cung Phúc (Trương Bảo Cao) và Trịnh Niên bị bán sang nhà ĐườngSửa đổi

Cuối năm 809 đầu năm 810, tàu chở Cung Phúc, Trịnh Niên và Thôi Võ Xương đến Dương Châu nhà Đường. Tống Đạt cho bán Thôi Võ Xương đi trước, sau đó mới dẫn Cung Phúc và Trịnh Niên ra chợ bán. Ngay lúc này tiểu thơ Thái Trân (con gái của Tiết Bình đại nhân, người Tân La) đến nhìn mặt các nô lệ để mua về. Tống Đạt dẫn Cung Phúc ra để rao bán. Thái Trân thấy ánh mắt hận thù của Cung Phúc thì không chịu mua. Tống Đạt nổi giận đánh Cung Phúc và quyết định sẽ không bán Cung Phúc và Trịnh Niên nữa.

Sau đó Tống Đạt đưa Cung Phúc và Trịnh Niên cho quan quân nhà Đường áp giải đi Thổ thành ở biên giới tây bắc (vùng Đôn Hoàng, Trung Quốc) làm nô dịch xây thành. Trên đường đi thì Cung Phúc và Trịnh Niên nhân bọn quan quân nhà Đường rượu chè thì bỏ trốn mỗi người một ngả. Quan quân nhà Đường đuổi theo Cung Phúc và bị Cung Phúc đánh hạ. Tuy nhiên Cung Phúc cũng đã bị thương ở tay. Cung Phúc trốn vào xe ngựa của tiểu thơ Thái Trân để trốn. Thái Trân lúc đầu hốt hoảng nhưng sau đó đồng ý che chở Cung Phúc thoát ra. Tuy nhiên khi đến cổng thành thì binh lính nhà Đường phát hiện trong xe ngựa Thái Trân có vết máu (của Cung Phúc) nên cho dừng xe bắt Cung Phúc ra. Cung Phúc bị giải đi thì thấy cả Trịnh Niên cũng đã bị quân Đường bắt.

Sau đó quân Đường áp giải Cung Phúc, Trịnh Niên cùng các nô lệ nhà Đường khác sang Thổ thành ở Đôn Hoàng. Tại đây Cung Phúc và Trịnh Niên bị một tên đứng đầu trong ngục là Lưu Sa (một tên võ sĩ giác đấu nổi tiếng ở đây) tra tấn. Ban ngày Cung Phúc và Trịnh Niên cùng các nô lệ phải xây thành, ban đêm phải phục vụ cho Lưu Sa. Có những lúc Cung Phúc và Trịnh Niên không được bọn chúng cho ăn uống.

Đêm nọ, Trịnh Niên ăn trộm thức ăn đem cho Cung Phúc cùng ăn. Bọn người của Lưu Sa phát hiện thì bắt Cung Phúc và Trịnh Niên lại, đem đến cho Lưu Sa xử lý. Khi thấy Lưu Sa đánh đập Trịnh Niên dã man, Cung Phúc nổi giận xông đến đánh nhau với Lưu Sa. Lưu Sa dùng dao chống lại Cung Phúc nhưng bị Cung Phúc đoạt giao đâm chết. Bọn người của Lưu Sa sợ quá đi báo cho quan nhà Đường trấn Thổ thành biết. Cung Phúc và Trịnh Niên bị treo giữa trời bỏ đói mấy ngày.

Sau khi suy xét lại, quan nhà Đường thả Cung Phúc và Trịnh Niên ra và đối xử với họ nồng hậu, coi họ thay thế vào vị trí của Lưu Sa. Sau đó quan nhà Đường đó cho người dẫn giải Cung Phúc và Trịnh Niên đến một Thổ thành khác gần đó để thay Lưu Sa lên võ đài giác đấu. Trên đường đi ở sa mạc Đôn Hoàng, Cung Phúc và Trịnh Niên lại tấn công quân lính nhà Đường đang áp giải mình, cướp lấy ngựa cùng bỏ chạy. Tuy nhiên vì sa mạc mênh mông, Cung Phúc và Trịnh Niên bị đói khát mà ngã ngựa nằm gục trên sa mạc. Lúc này quan nhà Đường biết tin thì phái quân đi truy bắt Cung Phúc và Trịnh Niên.

Hôm sau, một thương gia người Tân La là Triệu Tương Kiến đi trên sa mạc thì thấy Cung Phúc và Trịnh Niên đang nằm trên sa mạc. Thấy họ mậc áo như nô lệ, Triệu Tương Kiến đoán rằng họ bỏ trốn khỏi Thổ thành và dẫn họ đưa về Thổ thành. Quan nhà Đường ở đây cảm tạ Triệu Tương Kiến và cho chôn sống Cung Phúc, Trịnh Niên nhưng chừa cái đầu của họ lố khỏi mặt đất. Triệu Tương Kiến sau đó đưa tiền muốn mua Lưu Sa để ông dẫn đi giác đấu kiếm tiền. Quan nhà Đường kể rằng chính Cung Phúc và Trịnh Niên giết Lưu Sa. Triệu Tương Kiến đem tiền mua lại Cung Phúc và Trịnh Niên.

Triệu Tương Kiến bước khỏi thành cầm kiếm chém xuống đất nơi Cung Phúc và Trịnh Niên đang bị chôn sống. Cung Phúc nổi giậc liếc nhìn Triệu Tương Kiến. Triệu Tương Kiến thích ánh mắt căm thù của Cung Phúc thì cho người áp giải Cung Phúc và Trinh Niên trong xe tù rời Đôn Hoàng phía tây bắc mà đến Dương Châu phía đông nam nhà Đường.

Cung Phúc (Trương Bảo Cao) và Trịnh Niên làm võ sĩ giác đấuSửa đổi

Năm 811, Cung Phúc và Trịnh Niên bị Triệu Tương Kiến đưa đến Dương Châu và được Triệu Tương Kiến cho bồi dưỡng thành võ sĩ giác đấu. Sau nhiều tháng được huấn luyện khắc nghiệt cùng với những người Tân La và người nhà Đường khác, Cung Phúc và Trịnh Niên đã trở thành võ sĩ giác đấu.

Năm 813, Một hôm Tiết Bình đại nhân đến gặp Triệu Tương Kiến hỏi mua vài tên võ sĩ giác đấu để làm hộ vệ cho thương đoàn vì thương đoàn của ông này vừa bị sơn tặc cướp bóc, hộ vệ bị giết sạch. Triệu Tương Kiến dẫn Tiết Bình đến nhìn các võ sĩ luyện võ. Tiết Bình chấm được Cung Phúc và Trịnh Niên, muốn mua với giá 500 lạng bạc. Triệu Tương Kiến ban đầu không chịu bán nhưng sau đó định rằng khi nào họ sống sót sau cuộc giác đấu thì sẽ bán cho Tiết Bình. Tiết Bình bỏ tiền đặt cọc 200 lạng bạc trước cho Triệu Tương Kiến, dặn rằng nếu hai người này chết thì Tiết Bình không đòi lại tiền đặt cọc. Cung Phúc và Trịnh Niên cùng các võ sĩ giác đấu khác sau đó được Triệu Tương Kiến đưa đến võ đài ở tỉnh Giang Tô cho Tiết độ sứ tỉnh Giang Tô xem giác đấu.

Tại cuộc thi giác đấu, Trịnh Niên và một bạn đồng hành đã đánh bại hai đấu sĩ đối thủ và giết chết họ trên võ đài. Còn Cung Phúc cũng giết chết một đại cao thủ tỉnh Dương Châu. Tiết độ sứ tỉnh Giang Tô và bá quan đứng dậy vỗ tay chúc mừng Cung Phúc. Ba thương gia Tân La là Jami phu nhân, Lý Đạo Hình và Tiết Bình đại nhân đều có mặt xem giác đấu cũng đứng dậy vỗ tay chúc mừng Cung Phúc. Trong đó Jami phu nhân nổi giận vì Cung Phúc trở thành võ sĩ giác đấu ở đây. Nhờ Cung Phúc và Trịnh Niên mà Triệu Tương Kiến đã lấy lại số tiền đã thua những lần trước nên hai người được Triệu Tương Kiến hết sức tán dương.

Hôm sau Cung Phúc lên võ đài giác đấu trận cuối với võ sĩ giác đấu giỏi nhất tỉnh Chiết Giang. Trong lúc đánh nhau thì võ sĩ ấy bị Cung Phúc đánh cho văng nón sắt che mặt ra. Thì ra chính là Thôi Võ Xương, người bị bán đến Chiết Giang và cũng được bồi dưỡng thành võ sĩ giác đấu. Jami phu nhân ngồi trên khán đài thấy vậy thì tỏ ra vui mừng vì hai thầy trò đang muốn lấy mạng nhau.

Thôi Võ Xương cố tình nhường cho Cung Phúc thắng thế và ngã gục xuống sàn đấu. Cung Phúc nhớ điểm không yếu hại mà dùng kiếm đâm ngay chỗ đó, còn Thôi Võ Xương làm bộ tắt thở. Tất cả khán giả gồm Jami phu nhân, Lý Đạo Hình và Tiết Bình đều đứng lên vỗ tay chúc mừng cho Cung Phúc.

Sau cuộc đấu thì Cung Phúc tiết lộ cho Triệu Tương Kiến biết việc Thôi Võ Xương còn sống và nhờ Triệu Tương Kiến thu nhận Thôi Võ Xương làm thuộc hạ. Triệu Tương Kiến đồng ý và cho người đến nơi gom thi hài những võ sĩ giác đấu chết trận đưa Thôi Võ Xương về chữa trị.

Jami phu nhân sai người đến liên hệ với Triệu Tương Kiến đòi mua Cung Phúc và Trịnh Niên với giá 1000 lạng bạc. Triệu Tương Kiến cảm thấy lạ vì hai tên nô lệ mà sao có người bỏ tiền mua với giá cao như thế. Triệu Tương Kiến đem việc này kể lại cho Tiết Bình nghe. Tiết Bình cũng ngạc nhiên. Triệu Tương Kiến nói rằng ông là người giữ chữ tín nên sẽ bán cho Tiết Bình dù giá chỉ có 500 lạng bạc như đã hứa ban đầu.

Triệu Tương Kiến sau đó đưa Cung Phúc và Trịnh Niên sang cho Tiết Bình đại nhân như tiền đặt cọc 200 lạng bạc. Tiết Bình sau đó trả hết tiền 300 lạng bạc còn lại. Cung Phúc và Trịnh Niên mừng rỡ khi gặp lại Tiết Bình và nhắc cho Tiết Bình nhớ chuyện 11 năm trước hai người từng lên tàu của ông và bị ông đưa về lại Thanh Hải. Tiết Bình cho rằng hai người quả thật có duyên với ông và cho hai người huấn luyện đội hộ vệ cho thương đoàn mình. Cung Phúc cũng gặp lại Thái Trân. Thái Trân vui mừng vì Cung Phúc vẫn an toàn sau khi bị quan quân nhà Đường bắt lúc trước.

Cung Phúc (Trương Bảo Cao) và Trịnh Niên đi theo thương đoàn Tiết Bình. Tiết Bình đổi tên Cung Phúc thành Trương Bảo CaoSửa đổi

Vào thế kỷ thứ 9, hàng ngàn đối tượng người Tân La sống ở nhà Đường chủ yếu tập trung vào các hoạt động buôn bán ở các tỉnh ven biển Sơn Đông và Giang Tô, nơi họ thành lập cộng đồng người Tân La của riêng họ thường do các quan chức Tân La lãnh đạo.

Ở cùng thương đoàn của Tiết Bình, Cung Phúc và Trịnh Niên được Lưu Tử Thành bồi dưỡng kiến thức binh pháp. Hai người còn được học chữ Hán, học thiên văn, học cách buôn bán. Trịnh Niên dần quen với Bạch Hạ Trinh (nữ hộ vệ cho tiểu thơ Thái Trân), tiểu thơ Thái Trân thì dần có cảm tình với Cung Phúc.

Khi Jami phu nhân dẫn thương đoàn bà ta đến Dương Châu nhà Đường thì tiểu thơ Jung Hwa, cha con Lý Mặc Bá và Lý Thuận Trấn cũng đi theo đến đây. Yeom Mun của thương đoàn Lý Đạo Hình thường xuyên tiếp xúc với Jung Hwa nên cũng dần có tình cảm hơn với cô. Lúc này Jami phu nhân đã rời Dương Châu về nước Tân La (đời vua Tân La Hiến Đức Vương). Tiểu thơ Jung Hwa định mở cửa tiệm riêng ở Dương Châu buôn bán và được Yeom Mun tận tình chỉ dạy và giúp đỡ. Tuy nhiên một lần thương thuyền của tiểu thơ Jung Hwa đi rời bến tàu Dương Châu thì bị quan quân nhà Đường bắt. Bọn họ nói rằng thương đoàn của tiểu thơ Jung Hwa có chứa đồ cống phẩm và lục xét thấy rõ các đồ cống phẩm trên các thương thuyền. Đây là tội tử hình theo luật lệ nhà Đường, muốn chuộc người phải có 500 lạng bạc. Cung Phúc tìm Triệu Tương Kiến cho mình làm võ sĩ giác đấu vào ban đêm để kiếm tiền chuộc Jung Hwa ra.

Tiểu thơ Thái Trân biết Cung Phúc làm võ sĩ giác đấu thì tức giận, bởi giác đấu sẽ chết, không còn phục vụ thương đoàn được nữa. Trịnh Niên mới kể cho Thái Trân nghe chuyện tình cảm giữa Cung Phúc với tiểu thơ Jung Hwa. Thái Trân mới thông cảm cho Cung Phúc.

Yeom Mun cũng đem tiền 500 lạng bạc hối lộ một viên quan nhà Đường ở Dương Châu để chuộc Jung Hwa ra. Cuối cùng Jung Hwa được thả ra. Lý Thuận Trấn và Lý Mặc Bá (đang theo thương đoàn của Jami phu nhân và Jung Hwa) tình cờ phát hiện Cung Phúc đang giác đấu để kiếm tiền chuộc Jung Hwa thì họ kể cho Jung Hwa nghe. Jung Hwa cảm động tình cảm của Cung Phúc mà không biết có thêm sự trợ giúp từ Yeom Mun.

Năm 814 ở nước Tân La (đời vua Tân La Hiến Đức Vương) có phản loạn nổi dậy ở Võ Trân Châu (Muju), phu nhân Jami phải chạy loạn trở lại Dương Châu nhà Đường và ở cùng với thương đoàn của Lý Đạo Hình. Vì tiểu thơ Jung Hwa thuộc thương đoàn Jami phu nhân và Yeom Mun thuộc thương đoàn Lý Đạo Hình nên hai người trở nên thân thiết với nhau hơn.

Một lần Kim Xương Kiếm (anh của tiểu thơ Jung Hwa) không muốn em gái mình có dính dáng với Cung Phúc nữa nên đã phải thích khách đi giết Cung Phúc. Cung Phúc bị trúng phi tiêu có độc nhưng may có Yeom Mun đến cứu kịp lúc. Yeom Mun đi tìm một danh y nhà Đường chuyên chữa độc cứu chữa Cung Phúc. Yeom Mun còn gọi tiểu thơ Jung Hwa đến ngày ngày đút thuốc cho Cung Phúc. Sau đó Cung Phúc tỉnh lại, Yeom Mun và Jung Hwa đều lánh đi không cho Cung Phúc biết chuyện. Cung Phúc quay lại thương đoàn Tiết Bình.

Cung Phúc và Trịnh Niên được Tiết Bình cho đi hộ vệ thương đoàn đi nhiều nơi. Một lần thương đoàn Tiết Bình cần mua vải ở Liễu Châu để phân phối lại cho các tiệm ở Dương Châu, Tiết Bình cùng con gái Thái Trân và Cung Phúc, Trịnh Niên đi Liễu Châu. Yeom Mun cũng dẫn thương đoàn của Lý Đạo Hình đến Liễu Châu mua gần hết tất cả vải vóc tại đó nhằm khiến Tiết Bình phải mua số vải của Yeom Mun với giá rất cao.

Lúc này Tống Đạt thuộc thương đoàn của Yeom Mun ra chợ gây chuyện bị Cung Phúc và Trịnh Niên tấn công. Quan quân nhà Đường đến thì Tống Đạt nói tiếng Hán khiến Cung Phúc và Trịnh Niên bị giam lại. Ở trong ngục, Cung Phúc và Trịnh Niên tình cờ gặp mặt thầy lang chữa trị cho Tiết độ sứ Liễu Châu. Ông này tiết lộ tin Tiết độ sứ Liễu Châu bệnh nặng sắp qua đời rồi.

Tiểu thơ Thái Trân đem tiền chuộc Cung Phúc và Trịnh Niên khỏi ngục và hai người họ bị Tiết Bình giáng xuống làm Mã phu của thương đoàn. Cung Phúc tiết lộ cho Tiết Bình biết bệnh tình của Tiết độ sứ Liễu Châu. Tiết Bình nghe theo và chờ đợi. Quả nhiên mấy ngày sau toàn bộ Liễu Châu rũ cờ tang, quan lại không còn mua vải vóc dùng nữa vì có tang nên giá vải giảm mạnh. Tiết Bình liền bỏ tiền mua hết số vải giá rẻ đó rồi dẫn thương đoàn về Dương Châu. Yeom Mun biết tin này thì tức giận vì thương đoàn của mình lỗ vốn quá nặng, rồi Yeom Mun cũng phải về Dương Châu.

Một hôm Cung Phúc và Trịnh Niên bắt Tống Đạt đem đến cho Thôi Võ Xương trả thù. Tống Đạt bị đánh đập thì khai ra rằng Lý Đạo Hình và cả Yeom Mun ngày xưa từng là hải tặc, và chính họ đánh vào Thanh Hải vào 11 năm trước. Cung Phúc thất vọng về Yeom Mun và hẹn gặp Yeom Mun tại một quán rượu. Tại đây Cung Phúc tuyệt giao quan hệ bạn bè với Yeom Mun và tuyên bố rằng từ đây về sau Cung Phúc chỉ coi Yeom Mun là kẻ thù giết cha của y thôi.

Sau đó thuyền chở gạo đi Trường An của thương đoàn Tiết Bình đi kênh Đại Vận Hà trúng đá ngầm chìm thuyền. Tiết độ sứ tỉnh Giang Tô dự định đổi chức Đại hành đô thương đoàn Tân La của Tiết Bình cho thương gia Tân La khác nên tổ chức cuộc thi: nếu thương đoàn nào chở gạo đến Trường An trước thì chủ thương đoàn đó trở thành đại hành đô. Jami phu nhân, Jung Hwa và Yeom Mun đại diện thương đoàn Lý Đạo Hình nhận lệnh vận chuyển 500 bao gạo, còn Cung Phúc và Thái Trân đại diện thương đoàn Tiết Bình vận chuyển 500 bao gạo còn lại.

Cũng thời gian này thuyền rượu của thương đoàn Triệu Tương Kiến đi Đại Vận Hà bị Lý Sư Đạo cướp và giết sạch. Thôi Võ Xương biết chuyện thì báo cho Cung Phúc và Trịnh Niên của thương đoàn Tiết Bình biết. Triệu Tương Kiến đem tin này đến báo cho Lý Đạo Hình biết nhằm đòi tiền báo tin. Tuy nhiên Jami phu nhân trả rất ít tiền cho Triệu Tương Kiến về tin tức này.

Sau đó Yeom Mun dẫn thương đoàn của Lý Đạo Hình đi đường bộ vận chuyển 500 bao gạo đến Trường An. Còn Cung Phúc cho người chế tạo thuyền có buồm hình tam giác như người Ba Tư để đi ngược gió tây bắc từ cảng Dương Châu ra biển, rồi vòng lên sông Hoàng Hà mà đến Trường An.

Bấy giờ cuộc khởi nghĩa ở Võ Trân Châu (Muju) thuộc Tân La đã bị quân Tân La dập tắc. Kim Xương Kiếm và Giáo vệ Neung Chang từ nước Tân La đến Dương Châu nhà Đường báo cho Jami phu nhân biết. Lúc này Cung Phúc, Trịnh Niên, Bạch Hạ Trinh và tiểu thơ Thái Trân mới dẫn thương đoàn Tiết Bình đi thuyền hình tam giác xuất phát từ cảng Dương Châu để đến Trường An. Theo dự định của Cung Phúc, dù đi sau Yeom Mun 4 ngày nhưng họ sẽ đến Trường An sớm hơn Yeom Mun tận 5 ngày.

Tuy nhiên trên đường đi trên biển, tiểu thơ Thái Trân bị say sóng và ngã bệnh. Cung Phúc, Trịnh Niên, Bạch Hạ Trịnh phải cho thuyền tạm dừng lại nghỉ ở một ngôi làng trên đường đi. Và kết quả họ đến sau Yeom Mun. Thương đoàn Lý Đạo Hình trở thành Đại hành đô các thương đoàn Tân La ở Dương Châu. Lý Đạo Hình dần thâu tóm các cửa tiệm của Tiết Bình.

Cung Phúc bị Lưu Tử Thành và các hành thủ thương đoàn Tiết Bình đổ lỗi trễ nãi công việc để gây hoạ nhưng tiểu thơ Thái Trân kể rõ cho họ nghe rằng vì cô bị bệnh nên mới trễ nãi hành trình. Tiết Bình biết Cung Phúc có lòng tốt với con gái mình nên ông không trách phạt Cung Phúc, đồng thời nhân dịp này phong Cung Phúc từ Mã phu lên làm Đại quan của thương đoàn.

Tiết Bình đổi tên Cung Phúc thành Trương Bảo Cao (tiếng Hàn gọi là Jang Bogo, với ý nghĩa "Trương" là phô trương gia tài ra, "Bảo" là bảo tồn, "Cao" là cao cả), nhằm để Trương Bảo Cao thành con người mới, không còn là thân phận nô lệ như xưa nữa. Từ đây Cung Phúc được gọi là Trương Bảo Cao hay Trương đại quan của thương đoàn Tiết Bình.

Lúc này thương đoàn của Triệu Tương Kiến đi Thổ Phiên bán rượu thì bị sơn tặc ở đó giết sạch. Trương Bảo Cao nghe tin thì muốn giúp đỡ Triệu Tương Kiến đi giao dịch với Thổ Phiên. Trương Bảo Cao chủ trương dẫn thương đoàn của Tiết Bình và Triệu Tương Kiến đem vải vóc sang Thổ Phiên mua lại chu sa để đem bán ở Dương Châu, từ đó để vực dậy thương đoàn của Tiết Bình. Giám quan Jang Seong-pil của thương đoàn Tiết Bình tiết lộ cho Giáo vệ Neung Chang của Jami phu nhân biết. Jami phu nhân bàn với Lý Đạo Hình cho Yeom Mun cản trở Trương Bảo Cao mua chu sa. Yeom Mun sai Jang Seong-pil bỏ đầu mũi tên vào thương đoàn Trương Bảo Cao và sai người đem tiền mua chuộc quan nhà Đường cai trị Thổ Phiên phải bắt thương đoàn sắp đến đây.

Đoàn người Trương Bảo Cao bị bọn quan nhà Đường bắt giữ vì có đầu mũi tên trong thương đoàn. Trương Bảo Cao trốn ra thì bị quân Đường bắn tên trúng một bên vai, ngất xỉu ở vùng Thổ Phiên. Đoàn thương buôn của Trương Bảo Cao bị quan quân nhà Đường đem đến cho Yeom Mun và bị Yeom Mun giết sạch. Bức tranh sơn thuỷ nổi tiếng rơi vào tay thương đoàn Lý Đạo Hình. Yeom Mun sai người mua chu sa từ Thổ Phiên và loan tin đến Dương Châu rằng đoàn người Trương Bảo Cao sang Thổ Phiên đã bị sơn tặc giết sạch. Tiết Bình buồn rầu và chuẩn bị dẫn thương đoàn sang Thổ Phiên lần nữa để mua chu sa. Tuy nhiên Yeom Mun mang theo khế ước mua bán chu sa của hắn với quan nhà Đường ở Thổ Phiên cho Tiết Bình xem. Tiết Bình phải ở lại Dương Châu đợi phá sản.

Trương Bảo Cao ở Thổ Phiên được người Tây Dương cứu và trở về thương đoàn Tiết Bình. Mọi người ở thương đoàn đều mừng rỡ và Trương Bảo Cao, Trịnh Niên, Thôi Võ Xương đi điều tra xem ai đã hãm hại thương đoàn của mình (vì sau vụ đó, các quan nhà Đường ở Thổ Phiên đều từ quan và đến Dương Châu mở khách điếm kinh doanh). Cuối cùng họ bắt được một viên quan nhà Đường ở Thổ Phiên từng bắt thương đoàn của Trương Bảo Cao. Các quan khác đều bị Yeom Mun thủ tiêu. Jami phu nhân thấy cơ hội tiêu diệt Lý Đạo Hình đã đến thì sai người mang bức tranh sơn thuỷ nổi tiếng từ thương đoàn Lý Đạo Hình nộp cho Tiết độ sứ tỉnh Giang Tô là Kim Thượng Quân (hoạn quan nhà Đường người Tân La). Tuy nhiên Tiết độ sứ tỉnh Giang Tô vẫn im lặng không hề bắt lấy Lý Đạo Hình vì Kim Thượng Quân là chỗ quen biết với Lý Đạo Hình.

Lý Đạo Hình đề cập với Jami phu nhân cho Yeom Mun kết hôn với tiểu thơ Jung Hwa. Jami phu nhân ngạc nhiên vì Lý Đạo Hình không hề có sự lo lắng gì và sai người đến Sở Châu gọi Jung Hwa về cho kết hôn với Yeom Mun.

Trương Bảo Cao và Trịnh Niên phát hiện Giám quan Jang Seong-pil của thương đoàn Tiết Bình có nhúng tay vào việc Thổ Phiên nên cho bắt giữ, phạt roi Jang Seong-pil. Trương Bảo Cao sau đó tha cho Jang Seong-pil, nói rằng sau này không ai được nhắc lại chuyện Jang Seong-pil phản bội thương đoàn nữa. Từ đây Jang Seong-pil hết mực trung thành với Trương Bảo Cao.

Triệu Tương Kiến biết Kim Thượng Quân là Tiết độ sứ tỉnh Giang Tô thì nói cho Trương Bảo Cao biết về quan hệ giữa Lý Đạo Hình với Kim Thượng Quân. Trương Bảo Cao nghe Triệu Tương Kiến kể về việc Kim Thượng Quân chuyên đi đánh bạc thua tiền nên lập kế hoạch dụ Kim Thượng Quân chơi bạc với Triệu Tương Kiến, còn Thôi Võ Xương giả làm chủ khách điếm thuộc quyền quản lý của vương phi nhà Đường. Kim Thượng Quân thua tiền rồi cứ viết giấy mượn tiền của Thôi Võ Xương. Khi tiền nợ lên cao, Trương Bảo Cao đến làm bộ cho Kim Thượng Quân mượn tiền trả nợ lại cho khách điếm của "vương phi nhà Đường" (khách điếm do Thôi Võ Xương làm chủ). Kim Thượng Quân phải theo ý của Trương Bảo Cao mà truy tội Lý Đạo Hình.

Lý Đạo Hình nghe tin thì dẫn thương đoàn rời khỏi Dương Châu trong đêm. Jami phu nhân vờ đem tiền cho Lý Đạo Hình để ông này đi trốn và Lý Đạo Hình giao lại quyền quản lý tất cả các cửa tiệm cho Jami phu nhân. Trương Bảo Cao dẫn hộ vệ thương đoàn Tiết Bình đuổi theo. Yeom Mun nghe nói Jung Hwa từ Sở Châu sắp về đến Dương Châu nên ở lại đón Jung Hwa. Trương Bảo Cao đến thì giao đấu với Yeom Mun, chém Yeom Mun bị thương ở tay. Yeom Mun lên ngựa chạy trốn đến một kỹ viện mà hắn thường đến để dưỡng thương.

Mùa xuân năm 815, Lý Đạo Hình dẫn thương đoàn lên tàu rời khỏi Dương Châu mà đến Sơn Đông, làm quân thương của Lý Sư Đạo. Jami phu nhân lúc này đã kiểm soát các cửa tiệm của Lý Đạo Hình ở Dương Châu và tiếp tục áp chế thương đoàn của Tiết Bình.

Kỹ nữ ở kỹ viện nơi Yeom Mun dưỡng thương tìm Jung Hwa và mời Jung Hwa đến chăm sóc cho Yeom Mun. Khi Yeom Mun khoẻ hơn thì định rời Dương Châu ra đi. Trương Bảo Cao bắt gặp và kề kiếm vào cổ Yeom Mun. Jung Hwa đến ngăn Trương Bảo Cao lại, nói rằng chính Yeom Mun ngày trước cứu chữa Trương Bảo Cao khi Trương Bảo Cao trúng độc phi tiêu. Trương Bảo Cao phải thả Yeom Mun đi.

Yeom Mun vẫn ở lại kỹ viện đó. Sau đó Yeom Mun tìm Jami phu nhân giúp hắn rời Dương Châu đến Sơn Đông theo Lý Sư Đạo. Jami phu nhân phái tiểu thơ Jung Hwa, Lý Mặc Bá, Lý Thuận Trấn giả là đi Tân La (thực ra là đến Sơn Đông gặp Lý Sư Đạo xin làm quân thương). Yeom Mun nấp phía sau xe ngựa của Jung Hwa mà rời Dương Châu.

Trên con thuyền, Yeom Mun lộ diện và nói cho Jung Hwa, Lý Mặc Bá và Lý Thuận Trấn biết thuyền này không đi Tân La mà đến Sơn Đông gặp Lý Sư Đạo xin làm quân thương. Jung Hwa phải tuân theo và đến Sơn Đông.

Trương Bảo Cao tham gia Vũ Ninh quân nhà Đường trấn áp phản loạn Lý Sư ĐạoSửa đổi

Thời điểm này Lý Sư Đạo đã kiểm soát kênh Đại Vận Hà và cả vùng Sơn Đông nhà Đường. Mùa hạ năm 815, nhóm giặc cướp thường được Lý Sư Đạo cử tới vùng phụ cận Lạc Dương cướp bóc. Tại Trường An, nhiều đại thần nhà Đường khuyên dừng chiến dịch đánh Sở mà tập trung bảo vệ Đông Đô, nhưng vua Đường Hiến Tông không theo.

Triều đình nhà Đường tổ chức các cánh quân đi trấn áp phản quân Lý Sư Đạo. Ở tỉnh Giang Tô thành lập Vũ Ninh quân (nay là Từ Châu, tỉnh Giang Tô) do Tể tướng Đỗ Nguyên Hoành chỉ thị. Đỗ Nguyên Hoành đích thân đến Dương Châu gặp Tiết Bình yêu cầu các thương đoàn Tân La làm quân thương cho triều đình nhà Đường mà không có tiền lãi, khi nào dẹp xong Lý Sư Đạo mới trả lãi. Tiết Bình và Triệu Tương Kiến đồng ý, còn Jami phu nhân và các thương gia Tân La khác không đồng ý việc này.

Lúc này Lý Đạo Hình và Yeom Mun đã đi theo Lý Sư Đạo ở Sơn Đông. Lý Sư Đạo phái Yeom Mun cùng các sát thủ đi ám sát Tể tướng Đỗ Nguyên Hoành, người chủ trương đánh Thái và hiện đang phụ trách việc hậu cần cho chiến dịch. Yeom Mun cùng các sát thủ đến Trường An. Kết quả Đỗ Nguyên Hoành bị giết trên đường tới triều, Tể tướng nhà Đường khác là Bùi Độ cũng suýt mất mạng. Ban đầu triều đình nhà Đường cho rằng sát thủ là do Vương Thừa Tông phái tới, nên quyết định thảo phạt Thành Đức. Sứ giả Hằng châu bị bắt giữ và tra tấn rất dã man nên khai bừa là chủ mình âm mưu giết Đỗ Nguyên Hoành. Do đó, vua Đường Hiến Tông tước hết quan tước của Vương Thừa Tông, chuẩn bị thảo phạt Thành Đức. Bọn sát thủ của Lý Sư Đạo nhanh chân trốn thoát và không ai nghi ngờ Lý Sư Đạo làm cả. Một số đại thần lấy việc này để xin dừng đánh Sở và cách chức Bùi Độ, vua Đường Hiến Tông không theo và vẫn cho Bùi Độ làm tể tướng.

Trong khi đó Lý Sư Đạo lại chuẩn bị kế hoạch tấn công vào Đông Đô Lạc Dương. Lý Sư Đạo cử một đội quân đến bí mật đóng ở gần Lạc Dương, nói là hộ tống sứ giả của mình đến kinh. Chỉ huy đội quân này là sư Viên Tĩnh, năm đó hơn 80, từng phục vụ dưới thời Sử Tư Minh của Ngụy Yên. Kế hoạch của người Tề là cướp bóc vàng bạc châu báu trong cung điện Lạc Dương và giết một lượng lớn dân thường. Tuy nhiên bọn tiểu tướng Dương Tiến và Lý Tái Hưng đem việc này báo cho lưu thủ Lạc Dương là Lã Nguyên Ưng. Lã Nguyên Ưng liền cử quân bao vây các nơi đóng quân Bình Lư gần Đông Đô nhưng chưa tiến công. Quân Bình Lư tiến vào Lạc Dương phải băng qua một ngọn đồi ở phía nam; tại đây do thiếu lương thực, chúng bèn cướp thú săn được của một người tiều phu; do đó bọn tiều phu rất giận liền báo cho quân triều đình chỗ của quân Bình Lư. Lã Nguyên Ưng cho quân đuổi tới, hầu hết quân Bình Lư bị giết. Lã Nguyên Ưng thẩm vấn hai tướng giặc là Ti Gia Trân và Môn Sát, do đó biết được tất cả âm mưu của Lý Sư Đạo, kể cả nguyên do thực sự về cái chết của Đỗ Nguyên Hoành. Lã Nguyên Ưng gửi thư về triều đình, đại ý trong thư nói Lý Sư Đạo còn nham hiểm hơn cả Ngô Nguyên Tế hay Vương Thừa Tông, nếu không sớm liệu thì sẽ trễ mất. Tuy nhiên vua Đường Hiến Tông lúc này đã dồn hết lực lượng vào chiến trường Sở, Triệu nên không còn binh lực trong tay để đánh Tề.

Trước đó Jung Hwa, Lý Mặc Bá, Lý Thuận Trấn (có Yeom Mun đi cùng) đã đến doanh trại Lý Sư Đạo xin làm quân thương như Lý Đạo Hình, sau đó đích thân Jami phu nhân cũng rời Dương Châu đến Sơn Đông gặp Lý Sư Đạo. Jami phu nhân buộc Lý Đạo Hình phải cho bà ta quyền mở cửa tiệm ở Sơn Đông và Bột Hải (Hà Bắc, Trung Quốc) rồi bà ta mới giúp Lý Đạo Hình cung ứng quân nhu cho Lý Sư Đạo. Jami phu nhân sau đó để Jung Hwa ở lại doanh trại của Lý Sư Đạo rồi về Dương Châu.

Lúc này Tiết Bình đại nhân phái Trương Bảo Cao, Trịnh Niên, Bạch Hạ Trinh, Jang Seong-pil và Triệu Tương Kiến phái Thôi Võ Xương dẫn hộ vệ chở gạo đột phá vòng vây của Lý Sư Đạo đi Trường An. Đoàn người của Trương Bảo Cao nhanh chóng phá được vòng vây của Lý Sư Đạo ở kênh Đại Vận Hà, đưa gạo cho Vương Trí Hưng chuyển đến Trường An.

Lý Sư Đạo biết tin thì nổi giận, lệnh Yeom Mun tiêu diệt Trương Bảo Cao. Yeom Mun phái Trương hành thủ lén đến Dương Châu bắt tiểu thơ Thái Trân (con gái Tiết Bình) để buộc Trương Bảo Cao phải một mình đến doanh trại Lý Sư Đạo nạp mạng. Trương Bảo Cao muốn trả ơn cha con Tiết Bình nên phải đến doanh trại Lý Sư Đạo và bị Yeom Mun bắt lại, đưa cho Lý Sư Đạo giải quyết. Tiểu thơ Thái Trân được Yeom Mun thả về Dương Châu. Lúc đầu, Lý Sư Đạo đòi giết ngay Trương Bảo Cao nhưng Lý Đạo Hình đã ngăn lại. Lý Đạo Hình nói rằng chờ khi nào xuất chinh đánh Trường An mới chém đầu Trương Bảo Cao tế cờ. Lý Sư Đạo nghe theo và cho giam Trương Bảo Cao lại.

Lý Mặc Bá và Thuận Trấn phát hiện Trương Bảo Cao đã bị bắt thì hối lộ Tống Đạt (thuộc hạ của Yeom Mun) dẫn đến gặp mặt Trương Bảo Cao, sau đó họ đi báo cho tiểu thơ Jung Hwa biết. Tiểu thơ Jung Hwa gặp Yeom Mun nguyện làm người đàn bà của hắn để hắn cứu Trương Bảo Cao ra. Yeom Mun sau đó bịt mặt làm thích khách cứu Trương Bảo Cao thoát ra. Yeom Mun cũng tháo khăn bịt mặt cho Trương Bảo Cao biết rằng chính hắn thả Trương Bảo Cao. Trương Bảo Cao nhanh chóng quay lại nơi đóng của Trịnh Niên, Bạch Hạ Trinh, Giám quan Jang Seong-pil, Thôi Võ Xương rồi cùng về Dương Châu.

Lý Thuận Trấn và Lý Mặc Bá lúc này cũng từ doanh trại Lý Sư Đạo về Dương Châu, họ kể mọi chuyện của tiểu thơ Jung Hwa cho Trương Bảo Cao biết. Trương Bảo Cao đem chuyện Jami phu nhân cấu kết với Lý Sư Đạo đe doạ Jami phu nhân, buộc Jami phu nhân gọi Jung Hwa về Dương Châu. Jami phu nhân lệnh Kim Xương Kiếm (anh của Jung Hwa) đến doanh trại Lý Sư Đạo gọi Jung Hwa về nhưng cô ấy không chịu về.

Cuối năm 815, Lý Sư Đạo cử 9000 quân tấn công Từ châu, trị sở của trấn Vũ Ninh để đánh lạc hướng tấn công của quân trung ương. Tuy nhiên tướng Đường là Vương Trí Hưng đã đánh tan cuộc tấn công của quân Tề, giết được 2000 người, bắt 4000 con ngựa.

Đến mùa thu năm 816, hai tướng Lý Quang Nhan và Ô Trọng Dận chiếm được Lăng Vân Sách của Chương Nghĩa, sắp sửa đánh vào Thái châu. Lý Sư Đạo thấy tình cảnh đó rất lo sợ nên viết thư lên triều đình với lời lẽ thành khẩn. Do triều đình không còn binh lực trong tay nên đành phải phong cho Lý Sư Đạo làm Tư không.

Lý Sư Đạo hôn dung và ngu ngốc, nên chính sự bị bọn tì tướng chiếm hết. Ông gần gũi với bọn Lý Văn Hội và Lý Anh. Nhiều vị quan trong trấn như Cao Mộc, Quách 昈, Lý Công Độ... khuyên Lý Sư Đạo không nên chống lại vương sư, liền bị bọn Văn Hội gièm pha, kết quả là Lý Sư Đạo giết Cao và giam cầm Quách. Trong khi đó tình hình Chương Nghĩa rất nguy kịch, Lý Sư Đạo sai sứ giả Lưu Yến Bình đến Thái châu gặp Ngô Nguyên Tế bàn kế sách. Yến Bình phải lẩn tránh lực lượng triều đình rất vất vả mới đến được đất Sở. Khi vào yết kiến Ngô Nguyên Tế, Bình được tặng rất nhiều quà quý. Khi trở về Bình Lư, Yến Bình báo với Lý Sư Đạo rằng Ngô Nguyên Tế hôn ám, dù đang bị tấn công nhưng lại suốt ngày đá cầu và chè chén với bọn thê thiếp nữ tì, không hề quan tâm đến chánh sự; còn dự báo rằng họ Ngô không bao lâu nữa sẽ diệt vong. Những lời nói này không vừa ý của Lý Sư Đạo nên Lý Sư Đạo tìm cách vu oan Yến Bình rồi giết chết ông ta.

Năm 817, Vũ Ninh quân ở Dương Châu bắt đầu trưng binh từ hộ vệ của các thương đoàn Tân La tại Dương Châu. Tiết Bình cho giải tán tất cả hộ vệ để không còn hộ vệ nào xung quân cho nhà Đường nữa. Tiết độ sứ tỉnh Giang Tô biết được thì cho người bắt giữ Tiết Bình đem đi. Nghe tin đó, các hộ vệ đều trở lại xin Trương Bảo Cao cho họ xung quân để cứu Tiết Bình đại nhân ra. Trương Bảo Cao liền dẫn hộ vệ đi gặp tướng Vũ Ninh quân nhà Đường là Vương Trí Hưng xin được xung quân để thả Tiết Bình đại nhân ra. Vương Trí Hưng thả Tiết Bình ra và Trương Bảo Cao, Trịnh Niên, Bạch Hạ Trinh, Jang Seong-pil gia nhập Vũ Ninh quân. Triệu Tương Kiến cũng phải cho Thôi Võ Xương tham gia đội Vũ Ninh quân đi đánh Lý Sư Đạo. Còn Jami phu nhân và các thương đoàn Tân La khác không gửi hộ vệ xung quân nhà Đường dẹp loạn.

Một lần Vương Trí Hưng để các cánh quân Vũ Ninh đi trấn thủ phía bắc Dương Châu, bản thân ông thì dẫn vài tên lính tiến về Minh Châu. Lý Sư Đạo biết tin thì sai Yeom Mun dẫn quân đi bắt Vương Trí Hưng. Vương Trí Hưng nhanh chóng bị Yeom Mun đánh bại và bị bắt. Trương Bảo Cao, Trịnh Niên và Thôi Võ Xương được lệnh dẫn quân Vũ Ninh tập kích quân của Yeom Mun, cứu được Vương Trí Hưng về Dương Châu. Vương Trí Hưng sau đó được triệu về kinh đô Trường Anh nhà Đường và được vua Đường Hiến Tông phong làm Tiết độ sứ tỉnh Giang Tô. Kế đó Vương Trí Hưng quay lại Dương Châu nhậm chức. Với kỹ thuật cưỡi ngựa dùng giáo điêu luyện và có công cứu Vương Trí Hưng, Trương Bảo Cao, Trịnh Niên và Thôi Võ Xương đều được Vương Trí Hưng phong làm Thiếu tướng của Vũ Ninh quân, dưới quyền Vương Trí Hưng. Trong tác phẩm Phàn Xuyên Tập của nhà thơ Đỗ Mục đời Đường có chép rằng nhà Đường phong cho Trương Bảo Cao chức Thiếu tướng của Vũ Ninh quân (Vũ Ninh nay là Từ Châu, tỉnh Giang Tô) lúc ông 30 tuổi.

Khi nắm quyền quân sự ở Vũ Ninh, Trương Bảo Cao có nhiệm vụ dẹp tan cuộc phản loạn của Bình Lư quân do tiết độ sứ Lý Sư Đạo cầm đầu mong cướp ngôi nhà Đường, đời vua Đường Hiến Tông. Khi đó ở Sơn Đông nhà Đường có hàng ngàn người Tân La sinh sống, buôn bán và làm nô lệ.

Jami phu nhân định rời Dương Châu về Tân La thì bị Trương Bảo Cao dùng quyền của tướng Vũ Ninh quân ngăn cản lại. Bến tàu Dương Châu bị phong toả và không thương đoàn nào ở Dương Châu được rời Dương Châu đi cả.

Ở bản doanh Lý Sư Đạo, Yeom Mun để vuột mất Vương Trí Hưng nên bị Lý Sư Đạo giam lại. Tuy nhiên Yeom Mun nhanh chóng được Lý Sư Đạo thả ra cho sau này lập công chuộc tội. Lý Đạo Hình và tiểu thơ Jung Hwa dẫn thương đoàn đi mua lương thực ở Trường An cung ứng cho quân Lý Sư Đạo. Tuy nhiên họ bị Vũ Ninh quân bắt lại. Trương Bảo Cao nghe tin thì đến để giải quyết. Tuy nhiên Yeom Mun đã đến giải thoát cho Lý Đạo Hình và Jung Hwa ra.

Cuối năm 817, quân Đường do Lý Tố chỉ huy tiến vào Thái châu - trị sở của Chương Nghĩa quân, bắt sống và xử tử Ngô Nguyên Tế. Tin tức này lan đi khắp nơi, khiến Lý Sư Đạo và Vương Thừa Tông sợ hãi. Vương Thừa Tông dâng biểu lên triều đình xin dâng nộp hai châu Đức, Lệ và gửi hai con là Vương Tri Cảm, Vương Tri Tín vào triều làm con tin để tỏ ý quy thuận, triều đình nhà Đường chấp thuận. Trong khi đó ở Tri Thanh, Lý Sư Đạo chiếm giữ khu vực Tề-Lỗ gồm 12 châu là Tri, Thanh, Tề, Hải, Đăng, Lai, Nghi, Mật, Tào, Bộc, Duyện, Vận; Lý Công Độ và Lý Anh Đàm khuyên Lý Sư Đạo cắt ba châu Nghi, Mật và Hải cho triều đình và gửi con là Lý Hoằng Phương vào triều làm túc vệ, Lý Sư Đạo ban đầu đồng tình. Vua Đường Hiến Tông chấp thuận đề nghị này và cử Lý Tốn đến Bình Lư để thủ dụ Lý Sư Đạo.

Tuy nhiên trong lúc này, Lý Sư Đạo chỉ bàn việc cơ mật với vợ là Ngụy thị cùng bọn Hồ Duy Kham, Vương Tự Ôn, Dương Tái Thăng cùng thị thiếp Nguyên thị. Ngụy phu nhân không muốn đưa Lý Hoằng Phương đến Trường An nên nói với Lý Sư Đạo rằng nếu cắt ba châu thì thế lực của Bình Lư sẽ suy yếu đi rất nhiều, lúc đó nếu triều đình sẽ tấn công nữa thì cắt đất có được gì? Nhưng nếu không nộp đất thì quân triều đình sẽ tấn công Bình Lư, lúc đó cứ chiến đấu hết sức, nếu không đánh được thì mới tính lại chuyện dâng đất. Lý Sư Đạo nghe theo lời đó, và còn dự định giết Lý Công Độ. Tuy nhiên do sự cầu xin của Giả Trực Ngôn nên Lý Sư Đạo chỉ nhốt Lý Công Độ vào ngục nhưng vẫn giết Lý Anh Đàm.

Khi Lý Tốn đến Bình Lư, Lý Sư Đạo thoái thác việc nạp đất nhưng hứa gửi con tin cho nhà Đường. Lý Tốn cũng đoán biết được Sư Đạo không thực tâm, nên khi về kinh đã khuyên vua Đường Hiến Tông phải dùng biện pháp mạnh. Ngay lúc đó Lý Sư Đạo gửi biểu lên triều đình, nói rằng quân sĩ trong trấn bức ép ông không được dâng đất và gửi con tin. Vua Đường Hiến Tông được tin, vô cùng tức giận, hạ chiếu tước quan tước của Lý Sư Đạo, tập hợp binh ở các trấn Tuyên Vũ, Ngụy Bác, Nghĩa Thành, Vũ Ninh, Hoành Hải cùng tấn công Bình Lư của Lý Sư Đạo. Ban đầu lực lượng triều đình nhà Đường gặp một số trở ngại và bị đánh bại nhiều trận.

Lúc này Trương Bảo Cao muốn biết tin tức của tiểu thơ Jung Hwa nên xin Vương Trí Hưng cho đóng giả làm lính của Lý Sư Đạo để trà trộn vào bản doanh Lý Sư Đạo làm gian tế. Trịnh Niên cũng đi theo. Trương Bảo Cao và Trịnh Niên ghi chép lại nơi bố trí canh phòng của bản doanh Lý Sư Đạo, nhìn thấy tiểu thơ Jung Hwa bình yên vô sự thì yên tâm quay về Dương Châu.

Jami phu nhân sai Giáo vệ Neung Chang giết lính Vũ Ninh quân ở bến tàu Dương Châu rồi gửi thư cho Lý Sư Đạo. Sau đó Jami phu nhân lại sai Kim Xương Kiếm đem thư gửi Lý Sư Đạo lần nữa. Trương Bảo Cao bắt được Kim Xương Kiếm và lá thư của Jami phu nhân gửi Lý Sư Đạo, thu thập chứng cứ gửi Vương Trí Hưng buộc tội Jami phu nhân. Jami phu nhân nhanh chóng bị bắt đưa vào ngục. Binh bộ thị lang của Tân La là Kim Rihong đến Dương Châu báo với Vương Trí Hưng rằng vua Tân La Hiến Đức Vương còn phải dẹp loạn trong nước nên không thể gửi quân chi viện nhà Đường đánh Lý Sư Đạo được. Jami phu nhân trong ngục nghe việc này liền nhờ Kim Rihong xin Vương Trí Hưng thả bà ta ra thì bà ta sẽ bỏ tiền trả hết chi phí cho quân Tân La chi viện nhà Đường đánh Lý Sư Đạo. Vương Trí Hưng đồng ý thả Jami phu nhân ra nhưng lệnh cho Trương Bảo Cao trục xuất Jami phu nhân khỏi Dương Châu nhà Đường.

Không lâu sau đó quân Tân La đến giúp quân Đường cùng đánh Lý Sư Đạo. Lý Sư Đạo giận Jami phu nhân nên cho giam tiểu thơ Jung Hwa (người của thương đoàn Jami phu nhân) trong ngục.

Mùa đông năm 818, Tiết độ sứ Ngụy Bác là Điền Hoành Chánh cho quân vượt Hoàng Hà và áp sát Vận châu thì quyền chủ động trên chiến trường đã rơi vào tay liên quân. Tin thất bại lũ lượt bay về Vận châu, nhưng Lý Sư Đạo đều không muốn nghe. Tiết độ sứ Vũ Ninh là Lý Tố chiếm được Kim Hương, các tướng sĩ dưới quyền không ai dám thông báo việc này cho Lý Sư Đạo vì sợ bị giết (cho nên Lý Sư Đạo đến lúc chết vẫn không biết là Kim Hương đã mất). Binh sĩ trong trấn cho rằng thất bại ngày hôm nay là do Lý Văn Hội mà ra, nên Lý Sư Đạo đuổi Lý Văn Hội ra khỏi phủ.

Thấy Lý Sư Đạo sẽ bị đánh bại trong nay mai, Yeom Mun khuyên Lý Đạo Hình cùng Jang Dae Chi, Tống Đạt, Thiên Thái dẫn thương đoàn rời Lý Sư Đạo đi trước. Lý Đạo Hình dặn Yeom Mun rằng ông chờ ở Lưu Tam Phố.

Lúc này Trương Bảo Cao cùng Trịnh Niên, Thôi Võ Xương nhân lúc quân đội Lý Sư Đạo đi Bộc Châu, bỏ trốn doanh trại ở Sơn Đông thì dẫn quân Vũ Ninh (gồm người gốc Tân La và người nhà Đường) lên bờ từ Lưu Tam Phố, đánh vào bản doanh Lý Sư Đạo. Yeom Mun ở doanh trại Lý Sư Đạo cố gắng chống trả Vũ Ninh quân, nhưng sau thấy không chống nổi thì vào ngục cứu tiểu thơ Jung Hwa ra. Sau đó Yeom Mun dẫn tiểu thơ Jung Hwa rời khỏi doanh trại Lý Sư Đạo.

Trên đường Yeom Mun và Jung Hwa gặp quân Vũ Ninh truy sát nên Yeom Mun bảo Jung Hwa cưỡi ngựa đi Lưu Tam Phố. sẽ gặp Lý Đạo Hình. Tiểu thơ Jung Hwa đi sắp đến Lưu Tam Phố thì quay lại tìm Yeom Mun, nhưng Jung Hwa đã bị sơn tặc nhà Đường bắt đưa đi làm kỹ nữ ở Trường An. Yeom Mun bị Trương Bảo Cao, Trịnh Niên, Thôi Võ Xương truy đuổi đến vực thẩm sát bờ biển. Yeom Mun cùng ngựa phóng thẳng xuống biển và sau đó Yeom Mun được Lý Đạo Hình cứu lên tàu, đưa về Tân La.

Đầu năm 819, quân Bình Lư của Lý Sư Đạo liên tiếp thất bại ở Khảo Thành, Ngư Thai, Đông A, Dương Cố, Đông Hải,... tổn hại hơn 10.000 người; hai châu Hải, Nghi sắp mất. Lý Sư Đạo được tin, cho phòng bị kĩ càng ở Vận châu, bắt dân chúng đi lính xây thành và phục dịch khiến nhiều người oán hận. Khi đó Đô tri binh mã sử Lưu Ngộ nắm quyền chỉ huy phần lớn quân Bình Lư đối đầu với triều đình, có hơn 10.000 người đóng ở Dương Cốc. Lưu Ngộ khoan dung, nhân ái với các binh sĩ nên được họ ủng hộ gọi là Lưu phụ. Tuy nhiên khi lực lượng của Điền Hoằng Chánh vượt sông, Lưu Ngộ không có phòng bị nên bị đánh bại. Có kẻ tả hữu gièm pha với Lý Sư Đạo rằng Lưu Ngộ không tu quân pháp mà lo lấy lòng người, sợ sau này sinh biến. Do đó Lý Sư Đạo triệu Lưu Ngộ về Vận châu, có ý giết đi. Tuy nhiên có kẻ khác nói rằng trong tình thế như vậy mà giết tướng bên ngoài sẽ khiến quân tình hoang mang, nên Lý Sư Đạo bỏ ý định này, sau một tuần giam giữ đã thả cho Lưu Ngộ trở về và còn ban thưởng hậu hĩnh cho ông ta. Con trai Lưu Ngộ là Lưu Tòng Gián hiện làm túc vệ cho Lý Sư Đạo, thường chơi thân với bọn tùy tùng, do đó biết được ý định của Lý Sư Đạo và thông báo cho phụ thân. Từ đó Lưu Ngộ bắt đầu có ý đề phòng Lý Sư Đạo.

Lưu Ngộ trở về Dương Cốc, bắt đầu bố trí phòng bị. Lúc này Lý Sư Đạo lại muốn giết Lưu Ngộ nữa, nên vào ngày 7 tháng 3 năm 819 đã sai hai sứ giả đến quân doanh, gặp Hành doanh binh mã phó sứ Trương Xiêm dặn ông này lấy thủ cấp của Lưu Ngộ rồi trở về phục mệnh, hứa sẽ cho thống lĩnh quân của Lưu Ngộ. Tuy nhiên Trương Xiêm vốn thân thiết với Lưu Ngộ, đã thông báo việc này cho Lưu Ngộ. Lưu Ngộ sau khi biết được tin liền cho bắt hai sứ giả rồi giết đi. Vào đêm hôm đó, Lưu Ngộ triệu tập quân sĩ đến, khóc mà nói rằng Lý Sư Đạo muốn giết mình và nói rõ ý định bí mật đánh vào Vận châu, giết Lý Sư Đạo rồi sau đó đầu hàng triều đình nhà Đường. Binh mã sử Triệu Thùy Cức tỏ ra do dự, Lưu Ngộ bèn sai giết đi; lại giết những ai có ý chần chừ, được hơn 30 người đều phơi thây ở trướng tiền. Bọn tướng còn lại biết nói gì nữa ngoài việc tuân mệnh.

Lưu Ngộ lập tức hành quân ngay trong đêm, không dùng đèn đuốc, đi trong tĩnh lặng, gặp người đi đường thì bắt giữ. do đó không ai biết được. Sáng sớm ngày 8 tháng 3, quân của Lưu Ngộ tiến đến trước thành Vận châu, nói rằng phụng mệnh vào thành. Bọn quân giữ thành không đồng ý cho vào, Lưu Ngộ vẫn phá cửa mà vào, quân giữ thành đầu hàng. Bấy giờ Tử Thành đã mở, còn Nha Thành vẫn cố thủ; Lưu Ngộ cho phóng hỏa rồi nhân lúc hoảng loạn phá cửa mà tiến vào. Nha binh chỉ còn hơn trăm người, không thể chống lại lực lượng Lưu Ngộ. Lý Sư Đạo cùng hai con trốn dưới gầm giường, quân của Lưu Ngộ phát hiện ra được. Lưu Ngộ có ý để cho Lý Sư Đạo tự tận, nên sai người đến nhắn rằng:

Ngộ phụng chiếu áp giải Tư không đến triều, nhưng Tư không còn mặt mũi nào mà gặp thiên tử nữa đây.

Lý Sư Đạo vẫn muốn gặp Lưu Ngộ, con là Lý Hoằng Phương biết là không thể thoát chết nên nói:

Sự việc đã thế này, chết nhanh nhiều khi lại hơn.

Cha con Lý Sư Đạo và Lý Hoằng Phương nhanh chóng bị Lưu Ngộ bắt đi. Khi đó Trương Bảo Cao thống lĩnh quân lính gốc Tân La và quân lính nhà Đường dẹp tan đạo quân còn lại của Lý Sư Đạo tại căn cứ của chúng là phiên trấn Bình Lư ở Sơn Đông. Lý Sư Đạo bị đưa đi gặp Trương Bảo Cao. Lý Sư Đạo nói rằng tổ tiên ông là người Tân La, ông nổi dậy chống lại nhà Đường cũng vì mở mang lãnh thổ cho Tân La và khuyên Trương Bảo Cao là người Tân La thì đừng làm chó săn cho nhà Đường nữa. Trương Bảo Cao bắt đầu nhận thức được rằng mình là người Tân La thì không nên bán mạng cho nhà Đường.

Sau đó ba cha con Lý Sư Đạo đều bị Lưu Ngộ cho chém đầu. Lưu Ngộ sai quân tuần tra các phố, nghiêm cấm cướp bóc, rồi triệu tập quân dân đến cầu tràng mà úy dụ, tình hình nhanh chóng yên ổn trở lại. Lưu Ngộ lại xử tử bọn đồng mưu với Lý Sư Đạo hơn 10 nhà; sau đó Lưu Ngộ giao thủ cấp ba cha con Sư Đạo cho Điền Hoằng Chánh. Xác của Lý Sư Đạo ban đầu không ai dám lượm lấy để an táng, mãi về sau có Sĩ Anh Tú đứng ra làm việc đó. Vua Đường Hiến Tông hạ chiếu chia Bình Lư thành ba phần: ba châu Vận, Tào, Bộc giao cho Mã Tổng; năm châu Tri, Thanh, Tề, Đăng, Lai vẫn gọi là trấn Bình Lư, giao cho Tiết Bình, 4 châu Nghi, Hải, Duyện, Mật giao cho Vương Toại. Lại bắt Ngụy phu nhân và con út của Sư Đạo làm phục dịch trong cung, anh em họ của Lý Sư Đạo đều bị lưu đày. Mã Tổng cho an táng Lý Sư Đạo theo lễ văn nhân. Gia tộc họ Lý cai trị đất Tề-Lỗ từ năm 766 đến 819, tổng cộng 53 năm. 12 châu Tri, Thanh được bình định, trở về với nhà Đường.

Trương Bảo Cao được Tiết độ sứ tỉnh Giang Tô là Vương Trí Hưng phong làm Đại tướng Vũ Ninh quân. Tuy nhiên Trương Bảo Cao đã từ chối nhận chức quan, giải ngũ mà trở về tiếp tục làm thương gia của thương đoàn Tiết Bình. Thôi Võ Xương cũng về làm hộ vệ cho thương đoàn của Triệu Tương Kiến. Chỉ có Trịnh Niên ở lại đội Vũ Ninh quân nhà Đường.

Lúc này từ kinh nghiệm quân sự của mình, Trương Bảo Cao thổ lộ ý nguyện cho Tiết Bình rằng ông muốn trở thành đại thương gia Tân La, thiết lập trật tự trên biển Đông Á, mở ra mạng lưới mậu dịch trên biển nối liền Tân La, nhà Đường và Nhật Bản. Tiết Bình kinh ngạc trước giấc mơ của Trương Bảo Cao và quyết ý sẽ giúp Trương Bảo Cao đạt được ý nguyện này.

Năm 821 sau khi Lý Sư Đạo bị dẹp yên vào 2 năm trước, triều đình nhà Đường (đời vua Đường Mục Tông) cắt giảm bớt lực lượng quân sự để giảm bớt gánh nặng quân lương. Theo đó, Vũ Ninh quân cũng bị giải thể, nhưng vẫn còn một đạo quân Vũ Ninh giữ tỉnh Giang Tô.

Khi đó Trương Bảo Cao đã thống nhất người Tân La sống dọc theo bờ biển Sơn Đông và vùng Đại Vận Hà lại, cùng họ tạo nên mối liên kết buôn bán với nhau. Đồng thời Trương Bảo Cao còn cho xây dựng một ngôi chùa tên là Pháp Hoa Viện trên núi Xích Sơn (tỉnh Sơn Đông) để cầu xin chư Phật bảo hộ sự nghiệp buôn bán trên biển của ông được thịnh đạt. Ông chịu hết mọi phí tổn về y phục, lương thực,... cho sư tăng tại đây.

Sau đó Trương Bảo Cao đại diện thương đoàn Tiết Bình và thương đoàn Triệu Tương Kiến lên đường từ Dương Châu nhà Đường (đời vua Đường Mục Tông) sang Nhật Bản (đời Thiên hoàng Saga) để làm mối buôn bán giữa thương gia Tân La và Nhật Bản. Đi cùng Trương Bảo Cao có Thôi Võ Xương, tiểu thơ Thái Trân và Jang Seong-pil. Lúc đầu họ bị người Nhật giữ lại nhưng Trương Bảo Cao chủ trương sửa tàu cho quan lại người Nhật và được vị quan này cho buôn bán ở Nhật. Khi đoàn người Trương Bảo Cao trở về Dương Châu thì Trương Bảo Cao được đặc cách tham gia Hội nghị hành đô (do Tiết Bình làm Đại hành đô) dù Trương Bảo Cao chỉ là một Đại quan của thương đoàn Tiết Bình. Nỗ lực của Trương Bảo Cao bấy giờ nhằm tạo ra sức mạnh kinh tế dựa trên hoạt động thương mại và ảnh hưởng của Phật giáo.

Jami phu nhân lần này lại từ Tân La đến Dương Châu nhà Đường, đòi Tiết Bình triệu tập Hội nghị hành đô để bàn việc các thương đoàn Tân La có thể tham gia đấu thầu với bà ta để có thể buôn bán vải vóc của nhà Đường cho kinh đô Kim Thành (Khánh Châu - Gyeongju) của Tân La. Vì việc có lãi cao này mà nhiều thương gia hạ giá tơ lụa của mình và các thương gia Tân La chia rẽ lẫn nhau.

Trương Bảo Cao họp riêng các thương gia Tân La và yêu cầu họ bán hết số vải vóc cho thương đoàn mình rồi chính Trương Bảo Cao sẽ giao hàng cho Jami phu nhân bán ở Kim Thành. Trương Bảo Cao sau đó còn nói rằng sẽ lập một cứ điểm buôn bán ở đảo Thanh Hải thuộc Tân La để có thể mở ra mạng lưới mậu dịch trên biển giữa nhà Đường, Tân La và Nhật Bản, khí đó lãi cao rồi thì Trương Bảo Cao sẽ chia đều cho các thương gia Tân La. Các thương gia Tân La đồng ý làm theo. Trương Bảo Cao cũng mua hết vải vóc ở Dương Châu nhà Đường rồi đến đấu thầu với Jami phu nhân. Cuối cùng Jami phu nhân phải nuốt hận mua lại vải vóc của Trương Bảo Cao đem bán lại ở Kim Thành tại Tân La. Trương Bảo Cao sau đó còn phái các thương thuyền dùng buồm hình tam giác như người Ba Tư đi ngược gió để nhanh chóng sang Nhật Bản bán hết những vải vóc còn lại của thương đoàn mình với giá cao để kiếm lãi.

Sau Trương Bảo Cao cùng những chủ thương đoàn hảo tâm giàu có thậm chí còn thành lập những ngôi chùa Phật giáo Tân La trong khu vực Giang Tô và Sơn Đông nhà Đường, có liên quan đến nhà sư Nhật Bản thế kỷ thứ 9 Ennin.

Năm 822 tại nước Tân La (đời vua Tân La Hiến Đức Vương), Kim Hiến Xương nổi loạn, chiếm Võ Trân Châu (Muju). Hiến Đức Vương sai Kim Quân Trinh và Kim Trung Công đi đánh dẹp. Con của Kim Trung Công là Kim Minh giết chết Kim Hiến Xương. Cuộc khởi nghĩa bị dập tắt.

Năm 823 con Kim Hiến Xương là Kim Đình nổi loạn chống lại triều đình nước Tân La. Vua Tân La Hiến Đức Vương lại sai Kim Quân Trinh và Kim Trung Công đi đánh dẹp. Kim Đình bị chết trong chiến loạn. Cuộc khởi nghĩa bị dập tắt. Con của Kim Đình là Kim Dương (cháu nội Kim Hiến Xương, lúc này 15 tuổi) được Kim Quân Trinh cứu mạng. Kim Trung Công đem con gái của Kim Dương ra xử tử và đồng ý với thỉnh cầu tha mạng cho Kim Dương của Kim Quân Trinh. Trên đường Kim Quân Trinh về triều thì bị bọn cướp chặn đánh, Kim Dương đã cứu ông. Kim Quân Trinh thu nhận và trọng vọng Kim Dương. Từ đó Kim Dương trở thành thuộc hạ của Kim Quân Trinh.

Lúc này ở Dương Châu nhà Đường (đời vua Đường Mục Tông), Trương Bảo Cao đã trở nên tức giận trước sự đối xử với những người đồng hương Tân La của mình, những người ở vùng đất không ổn định của nhà Đường quá cố thường trở thành nạn nhân của cướp biển ven biển hoặc kẻ cướp nội địa. Trên thực tế, các đối tượng người Tân La sống ở nhà Đường đã trở thành mục tiêu ưa thích của những tên cướp, những kẻ đã bán tù nhân của họ làm nô lệ. Vua Đường Mục Tông đã đi xa tới mức ban hành sắc lệnh ngăn chặn buôn bán nô lệ Tân La và ra lệnh trả lại tất cả những người Tân La bị bắt cóc về nước Tân La (đời vua Tân La Hiến Đức Vương). Sau đó Jami phu nhân rời Dương Châu nhà Đường về Võ Trân Châu (Muju) thuộc Tân La.

Năm 824 nước Tân La (đời vua Tân La Hiến Đức Vương) đứng trước họa xâm lăng từ nước Bột Hải (đời vua Bột Hải Tuyên Vương) phương Bắc. Hiến Đức Vương cho xây trường thành dài 300 lý gần sông Đại Đồng, sau này nó thành biên cương phía bắc đất nước Tân La.

Trương Bảo Cao về Thanh Hải của Tân La đánh hải tặc Lý Đạo HìnhSửa đổi

Lý Đạo Hình lúc này đang ở Tân La, do không còn hứng thú với việc thương buôn nên hắn đã quay lại làm hải tặc như xưa. Lý Đạo Hình cùng Yeom Mun, Jang Dae Chi, Tống Đạt, Thiên Thái tiến hành cướp bóc những tàu bè qua lại trên biển giữa Tân La và nhà Đường. Điều này khiến các thương buôn điều hoảng sợ và không dám đi biển nữa, trong số họ có cả phu nhân Jami cũng bị hải tặc đánh cướp khi thuyền đến Kim Thành (Khánh Châu - Gyeongju). Quan quân Võ Trân Châu (Muju) với đô đốc Kim Xương Kiếm (được Jami phu nhân dùng tiền đưa lên) điều bị bọn hải tặc đánh tan. Lý Đạo Hình mở rộng địa bàn trên vùng biển Tây Nam của Tân La (biển Hoàng Hải).

Trong số hải tặc có Tống ĐạtThiên Thái luôn đi long bong tại Võ Trân Châu. Jami phu nhân sai người bắt bọn chúng và hỏi ra mới biết là Lý Đạo Hình là thủ lĩnh hải tặc ở đảo Chân Nguyệt. Phu nhân Jami bí mật cùng Giáo vệ Neung Chang đến đảo Chân Nguyệt gặp Lý Đạo Hình. Jami phu nhân xin phép Lý Đạo Hình cho thuyền của bà ta đi trên biển an toàn, đổi lại Jami phu nhân giúp Lý Đạo Hình mua bán quân đội, ngựa, lương thực với nước Bột Hải (đời vua Bột Hải Tuyên Vương) phía bắc Tân La.

Lý Đạo Hình nghe lời khuyên của Jami phu nhân mà cho Yeom Mun tấn công tàu của thương buôn Tiết Bình đi từ nhà Đường (đời vua Đường Kính Tông) sang Nhật Bản (đời Thiên hoàng Junna) nhằm gây sự với Trương Bảo Cao. Lưu Tử Thành của thương đoàn Tiết Bình trên đường biển sang Nhật Bản thì bị Yeom Mun tấn công, cướp gần hết số hàng hoá. Lưu Tử Thành trở về Dương Châu nhà Đường báo lại cho Trương Bảo Cao biết khiến Trương Bảo Cao tức giận.

Từng chứng kiến người Tân La bị hải tặc bắt làm nô lệ và bán sang nhà Đường, Trương Bảo Cao rất phẫn nộ nên quyết định trở về Tân La để đánh dẹp các tàu buôn nô lệ. Trương Bảo Cao liền xin Tiết Bình đại nhân cho mình đi với Thôi Võ Xương, mấy trăm tên hộ vệ, mấy chục tên võ sĩ giác đấu rời Dương Châu nhà Đường (đời vua Đường Kính Tông) về Tân La (đời vua Tân La Hiến Đức Vương) để tiêu diệt bọn hải tặc.

Năm 825 đoàn người của Trương Bảo Cao về nước Tân La, đến Võ Trân Châu (Muju) thì họ bị đô đốc Võ Trân Châu là Kim Xương Kiếm cản lại ở bến tàu Đỗ Lĩnh, không cho lên bờ. Trương Bảo Cao cùng Thôi Võ Xương đến phủ đô đốc Võ Trân Châu xin phép nhưng không được Kim Xương Kiếm chấp nhận (thực ra là phu nhân Jami đã ra lệnh cho Kim Xương Kiếm phải từ chối như thế). Trương Bảo Cao đến nhà Jami phu nhân xin bà ta nói với Kim Xương Kiếm cho họ lên bờ. Jami phu nhân có hứa sẽ nói giúp với Kim Xương Kiếm nhưng thực ra là không làm gì cả.

Tiết Bình đại nhân ở Dương Châu nhà Đường nhận thư của Trương Bảo Cao thì sai tiểu thơ Thái Trân với Bạch Hạ Trinh mang thêm hộ vệ và lương thực đến trợ giúp Trương Bảo Cao. Lúc này Trịnh Niên còn làm đại tướng Vũ Ninh quân nhà Đường (đời vua Đường Kính Tông), do uống rượu say đánh người nên bị trục xuất khỏi Võ Ninh quân. Biết tin Trương Bảo Cao đã về Tân La để đánh hải tặc thì Trịnh Niên đi theo đoàn thuyền của Thái Trân đến Tân La. Đoàn hộ vệ của Trương Bảo Cao phải sống trên tàu suốt nhiều tháng.

Đến năm 826, tại triều đình Tân La, vua Tân La Hiến Đức Vương mất, đệ là Kim Cảnh Huy kế vị, tức vua Tân La Hưng Đức Vương. Ông này rất mực thương yêu vương hậu Định Mục. Không may do mới lên ngôi được 3 tháng, vương hậu Định Mục qua đời khiến vua Tân La Hưng Đức Vương đau lòng, từ đó vua không gần gũi với cung tần nào hết. Do đó vua Tân La Hưng Đức Vương không có thái tử để kế thừa ngôi báu, việc này khiến Tân La bị rối loạn. Trong triều có 2 phe do Kim Trung CôngKim Quân Trinh dẫn đầu đối kháng nhau. Kim Trung Công được phong làm Tể tướng, sau này sẽ được kế thừa quân vị hoàng đế. Hưng Đức Vương còn phong cho con của Kim Quân TrinhKim Hựu Trưng làm sử trung đại nhân (nhằm kiềm chế Kim Trung Công). Con Kim Trung Công là Kim Minh cũng được làm chức cao trong hoàng tộc. Jami phu nhân cũng là một quý tộc và bà ta luôn ủng hộ phe của Kim Trung Công nên bà ta luôn được Tể tướng giúp đỡ (do vậy thương đoàn của bà ta được phát triển mạnh ở Võ Trân Châu).

Kim Hựu Trưng từng được cử làm sứ giả sang nhà Đường, đến Trường An thì ông ta gặp tiểu thơ Jung Hwa đang bị bắt làm kỹ nữ ở đây thì ông chuộc thân cô ấy ra. Biết Jung Hwa là quý tộc nên Kim Hựu Trưng định gả cho hoàng thân trong triều nhưng Jung Hwa không chịu. Jung Hwa muốn làm thương mại, nhờ Kim Hựu Trưng bỏ vốn mà thành lập thương buôn, mở rộng quy mô ở Hán Châu thuộc Tân La và Hàng Châu thuộc nhà Đường, chiếm mất các mối làm ăn của Jami phu nhân tại Võ Trân Châu (Muju). Jami phu nhân chỉ biết có thương đoàn đang uy hiếp mình mà không rõ ai là chủ thương đoàn này.

Bấy giờ Kim Hựu Trưng từ quan ở Kim Thành (Khánh Châu - Gyeongju), về Võ Trân Châu. Jami phu nhân gặp Kim Hựu Trưng để tạo mối quan hệ. Tuy nhiên bà ta bị Kim Hựu Trưng sỉ vả vì ông ta biết Jami phu nhân muốn gây dựng thế lực ở Kim Thành. Sau đó Kim Hựu Trưng đến gặp tiểu thơ Jung Hwa. Jung Hwa kể cho Kim Hựu Trưng nghe thêm về Jami phu nhân.

Lúc này Trương Bảo Cao thấy lâu quá mà đô đốc Võ Trân Châu là Kim Xương Kiếm vẫn chưa cho họ lên bờ thì tức giận. Trương Bảo Cao làm liều cho đoàn hộ vệ lên bờ ở bến tàu Đỗ Lĩnh thuộc Võ Trân Châu, định rằng nếu quan binh Tân La ngăn cản thì Trương Bảo Cao đánh luôn. Kim Xương Kiếm nghe tin thì tập hợp quân đội cản đoàn người của Trương Bảo Cao ở bến tàu Đỗ Lĩnh, gia hạn đến tối không rời đi sẽ có giao tranh với nhau. Trời gần tối, Kim Hựu Trưng thấy quân đội Võ Trân Châu huy động đến bến tàu Đỗ Lĩnh thì ông đến xem. Kim Xương Kiếm cho quân chuẩn bị tấn công đoàn người của Trương Bảo Cao thì Kim Hựu Trưng ngăn lại.

Kim Hựu Trưng ra mặt hỏi Trương Bảo Cao vì sao dẫn đoàn người có vũ trang đến Tân La. Trương Bảo Cao trình bày ý muốn của mình rằng muốn đánh dẹp hải tặc giúp Tân La, nói rằng quan quân Võ Trân Châu yếu thế đã bị đánh bại hết. Trương Bảo Cao còn kể về thân phân nô lệ bị bán sang nhà Đường ngày xưa của mình và mong muốn trả thù bọn hải tặc. Kim Hựu Trưng khâm phục nghĩa khí của Trương Bảo Cao liền hạ lệnh buộc Kim Xương Kiếm cho họ lên bờ, đồng thời cấm Kim Xương Kiếm không được ngăn cản Trương Bảo Cao đánh dẹp hải tặc. Việc này khiến Jami phu nhân tức giận. Trương Bảo Cao sau đó dẫn đoàn hộ về đến đóng tại đảo Thanh Hải lập căn cứ để đánh hải tặc. Trương Bảo Cao với Trịnh Niên tìm đến mộ cha của Trương Bảo Cao mà cúng bái sau 16 năm ở nhà Đường rồi (810 - 826).

Sau đó Jami phu nhân phái Thái Phong, Minh Triết xâm nhập thương đoàn Jung Hwa để điều tra ai đứng đầu. Hai người họ bị hộ vệ của Jung Hwa là Moo Jin đánh bại phải bỏ chạy. Giáo vệ Neung Chang phải đích thân đến và nhìn thấy Jung Hwa. Giáo vệ Neung Chang quay về báo với Jami phu nhân mọi việc. Jami phu nhân biết Jung Hwa là người đứng đầu thương đoàn đang chống lại mình thì tức giận. Hôm sau đích thân Jung Hwa đến gặp mặt Jami phu nhân và tiết lộ bản thân là chủ thương đoàn đang cạnh tranh gay gắt với Jami phu nhân.

Jami phu nhân phái người điều tra thêm về người đứng sau Jung Hwa. Kết quả Jami phu nhân biết được Kim Hựu Trưng đứng phía sau chống lưng cho Jung Hwa thì càng giận. Jami phu nhân đến gặp Yeom Mun, tiết lộ rằng Jung Hwa còn sống và Trương Bảo Cao đã lập căn cứ tại Thanh Hải để chống lại hải tặc Lý Đạo Hình.

Yeom Mun biết Jung Hwa còn sống thì sai người đến nói với cô rằng có thương đoàn từ Dương Châu nhà Đường (đời vua Đường Kính Tông) đến đây muốn giao dịch buôn bán. Jung Hwa đi theo người đó và gặp Yeom Mun trên một chiếc thuyền. Yeom Mun gợi lại tình yêu thương nhưng Jung Hwa từ chối. Jung Hwa kể lại rằng cô từng làm kỹ nữ nên duyên số với Yeom Mun đã chấm dứt rồi bỏ đi. Khi đó cha con Lý Mặc Bá và Lý Thuận Trấn (thuộc hạ thương đoàn Jami phu nhân) lén gặp Jung Hwa xin cho đi theo. Jung Hwa bảo rằng họ nên tiếp tục ở thương đoàn Jami phu nhân, sau này mới thu nhận họ.

Lúc này hải tặc Lý Đạo Hình cho quân mình đi thu phục các đảo hải tặc khác ở bờ biển Tây Nam, khiến họ quy thuận hắn. Một hải tặc có võ công xuất chúng là Bạch Hà quy thuận Yeom Mun.

Trương Bảo Cao ở Thanh Hải phái người đi trinh sát các đảo của bọn hải tặc. Jang Seong-pil đi một mình thì bị hải tặc tấn công ác liệt nhưng vẫn thoát được về Thanh Hải. Thôi Võ Xương trách Jang Seong-pil dám một mình xông pha như thế? Jang Seong-pil bảo rằng nhớ ơn Trương Bảo Cao ngày xưa tha tội phản bội thương đoàn của ông ấy. Trương Bảo Cao sau đó bất ngờ cho hộ vệ đột kích một đảo của chúng, giết sạch bọn hải tặc chống đối, tha mạng cho bọn quy hàng và nhờ chúng chỉ điểm các căn cứ hải tặc khác.

Trương Bảo Cao muốn dụ hải tặc xuất hiện để dễ tiêu diệt bọn chúng nên kêu gọi các thương đoàn ở Võ Trân Châu đi đường biển đến kinh đô Kim Thành (Khánh Châu - Gyeongju), như vậy mới cạnh tranh được với Jami phu nhân, nếu hải tặc xuất hiện thì họ sẽ bảo vệ thương thuyền. Các thương buôn đều không theo, chỉ có thương thuyền Jung Hwa chấp nhận cho Trương Bảo Cao hộ vệ. Lúc này Kim Hựu Trưng nghe lời của Jung Hwa mà đến Thanh Hải nghỉ ngơi. Sau đó Jung Hwa cũng đến Thanh Hải gặp mặt Kim Hựu Trưng.

Bên Dương Châu nhà Đường (đời vua Đường Kính Tông), Tiết Bình giao thương đoàn cho Lưu Tử Thành rồi cùng Triệu Tương Kiến mang thêm hộ vệ đến đảo Thanh Hải của Tân La giúp Trương Bảo Cao đánh hải tặc. Tiết Bình diện kiến Kim Hựu Trưng và được Kim Hựu Trưng ngợi khen.

Triều đình Tân La ở kinh đô Kim Thành (Khánh Châu - Gyeongju) sai Bộ sử chánh Kim Rihong đến Thanh Hải để truyền thánh chỉ gọi Kim Hựu Trưng về Kim Thành để phục chức. Kim Rihong dừng lại ở Võ Trân Châu và gặp Jami phu nhân. Kim Rihong nói với Jami phu nhân rằng ông không muốn Kim Hựu Trưng về triều, mà chỉ muốn giết Kim Hựu Trưng. Jami phu nhân hứa rằng sẽ hành thích Kim Hựu Trưng cho. Sau đó Jami phu nhân liên hệ với Lý Đạo Hình, Jang Dae Chi và Yeom Mun, muốn Yeom Mun giúp bà ta hành thích Kim Hựu Trưng.

Yeom Mun và Bạch Hà ban đêm đến nhà Kim Hựu Trưng ở đảo Thanh Hải. Bạch Hà giao đấu với hộ vệ Moo Jin của Jung Hwa, còn Yeom Mun (đang bịt mặt) thì phóng ám khí về phía Kim Hựu Trưng. Tuy nhiên Jung Hwa đã đỡ cho Kim Hựu Trưng và bị thương. Trương Bảo Cao vừa đến nhà Kim Hựu Trưng thì đuổi theo để bắt Yeom Mun nhưng không thành công. Lý Thuận Trấn từ Võ Trân Châu đến Thanh Hải báo cho Trương Bảo Cao biết rằng cô gái phục thị Kim Hựu Trưng bị thương đó chính là Jung Hwa, chính Jung Hwa là thương đoàn cho Trương Bảo Cao hộ vệ. Trương Bảo Cao biết tiểu thơ Jung Hwa còn sống thì mừng rỡ và đi thăm hỏi Jung Hwa. Trương Bảo Cao sau đó mới kể mối quan hệ giữa mình với Jung Hwa cho Kim Hựu Trưng nghe.

Lý Thuận Trấn sau đó kể cho Trương Bảo Cao nghe việc thấy Jami phu nhân gập Tống Đạt, Thiên Thái, Bộ sử chánh Kim Rihong, rồi gặp Jang Dae Chi, gặp cả Yeom Mun. Trương Bảo Cao liền biết Jami phu nhân cấu kết với hải tặc và hải tặc chính là Lý Đạo Hình, còn Bộ sử chánh Kim Rihong là người chủ mưu ám sát Kim Hựu Trưng. Trương Bảo Cao đem chuyện này kể hết cho Kim Hựu Trưng nghe và dặn Kim Hựu Trưng nên cẩn thận đề phòng.

Lúc này Bộ sử chánh Kim Rihong ở Võ Trân Châu nghe tin Kim Hựu Trưng bình an vô sự thì lên tiếng mắng Jami phu nhân. Sau đó Kim Rihong đích thân đến Thanh Hải gặp Kim Hựu Trưng truyền thánh chỉ. Kim Hựu Trưng (Kim Ujing) không nhận chỉ, nói rằng ông muốn làm dân sống tại Thanh Hải. Kim Rihong quay về kinh đô Kim Thành.

Tiểu thơ Jung Hwa bình phục thì ra gặp Trương Bảo Cao, nói rằng duyên số giữa cô với Trương Bảo Cao cũng đã dứt vì cô từng là kỹ nữ. Trương Bảo Cao cũng đau buồn. Jung Hwa sau đó hẹn ngày nhờ Trương Bảo Cao hộ vệ thương thuyền đi Kim Thành. Jami phu nhân bí mật báo cho hải tặc Lý Đạo Hình biết. Lý Đạo Hình sai Yeom Mun đột kích thương thuyền của Jung Hwa và phải giết bằng được Trương Bảo Cao.

Đến ngày hẹn, đoàn người của Trương Bảo Cao, Thôi Võ Xương, Trịnh Niên, Bạch Hạ Trinh, Jang Seong-pil hộ vệ thương thuyền của tiểu thơ Jung Hwa khởi hành từ bến tàu Đỗ Lĩnh thuộc Võ Trân Châu đến kinh đô Kim Thành, giữa đường bọn họ bị bọn hải tặc do Yeom Mun, Jang Dae Chi, Bạch Hà, Tống Đạt, Thiên Thái đột kích. Thuyền của Trương Bảo Cao bị dồn lên một hòn đảo gần đó thì hải tặc trên đảo xông đến đánh vào đoàn người của Trương Bảo Cao. Đám hộ vệ của Trương Bảo Cao chết hơn năm mươi người. Trương Bảo Cao dùng kiếm chém rách khăn bịt mặt của Yeom Mun ra. Jung Hwa thấy Yeom Mun đang làm hải tặc cướp hàng hoá của mình thì thất vọng. Trương Bảo Cao xông đến đánh với Yeom Mun. Bạch Hà xông lên thuyền bắt Jung Hwa nhưng sau đó bị hộ vệ của Jung Hwa là Moo Jin đánh đuổi. Jung Hwa được cứu đưa về thuyền. Thôi Võ Xương với Trịnh Niên sau đó khuyên Trương Bảo Cao cho rút về Thanh Hải. Trương Bảo Cao phải rút hết đoàn người về Thanh Hải. Thương đoàn của Jung Hwa bị mất 1 chiếc thuyền với số lượng vải lớn.

Tiểu thơ Jung Hwa sau đó biết Jami phu nhân có nhúng tay vào việc hải tặc đột kích thương thuyền của mình nên nhờ Kim Hựu Trưng viết thư gửi về kinh đô Kim Thành sai quan xuống thanh tra số sách của Jami phu nhân. Kết quả họ tìm được bằng chứng Jami phu nhân trốn thuế và hàng tháng bà ta phải nộp bổ sung thuế cho triều đình Tân La rất nhiều. Khi biết được việc này do Jung Hwa làm, Jami phu nhân càng giận dữ hơn nữa.

Lúc này Triệu Tương Kiến gặp Kim Hựu Trưng thì coi tướng số cho Kim Hựu Trưng. Thấy tướng Kim Hựu Trưng có số làm vua nên Triệu Tương Kiến đòi là Lã Bất Vi ngày xưa đưa lên ngôi vua Tần Thuỷ Hoàng. Kim Hựu Trưng không trả lời Triệu Tương Kiến. Khi đó Lưu Tử Thành từ Dương Châu nhà Đường (đời vua Đường Kính Tông) đến Thanh Hải viện trợ lương thực cho Trương Bảo Cao.

Bấy giờ Trương Bảo Cao cho đoàn hộ vệ đánh hải tặc ở các đảo, Yeom Mun cũng tích cực chống đỡ. Trương Bảo Cao lấy cớ về Dương Châu nhà Đường để tăng cường binh lực nhưng bí mật đánh bản doanh hải tặc Lý Đạo Hình ở đảo Chân Nguyệt. Yeom Mun cũng dẫn hải tặc bí mật đánh úp đảo Thanh Hải.

Trương Bảo cùng Trịnh Niên, Thôi Võ Xương, Bạch Hạ Trinh đánh vào bản doanh hải tặc ở đảo Chân Nguyệt. Vì Tống Đạt muốn kiếm tiền nên mở kỹ viện gần đó khiến nhiều hải tặc đến chơi gái, gây ra việc khá ít hải tặc giữ đảo Chân Nguyệt. Trương Bảo Cao nhanh chóng giết sạch đám hải tặc đó và bắt giữ Lý Đạo Hình đem về Thanh Hải. Jang Dae Chi đến cứu Lý Đạo Hình cũng bị khống chế. Lý Đạo Hình lúc này mới tiết lộ rằng Yeom Mun đã đi Thanh Hải vô ích. Khi đó Yeom Mun cũng đang đánh Thanh Hải, giết hết mấy tên hộ vệ của Trương Bảo Cao và bắt Tiết Bình đại nhân đi khỏi Thanh Hải, đánh Lưu Tử Thành bị thương.

Yeom Mun về đảo Chân Nguyệt thấy việc Lý Đạo Hình bị Trương Bảo Cao bắt thì nổi giận, xử tử đám hải tặc đi chơi gái ở kỹ viện gần đó. Trương Bảo Cao về Thanh Hải thấy Tiết Bình đại nhân bị bắt thì hốt hoảng, giam Lý Đạo Hình trên thuyền mà không đưa lên bờ Thanh Hải, cũng giấu giếm không cho quan lại biết. Trương Bảo Cao tự mình đến đảo Chân Nguyệt gặp Yeom Mun và hẹn ngày trao đổi Lý Đạo Hình mà lấy Tiết Bình về ờ đảo Bắc Kim. Yeom Mun đồng ý với Trương Bảo Cao.

Tống Đạt chạy đến chỗ Jami phu nhân ở Võ Trân Châu muốn theo Jami phu nhân và kể rằng Trương Bảo Cao đã bắt Lý Đạo Hình. Jami phu nhân phái Giáo vệ Neung Chang đến Thanh Hải điều tra.

Khi đó Trương Bảo Cao bàn với Kim Hựu Trưng giúp mình che giấu việc Trương Bảo Cao sẽ thả Lý Đạo Hình đổi Tiết Bình. Kim Hựu Trưng biết Trương Bảo Cao trọng tình nghĩa thì đồng ý. Tuy nhiên Giáo vệ Neung Chang lúc đó đóng giả làm một hộ vệ của thương đoàn Tiết Bình nên cũng biết việc này. Neung Chang sau đó rời Thanh Hải về Võ Trân Châu báo lại cho Jami phu nhân. Jami phu nhân cho người đến kinh đô Kim Thành báo cho Tể tướng Kim Trung Công biết rằng Kim Hựu Trưng và Trương Bảo Cao thả thủ lĩnh hải tặc, tức là có cấu kết với hải tặc.

Jami phu nhân bảo Tống Đạt quay lại đảo Chân Nguyệt tiếp tục làm thuộc hạ của Yeom Mun, sau này mới thu nhận. Jang Dae Chi thấy Tống Đạt thì liền đánh đập Tống Đạt bởi hắn là chủ kỹ viện khiến hải tặc lơ là phòng bị, Lý Đạo Hình mới bị bắt. Nhưng Jang Dae Chi không tiết lộ cho Yeom Mun biết việc này của Tống Đạt.

Jami phu nhân đích thân cùng Neung Chang đến đảo Chân Nguyệt khuyên Yeom Mun cứu được Lý Đạo Hình thì nhân dịp giết luôn Trương Bảo Cao và Tiết Bình đi. Yeom Mun không muốn làm trò tiểu nhân đó nên không đồng ý. Jami phu nhân quay sang khuyên Jang Dae Chi ra tay thay cho Yeom Mun. Jang Dae Chi lệnh cho Tống Đạt ra tay.

Một đêm nọ, Trương Bảo Cao và Yeom Mun trao đổi Lý Đạo Hình và Tiết Bình với nhau ở đảo Bắc Kim. Tiết Bình đi về phía Trương Bảo Cao trên một miếng ván nối hai thuyền, Lý Đạo Hình về phía Yeom Mun trên một miếng ván còn lại cũng nối hai thuyền. Thủ hạ của Yeom Mun là Jang Dae Chi sai Tống Đạt bắn lén Tiết Bình. Tiết Bình vừa về đến mạn thuyền của Trương Bảo Cao thì bị mũi tên của Tống Đạt bắn trúng yếu điểm ở lưng. Trương Bảo Cao cùng đoàn hộ vệ hoảng hốt. Bên đây, Lý Đạo Hình thấy vậy thì chạy nhanh về phía thuyền của Yeom Mun. Yeom Mun bất ngờ việc này, thấy mình bội tín với Trương Bảo Cao thì xấu hổ và cho thuyền rút chạy. Trương Bảo Cao nổi giận lệnh thuyền truy sát thuyền của Yeom Mun. Không thấy thuyền Yeom Mun ở đâu, Trương Bảo Cao mới lệnh thuyền về đảo Thanh Hải.

Lúc này Tống Đạt luôn tự đắc rằng hắn đã lập công khi giết Tiết Bình. Yeom Mun biết chuyện thì đòi giết Tống Đạt. Jang Dae Chi tự nhận rằng chính hắn lệnh Tống Đạt làm vậy. Jang Dae Chi sau đó nói rằng không nên giữ chữ tín với kẻ thù. Yeom Mun đành chịu và cho thuyền đi đến đảo Sơn Khánh.

Trương Bảo Cao đưa Tiết Bình đại nhân về Thanh Hải chạy chữa. Thấy thương tích Tiết Bình quá nặng, Triệu Tương Kiến bảo rằng phải về Dương Châu nhà Đường mới có danh y trị được. Trương Bảo Cao nóng giận, liền dẫn các hộ vệ đánh bản doanh Lý Đạo Hình ở đảo Chân Nguyệt. Tuy nhiên Lý Đạo Hình đã rời khỏi đảo, chỉ để lại vài tên hải tặc ghìm chân Trương Bảo Cao lại. Sau khi bắt được một tên hải tặc, Trương Bảo Cao lấy khẩu cung và biết Lý Đạo Hình đang ở đảo Sơn Khánh. Trương Bảo Cao thấy vô dụng nên lui về.

Ở kinh đô Kim Thành (Khánh Châu - Gyeongju), Tể tướng Kim Trung Công nghe tin báo của Jami phu nhân về việc Kim Hựu Trưng cấu kết với hải tặc thì sai đô đốc Võ Trân Châu là Kim Xương Kiếm đi bắt Kim Hựu Trưng và Trương Bảo Cao về. Kim Hựu Trưng ở Thanh Hải bị Kim Xương Kiếm bắt giải về Kim Thành. Tiểu thơ Jung Hwa khuyên anh mình Kim Xương Kiếm đừng bắt người nhưng không thành. Lúc này Trương Bảo Cao đã dẫn toàn bộ hộ vệ cùng thương đoàn rời Thanh Hải về Dương Châu nhà Đường tìm thầy thuốc chữa trị cho Tiết Bình. Vì thế Trương Bảo Cao đã thoát mà không bị bắt.

Jami phu nhân sai người sang Dương Châu nhà Đường (đời vua Đường Kính Tông) gọi các thương gia Tân La đến đảo Sơn Khánh gặp Lý Đạo Hình xin mở đường biển để đi đến kinh đô Kim Thành nước Tân La. Lý Đạo Hình giúp cho Xung đại nhân tiếp tục mua bán nô lệ sang nhà Đường.

Tại Dương Châu nhà Đường, các thầy thuốc đều bó tay trước vết thương của Tiết Bình đại nhân. Tiết Bình trăn trối rằng Trương Bảo Cao hãy chăm sóc con gái ông ta là Thái Trân và hãy rải tro của ông ở vùng biển từ Tân La đến Nhật Bản. Nói xong rồi Tiết Bình qua đời. Trương Bảo Cao cử hành tang lễ. Mọi người đều tôn Trương Bảo Cao lên làm chủ thương đoàn, gọi là Trương hành đô. Trương Bảo Cao cho tuyển mộ thêm hộ vệ, chuẩn bị về Thanh Hải thuộc Tân La tiếp tục đánh dẹp hải tặc.

Lúc này Jami phu nhân ở Võ Trân Châu thuộc Tân La nhờ hải tặc Lý Đạo Hình cho Yeom Mun giúp bà ta ám sát các quý tộc, thương gia đang chống lại bà ta ở Võ Trân Châu. Tiểu thơ Jung Hwa sợ Trương Bảo Cao sẽ từ nhà Đường về Tân La dẹp hải tặc nữa thì cô sửa soạn đến nhà Đường. Jami phu nhân nghe tin thì sai Thái Phong, Minh Triết đi hành thích Jung Hwa. Hộ vệ của Jung Hwa là Moo Jin đánh không lại bọn họ. Yeom Mun biết được việc đó nên bịt mặt đến cứu cô. Jung Hwa biết là Yeom Mun nên lên tiếng trách cứ Yeom Mun việc đã cướp hàng hoá của cô, nay lại cứu cô khiến cô không hiểu được suy nghĩ của Yeom Mun.

Sau đó Jung Hwa rời Võ Trân Châu của Tân La đến Dương Châu nhà Đường gặp Trương Bảo Cao bảo rằng đừng về Tân La, vì nếu trở về sẽ bị bắt đi Kim Thành ngay. Trương Bảo Cao bảo rằng trốn tránh tức là đã thừa nhận cấu kết hải tặc, với lại ông phải về để cứu Kim Hựu Trưng ra. Do đó ông để Lưu Tử Thành ở lại lo việc buôn bán ở Dương Châu, bản thân mình vẫn dẫn đoàn hộ vệ lên đường về Thanh Hải thuộc Tân La. Tiểu thơ Jung Hwa và Moo Jin cũng đi theo Trương Bảo Cao về Thanh Hải.

Tiểu thơ Thái Trân rải tro của cha cô là Tiết Bình ở vùng biển từ Tân La (đời vua Tân La Hưng Đức Vương) đến Nhật Bản (đời Thiên hoàng Junna). Khi đoàn người Trương Bảo Cao vừa đến Thanh Hải được một đêm thì Đô đốc Võ Trân Châu là Kim Xương Kiếm đến áp giải Trương Bảo Cao về kinh đô Kim Thành, phong tỏa thương đoàn của ông giam tại Thanh Hải, tịch thu vũ khí.

Trương Bảo Cao tại kinh đô Kim Thành chịu mọi cực hình như kẹp hai chân, áp dùi sắt nóng chảy vào lưng nhưng Trương Bảo Cao không hề khai nhận cấu kết hải tặc. Việc này khiến Bộ sử chánh Kim Rihong thất vọng. Kim Rihong sau đó nói rằng ông ấy sẽ tha Trương Bảo Cao nhưng ông phải khai rằng chính Kim Hựu Trưng cấu kết hải tặc. Trương Bảo Cao nhất quyết không khai như thế. Kim Rihong cho tra tấn Trương Bảo Cao gắt hơn nữa.

Lúc này Lý Mặc Bá và Lý Thuận Trấn dẫn gia quyến rời Jami phu nhân ở Võ Trân Châu đến Thanh Hải theo thương đoàn của Jung Hwa. Jung Hwa lúc này mới thu nhận bọn họ. Jami phu nhân nhân thời cơ này chiếm hết các mối buôn bán làm ăn của Jung Hwa. Khi đó Trịnh Niên, Thôi Võ Xương, Jang Seong-pil lẻn trốn khỏi Thanh Hải đi trinh sát tìm nơi ẩn nấu của bọn hải tặc ở các đảo. Sau khi phát hiện hải tặc rất đông ở đảo Sơn Khánh thì họ quay về Thanh Hải chuẩn bị tâm lý chống hải tặc.

Jami phu nhân đích thân cùng Neung Chang từ Võ Trân Châu đến đảo Sơn Khánh khuyên Lý Đạo Hình cho hải tặc tổng tấn công vào Thanh Hải giết sạch đám hộ vệ của Trương Bảo Cao. Lý Đạo Hình cho là phải rồi sai Yeom Mun dẫn đám hải tặc đánh úp đảo Thanh Hải. Jami phu nhân cùng Neung Chang về lại Võ Trân Châu thì Yeom Mun cũng dẫn hải tặc đi tấn công vào đảo Thanh Hải. Dân chúng Thanh Hải bị hải tặc giết vô số, quan binh Thanh Hải bị đánh tan tành. Tướng lĩnh Tân La đang phong toả thương đoàn của Trương Bảo Cao cũng đánh không lại hải tặc. Trịnh Niên cùng Thôi Võ Xương xin vị tướng Tân La đó trả binh khí cho hộ vệ Trương Bảo Cao để đánh hải tặc. Vị tướng đó lúc đầu không chấp nhận nhưng thấy hải tặc đánh đến nơi rồi nên mới chấp thuận. Các hộ vệ của Trương Bảo Cao xông ra cản bọn hải tặc lại. Một cuộc chiến lớn nổ ra. Bạch Hạ Trinh, Thôi Võ Xương, Trịnh Niên và Jang Seong-pil xông pha đánh với bọn hải tặc. Yeom Mun chém Trịnh Niên bị thương ngay tay. Lý Mặc Bá và Lý Thuận Trấn dẫn tiểu thơ Jung Hwa chạy đi lánh nạn. Jung Hwa thấy Yeom Mun vung tay giết người không chớp mắt thì kinh sợ Yeom Mun. Tuy nhiên sau đó bọn hải tặc của Yeom Mun cũng bị đánh lui khỏi Thanh Hải. Hộ vệ của Trương Bảo Cao chết hơn trăm người. Tiểu thở Thái Trân lo chăm sóc các hộ vệ bị thương nặng, Hạ Trinh chăm sóc cho Trịnh Niên bị thương trên giường.

Tin tức này lan truyền đến kinh đô Kim Thành khiến lệnh phong tỏa thương đoàn của Trương Bảo Cao ở Thanh Hải bị hủy bỏ. Vua Tân La Hưng Đức Vương nghe tin cho giải Kim Hựu Trưng đến hỏi chuyện. Kim Hựu Trưng kể chuyện Trương Bảo Cao cho vua nghe. Vua ra lệnh thả Trương Bảo Cao ra khỏi ngục, phục hồi chức quan cho Kim Hựu Trưng. Kim Hựu Trưng vào ngục thăm Trương Bảo Cao và sai người trị thương cho Trương Bảo Cao. Khi Trương Bảo Cao khoẻ hơn thì Kim Hựu Trưng dẫn Trương Bảo Cao đến gặp vua Tân La Hưng Đức Vương.

Vua Tân La Hưng Đức Vương lúc đầu ngạc nhiên khi một tên nô lệ đòi đánh dẹp hải tặc thay cho triều đình. Trương Bảo Cao nói rằng vì hải tặc mà đường biển bị phong toả ảnh hưởng việc làm ăn của thương buôn, ảnh hưởng cuộc sống dân chúng, cũng vì hải tặc mà hằng năm có nhiều nô lệ Tân La bị chúng bán sang nhà Đường. Kim Hựu Trưng nói thêm với vua rằng Trương Bảo Cao khi nào dẹp xong hải tặc sẽ mở mạng lưới mậu dịch trên biển từ trung tâm Thanh Hải nối liền Tân La, nhà Đường (đời vua Đường Kính Tông) và Nhật Bản (đời Thiên hoàng Junna), như vậy sẽ có lợi cho tài chính của Tân La. Vua Tân La Hưng Đức Vương khâm phục Trương Bảo Cao nên ban cho Trương Bảo Cao quyền hành ở Thanh Hải mà đánh dẹp hải tặc, đồng thời lệnh cho quan quân Võ Trân Châu phải trợ giúp Trương Bảo Cao dẹp hải tặc.

Trương Bảo Cao vâng lệnh vua và cùng Kim Hựu Trưng về bến tàu Đỗ Lĩnh của Võ Trân Châu. Jami phu nhân nhìn thấy hai người này bình an thì tức tối. Sau đó Kim Hựu Trưng và Trương Bảo Cao về đảo Thanh Hải triệu tập hộ vệ lại chuẩn bị đánh hải tặc. Từ đó Thanh Hải được thành lập như một khu phức hợp quân sự dưới sự chỉ huy của Trương Bảo Cao. Lý Đạo Hình ở đảo Sơn Khánh nghe tin cũng hoảng hốt.

Lúc này Kim Hựu Trưng muốn bãi chức Đô đốc Võ Trân Châu của Kim Xương Kiếm nhưng sợ Jung Hwa buồn nên có hỏi ý kiến Jung Hwa. Jung Hwa nói rằng muốn Kim Xương Kiếm thoát khỏi cái bóng của Jami phu nhân thì nên làm như vậy. Kim Hựu Trưng gửi thư về Kim Thành xin cha là Kim Quân Trinh đưa bãi chức đô đốc Võ Trân Châu của Kim Xương Kiếm, thay vào đó là Kim Dương (cháu của Kim Hiến Xương).

Trương Bảo Cao mang hộ vệ đánh tan bọn hải tặc ở khắp các nơi. Lý Đạo Hình sai Yeom Mun chống trả, bị Trương Bảo Cao đánh bại. Lý Đạo Hình dời bản doanh khỏi đảo Sơn Khánh đến nơi khác. Trương Bảo Cao cho quân truy sát tận cùng, phong tỏa các lối trên biển, kiểm soát hết biển Tây Nam nước Tân La (biển Hoàng Hải). Chỉ còn vài hòn đảo là của Lý Đạo Hình thôi.

Lý Đạo Hình để Tống Đạt, Thiên Thái giữ một hòn đảo rồi tiếp tục đi về tây nam. Sau đó hải tặc người Nhật tấn công đảo đó nhưng bị Tống Đạt, Thiên Thái đánh bại và giết sạch. Hôm sau thì Trương Bảo Cao đem đoàn hộ vệ đến diệt sạch đám hải tặc trên đảo đó. Tống Đạt, Thiên Thái bỏ chạy đến Võ Trân Châu theo Jami phu nhân.

Lúc này Kim Dương đến Võ Trân Châu thay Kim Xương Kiếm là Đô đốc Võ Trân Châu. Kim Dương đưa lệnh ra thì Kim Xương Kiếm mới để lại chức quan ra đi. Jami phu nhân cũng bỏ rơi Kim Xương Kiếm không giúp nữa, còn Kim Dương nghiễm nhiên thành Tân đô đốc Võ Trân Châu. Jami phu nhân đến gặp Kim Dương nhưng không được Kim Dương cho gặp mặt dù đứng đợi hơn một canh giờ. Kim Dương sau đó từ Võ Trân Châu đến đảo Thanh Hải diện kiến Kim Hựu Trưng thì bị Kim Hựu Trưng la rầy rằng không nên tốn thời gian đi thăm ông, hãy dùng thời gian lo cho dân chúng. Kim Dương không hài lòng về Kim Hựu Trưng. Sau đó Kim Hựu Trưng đi kinh đô Kim Thành. Triệu Tương Kiến từ Dương Châu nhà Đường đến Thanh Hải gặp Trương Bảo Cao rồi dẫn thương đoàn đến kinh đô Kim Thành của Tân La để buôn bán.

Trương Bảo Cao nhanh chóng chiếm hết các đảo còn lại của hải tặc Lý Đạo Hình. Lý Đạo Hình phải trú đóng trên tàu gần đảo Vĩnh Kim. Một thời gian thì bọn hải tặc hết lương thực. Yeom Mun sai Jang Dae Chi đến Võ Trân Châu gặp Jami phu nhân xin giúp đỡ nhưng Jang Dae Chi bị bà ta cự tuyệt.

Trương Bảo Cao vốn nghi ngờ Jami phu nhân cấu kết hải tặc nên phái Trịnh Niên cùng Thôi Võ Xương, Jang Seong-pil đến Võ Trân Châu theo dõi Jami phu nhân. Vừa thấy Jang Dae Chi bước ra từ nhà của Jami phu nhân, Trịnh Niên xông đến tấn công và bắt được hắn đem về Thanh Hải. Ở Thanh Hải, Trương Bảo Cao cho tra khảo Jang Dae Chi để hỏi tung tích Lý Đạo Hình nhưng không được. Sau đó Trương Bảo Cao phái người đưa Jang Dae Chi lên hòn đảo hoang để bỏ đói (kế hoạch của Trương Bảo Cao). Do là hải tặc nên Jang Dae Chi biết thuỷ triều xuống sẽ bơi được đến một hòn đảo gần đó và Jang Dae Chi đã bơi khỏi hòn đảo đó, đến đảo gần nhất. Tại đây Trương Bảo Cao đã bố trí một con thuyền cho Jang Dae Chi rời đảo. Jang Dae Chi chèo thuyền đó đến về thuyền của Lý Đạo Hình gần đảo Vĩnh Kim. Trịnh Niên và Bạch Hạ Trinh vịn dưới đáy thuyền của Jang Dae Chi nên biết được nơi ẩn nấu của Lý Đạo Hình. Sau đó Trịnh Niên và Bạch Hạ Trinh về Thanh Hải báo cho Trương Bảo Cao biết rằng Lý Đạo Hình đang gần đảo Vĩnh Kim. Trương Bảo Cao liền chuẩn bị tiêu diệt Lý Đạo Hình.

Bọn hải tặc ở các nơi đều đến đầu hàng Trương Bảo Cao. Lý Đạo Hình cùng Yeom Mun với đám hải tặc còn lại ở đảo Vĩnh Kim hết lương thực. Yeom Mun cùng Bạch Hà, Jang Dae Chi mang hải tặc đi đánh cướp vòng phong tỏa của Trương Bảo Cao ở đảo Bắc Di nhằm tìm thức ăn. Lúc này Trương Bảo Cao mang hộ vệ từ đảo Thanh Hải đánh vào thuyền của Lý Đạo Hình tại đảo Vĩnh Kim. Toàn bộ hải tặc trên đảo Vĩnh Kim và trên thuyền bị giết sạch. Trương Bảo Cao, Trịnh Niên, Thôi Võ Xương vào khoang thuyền kề kiếm vào cổ Lý Đạo Hình. Lý Đạo Hình thấy bị Trương Bảo Cao, Trịnh Niên và Thôi Võ Xương khống chế thì dùng lời lẽ kích động Trương Bảo Cao rằng nếu Trương Bảo Cao bắt tay với hắn thì thiên hạ chuyện gì cũng làm được. Trương Bảo Cao bảo Trịnh Niên và Thôi Võ Xương ra khỏi khoang thuyền. Sau đó Lý Đạo Hình bị Trương Bảo Cao chém chết trong khoang thuyền. Xong việc, Trương Bảo Cao để mọi thi thể trên thuyền và trên đảo rồi triệt thoái về Thanh Hải.

Hôm sau, bọn Yeom Mun cướp lương thực ở đảo Bắc Di xong về đảo Vĩnh Kim thấy thuyền của Lý Đạo Hình có nhiều xác chết thì tỏ lo lắng. Yeom Mun vào thuyền thấy Lý Đạo Hình đã chết thì tức giận điên cuồng, Jang Dae Chi cũng giận Trương Bảo Cao. Yeom Mun sau đó cho hoả thiêu Lý Đạo Hình. Jang Dae Chi tôn Yeom Mun làm thủ lĩnh mới của đám hải tặc.

Đối phó với thủ lĩnh hải tặc mới Yeom Mun ở bờ biển tây nam Tân LaSửa đổi

Kim Hựu Trưng từ kinh đô Kim Thành trở về Thanh Hải gặp Jung Hwa. Jung Hwa báo cho Kim Hựu Trưng biết rằng Trương Bảo Cao đã giết chết thủ lĩnh hải tặc Lý Đạo Hình. Kim Hựu Trưng mừng rỡ liền viết tấu gửi về kinh đô Kim Thành báo công của Trương Bảo Cao. Sau đó Kim Hựu Trưng đến gặp Trương Bảo Cao để chúc mừng. Tuy nhiên Trương Bảo Cao cho rằng tuy Lý Đạo Hình đã chết nhưng Yeom Mun vẫn còn và thế lực bọn hải tặc chưa dứt, cần tiếp tục tiêu diệt cho hết bọn chúng.

Yeom Mun từ đảo Vĩnh Kim đi thuyền nhẹ đến Võ Trân Châu gặp Jami phu nhân nhằm đe doạ buộc bà ta phải cung ứng lương thực, vũ khí cho hắn. Jami phu nhân không thể cự tuyệt Yeom Mun nên đành cắn răng chấp thuận. Yeom Mun sau đó quay lại đảo Vĩnh Kim. Jami phu nhân lén phái người chở binh khí cho hải tặc Yeom Mun.

Thời gian này nghe nói đầu hàng Trương Bảo Cao sẽ được tha mạng nên rất nhiều hải tặc đã bỏ đảo của mình ở biển Hoàng Hải đến đảo Thanh Hải quy thuận Trương Bảo Cao. Một thủ lĩnh hải tặc định quy thuận Trương Bảo Cao thì bị Trương hành thủ bắt được và giao cho Yeom Mun xử lý. Yeom Mun nhanh chóng giết chết tên thủ lĩnh đó. Yeom Mun cho Bạch Hà cùng các thuộc hạ lẻn mang thủ cấp tên thủ lĩnh ấy vào đảo Thanh Hải giả hàng Trương Bảo Cao. Bạch Hà nói rằng hắn giết thủ lĩnh này để quy hàng. Trương Bảo Cao đồng ý và cho họ làm việc ở bến tàu Thanh Hải. Sau đó Bạch Hà cùng đám hải tặc giả hàng đó tiêu diệt đám hộ vệ của Trương Bảo Cao ở bến tàu rồi tấn công trụ sở quan huyện của Thanh Hải cướp lương thực và vũ khí.

Lý Mặc Bá, Lý Thuận Trấn cùng tiểu thơ Jung Hwa dự định thu nhận một số hải tặc cho làm hộ vệ thương đoàn thì phát hiện thi thể các hộ vệ của Trương Bảo Cao chết ở bến tàu. Lý Thuận Trấn đi báo cho Trương Bảo Cao biết việc này. Trương Bảo Cao liền dẫn hộ vệ tiến vào trụ sở quan huyện Thanh Hải tìm giết bọn hải tặc đó. Các hộ vệ của Trương Bảo Cao đánh tan bọn hải tặc ở trụ sở quan huyện Thanh Hải, bắt được vài tên hải tặc. Bạch Hà trốn thoát được. Nghe những tên hải tặc bị bắt khai rằng Yeom Mun sẽ tấn công Thanh Hải khi bắn tên đốt lửa lên trời vào đêm nay. Trương Bảo Cao nhân đêm tối cho quân bắn tên đốt lửa dụ Yeom Mun đánh vào Thanh Hải. Quả nhiên Yeom Mun lọt bẫy và bị quân của Trương Bảo Cao đánh tan nát. Yeom Mun phải rút khỏi Thanh Hải. Trương Bảo Cao cho quân tiếp tục phong toả các đảo phía tây nam thuộc biển Hoàng Hải. Bọn Tống Đạt, Thiên Thái chứng kiến Yeom Mun bị đánh bại thì đến Võ Trân Châu báo cho Jami phu nhân biết. Jami phu nhân không hài lòng vì Yeom Mun vẫn còn sống và bà ta vẫn phải chi viện lương thực, vũ khí cho Yeom Mun.

Lúc này Thôi Võ Xương trình ra hộp những đầu mũi tên từ vũ khí của hải tặc cho Trương Bảo Cao xem. Thôi Võ Xương nói rằng xưa ông là quan thuỷ quân Võ Trân Châu nên biết đầu mũi tên này vì những đầu mũi tên này là của quân đội giáo đường Võ Trân Châu (quân đội canh chừng xử tử hình tội phạm ở Võ Trân Châu), kết luận rằng có người ở Võ Trân Châu bán vũ khí cho hải tặc và Jami phu nhân là diện tình nghi đầu tiên. Trương Bảo Cao cho là phải và dự định đến Võ Trân Châu điều tra.

Đô đốc Võ Trân Châu (Muju) là Kim Dương phái Kim Ứng Thuận đến gặp Trương Bảo Cao ở Thanh Hải đòi Trương Bảo Cao đến Võ Trân Châu gặp mặt. Trương Bảo Cao cùng Trịnh Niên, Thôi Võ Xương đến Võ Trân Châu diện kiến Kim Dương. Kim Dương hỏi Trương Bảo Cao rằng có phải ông bắn cung giỏi nên có tên lúc nhỏ là Cung Phúc phải không? Rồi Kim Dương hẹn dịp nào đó sẽ cùng Trương Bảo Cao tỷ thí tiễn pháp. Kim Dương đòi Trương Bảo Cao giao quyền đánh dẹp hải tặc cho quan quân Võ Trân Châu. Trịnh Niên nói rằng vua Tân La Hưng Đức Vương đã giao toàn quyền đánh hải tặc cho Trương Bảo Cao rồi. Kim Ứng Thuận nghe vậy nổi giận, buộc Trương Bảo Cao phải giao quyền cho Kim Dương. Trương Bảo Cao nói rằng ông rành về thuỷ triều và các đảo ở biển Hoàng Hải nên sẽ sớm thành công. Kim Dương nói rằng hắn muốn giúp Trương Bảo Cao dẹp hải tặc phải thế nào. Trương Bảo Cao đưa ra đầu mũi tên của quân đội giáo đường Võ Trân Châu ra và nói rằng lấy được từ đám hải tặc, nhờ Kim Dương điều tra về quân đội giáo đường Võ Trân Châu xem coi ai bán đầu mũi tên cho hải tặc, từ đó sẽ có bằng chứng bắt Jami phu nhân. Kim Dương đồng ý với Trương Bảo Cao. Trương Bảo Cao, Trịnh Niên, Thôi Võ Xương trở về Thanh Hải tiếp tục cho tàu trinh sát tìm nơi ẩn nấp của thủ lĩnh hải tặc Yeom Mun.

Kim Dương đến nhà gặp Jami phu nhân và trình các đầu mũi tên mà Trương Bảo Cao đã đưa cho ông ra, nói rằng Jami phu nhân từng dựng Kim Xương Kiếm là đô đốc Võ Trân Châu hình nộm cho bà ta thì việc gì cũng sẽ làm được, buộc tội Jami phu nhân cung ứng vũ khí cho hải tặc. Jami phu nhân nổi giận, phái Tống Đạt đến đảo Vĩnh Kim mời Yeom Mun đến gặp bà ta. Thấy Tống Đạt xuất hiện ở đảo Vĩnh Kim, Jang Dae Chi nổi giận đòi giết Tống Đạt nhưng Yeom Mun đã ngăn lại. Tống Đạt sau đó dẫn Yeom Mun và Jang Dae Chi đến Võ Trân Châu gặp Jami phu nhân, Bạch Hà lẻn đi theo phía sau. Khi Yeom Mun, Jang Dae Chi vừa đến nhà Jami phu nhân thì bị Giáo vệ Neung Chang (thuộc hạ của Jami phu nhân) bắt giữ. Jami phu nhân sai người nộp Yeom Mun và Jang Dae Chi cho Đô đốc Võ Trân Châu là Kim Dương để chứng minh bà ta không cấu kết hải tặc.

Kim Dương thấy đưa hai thủ lĩnh hải tặc này về Kim Thành thì sẽ lập đại công nên phái quân áp giải về Kim Thành. Tuy nhiên trên đường áp giải Yeom Mun, Jang Dae Chi, quân đội Võ Trân Châu bị Bạch Hà tấn công. Sau đó có cả Giáo vệ Neung Chang tấn công và cứu được Yeom Mun và Jang Dae Chi ra ngoài. Yeom Mun, Jang Dae Chi và Bạch Hà cùng đến gặp mặt Jami phu nhân ở bờ biển Võ Trân Châu. Jami phu nhân nói rằng bà ta lợi dụng việc này chỉ để chứng minh bà ta không cấu kết hải tặc thôi. Yeom Mun đòi Jami phu nhân phải cung ứng lương thực, vũ khí nhiều hơn cho hắn. Sau đó Yeom Mun, Jang Dae Chi, Bạch Hà rời Võ Trân Châu đến đảo Vĩnh Kim. Jami phu nhân nhanh chóng sai Giáo vệ Neung Chang lo việc cung ứng lương thực, vũ khí cho họ.

Tin tức Yeom Mun, Jang Dae Chi bị cướp tù dọc đường truyền về khiến Kim Dương nổi giận. Kim Dương bắt đầu sợ việc mình để xổng thủ lĩnh hải tặc sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của mình nên tìm gặp Jami phu nhân. Jami phu nhân bắt Kim Dương phải đợi hơn 1 canh giờ mới cho gặp mặt và thoả thuận rằng Kim Dương không điều tra vụ bán vũ khí của Jami phu nhân nữa, đổi lại Jami phu nhân giấu việc Kim Dương để xổng mất thủ lĩnh hải tặc.

Lúc này Triệu Tương Kiến từ kinh đô Kim Thành trở về Thanh Hải và gặp Trương Bảo Cao. Triệu Tương Kiến kể rằng Jami phu nhân có chỗ dựa rất vững chắc trong kinh đô là Tể tướng Kim Trung Công, còn nói Trương Bảo Cao nên quen thân với Kim Dương đô đốc Võ Trân Châu hơn vì Kim Dương là người có tài, đi đến đâu dân chúng đều phục đến đấy. Trương Bảo Cao dự định nghe lời Triệu Tương Kiến thì có thư từ Võ Trân Châu gửi đến. Trong thư Kim Dương dừng việc điều tra Jami phu nhân bán vũ khí cho hải tặc và cấm Trương Bảo Cao không được lật lại chuyện này nữa. Trương Bảo Cao nổi giận và tuyên bố không bao giờ kết thân với hạng người như Kim Dương cả. Ngay lúc đó Trịnh Niên đến báo với Trương Bảo Cao rằng Yeom Mun đang trốn ở đảo Vĩnh Kim.

Trương Bảo Cao liền cùng Trịnh Niên, Thôi Võ Xương, Bạch Hạ Trinh, Jang Seong-pil dẫn ít hộ vệ đi thuyền nhẹ đến trinh sát đảo Vĩnh Kim. Tại đây họ thấy Yeom Mun đang nổi giận giết thuộc hạ vô cớ và lực lượng không còn quá mạnh. Trinh sát xong thì Trương Bảo Cao dẫn đoàn hộ vệ trở về Thanh Hải lập kế hoạch kỹ càng để tiêu diệt sạch bọn Yeom Mun.

Trương Bảo Cao sau đó cho thuyền nhẹ làm như thuyền trinh sát đến gần đảo Vĩnh Kim rồi rút. Yeom Mun được Bạch Hà báo thì dẫn toàn bộ thuộc hạ gồm Trương hành thủ, Bạch Hà lên thuyền đuổi rời đảo Vĩnh Kim theo thuyền đó. Thuyền của Trương Bảo Cao dụ thuyền hải tặc của Yeom Mun đến đảo Sơn Khánh, rồi thuyền của Trương Bảo Cao nấp phía sau đảo Sơn Khánh. Yeom Mun định cho thuyền quay về nhưng trời đã tối và thuyền của Yeom Mun phải tiếp tục tiến về phía trước. Trương Bảo Cao cho nhiều các thuyền chở đám hộ vệ cùng Thôi Võ Xương, Trịnh Niên, Bạch Hạ Trinh, Jang Seong-pil xông ra tràn sang thuyền của Yeom Mun. Đám hải tặc bị hộ vệ của Trương Bảo Cao tiêu diệt rất nhiều. Thôi Võ Xương bắt Jang Dae Chi, Trịnh Niên bắt Bạch Hà và Trương Bảo Cao bắt được Yeom Mun. Yeom Mun, Jang Dae Chi, Bạch Hà và đám thuộc hạ bị đoàn người Trương Bảo Cao giải từ đảo Sơn Khánh về đảo Thanh Hải vào sáng hôm sau.

Trương Bảo Cao gặp riêng Yeom Mun và cùng uống rượu nhắc chuyện xưa. Yeom Mun đòi Trương Bảo Cao hãy nhanh chóng giết hắn. Trương Bảo Cao không đồng ý và muốn cho Yeom Mun trải qua cuộc sống khổ sở mà ông từng trải. Hôm sau thì Trương Bảo Cao cho thích chữ "hải tặc" lên trán của Yeom Mun bắng thanh sắt nung lửa nhằm trừng phạt tội làm hải tặc, buôn bán nô lệ Tân La sang nhà Đường. Rồi Trương Bảo Cao cho trói Yeom Mun ở bến tàu Thanh Hải nhiều ngày, cuối cùng cho người đưa Yeom Mun đi làm nô lệ ở bến tàu Đỗ Lĩnh thuộc Võ Trân Châu (Muju). Jang Dae Chi và Bạch Hà bị làm nô lệ ở bến tàu khác cũng thuộc Võ Trân Châu.

Trở thành đại sứ Thanh Hải trấnSửa đổi

Sau khi dẹp xong hải tặc ở bờ biển tây nam Tân La, cộng với việc đang sở hữu một hạm đội tư nhân đáng gờm có trụ sở tại Thanh Hải, Trương Bảo Cao đã gửi thư về kinh đô Kim Thành (Khánh Châu - Gyeongju) thỉnh cầu vua Tân La Hưng Đức Vương thành lập một đơn vị đồn trú hàng hải vĩnh viễn để bảo vệ các hoạt động buôn bán của người Tân La ở trên biển Hoàng Hải. Vua Tân La Hưng Đức Vương muốn đồng ý nhưng bị các quý tộc ngăn cản. Sau đó Trương Bảo Cao ở đảo Thanh Hải mở cứ điểm buôn bán, thiết lập mạng lưới mậu dịch giữa nhà Đường (đời vua Đường Kính Tông), Tân La (đời vua Tân La Hưng Đức Vương) và Nhật Bản (đời Thiên hoàng Junna).

Mùa xuân năm 828 sau hai năm mở mạng lưới mậu dịch trên biển giữa nhà Đường (đời vua Đường Văn Tông), Tân La (đời vua Tân La Hưng Đức Vương) và Nhật Bản (đời Thiên hoàng Junna), Trương Bảo Cao đã phát triển Thanh Hải thành trung tâm thương mại lớn nhất Tân La. Tàu bè người Ba Tư, nước Đại Tùng quốc cũng cập bến Thanh Hải buôn bán giao thương với Trương Bảo Cao. Trương Bảo Cao luôn đóng thuế rất nhiều cho triều đình Tân La và đóng thuế luôn cho các thương đoàn hoạt động ở Thanh Hải.

Trương Bảo Cao sau đó cùng sang Dương Châu nhà Đường (đời vua Đường Văn Tông) thành lập bang hội Tân La với thành viên là chủ các thương đoàn Tân La ở Dương Châu nhà Đường. Trương Bảo Cao lập từ đường để thờ cúng những người Tân La qua đời ở nhà Đường và cấm thành viên bang hội Tân La mua bán nô lệ. Tuy nhiên Trương Bảo Cao phát hiện một số người nhà Đường bắt bớ con gái nhỏ người Tân La ngoài đường. Trương Bảo Cao phái Lưu Tử Thành bỏ tiền mua lại cô bé ấy. Cô bé tên là Di Anh và được Trương Bảo Cao nhận làm con gái nuôi, Thái Trân cũng trở thành mẹ nuôi của cô bé. Lưu hành thủ điều tra ra rằng Xung đại nhân trong bang hội Tân La vẫn thường mua bán nô lệ và Trương Bảo Cao trục xuất Xung đại nhân ra khỏi bang hội Tân La, không cho thương đoàn Tân La nào ở Dương Châu buôn bán với Xung đại nhân nữa.

Xong việc, tháng 4 năm 828 Trương Bảo Cao và tiểu thơ Thái Trân dẫn Di Anh rời Dương Châu về đảo Thanh Hải thuộc Tân La và giới thiệu Di Anh cho mọi người. Triệu Tương Kiến và Thôi Võ Xương khuyên Trương Bảo Cao nên chính thức kết hôn. Trương Bảo Cao sau đó nhận thư triệu kiến của vua Tân La Hưng Đức Vương vào kinh đô Kim Thành (Khánh Châu - Gyeongju).

Trương Bảo Cao cùng Trịnh Niên, Thôi Võ Xương rời Thanh Hải đến Kim Thành và được Sử trung đại nhân Kim Hựu Trưng dẫn vào cung diện kiến nhà vua. Vua Tân La Hưng Đức Vương ghi nhớ công lao dẹp hải tặc 2 năm trước của Trương Bảo Cao và công lao biến Thanh Hải thành trung tâm mậu dịch lớn của Tân La nên phong cho Trương Bảo Cao làm đại sứ Thanh Hải trấn (Cheonghaejin, là đảo Wando ngày nay ngoài khơi tỉnh Nam Jeolla của Hàn Quốc), cai trị đảo Thanh Hải (nay là Hoàn đảo - Wando). Trương Bảo Cao còn được vua ban cho thượng phương bảo kiếm, có thể điều động 10000 quân để thành lập và điều khiển các công trình phòng thủ tại Thanh Hải (Theo Tam Quốc Sử Ký). Việc này chấn động kinh đô Kim Thành và cả đất nước Tân La. Jami phu nhân và Kim Dương đang ở kinh đô nghe tin đều không hài lòng. Kim Dương than rằng Thanh Hải từ nay đã bị tách khỏi quản hạt Võ Trân Châu.

Kim Dương phái Kim Ứng Thuận mời Trương Bảo Cao đến gặp mặt hắn để tỷ thí tiễn pháp. Trong cuộc tỷ thí bất phân thắng bại đó, Trương Bảo Cao tự nhận mình không giỏi bằng Kim Dương. Kim Dương hài lòng và đề cập đến việc muốn được Trương Bảo Cao (một người đang có tiền tài - binh lực lớn ở Tân La) ủng hộ tại Kim Thành. Trương Bảo Cao từ chối và nói rằng ông không muốn tham gia chính trị ở Kim Thành. Kim Dương ngạc nhiên hỏi rằng không phải Trương Bảo Cao trước giờ dùng tiền ủng hộ Kim Hựu Trưng sao? Trương Bảo Cao nói rằng ông chưa từng ra sức ủng hộ Kim Hựu Trưng tại Kim Thành rồi bỏ về. Sau đó Trương Bảo Cao cùng Trịnh Niên, Thôi Võ Xương rời Kim Thành về Thanh Hải ("Biển được thanh lọc" hoặc "Biển xanh").

Cả Thanh Hải trấn đều kinh ngạc và chào đón Trương Bảo Cao nồng nhiệt. Tiểu thơ Jung Hwa lúc này đã mở khách điếm tại Thanh Hải, nghe tin Trương Bảo Cao trở thành đại sứ Thanh Hải trấn thì vui mừng. Jung Hwa hẹn gặp Trương Bảo Cao và nói rằng vì cô đã dứt duyên với Trương Bảo Cao nên giờ ông mới thành công đến vậy, còn nói rằng cô sẽ cố góp sức mọn vì Thanh Hải trấn. Nói rồi Jung Hwa rời đi.

Trương Bảo Cao bắt đầu thiết lập bộ thương mại cho buôn bán, bộ chính trị lo dân sinh và bộ quân sự lo phòng thủ cho Thanh Hải. Trương Bảo Cao đã thành lập một lâu đài nhỏ và một căn cứ quân sự ở Garipo thuộc đảo Thanh Hải. Việc thành lập đồn trú của Thanh Hải trấn đánh dấu đỉnh cao của sự nghiệp của Trương Bảo Cao. Từ lúc đó, ông ta có thể được nhìn thấy trong bối cảnh nhiều lãnh chúa tư nhân phát sinh bên ngoài kinh đô Kim Thành của Tân La, những người thường được hậu thuẫn bởi những đội quân tư nhân đáng gờm. Lực lượng của Trương Bảo Cao mặc dù trên danh nghĩa là được truyền lại bởi vua Tân La Hưng Đức Vương, nhưng thực sự nằm dưới sự kiểm soát của ông ta. Trương Bảo Cao trở thành trọng tài thương mại và hàng hải ở Thanh Hải.

Thanh Hải trấn được độc lập về kinh tế, quân sự, và hành chính; và nó trở thành trung tâm của một mạng lưới buôn bán quốc tế. Với thế lực này, Trương Bảo Cao bảo đảm sự an toàn của đảo Thanh Hải, biến nó thành nơi trung gian cho các giao dịch thương mại trên biển Đông Á bấy giờ. Thanh Hải trấn đã rất thành công trong nhiệm vụ của mình; nó duy trì mối quan hệ thương mại mạnh mẽ với các cảng thương mại của nhà Đường và Nhật Bản và bảo vệ thành công thương nhân Tân La và cư dân ven biển khỏi hải tặc. Trương Bảo Cao đã gửi các đoàn người gọi là Hoyeoksa (호역사) cho các hoạt động giao dịch và trao đổi văn hóa giữa Tân La với các nước. Các tàu bè nhà Đường, Nhật Bản, Ba Tư, Đại Tùng quốc liên tiếp cập bến Thanh Hải.

Người Nhật Bản xin Trương Bảo Cao chỉ họ cách đóng tàu bè đi xa vì kỹ thuật đóng tàu của người Nhật lúc này còn hạn chế. Trương Bảo Cao đưa thợ giỏi ở Thanh Hải dạy cho các thương thuyền Nhật Bản cách đóng tàu kiên cố, có thể đi xa từ Nhật Bản đến nhà Đường được. Từ đó về sau người Nhật dần biết cách đóng tàu chuyên nghiệp và mấy thế kỷ sau đưa tàu đi xâm lược lại bán đảo Triều Tiên (1592 - 1598).

Lúc này Kim Dương đô đốc Võ Trân Châu đã rời Kim Thành về Võ Trân Châu. Thấy Yeom Mun đang làm nô lệ khổ cực ở bến tàu Đỗ Lĩnh thuộc Võ Trân Châu, Kim Dương cho phóng thích Yeom Mun khỏi công trường ở bến tàu Đỗ Lĩnh. Jang Dae Chi, Bạch Hà cũng được Kim Dương phóng thích khỏi các bến tàu khác thuộc Võ Trân Châu. Kim Dương hỏi Yeom Mun có mong muốn gì thì ông đều đáp ứng. Yeom Mun đòi giết Trương Bảo Cao. Kim Dương đồng ý và cho phép Yeom Mun cùng Jang Dae Chi, Bạch Hà đến Thanh Hải giết Trương Bảo Cao.

Yeom Mun đến Thanh Hải thì thấy tiểu thơ Jung Hwa có hộ vệ Moo Jin đi theo bảo vệ thì bám theo. Moo Jin phát hiện rồi cùng Jung Hwa đón đường chặn Yeom Mun lại. Yeom Mun đội nón che mặt nhanh chóng đánh bại Moo Jin rồi bỏ đi. Bấy giờ ở Thanh Hải trấn, Trương Bảo Cao và tiểu thơ Thái Trân tổ chức hôn lễ cho Trịnh Niên và Bạch Hạ Trinh. Yeom Mun, Jang Dae Chi và Bạch Hà thấy Trương Bảo Cao đã biến Thanh Hải thành vương quốc riêng, có quân đội, cung điện, luật pháp riêng và canh phòng cẩn mật thì kinh ngạc. Đêm đến, khi Trịnh Niên và Bạch Hạ Trinh động phòng hoa chúc thì Yeom Mun cố gắng đột phá vòng bảo vệ thứ nhất của Thanh Hải. Tuy nhiện Yeom Mun đã bị Jang Seong-pil (thuộc hạ của Trương Bảo Cao) dẫn quân đuổi theo.

Yeom Mun phải cùng Jang Dae Chi, Bạch Hà về Võ Trân Châu gặp Kim Dương. Kim Dương biết trước Yeom Mun sẽ không thành công mới kể cho hắn nghe rằng Trương Bảo Cao giờ đã là Đại sứ Thanh Hải trấn, được điều động 10000 quân, thanh thế rất lớn, muốn giết Trương Bảo Cao phải dùng quyền lực mà giết, không thể giết bằng kiếm như xưa nữa. Yeom Mun sau đó được Kim Dương đổi tên thành Yeom Jang, xoá bỏ thân phận hải tặc và nô lệ xưa. Trương hành thủ, Bạch Hà được Kim Dương cho huấn luyện đội quân bí mật của Võ Trân Châu.

Trương Bảo Cao nghi ngờ kẻ đột nhập Thanh Hải hôm trước là Yeom Mun nên sai Thôi Võ Xương đi điều tra ở bến tàu Đỗ Lĩnh thuộc Võ Trân Châu. Kết quả Yeom Mun và Jang Dae Chi, Bạch Hà đã biến mất. Thôi Võ Xương cùng Trịnh Niên đến Võ Trân Châu điều tra thì phát hiện quân đội bí mật của Kim Dương. Kim Dương sau đó cho dời bản doanh quân đội bí mật của mình sang nơi khác. Thôi Võ Xương cùng Trịnh Niên về báo lại cho Trương Bảo Cao biết.

Một lần, Yeom Jang được Kim Ứng Thuận kể về chuyện Vương Mãng là quý tộc nhà Hán từng đưa con gái làm hoàng hậu vua Hán, sau đó hạ độc giết vua Hán để làm vua, bởi khi đó quyền lực quý tộc mạnh hơn vua. Kim Ứng Thuận diễn giải rằng tình thế nhà Hán lúc đó giống như Tân La hiện nay khi quý tộc mạnh hơn vua Tân La Hưng Đức Vương, và vua phải phong Trương Bảo Cao làm đại sứ Thanh Hải trấn để dùng nước xa cứu lửa gần. Yeom Jang hỏi Kim Ứng Thuận rằng Trương Bảo Cao giờ là người của vua thì sao giết được. Kim Dương bảo Kim Ứng Thuận đưa cho Yeom Jang một chồng sách sử Trung Quốc, sử Tân La và bảo Yeom Jang hãy làm hành giả đến tu học ở ngôi chùa tại Thanh Hải trấn, ở gần Trương Bảo Cao bao nhiêu thì ý chí phục thù tăng lên bấy nhiêu sẽ giúp Yeom Jang hiểu hết các sách sử này. Yeom Jang nhận lệnh và rời Võ Trân Châu, đến ngôi chùa ở Thanh Hải mà Kim Dương giới thiệu rồi ngày ngày tu học sách sử, lạy Phật và chẻ củi giúp các nhà sư trong chùa.

Bến tàu Thanh Hải của Trương Bảo Cao sầm uất bấy nhiêu thì bến tàu Đỗ Lĩnh ở Võ Trân Châu thuộc quyền quản lý Jami phu nhân vắng tàu bấy nhiêu. Huỳnh đại nhân là thương gia nhà Đường ở Trường An thường buôn bán với Jami phu nhân, nay cũng đến Thanh Hải làm ăn với Trương Bảo Cao.

Một hôm Trương Bảo Cao mở Hội nghị hành đô mời các thương đoàn khắp nơi ở Tân La đến Thanh Hải tham dự. Jami phu nhân biết mình yếu thế nên cũng cắn răng đến tham dự. Tại Hội nghị này, Trương Bảo Cao tuyên bố sẽ trọng dụng người có thực tài, không quan tâm tầng lớp xã hội, tiến tới một Thanh Hải trấn không phân chia giai cấp. Jami phu nhân nghe vậy thì lấy cớ này để báo lên kinh đô Kim Thành rằng Trương Bảo Cao muốn ở Thanh Hải tạo phản, lập quốc gia riêng tách khỏi Tân La.

Năm 834, vua Tân La Hưng Đức Vương cho sửa đổi màu sắc của lễ phục chính thức và cũng ban hành chỉ dụ cấm thường dân "xa xỉ quá mức".

Ngày nọ, Trương Bảo Cao cùng tiểu thơ Thái Trân, Thôi Võ Xương, Trịnh Niên, Bạch Hạ Trinh, Jang Seong-pil dẫn đoàn quân đến chùa ở Thanh Hải (nơi Yeom Jang đang ở) cúng giỗ Tiết Bình đại nhân (cha của tiểu thơ Thái Trân). Yeom Jang thấy Trương Bảo Cao thì định hành thích nhưng vì quân hộ vệ Trương Bảo Cao quá đông nên hắn đợi dịp khác.

Triệu Tương Kiến thuyết phục Jung Hwa khuyên bảo Trương Bảo Cao lấy tiểu thơ Thái Trân làm vợ. Jung Hwa gặp Trương Bảo Cao khuyên bảo rồi để khách điếm ở Thanh Hải lại cho cha con Lý Mặc Bá và Lý Thuận Trấn quản lý. Bản thân Jung Hwa sau đó cùng hộ vệ Moo Jin rời Thanh Hải đến kinh đô Kim Thành phục thị cho Sử trung đại nhân Kim Hựu Trưng.

Năm 835 Trương Bảo Cao tổ chức lễ thành hôn với tiểu thơ Thái Trân tại ngôi chùa Yeom Jang đang tu học. Lúc này Bạch Hạ Trinh đã có thai với Trịnh Niên nhưng vẫn cố làm hộ vệ. Khi thấy Yeom Jang xuất hiện ở chùa thì Bạch Hạ Trinh theo dõi Yeom Jang. Yeom Jang lên núi, Bạch Hạ Trinh cũng đi theo và bị Jang Dae Chi, Bạch Hà giết chết. Sau đó Yeom Jang cùng Jang Dae Chi, Bạch Hà rời Thanh Hải đến Võ Trân Châu. Lễ thành hôn của Trương Bảo Cao và Thái Trân kết thúc, Trịnh Niên không thấy vợ đâu thì sai quân đi lục soát khắp chùa. Cuối cùng họ phát hiện thi thể Bạch Hạ Trinh ở phía núi gần chùa. Trịnh Niên đau khổ mang thi thể Bạch Hạ Trinh về hoả thiêu và rải tro của Hạ Trinh xuống biển. Trương Bảo Cao và Thái Trân đều đau lòng.

Yeom Jang đến Võ Trân Châu gặp lại Kim Dương sau 7 năm tu học ở chùa. Kim Dương hỏi Yeom Jang cách giết Trương Bảo Cao. Yeom Jang nói rằng phải lấy sự tín nhiệm từ Kim Hựu Trưng, bởi vì vua Tân La Hưng Đức Vương không có con, Tể tướng Kim Trung Công sẽ kế vị nhưng bệnh tình ông ấy rất nặng, con Kim Trung Công là Kim Minh bất tài, Kim Hựu Trưng sẽ là ứng cử viên sáng giá cho ngôi vua. Kim Dương khâm phục tài trí của Yeom Jang và cho Yeom Jang, Jang Dae Chi, Bạch Hà đến kinh đô Kim Thành gặp Kim Hựu Trưng.

Trương Bảo Cao phái Thôi Võ Xương, Jang Seong-pil đi điều tra ở ngôi chùa tại Thanh Hải để tìm hiểu có ai từng ở đây không. Nhà sư tiết lộ rằng có một hành giả được Kim Dương đô đốc Võ Trân Châu tiến cử đã ở chùa 7 năm, nay đi rồi. Thôi Võ Xương, Jang Seong-pil đến Võ Trân Châu điều tra quân đội bí mật của Kim Dương nhưng không còn thấy bản doanh quân đội bí mật đó nữa. Sau đó họ về Thanh Hải báo lại cho Trương Bảo Cao. Trương Bảo Cao lệnh Trịnh Niên sang Dương Châu nhà Đường (đời vua Đường Văn Tông) để tịnh tâm lại.

Lúc này Yeom Jang đã đến kinh đô Kim Thành gặp Kim Hựu Trưng trong một cuộc họp các nhân tài. Tiểu thơ Jung Hwa phát hiện Yeom Jang đang ở Kim Thành thì kinh hãi. Tại cuộc họp các nhân tài đó, Kim Hựu Trưng nói rằng việc ông thân với Trương Bảo Cao tại Thanh Hải khiến các quý tộc ở Kim Thành bất mãn, giờ ông nên làm gì? Yeom Jang nói rằng ông vẫn nên tin dùng Trương Bảo Cao nhưng cũng cần đề phòng Trương Bảo Cao vì thực lực của Trương Bảo Cao hiện nay có thể lật đổ cả Kim Thành tự lập làm vua. Yeom Jang bắt đầu kể chuyện Tần Thuỷ Hoàng xây Vạn Lý Trường Thành để chống Hung Nô phía bắc nhưng nó trở thành ngôi mộ dài nhất thế giới, khiến nhà Tần sụp đổ, vua Tuỳ Dạng Đế cho đào kênh Đại Vận Hà tốn sức người, tiền của khiến nhà Tuỳ mau chóng bị diệt. Kim Hựu Trưng sau đó gặp riêng Yeom Jang hỏi chuyện thế sự ở Kim Thành. Yeom Jang nói rằng Tể tướng Kim Trung Công đang bệnh nặng, giờ giết luôn Kim Minh thì quyền lực sẽ rơi vào tay cha con Kim Quân Trinh, Kim Hựu Trưng. Yeom Jang sau đó còn tiết lộ rằng hắn xưa là thủ lĩnh hải tặc Yeom Mun, được Kim Dương đô đốc Võ Trân Châu phóng thích nên muốn làm con người mới. Kim Hựu Trưng sau đó cho Yeom Jang rời đi. Tiểu thơ Jung Hwa sai hộ vệ Moo Jin hẹn gặp Yeom Jang để hỏi chuyện. Yeom Jang nói rằng bây giờ hắn muốn sinh tồn bằng cách khác, không làm hải tặc như xưa nữa. Nói rồi, Yeom Jang rời đi.

Yeom Jang sau đó cùng Jang Dae Chi, Bạch Hà theo dõi động tĩnh của Kim Minh thì họ phát hiện Kim Minh gần đây hay đi chùa cầu cho cha là Tể tướng Kim Trung Công mau hết bệnh, bởi Kim Minh háo sắc nên trong chùa luôn để nhiều ni cô cho ông ta nhìn. Yeom Jang liền đi hành thích quân sư của Kim Minh, sau đó cùng Jang Dae Chi, Bạch Hà rời kinh đô Kim Thành về Võ Trân Châu.

Vào thời điểm đó, Trương Bảo Cao ở Thanh Hải được hậu thuẫn bởi quân đội 10000 quân của chính ông đã cho ông quyền lực to lớn trong chính trị. Về mặt quân sự, ông ta đủ mạnh để lật đổ nhà nước và trở thành vua mà ông ta muốn. Ông thường bị các thành viên hoàng tộc Tân La ganh ghét vì địa vị nổi bật và thực tế là ông sinh ra là một nô lệ, không phải là một quý tộc.

Thời gian sau, Kim Minh từ Kim Thành đến Thanh Hải gặp Trương Bảo Cao (thực tế là đi dò xét thực lực của Trương Bảo Cao). Jami phu nhân ở Võ Trân Châu nghe tin thì không hài lòng vì bà ta luôn ủng hộ của Tể tướng Kim Trung Công (cha của Kim Minh), sao Kim Minh lại tìm Trương Bảo Cao. Bộ sử chánh Kim Rihong tiết lộ cho Jami phu nhân biết rằng chính Tể tướng Kim Trung Công phái Kim Minh đến Thanh Hải xem Trương Bảo Cao thanh thế ra sao. Ở Thanh Hải, Kim Minh luôn tỏ ra hống hách khiến Trương Bảo Cao không vừa ý. Kim Minh đòi Trương Bảo Cao tổ chức giác đấu, Trương Bảo Cao không đồng ý. Kim Minh đòi qua đêm với cô gái phiên dịch viên của thương đoàn Thanh Hải, Trương Bảo Cao cũng không cho. Kim Minh rút kiếm đòi giết Trương Bảo Cao. Trương Bảo Cao đồng ý giác đấu với Kim Minh. Và Trương Bảo Cao đánh bại Kim Minh nhưng không dám giết Kim Minh như luật của võ sĩ giác đấu. Trương Bảo Cao đuổi Kim Minh khỏi Thanh Hải. Kim Minh mang nổi hận này về Võ Trân Châu gặp Jami phu nhân và Bộ sử chánh Kim Rihong. Tại đây Kim Minh được Jami phu nhân tiếp đón nồng nhiệt và được cung ứng mỹ nữ rất nhiều nên Kim Minh rất vừa ý. Từ đây Jami phu nhân quyết định sẽ dốc toàn lực đưa Kim Minh lên ngôi vua Tân La.

Khi đó Tống Đạt (thuộc hạ của Jami phu nhân) nợ tiền bọn côn đồn ngoài chợ Võ Trân Châu. Tống Đạt sau đó theo dõi bọn côn đồ thì phát hiện Yeom Jang đang là thủ lĩnh của chúng. Tống Đạt cùng Thiên Thái đến Thanh Hải đòi gặp Trương Bảo Cao để kể chuyện của Yeom Jang và đòi tiền công nhằm trả nợ. Tuy nhiên Tống Đạt đã tiết lộ chuyện Yeom Jang cho Thôi Võ Xương rồi và không nhận được đồng nào. Tống Đạt và Thiên Thái về Võ Trân Châu thì bị Giáo vệ Neung Chang (thuộc hạ của Jami phu nhân) bắt lại vì tội dùng tiền công quỹ của thương đoàn đi đánh bạc. Tống Đạt bị giải đến gặp Jami phu nhân để bị trừng phạt. Ngay lúc đó, Tống Đạt liền kể cho Jami phu nhân nghe rằng Yeom Mun (Yeom Jang) đang có mặt tại Võ Trân Châu. Jami phu nhân sai Giáo vệ Neung Chang dẫn Yeom Jang đến gặp bà ta. Vừa gặp lại Yeom Jang, Jami phu nhân hỏi vì sao không ở công trường nô lệ mà ở đây. Yeom Jang nói rằng đã trốn ra ngoài. Jami phu nhân mở lời đề nghị Yeom Jang làm thuộc hạ của bà ta. Yeom Jang từ chối và rời đi.

Yeom Jang kế đó cùng Jang Dae Chi, Bạch Hà dẫn quân đội bí mật của Kim Dương đến kinh đô Kim Thành. Kim Dương bỏ chức đô đốc Võ Trân Châu rồi cùng Kim Ứng Thuận đến kinh đô Kim Thành. Tất cả cùng ra mắt Sử trung đại nhân Kim Hựu Trưng. Kim Hựu Trưng ban đầu không muốn thu nhận họ, nhưng sau đó ông có ý muốn họ lập công cho ông rồi ông sẽ nhận họ làm thuộc hạ phe mình.

Thời gian sau Tể tướng Kim Trung Công đột ngột qua đời ở kinh đô Kim Thành, Kim Quân Trinh (cha của Kim Hựu Trưng) lên làm Tể tướng. Theo luật lệ của Tân La thì hai cha con không thể giữ chức Tể tướng và Sử trung đại nhân, vì hai chức này là đối trọng lẫn nhau. Kim Hựu Trưng liền tự nhường chức Sử Trung đại nhân cho Kim Minh (con của Tể tướng Kim Trung Công).

Lúc này Kim Xương Kiếm (anh của tiểu thơ Jung Hwa) đến đảo Thanh Hải định tìm tàu để sang nhà Đường (đời vua Đường Văn Tông) sinh sống. Trương Bảo Cao không tính chuyện xưa và cho Kim Xương Kiếm làm việc tại Thanh Hải trấn của mình. Sau đó có Binh bộ thị lang từ kinh đô Kim Thành đến Thanh Hải truyền lệnh của Sử trung đại nhân Kim Minh áp giải Trương Bảo Cao về kinh đô. Trương Bảo Cao cùng Kim Xương Kiếm đi cùng họ đến kinh đô Kim Thành. Tại đây, Trương Bảo Cao và Kim Xương Kiếm được đưa đến phủ của Kim Minh và Kim Minh khuyên bảo hãy ủng hộ cho hắn. Trương Bảo Cao cự tuyệt Kim Minh rồi rời phủ của Kim Minh. Ngay lúc đó Jami phu nhân từ Võ Trân Châu cũng đến Kim Thành vào phủ của Kim Minh, Trương Bảo Cao chào hỏi Jami phu nhân rồi đi thăm Kim Hựu Trưng. Kim Xương Kiếm thì đi thăm em gái Jung Hwa của mình. Jami phu nhân bàn việc với Kim Minh phái thích khách đi hành thích Kim Hựu Trưng. Tuy nhiên Trương Bảo Cao và Moo Jin có mặt kịp lúc ứng cứu Kim Hựu Trưng. Kim Hựu Trưng sau đó tuyên bố sẽ khai chiến với Kim Minh, Trương Bảo Cao khuyên không được thì cùng Kim Xương Kiếm rời Kim Thành trở về Thanh Hải. Khi đó Trịnh Niên cũng vừa từ nhà Đường về đến Thanh Hải và dẫn theo rất nhiều đứa bé gái Tân La từng bị bán sang nhà Đường làm nô lệ.

Năm 836 vua Tân La Hưng Đức Vương lâm bệnh nặng. Sử trung đại nhân Kim Minh cùng Jami phu nhân liền triệu tập Hội nghị các quý tộc định bàn chuyện lên ngôi và lập kế giết Kim Quân Trinh và Kim Hựu Trưng. Kim Dương muốn lấy được sự tín nhiệm của Kim Hựu Trưng nên sai Yeom Jang giả làm quý tộc tham dự Hội nghị đó. Jami phu nhân nhìn ra Yeom Jang thì Yeom Jang đã phóng ám khí hành thích Kim Minh. Kim Minh ngã gục, Jami phu nhân sai người đưa Kim Minh bỏ trốn. Giáo vệ Neung Chang xông đến đánh với Yeom Jang nhưng Jang Dae Chi, Bạch Hà cũng có mặt giúp Yeom Jang thoát khỏi cuộc truy bắt. Sau đó tin tức Kim Minh đã bị giết chết lan truyền khắp kinh đô Kim Thành. Tể tướng Kim Quân Trinh đi hỏi Kim Hựu Trưng có làm việc này không? Kim Hựu Trưng nghi ngờ Kim Dương làm. Kim Quân Trinh sai người gọi Kim Dương đến để trách mắng Kim Dương. Thấy việc đã rồi, Kim Hựu Trưng khuyên cha là Kim Quân Trinh cho Kim Dương và Yeom Jang chủ động vây bắt, diệt trừ hết vây cánh của Kim Minh. Kim Quân Trinh đồng ý và khắp Kim Thành rối loạn trong bể máu. Bộ sử chánh Kim Rihong, Binh bộ thị lang bị giam lại, những kẻ khác bị chém đầu. Jami phu nhân sai người đưa Kim Minh đang trọng thương rời khỏi Kim Thành trong sự truy bắt và nấp ở một ngôi chùa phía bắc Kim Thành. Từ đó ngày ngày Jami phu nhân cùng thầy lang chăm sóc bệnh tình cho Kim Minh.

Việc Kim Quân Trinh, Kim Hựu Trưng thanh trừng phe cánh của Kim Minh lan truyền đến Thanh Hải trấn khiến Trương Bảo Cao thất vọng về Kim Hựu Trưng. Trương Bảo Cao than rằng Kim Hựu Trưng từng một con người không màng chính sự mà bây giờ lại làm chuyện rướm máu nhân mạng người khác.

Kim Dương phái Yeom Jang dẫn quân đội bí mật đến Võ Trân Châu truy tìm Jami phu nhân. Yeom Jang, Jang Dae Chi, Bạch Hà tiêu diệt sạch đám hộ vệ của Jami phu nhân ở Võ Trân Châu. Tống Đạt, Thiên Thái (thuộc hạ của Jami phu nhân) sợ quá rời Võ Trân Châu đến Thanh Hải làm công cho khách điếm của Lý Mặc Bá và Lý Thuận Trấn.

Biết bệnh nặng không qua khỏi, vua Tân La Hưng Đức Vương bí mật sai tổng quản hoàng cung làm sứ giả từ Kim Thành đến Thanh Hải gọi Trương Bảo Cao đến kinh đô Kim Thành. Trương Bảo Cao cùng Trịnh Niên, Thôi Võ Xương dẫn vài hộ vệ bí mật đến Kim Thành gặp vua Tân La Hưng Đức Vương (vua không tin tưởng Kim Hựu Trưng như trước nữa nên việc này không hề cho Kim Hựu Trưng biết). Vua trao ngọc tỷ của Hoàng đế Tân La cho Trương Bảo Cao quản lý, dặn rằng khi nào hội nghị Hoà Bạch chọn xong người kế vị ngôi vua thì khi đó Trương Bảo Cao mới đưa ngọc tỷ này cho người đó, tránh việc bọn họ tranh đoạt đổ máu để đoạt ngọc tỷ. Trương Bảo Cao nhận mệnh và rời hoàng cung định thăm Kim Hựu Trưng. Tuy nhiên khi thấy Kim Dương, Yeom Jang cũng xuất hiện ở phủ của Kim Hựu Trưng thì Trương Bảo Cao gặp tiểu thơ Jung Hwa hỏi chuyện. Khi biết việc thanh trừng phe Kim Minh có sự nhúng tay của Kim Dương và Yeom Jang, Trương Bảo Cao không gặp mặt Kim Hựu Trưng nữa, sau đó cùng Trịnh Niên, Thôi Võ Xương bí mật rời kinh đô Kim Thành về Thanh Hải trấn bảo quản ngọc tỷ Hoàng đế.

Không lâu sau, cuối năm 836, vua Tân La Hưng Đức Vương qua đời ở Kim Thành mà không có con kế vị. Trương Bảo Cao vì sợ ngọc tỷ bị cướp nên không đến Kim Thành dự tang lễ mà ở Thanh Hải lập bài vị của vua và cho dân chúng cúng bái.

Lúc này hộ vệ hoàng cung mới tiết lộ rằng ngọc tỷ Hoàng đế đã được trao cho Trương Bảo Cao ở Thanh Hải quản lý. Kim Dương đòi Kim Hựu Trưng cho hắn dẫn quân tấn công đảo Thanh Hải cướp lại ngọc tỷ. Kim Hựu Trưng không đồng ý. Jami phu nhân ở ngôi chùa phía bắc Kim Thành giúp cho Kim Minh tỉnh lại thì bí mật đến Kim Thành báo cho Kim Đễ Long (cháu trai của vua Tân La Hưng Đức Vương) biết việc Kim Minh còn sống. Kim Đễ Long đã triệu tập các quý tộc để tính chuyện chống lại cha con Kim Quân Trinh, Kim Hựu Trưng. Từ đây Kim Đễ Long cùng thúc phụ (em họ của vua Tân La Hưng Đức Vương) Kim Quân Trinh (Kim Gyunjeong) tranh giành quyền lực. Thấy tình hình như vậy, Kim Dương phái Yeom Jang, Jang Dae Chi, Bạch Hà đến Thanh Hải cướp lại ngọc tỷ từ tay Trương Bảo Cao.

Khi bọn Jang Dae Chi, Bạch Hà xuất hiện ở Thanh Hải, Tống Đạt và Thiên Thái phát hiện. Tống Đạt báo lại cho Lý Mặc Bá biết. Lý Mặc Bá báo cho Trương Bảo Cao đề phòng có người đến cướp ngọc tỷ hoàng đế. Trương Bảo Cao liền cho quân đội thắt chặt phòng thủ. Kim Dương lệnh cho Yeom Jang, Jang Dae Chi, Bạch Hà giả dạng thương buôn để xông vào Thanh Hải thì Kim Hựu Trưng từ Kim Thành đến ngăn lại. Đích thân Kim Hựu Trưng vào Thanh Hải gặp Trương Bảo Cao khuyên Trương Bảo Cao giao ngọc tỷ cho ông. Trương Bảo Cao từ chối và tuyên bố rằng khi nào Hội nghị Hoà Bạch chọn người kế vị xong thì ông mới trao ngọc tỷ. Trương Bảo Cao còn khuyên Kim Hựu Trưng nên khoan dung với kẻ địch chính trị, lấy lòng và khiến họ phải nể phục mình thì mới thành công. Kim Hựu Trưng nghe lời Trương Bảo Cao rồi dẫn Kim Dương, Yeom Jang, Jang Dae Chi, Bạch Hà rời Thanh Hải về kinh đô Kim Thành.

Tại Kim Thành, Kim Hựu Trưng cho thả Bộ sử chánh Kim Rihong và Binh bộ thị lang ra, thuyết phục họ ủng hộ cha ông là Tể tướng Kim Quân Trinh lên ngôi. Kim Hựu Trưng còn thuyết phục phe của Kim Đễ Long quy thuận cha mình. Kết quả tại Hội nghị Hoà Bạch, Tể tướng Kim Quân Trinh được tất cả mọi người tôn lên làm vua mới của Tân La, chọn ngày tốt làm lễ đăng cơ. Tin tức truyền đến Thanh Hải và Trương Bảo Cao dẫn Trịnh Niên, Thôi Võ Xương, Triệu Tương Kiến, Jang Seong-pil đến kinh đô Kim Thành giao ngọc tỷ lại cho Kim Hựu Trưng. Giao xong ngọc tỷ, Trương Bảo Cao dẫn toàn bộ quân trở về Thanh Hải mà không dự lễ đăng cơ của Kim Quân Trinh.

Ngày hôm sau lễ đăng cơ của Kim Quân Trinh diễn ra, Thái tử Kim Hựu Trưng, Kim Dương, Kim Ứng Thuận, Yeom Jang, Jang Dae Chi, Bạch Hà đi theo hộ vệ từ ngoài Kim Thành vào hoàng cung Kim Thành. Kim Dương thấy có quân đội lạ thì phái Yeom Jang, Jang Dae Chi, Bạch Hà đi dò hỏi. Khi thấy hành tung quân này không ổn, Yeom Jang cùng thuộc hạ xông vào giao chiến với họ. Lúc này Trương Bảo Cao thấy có quân đội lạ không cờ hiệu đang tiến về Kim Thành nên sai Trịnh Niên, Jang Seong-pil đi dò xét, khi biết được quân đội này có ý đồ khác thì Trương Bảo Cao dẫn toàn quân quay lại Kim Thành.

Thực ra Jami phu nhân đã mượn quân từ nước Bột Hải (đời vua Đại Di Chấn) và quân của Kim Đễ Long cùng hộ vệ của bà ta tiến về Kim Thành tập kích đoàn người đưa Kim Quân Trinh đăng cơ làm vua. Giáo vệ Neung Chang, Thái Phong, Minh Triết (thuộc hạ của Jami phu nhân) xông vào tấn công Kim Dương, Kim Ứng Thuận, Kim Hựu Trưng, Kim Quân Trinh. Giáo vệ Neung Chang nhảy lên xe rồng giết chết Kim Quân Trinh. Đoàn người Kim Quân Trinh bị quân Bột Hải, quân của Kim Đễ Long, hộ vệ của Jami phu nhân giết sạch. Neung Chang sau đó định giết Kim Hựu Trưng thì Kim Dương đưa người ra đỡ kiếm cho Kim Hựu Trưng mà bị thương nặng trên vai. Kim Hựu Trưng cũng bị Neung Chang chém 1 nhát ở tay mà gục xuống đất. Trương Bảo Cao lúc này vừa đến kịp lúc bắn tên khiến Neung Chang bị thương ở vai và cứu được Kim Hựu Trưng đưa đi. Kim Dương được Kim Ứng Thuận đỡ chạy đi tìm Yeom Jang, Jang Dae Chi, Bạch Hà và được Yeom Jang phò tá chạy nơi khác.

Lúc này Jami phu nhân cùng Bộ sử chánh Kim Rihong, Binh bộ thị lang, Kim Đễ Long và quân Bột Hải đưa Kim Minh tiến vào hoàng cung Kim Thành. Triệu Tương Kiến vào Kim Thành đưa tiểu thơ Jung Hwa, Kim Khánh Ưng (con của Kim Hựu Trưng) và hộ vệ Moo Jin của Jung Hwa rời Kim Thành tìm gặp được Trương Bảo Cao. Kim Minh cho quân phong tỏa khắp kinh đô Kim Thành nhằm truy bắt Kim DươngKim Hựu Trưng.

Trương Bảo Cao cùng quân của mình phá được vòng vây ở một cửa của Kim Thành, cùng Trịnh Niên, Thôi Võ Xương, Jang Seong-pil, Triệu Tương Kiến, các hộ vệ ra bến tàu Yên Châu và đưa Kim Hựu Trưng, Kim Khánh Ưng, tiểu thơ Jung Hwa, Moo Jin tiến về Thanh Hải trấn.

Yeom Jang cùng Bạch Hà đích thân lẻn vào hoàng cung để giết Kim Minh nhưng họ bị Dương giáo vệ bắt lại. Tuy nhiên Jami phu nhân đã cho thả Yeom Jang và Bạch Hà đi. Yeom Jang và Bạch Hà rời khỏi Kim Thành đến chỗ trú ẩn của Kim Dương, Kim Ứng Thuận, Jang Dae Chi. Kim Dương được đám người Yeom Jang đưa đi trốn lên ngọn núi gần Kim Thành.

Ở kinh đô Kim Thành, Kim Minh muốn lên ngôi vua nhưng Jami phu nhân ngăn lại. Jami phu nhân nói rằng giờ Kim Minh làm vua thì thiên hạ không phục bởi ông vừa tập kích giết chết Kim Quân Trinh. Kim Minh sau đó nghe đề nghị của Jami phu nhân mà lập Kim Đễ Long (kẻ đối kháng với Kim Quân Trinh) lên ngôi vua Tân La, tức Tân La Hi Khang Vương.

Tháng 5 năm 837 Kim Hựu Trưng cùng gia quyến (Kim Khánh Ưng, tiểu thơ Jung Hwa, Moo Jin) được đoàn quân của Trương Bảo Cao, Trịnh Niên, Thôi Võ Xương, Jang Seong-pil, Triệu Tương Kiến đưa về đến Thanh Hải trấn. Tại đây, Kim Hựu Trưng được Trương Bảo Cao phái danh y chữa trị.

Kim Minh nghe báo Kim Hựu Trưng đang ở Thanh Hải cùng Trương Bảo Cao thì muốn đưa quân tấn công Thanh Hải. Jami phu nhân ngăn lại và đích thân bà ta cùng Giáo vệ Neung Chang đến Thanh Hải thuyết phục Trương Bảo Cao giao Kim Hựu Trưng ra. Trương Bảo Cao từ chối và nói rằng Kim Minh hành thích hoàng đế tức là kẻ có tội với Tân La, vì vậy ông không thoả hiệp với Kim Minh. Jami phu nhân đe doạ Trương Bảo Cao rằng Thanh Hải từ nay nên chuẩn bị tâm lý sẽ có chiến tranh với Kim Thành. Sau đó Jami phu nhân ra bến tàu Thanh Hải định về thì bọn Tống Đạt, Thiên Thái chạy đến xin bà ta thu nhận lại họ. Jami phu nhân sau đó bảo Giáo vệ Neung Chang đưa Tống Đạt và Thiên Thái cùng về kinh đô Kim Thành. Việc này khiến tiểu thơ Jung Hwa, Lý Mặc Bá và Lý Thuận Trấn nổi giận.

Kim Hựu Trưng muốn tìm thuyền để cùng Jung Hwa đưa Kim Khánh Ưng sang nhà Đường sinh sống nhằm tránh cho Thanh Hải bị xung đột với triều đình Tân La. Trương Bảo Cao khuyên Kim Hựu Trưng cứ ở lại Thanh Hải và hứa sẽ bảo vệ cho ông an toàn. Kim Hựu Trưng mới yên tâm ở lại Thanh Hải.

Vua Tân La Hi Khang Vương ban lệnh ân xá cho Kim Hựu Trưng ở Thanh Hải. Tuy nhiên Kim Hựu Trưng vẫn đang có mối đe doạ lớn ở kinh đô Kim Thành (Khánh Châu - Gyeongju) chính là Kim Minh, người đã trở thành Thượng đại đẳng. Kim Hựu Trưng quyết định ở Thanh Hải với Trương Bảo Cao luôn.

Mùa xuân năm 838, Kim Dương cùng Yeom Jang, Bạch Hà, Jang Dae Chi mang toàn quân bí mật từ một ngọn núi gần kinh đô Kim Thành đến đảo Thanh Hải muốn quy thuận Trương Bảo Cao. Trương Bảo Cao sai người gặp riêng Yeom Jang. Yeom Jang quỳ xuống van xin Trương Bảo Cao hãy thu nhận hắn và cho hắn làm một con người mới. Trương Bảo Cao sau đó bất chấp mọi người phản đối mà thu nhận hết đám người của Kim Dương và Yeom Jang. Trương Bảo Cao tỏ ra rất tin tưởng Yeom Jang, luôn dùng ân tình mà đối xử. Yeom Jang thấy vậy thì cũng mềm lòng và hóa giải mọi thù hận trước kia với Trương Bảo Cao. Lúc đầu Yeom Jang làm công nhân ở bến tàu Thanh Hải, sau đó được Trương Bảo Cao cho làm chủ một tiệm vải nhỏ ở Thanh Hải. Trịnh Niên không hài lòng khi Trương Bảo Cao đối xử với đám người của Yeom Jang tốt như vậy.

Nhà sư Ennin đi cùng với phái đoàn ngoại giao của Fujiwara no Tsunetsugu từ Nhật Bản (đời Thiên hoàng Ninmyõ) đến Thanh Hải trấn thuộc Tân La thì dừng chân để thuê tàu Tân La sang nhà Đường nhằm tìm kiếm kinh điển Phật giáo. Nguyên do là vì họ biết tàu Tân La của Trương Bảo Cao thời đó có chất lượng tốt hơn so với các tàu được sản xuất tại Nhật Bản. Tại đây nhà sư Ennin đã viết lại nhiều thông tin về Thanh Hải và Trương Bảo Cao trong Nhật ký của ông. Sau đó nhà sư Ennin cùng Fujiwara no Tsunetsugu rời Thanh Hải đến nhà Đường (đời vua Đường Văn Tông).

Jami phu nhân phái Giáo vệ Neung Chang từ kinh đô Kim Thành đến Thanh Hải giết Kim Hựu Trưng thì Trịnh Niên cùng Yeom Jang đánh đuổi Neung Chang đi. Neung Chang về Kim Thành báo với Jami phu nhân rằng Yeom Jang đang ở cùng Trương Bảo Cao ở Thanh Hải. Jami phu nhân nghe nói thì kinh ngạc, không ngờ hai kẻ tử thù với nhau nay lại làm bạn bè với nhau. Jami phu nhân phái người sang nhà Đường (đời vua Đường Văn Tông) mua chuộc quan lớn ở Trường An đánh thuế nặng các thương thuyền nhà Đường đến bến tàu Thanh Hải của Tân La nhằm cô lập Thanh Hải.

Mùa thu năm 838, Jami phu nhân từ Kim Thành đến Võ Trân Châu, phái Tống Đạt đến Thanh Hải gửi thư mời Yeom Jang đến Võ Trân Châu gặp mặt. Yeom Jang cùng Bạch Hà đến Võ Trân Châu gặp Jami phu nhân thì được bà ta đưa dao muốn Yeom Jang hành thích Trương Bảo Cao. Yeom Jang cùng Bạch Hà trở về Thanh Hải thì nghe tin vợ của Trương Bảo Cao là tiểu thơ Thái Trân có thai. Yeom Jang không nỡ giết Trương Bảo Cao nên sai Trương hành thủ đem con dao trả lại cho Tống Đạt. Tống Đạt về Võ Trân Châu gửi lại con dao cho Jami phu nhân. Jami phu nhân chê cười Yeom Jang ngu xuẩn. Tiểu thơ Jung Hwa nghe tin tiểu thơ Thái Trân có mang với Trương Bảo Cao thì tỏ ra đau lòng nhưng vẫn may áo em bé gửi cho Thái Trân.

Jami phu nhân rời Võ Trân Châu về kinh đô Kim Thành bàn với Kim Minh phong Giáo vệ Neung Chang thành Tổng quản hoàng cung nhằm theo dõi động tĩnh của vua Tân La Hi Khang Vương. Jami phu nhân sau đó đích thân sang Dương Châu nhà Đường để gặp hoạn quan Kim Thượng Quân nhằm ban lệnh cấm thương thuyền nhà Đường đến Thanh Hải của Tân La, để cô lập Trương Bảo Cao, đồng thời xin triều đình nhà Đường ủng hộ Kim Minh làm vua Tân La.

Trương Bảo Cao ở Thanh Hải chỉ thấy thương thuyền Nhật Bản (đời Thiên hoàng Ninmyõ), thương thuyền Ba Tư, thương thuyền Đại Tùng quốc đến mà không còn thương thuyền nhà Đường đến nữa thì cùng Yeom Jang, Bạch Hà, Triệu Tương Kiến, Lý Thuận Trấn lên đường sang Dương Châu nhà Đường.

Vua Tân La Hi Khang Vương ở Kim Thành bị quân đội của Kim Minh và Tổng quản Neung Chang bao vây hoàng cung thì sợ hãi. Vua Tân La Hi Khang Vương sai sứ đến Thanh Hải trấn nhằm xin Trương Bảo Cao giúp đỡ nhưng Trương Bảo Cao đã đi Dương Châu nhà Đường. Kim Dương bắt được sứ giả và giết chết vị sứ giả đó, đốt đi lá thư của vua mà viết lại một lá thư khác giả làm thư của vua nhưng lời thỉnh cầu chi viện đến Kim Thành khẩn thiết hơn. Sau đó Kim Dương gửi thi thể sứ giả cùng thư mới đó cho Kim Hựu Trưng xem. Các tướng của Trương Bảo Cao là Thôi Võ Xương, Trịnh Niên không quyết định được khi Trương Bảo Cao đi vắng. Kim Dương đốc thúc Kim Hựu Trưng nên thống lĩnh 10000 quân ở Thanh Hải đánh Kim Thành nhưng Kim Hựu Trưng do dự không quyết.

Không lâu sau đó ở kinh đô Kim Thành, Kim Minh cùng Kim Rihong, Tổng quản Neung Chang kéo quân đánh vào hoàng cung, giết một vài phụ tá của vua Tân La Hi Khang Vương. Họ đe doạ và buộc vua uống thuốc độc tự tử. Vua Tân La Hi Khang Vương băng hà.

Lúc này tiểu thơ Jung Hwa sai Lý Mặc Bá đến kinh đô Kim Thành hỏi thăm tin tức từ Kim đại nhân. Kim đại nhân sau đó gửi thư cho Lý Mặc Bá đem về Thanh Hải. Giữa đường Lý Mặc Bá bị Tống Đạt dụ vào kỹ viện uống rượu, đến sáng hôm sau Tống Đạt rời đi khiến Lý Mặc Bá tự trả tiền. Lý Mặc Bá sau đó đem thư của Kim đại nhân gửi về Thanh Hải mới biết chuyện vua Tân La Hi Khang Vương đã tự tử.

Khi đó Kim Hựu Trưng sau bao lần chần chừ chưa quyết thì nay mới quyết định mang quân của Thanh Hải đánh vào hoàng cung Kim Thành cứu vua. Jung Hwa đến báo tin vua đã tự tử cho Kim Hựu Trưng biết. Kim Hựu Trưng hối hận về sự chần chừ trễ nãi của mình. Ở kinh đô Kim Thành, Kim Minh phát tang với toàn dân rằng vua Tân La Hi Khang Vương uống thuốc tự vẫn, rồi tự lập làm vua Tân La, tức vua Tân La Mẫn Ai Vương.

Ở Dương Châu nhà Đường, Trương Bảo Cao được Lưu Tử Thành kể chuyện các thương đoàn lớn nhà Đường đều không muốn giao dịch với thương đoàn Tân La. Trương Bảo Cao triệu tập Hội nghị hành đô bàn với chủ các thương đoàn Tân La. Yeom Jang sau đó dẫn Trương Bảo Cao thuyết phục Huỳnh đại nhân (thương đoàn nhà Đường lớn ở Trường An) giao dịch với Thanh Hải trấn nhưng không thành công. Nghe tin hoạn quan Kim Thượng Quân (người gốc Tân La, bị bán sang nhà Đường) từ Trường An đến Dương Châu, Yeom Jang kể với Trương Bảo Cao rằng cấp trên của Kim Thượng Quân là hoạn quan Thọ Quang đã giết Thái tử Lý Vĩnh của nhà Đường vài tháng trước mà vua Đường Văn Tông không trách tội, chứng tỏ Kim Thượng Quân đang giữ chức cao trong triều đình nhà Đường. Yeom Jang lại dẫn Trương Bảo Cao đi gặp Kim Thượng Quân nhưng Kim Thượng Quân cũng không muốn buôn bán gì với Thanh Hải. Sau đó họ biết được Jami phu nhân cũng đến gặp Kim Thượng Quân. Jami phu nhân đòi Kim Thượng Quân xin triều đình nhà Đường ủng hộ Kim Minh làm vua Tân La và bà ta sẽ cắt đất Hán Châu, Thanh Hải cho Kim Thượng Quân.

Trương Bảo Cao và Yeom Jang biết được việc bán đất Tân La cho nhà Đường của Jami phu nhân thì lại xin gặp Kim Thượng Quân lần nữa. Được Jami phu nhân dặn dò là phải giết Trương Bảo Cao và Yeom Jang, Kim Thượng Quân sai võ sĩ canh giữ khi ông ta gặp Trương Bảo Cao và Yeom Jang. Yeom Jang có chuẩn bị từ trước nên đã giúp Trương Bảo Cao thoát nạn. Hai người cùng khống chế Kim Thượng Quân làm con tin. Bạch Hà cũng đến giúp Yeom Jang và Trương Bảo Cao thoát khỏi đám quân Đường của Kim Thượng Quân. Jami phu nhân đến thấy vậy thì sai hộ vệ của bà ta xông đến giết Trương Bảo Cao, Yeom Jang và Bạch Hà. Cả ba người thoát được rồi dẫn Triệu Tương Kiến, Lý Thuận Trấn rời Dương Châu nhà Đường quay về Thanh Hải thuộc Tân La. Trên đường về, Trương Bảo Cao quyết tâm kỳ này về Thanh Hải sẽ đưa quân tiêu diệt Jami phu nhân và cả Kim Minh. Yeom Jang nghe vậy thì mừng rỡ.

Kim Thượng Quân thấy Jami phu nhân không giết được Trương Bảo Cao và Yeom Jang nên đã cắt đứt quan hệ giữa Jami phu nhân với nhà Đường. Jami phu nhân nổi giận nhưng phải cùng Thái Phong, Minh Triết và đám hộ vệ rời Dương Châu về Kim Thành thuộc Tân La để báo cáo tình hình.

Phò trợ Kim Hựu Trưng lên ngôi vuaSửa đổi

Mùa đông năm 838, Jami phu nhân về đến kinh đô Kim Thành thì chúc mừng vua Tân La Mẫn Ai Vương đã làm vua. Vua hỏi Jami phu nhân tình hình đi nhà Đường thì được báo rằng chính Trương Bảo Cao đã phá hỏng mối quan hệ giữa Tân La và nhà Đường. Vua Tân La Mẫn Ai Vương phong cho Jami phu nhân toàn quyền thống lĩnh đại quân chinh phạt Thanh Hải trấn. Jami phu nhân truyền lệnh tập hợp quân đội khắp nơi về kinh đô Kim Thành, tổng cộng 100000 quân. Jami phu nhân dồn binh về Võ Trân Châu (Muju) và cho Binh bộ thị lang đến đó làm đô đốc trấn giữ, chuẩn bị xong sẽ vượt biển đánh vào đảo Thanh Hải.

Khi đó Trương Bảo Cao cũng đã về đến đảo Thanh Hải thì nghe tin vua Tân La Hi Khang Vương đã tự tử, Kim Minh đang là vua Tân La Mẫn Ai Vương thì cả giận. Kim Dương kể cho Kim Hựu Trưng (Kim Ujing) về các sự kiện ở kinh đô Kim Thành và thuyết phục ông ta phải trả mối thù này. Kim Hựu Trưng hỏi Trương Bảo Cao (Jang Bogo) giúp mình tận dụng sự rối loạn của đất nước để đưa mình lên làm vua, chiếm lấy ngai vàng từ kẻ chiếm đoạt (vua Tân La Mẫn Ai Vương) đã giết cha của Kim Hựu Trưng. Trương Bảo Cao trả lời rằng:

Người xưa có một câu nói, "Để xem điều gì đúng và không làm điều đó là muốn có lòng can đảm". Mặc dù tại hạ không có khả năng, nhưng tại hạ sẽ làm theo lệnh của Thái tử (Kim Hựu Trưng)"

Trương Bảo Cao đồng ý giúp Kim Hựu Trưng và người bạn của ông là Trịnh Niên (Jeong Nyeon) và Thôi Võ Xương cũng đi theo Kim Hựu Trưng. Kim Hựu Trưng hứa hẹn với Trương Bảo Cao rằng nếu sau này ông ta lên làm vua thì sẽ cưới con gái Di Anh của Trương Bảo Cao cho con trai Kim Khánh Ưng của ông ấy.

Trương Bảo Cao truyền lệnh huấn luyện quân đội kỹ càng chuẩn bị khai chiến với kinh đô Kim Thành (Khánh Châu - Gyeongju). Trương Bảo Cao quyết định giương cao ngọn cờ "Bình Đông quân" đánh Kim Thành, tôn Kim Hựu Trưng làm tướng công của Bình Đông quân. Trương Bảo Cao thống lĩnh 5000 quân, Trịnh Niên thống lĩnh 5000 quân để cố vấn cho những yêu cầu của Kim Hựu Trưng. Trương Bảo Cao còn phong Yeom Jang làm phó tướng của Bình Đông quân. Một cuộc chiến tranh lớn giữa Thanh Hải với Kim Thành sắp sửa bùng nổ.

Trương Bảo Cao nhờ Kim Hựu Trưng dẫn quân rời Thanh Hải đi thuyền cập bến Hoàng Đạo rồi tiến đến Đại Khâu (Daegu) để thương lượng với quân đội Kim Thành. Jami phu nhân lúc này đã từ Kim Thành đến Võ Trân Châu, nghe tin Kim Hựu Trưng đến Đại Khâu thì mừng rỡ, phái đại quân tiến đến Đại Khâu chặn Kim Hựu Trưng và phái quân từ Võ Trân Châu đi thuyền đến đánh đảo Thanh Hải nhằm chia cắt hai cánh quân của Trương Bảo Cao.

Tuy nhiên Trương Bảo Cao đã biết rõ đảo Thanh Hải nếu bị kẻ địch tấn công sẽ dễ bị san bằng và kế hoạch tốt nhất là phải dời cuộc chiến đi xa khỏi Thanh Hải. Kết quả Trương Bảo Cao nên quyết định đánh chiếm Võ Trân Châu (đất liền phía bắc đảo Thanh Hải) trước, rồi dùng nơi đó làm căn cứ để tổ chức chiến tranh với quân đội triều đình Tân La. Trương Bảo Cao phái Kim Dương, Kim Ứng Thuận, Jang Dae Chi dẫn quân đi tấn công đội quân thích khách của Tân La ở một số thị trấn ở Võ Trân Châu. Kế đó đích thân Trương Bảo Cao cùng Trịnh Niên, Thôi Võ Xương, Yeom Jang nhân đêm tối lẻn vào trụ sở Võ Trân Châu giết chết bọn lính canh, bắt sống đô đốc Võ Trân Châu và buộc hắn đầu hàng Bình Đông quân. Võ Trân Châu nhanh chóng rơi vào tay Trương Bảo Cao. Kim Dương nghe tin Jami phu nhân ở Võ Trân Châu thì phái Yeom Jang đi bắt bà ta.

Nghe tin Võ Trân Châu bị Trương Bảo Cao chiếm lĩnh một cách bất ngờ chỉ trong một đêm, Jami phu nhân đang ở Võ Trân Châu thì cùng Tống Đạt, Thiên Thái cuống cuồng bỏ chạy. Tuy nhiên họ bị Yeom Jang, Jang Dae Chi, Bạch Hà ngăn lại. Các hộ vệ của Jami phu nhân bị giết sạch. Tuy nhiên Yeom Jang thả Jami phu nhân, Tống Đạt, Thiên Thái đi vì nhớ ơn tha mạng của Jami phu nhân vào 2 năm trước. Jami phu nhân về kinh đô Kim Thành báo tin cho vua Tân La Mẫn Ai Vương biết. Vua Tân La Mẫn Ai Vương cho Jami phu nhân lãnh đạo toàn quân chống lại Bình Đông quân. Jami phu nhân cho quân rút khỏi thành Nam Nguyên (Namwon), nhanh chóng tập trung binh lực 100000 quân tại Đại Khâu nhằm tiêu diệt 10000 quân của Trương Bảo Cao. Jami phu nhân còn sai Hiệu uý Neung Chang (trước giữ chức Tổng quản) dẫn quân đi cắt đường vận lương của Trương Bảo Cao.

Lúc này Kim Hựu Trưng đang tiến đến Đại Khâu cũng dẫn quân quay về Võ Trân Châu hội quân với Trương Bảo Cao. Một số quan quân các huyện lân cận Võ Trân Châu cũng quy thuận Bình Đông quân. Khi đó quân đội của Trương Bảo Cao đang cần quân lương, Trương Bảo Cao sai người gửi thư về Thanh Hải gọi quân lương. Tiểu thơ Jung Hwa ở Thanh Hải tình nguyện vận lương, đi cùng có Moo Jin, Lý Mặc Bá và Lý Thuận Trấn. Tuy nhiên khi họ đến một thị trấn thuộc Võ Trân Châu thì bị quân Tân La của Hiệu uý Neung Chang đột kích. Lương thảo Bình Đông quân bị cướp, hộ vệ của Jung Hwa kẻ bị giết, kẻ bị thương, Moo Jin cũng bị thương, Lý Mặc Bá và Lý Thuận Trấn chạy đi tìm Trương Bảo Cao. Tiểu thơ Jung Hwa bị Hiệu uý Neung Chang bắt đưa về kinh đô Kim Thành giao lại cho Jami phu nhân xử lý. Jami phu nhân giam Jung Hwa trong ngục chờ ngày xét xử.

Lý Mặc Bá, Lý Thuận Trấn đến trụ sở Võ Trân Châu báo Trương Bảo Cao chuyện của Jung Hwa thì Trương Bảo Cao, Trịnh Niên, Thôi Võ Xương và cả Yeom Jang đều đến thị trấn đó xem xét. Tại đó họ phát hiện Moo Jin còn sống. Moo Jin báo rằng Jung Hwa bị Hiệu uý Neung Chang bắt đi. Sau đó Jami phu nhân phái Hiệu uý Neung Chang từ kinh đô Kim Thành đến Võ Trân Châu đàm phán với Trương Bảo Cao. Neung Chang buộc Trương Bảo Cao rút quân khỏi Võ Trân Châu và giao nộp Kim Hựu Trưng thì sẽ thả Jung Hwa ra. Trương Bảo Cao cự tuyệt Neung Chang. Neung Chang về Kim Thành báo cho Jami phu nhân. Jami phu nhân quyết tâm dồn binh 100000 quân đến Đại Khâu triển khai quyết chiến tiêu diệt hết 10000 quân của Trương Bảo Cao và Kim Hựu Trưng.

Đầu năm 839, ở Võ Trân Châu, Trương Bảo Cao lệnh cho Yeom Jang mang vài cận vệ tài giỏi từ bến tàu Đỗ Lĩnh đột nhập vào hoàng cung Kim Thành để cứu tiểu thơ Jung Hwa ra, sau đó chiếm 5 phong hoả đài, đốt các phong hoả đài đó và chiếm lĩnh cổng thành Kim Thành trước. Yeom Jang nhận lệnh dẫn Jang Dae Chi, Bạch Hà đến Kim Thành. Kim Dương thấy Trương Bảo Cao sai Yeom Jang đi cứu Jung Hwa ở Kim Thành thì đến gặp Trương Bảo Cao và trách cứ rằng ông vì tình riêng sẽ làm hư đại sự. Trương Bảo Cao kể rõ kế hoạch dành cho Yeom Jang ra khiến Kim Dương ngạc nhiên vì hắn đã hiểu lầm. Sau đó Kim Dương được lệnh của Trương Bảo Cao mai phục ở gần cổng thành Kim Thành. Kim Dương nhận lệnh ra đi. Kế đó, Trương Bảo Cao sắp xếp trong ngoài và hẹn ngày tiến đánh Đại Khâu (Daegu).

Đêm đó 100000 quân do Jami phu nhân, Hiệu uý Neung Chang, Thái Phong, Minh Triết chỉ huy rời kinh đô Kim Thành để đến Đại Khâu, để Tống Đạt, Thiên Thái ở lại Kim Thành lo vận lương. Bấy giờ, Yeom Jang cùng Jang Dae Chi, Bạch Hà đã vào hoàng cung Kim Thành cướp ngục, cứu được tiểu thơ Jung Hwa ra. Tống Đạt, Thiên Thái trốn khỏi Kim Thành.

Sáng hôm sau, 100000 quân triều đình Tân La do Jami phu nhân tiến đến Đại Khâu (Daegu) chờ quân đội Trương Bảo Cao, Kim Hựu Trưng đến. Được một hồi thì 10000 quân của Trương Bảo Cao, Kim Hựu Trương, Trịnh Niên, Thôi Võ Xương, Jang Seong-pil từ Võ Trân Châu (Muju), vượt qua Nam Nguyên (Namwon), đến được Đại Khâu. Trương Bảo Cao lệnh quân chờ đợi Yeom Jang hành động. Khi đó Yeom Jang ở kinh đô Kim Thành giết hết binh sĩ ở 5 phong hoả đài và cổng thành Kim Thành, cuối cùng Yeom Jang nổi lửa trên 5 phong hoả đài làm hiệu. Bên ngoài Kim Thành, quân của Kim Dương, Kim Ứng Thuận đánh tan các đạo quân triều đình Tân La tại các quận, huyện gần Kim Thành.

Tại Đại Khâu (Daegu), Jami phu nhân định cho 100000 quân của mình tấn công 10000 quân của Trương Bảo Cao thì nhận tin Kinh Thành có lửa nổi lên. Jami phu nhân lo sợ quân Trương Bảo Cao đã chiếm Kim Thành, vì quân đội tại Kim Thành rất mỏng, nguy hiểm tính mạng vua Tân La Mẫn Ai Vương. Ngay lập tức, Jami phu nhân cho 2 đạo quân trở về cứu viện Kim Thành. Quân thám của Jang Seong-pil về báo tin cho Trương Bảo Cao biết rằng quân của Jami phu nhấn ở Đại Khâu đang giảm số lượng. Trương Bảo Cao cùng Trịnh Niên, Thôi Võ Xương, Jang Seong-pil mở cuộc tấn công mạnh vào Đại Khâu. Bị giảm số lượng quân đội và tâm lý hoang mang việc Kim Thành thất thủ, quân của Jami phu nhân nhanh chóng rối loạn, yếu thế.

Hai đạo quân của Jami phu nhân trở về cứu Kim Thành đã bị quân của Kim Dương phục kích. Quân triều đình Tân La chết vô số và tan rã. Kim Dương thừa thắng truy kích và giết quân triều đình Tân La không còn một mống. Tin tức này truyền đến Đại Khâu khiến Jami phu nhân thất kinh. Quân đội của Trương Bảo Cao nghe tin Kim Dương thắng lợi thì đánh càng hăng thêm, quân của Jami phu nhân chết rất nhiều. Jami phu nhân liền hạ lệnh rút quân khỏi Đại Khâu, cùng Hiệu uý Neung Chang, Thái Phong, Minh Triết chạy về phía bắc.

Trương Bảo Cao dẫn Trịnh Niên, Thôi Võ Xương, Jang Seong-pil dẫn ít quân truy kích tàn quân của Jami phu nhân. Còn Kim Hựu Trưng dẫn đại quân tiến vào kinh đô Kim Thành (Khánh Châu - Gyeongju). Lúc này Kim Dương đã đưa binh vào kinh đô Kim Thành hội với Yeom Jang, rồi cùng tiến đánh hoàng cung Tân La. Bộ sử chánh Kim Rihong chạy vào cung báo vua Tân La Mẫn Ai Vương biết tin Jami phu nhân bại trận bỏ trốn, hoàng cung đã bị quân của Trương Bảo Cao chiếm lĩnh. Vua Tân La Mẫn Ai Vương hoảng hốt rồi cùng Kim Rihong và các phụ tá bỏ hoàng cung để trốn. Kim Dương và Yeom Jang phái quân đi truy sát khắp Kim Thành để tìm vua.

Tất cả các phụ tá của vua Tân La Mẫn Ai Vương đều bỏ chạy và để lại vua ở phía sau, vì vậy vua phải giấu mình trong một tòa nhà gần vương cung. Những người lính và Kim Dương đến cung vua và lục soát. Cuối cùng, Yeom Jang tìm thấy vua trong tòa nhà và giết sạch vài tên hộ vệ của vua. Kim Dương cũng đến và sát hại vua Tân La Mẫn Ai Vương bất chấp những lời cầu xin. Bộ Sử chánh Kim Rihong sau đó cũng bị Kim Dương bắt được và giết chết. Lúc này là đầu năm 839.

Cổng thành kinh đô Kim Thành rộng mở, Kim Hựu Trưng dẫn đại quân nhập thành. Những quan viên khác đều lần lượt đầu hàng Kim Hựu Trưng, Kim Dương và Yeom Jang. Kim Hựu Trưng cho bắt hết vây cánh của vua Tân La Mẫn Ai Vương giam lại.

Khi đó Trương Bảo Cao, Trịnh Niên, Thôi Võ Xương, Jang Seong-pil đưa binh truy kích Jami phu nhân đến đêm tối và cuối cùng cũng đuổi kịp tàn quân của Jami phu nhân. Lúc đó quân của Jami phu nhân chỉ còn vài người vì số đông đã bỏ bà ta mà trốn. Trương Bảo Cao lệnh toàn quân tấn công tàn quân của Jami phu nhân. Thái Phong, Minh Triết (thuộc hạ của Jami phu nhân) bị Thôi Võ Xương, Trịnh Niên bắt giữ. Hiệu uý Neung Chang giao đấu với Trương Bảo Cao, nhưng sau đó vì đuối sức mà Hiệu uý Neung Chang bị binh sĩ của Trương Bảo Cao giết chết. Trương Bảo Cao cho quân bắt Jami phu nhân giải về kinh đô Kim Thành để chờ ngày xử tử hình.

Trương Bảo Cao dẫn giải Jami phu nhân hỏi chuyện rồi giam bà ta vào ngục. Yeom Jang có đến thăm bà ta thì Jami phu nhân khuyên Yeom Jang hãy cứu bà ta ra khỏi ngục vì bà ta còn tiền rất nhiều ở Võ Trân Châu có thể "Đông Sơn tái khởi". Yeom Jang từ chối Jami phu nhân và rời đi. Tiểu thơ Jung Hwa vào thăm Jami phu nhân thì bị bà ta chửi mắng. Tiểu thơ Jung Hwa sau đó xin Trương Bảo Cao tha mạng cho bà ta vì tiền tài, quyền thế của bà ta nay đã mất hết rồi. Trương Bảo Cao đồng ý và cho thả Jami phu nhân ra. Jami phu nhân từ chối đi thuyền mà Trương Bảo Cao bố trí cho bà ta để sang nhà Đường, bà ta đích thân đi đến Võ Trân Châu để tìm lại khối tài sản lớn mà bà ta cất giấu. Tuy nhiên khi bà ta vừa đến ngôi nhà ấy thì thấy bọn Tống Đạt, Thiên Thái đã vét sạch khối tài sản đó của bà nộp hết cho Kim Dương. Jami phu nhân giận dữ và thất vọng, cuối cùng nhảy xuống biển phía nam Võ Trân Châu tự sát. Kim Dương sau đó cho Tống Đạt, Thiên Thái số vốn để họ làm thương mại.

Lúc này Kim Hựu Trưng đã được Hội nghị Hoà Bạch tôn lên ngôi vua, chỉ chờ ngày đăng cơ. Kim Dương bắt đầu tính đến chuyện hành thích Trương Bảo Cao nên sai Yeom Jang, Jang Dae Chi chọn vị trí để đột kích Trương Bảo Cao khi lễ đăng cơ của Kim Hựu Trưng diễn ra.

Một đêm nọ, Kim Hựu Trưng bày tiệc chiêu đãi Trương Bảo Cao, Trịnh Niên, Thôi Võ Xương, Kim Dương, Yeom Jang, Jung Hwa. Trong bữa tiệc, Kim Hựu Trưng bày tỏ nguyện vọng muốn ban chức Tể tướng cho Trương Bảo Cao. Trương Bảo Cao từ chối và tuyên bố ngày mai sẽ về Thanh Hải trấn, không tham dự lễ đăng cơ của Kim Hựu Trưng, chỉ nguyện sau này lo phát triển Thanh Hải phồn vinh và đóng nhiều thuế cho triều đình hơn. Kim Hựu Trưng không khuyên được Trương Bảo Cao nên đành chấp thuận cho y. Sau bữa tiệc, Kim Dương đổi kế hoạch cho bọn Yeom Jang, Jang Dae Chi đột kích đoàn người của Trương Bảo Cao khi họ rời Kim Thành về Thanh Hải.

Sáng hôm sau (tháng 4 âm lịch năm 839), Trương Bảo Cao, Thôi Võ Xương, Trịnh Niên, Trương đại quan dẫn đại quân rời kinh đô Kim Thành trở về Thanh Hải. Yeom Jang, Jang Dae Chi, Bạch Hà đã mai phục hai bên đường đi của họ. Tuy nhiên Yeom Jang không cho ai xông ra tấn công đoàn người của Trương Bảo Cao mà để yên cho đoàn người của Trương Bảo Cao an toàn về Thanh Hải.

Trong ngày hôm đó Kim Hựu Trưng làm lễ đăng cơ lên ngôi vua Tân La ở kinh đô Kim Thành, tức vua Tân La Thần Vũ Vương. Lễ đăng cơ của vua Tân La Thần Vũ Vương đã xong, Kim Dương đi hỏi bọn Yeom Jang hành thích Trương Bảo Cao ra sao. Yeom Jang nói rằng hắn không muốn lén đột kích một người đã từ bỏ chức vụ Tể tướng về Thanh Hải như Trương Bảo Cao, chỉ muốn đường đường chính chính giết Trương Bảo Cao trên chiến trường. Kim Dương nghe vậy thì giận Yeom Jang lắm nhưng vì hắn giỏi võ công nên Kim Dương không thể làm hại Yeom Jang được. Jang Dae Chi cũng bắt đầu thất vọng về Yeom Jang.

Trương Bảo Cao về đảo Thanh Hải không lâu thì vợ của Trương Bảo Cao là Thái Trân hạ sinh đứa con trai. Cả Thanh Hải trấn đều vui mừng. Vua Tân La Thần Vũ Vương sai sứ sang Trường An nhà Đường (đời vua Đường Văn Tông) xin lập lại giao thương giữa nhà Đường với Thanh Hải trấn. Từ đó thương buôn nhà Đường đã cập bến Thanh Hải trở lại. Trương Bảo Cao sau đó tiếp tục ra sức giúp thương mại ở Thanh Hải phát triển hơn với sự buôn bán hàng hoá với nhà Đường (đời vua Đường Văn Tông), Nhật Bản (đời Thiên hoàng Ninmyõ), Ba Tư, Đại Tùng quốc.

Không lâu sau vua Tân La Thần Vũ Vương phái sứ giả từ kinh đô Kim Thành đến Thanh Hải trấn gọi Trương Bảo Cao về kinh đô Kim Thành để phong chức Tể tướng. Trương Bảo Cao từ chối sứ giả, phái Triệu Tương Kiến và Kim Xương Kiếm vào triều đình làm quan giúp vua. Vua Tân La Thần Vũ Vương lại sai Yeom Jang (lúc này đang giữ chức Đội trưởng bảo vệ hoàng thất) đến Thanh Hải gọi Trương Bảo Cao về kinh đô. Yeom Jang ra bến tàu để lên đường đến Thanh Hải thì tiểu thơ Jung Hwa và Moo Jin cũng đi theo vì cô cũng muốn đến Thanh Hải làm thương mại. Yeom Jang đến Thanh Hải khuyên Trương Bảo Cao nhập cung làm Tể tướng. Trương Bảo Cao còn chần chừ. Tiểu thơ Jung Hwa sau đó đến thuyết phục Trương Bảo Cao nhập cung thì Trương Bảo Cao mới đồng ý đi cùng Trịnh Niên, Thôi Võ Xương, Yeom Jang rời Thanh Hải vào hoàng cung Kim Thành.

Nổi dậy chống lại Kim Dương, giúp vua Tân La Văn Thánh VươngSửa đổi

Trương Bảo Cao, Thôi Võ Xương, Trịnh Niên, Yeom Jang, tiểu thơ Jung Hwa, Moo Jin vào triều diện kiến vua Tân La Thần Vũ Vương và Trương Bảo Cao được vua phong chức Tể tướng Tân La, lo trị an bá tánh Tân La, đồng thời kiêm chức tướng của Cấm Vệ Quân và có quyền thu thuế 2000 hộ dân (gọi là Sikup: thực ấp). Việc này khiến bá quan và Kim Dương đều kinh hãi.

Kim Dương thấy vua Tân La Thần Vũ Vương phong cho Trương Bảo Cao làm Tể tướng như vậy thì rất tức giận. Sau đó Kim Dương lại nghe tin vua Tân La Thần Vũ Vương còn muốn lấy con gái Di Anh của Trương Bảo Cao cho con trai vua là Thái tử Kim Khánh Ưng thì càng giận dữ hơn nữa. Kim Dương bàn với Yeom Jang rằng hiện nay giết Trương Bảo Cao không dễ nhưng hại vua dễ hơn nhiều. Kim Dương sau đó phái người đến Dương Châu nhà Đường lấy chất độc mà người nào bị trúng độc chết đến năm ngày sau mới có dấu vết, mang về Tân La. Lúc này Trương Bảo Cao cùng Thôi Võ Xương, Trịnh Niên đã rời kinh đô Kim Thành về Thanh Hải.

Tháng 7 âm lịch năm 839 Kim Dương sai Đội trưởng bảo vệ hoàng thất Yeom Jang giết một số hộ vệ của vua. Yeom Jang lẻn vào hoàng cung ép quan ngự y của vua tẩm thuốc độc vào đồ ăn của vua khiến vua Thần Vũ Vương ăn xong thì băng hà. Tin tức rò rỉ ra ngoài, đến tai của Triệu Tương Kiến. Triệu Tương Kiến tức tốc từ kinh đô Kim Thành đến Thanh Hải báo tin vua băng hà cho Trương Bảo Cao biết. Trương Bảo Cao hoảng hốt, rồi cùng Trịnh Niên, Thôi Võ Xương, Triệu Tương Kiến nhanh chóng từ Thanh Hải đến kinh đô Kim Thành. Ban đầu họ bị hộ vệ của Yeom Jang ngăn lại. Sau đó họ được đích thân Yeom Jang dẫn vào hoàng cung để xem tình trạng thi thể của vua. Khi thấy thi thể của vua, Trương Bảo Cao cùng bá quan đều than khóc.

Sau đó Kim Dương cho Yeom Jang giết hết những ai nghe thấy hoặc biết chuyện này, huỷ bỏ hết các chứng cứ. Kế đó, Kim Dương phát tang cho thiên hạ biết rằng vua Tân La Thần Vũ Vương chết vì bệnh tật sau 3 tháng ở ngôi. Các ngự y khám nghiệm tử thi của vua và kết luận rằng vua bị tim đập nhanh mà băng hà (thực tế họ không rõ vua băng hà vì lý do gì). Tiểu thơ Jung Hwa tiết lộ rằng cách đây mấy ngày cô vào cung thấy vua còn khoẻ mạnh, Tể tướng Trương Bảo Cao liền nghi ngờ có người hạ độc vua nên dời ngày cử hành tang lễ cho vua, triệu tập các đại thần đến bàn luận, đồng thời cho quân đội bao vây cả hoàng cung cấm chỉ kẻ khác xâm nhập hoàng cung. Kim Dương, Yeom Jang, Kim Ứng Thuận cũng phải nghe lệnh của Trương Bảo Cao mà đến dự họp. Tại cuộc họp, Trương Bảo Cao quyết định điều tra việc vua băng hà. Tuy nhiên sau khi các ngự y dùng đủ phương thức thử độc trên thi thể của vua thì họ không hề thấy có dấu vết vua bị trúng độc. Bá quan từ đây bắt đầu không hài lòng về Trương Bảo Cao vì nghi hoặc này nọ khiến lòng dân hoang mang.

Kim Xương Kiếm chợt phát hiện Kim Dương, Yeom Jang nói chuyện với quan ngự y khám nghiệm thi thể của vua. Sau đó Kim Xương Kiếm nghi ngờ Kim Dương và đi điều tra quan ngự y kia, lấy được thuốc độc từ toa thuốc ngự đó thường dâng lên vua. Đêm đó, Kim Xương Kiếm đem thuốc đi vạch trần quan ngự y và mới biết rằng thêm 2 ngày nữa vết tích trúng độc mới xuất hiện trên thi thể vua. Kim Xương Kiếm rút kiếm kề cổ ép quan ngự y khai ra kẻ chủ mưu. Vì sợ chết nên quan ngự y đã khai ra kẻ chủ mưu là Kim Dương và Đội trưởng bảo vệ hoàng thất Yeom Jang. Ngay lập tức Yeom Jang phái Bạch Hà và thuộc hạ của hắn xông vào giết chết Kim Sơn Kiếm và cả quan ngự y đó để bịt đầu mối. Sau đó Yeom Jang phái người đi báo cho tiểu thơ Jung Hwa và Trịnh Niên biết việc Kim Xương Kiếm đã chết. Trịnh Niên đi báo lại Trương Bảo Cao, Thôi Võ Xương, Triệu Tương Kiến biết. Tất cả cùng đến nơi Kim Xương Kiếm và quan ngự y chết mà thương cảm. Yeom Jang thấy Jung Hwa khóc thương anh của cô ấy thì cũng đau lòng (bởi hắn ngày xưa giết cha cô, nay giết anh của cô).

Cảm thấy nên tránh né sự đả kích từ các quý tộc Tân La, Trương Bảo Cao từ chức Tể tướng, từ biệt tiểu thơ Jung Hwa, sau đó nhờ Yeom Jang bảo vệ Jung Hwa. Cuối cùng Trương Bảo Cao và Trịnh Niên, Thôi Võ Xương rời kinh đô Kim Thành trở về Thanh Hải trấn. Lúc này Tống Đạt, Thiên Thái đã trở thành thương gia có tiếng ở Tân La và mang theo lễ vật trở về kinh đô Kim Thành dâng lên cho Kim Dương. Kim Dương vui mừng và hứa rằng ông sẽ làm chỗ dựa để Tống Đạt sau này tổ chức một thị trường vượt mặt cả Thanh Hải trấn của Trương Bảo Cao.

Chưa được 5 ngày sau khi vua Tân La Thần Vũ Vương mất, Kim Dương tổ chức tang lễ cho vua Tân La Thần Vũ Vương và lập con của vua Tân La Thần Vũ Vương là Kim Khánh Ưng lên ngôi vua Tân La, tức vua Tân La Văn Thánh Vương. Sau đó thi thể vua Tân La Thần Vũ Vương được chôn cất tại núi Jehyeong ở kinh đô Kim Thành (Khánh Châu - Gyeongju). Tiểu thơ Jung Hwa trong cung chăm sóc cho vua Tân La Văn Thánh Vương.

Năm 840 Trương Bảo Cao ở Thanh Hải trấn triệu tập những quý tộc cũ của Tân La đang tứ tán khắp nơi rồi khuyên họ trở về kinh đô Kim Thành (Khánh Châu - Gyeongju) xoa dịu phẫn nộ hoàng cung và phẫn nộ của bá tánh ở đó. Các quý tộc này lúc đầu không chịu nhưng khi nghe Trương Bảo Cao khẩn thiết cầu xin, họ phải lên đường từ Thanh Hải đến Kim Thành.

Vua Tân La Văn Thánh Vương ở Kim Thành luôn bị các quý tộc áp bức nên luôn muốn đến Thanh Hải với Trương Bảo Cao. Một lần vua hỏi tiểu thơ Jung Hwa rằng từ Kim Thành đến Thanh Hải mất bao lâu. Tiểu thơ Jung Hwa đáp rằng từ Kim Thành ra bến tàu đi chừng 3, 4 ngày trên biển vào đến Thanh Hải, tiểu thơ Jung Hwa còn nói rằng vua Tân La thì muốn đi đâu cũng được nhưng trước hết phải ổn định chính trị ở Kim Thành trước. Vua Tân La Văn Thánh Vương phải nghe theo.

Thời gian sau Kim Dương họp với hoàng thất Tân La muốn đưa con gái y gả cho vua Tân La Văn Thánh Vương. Hoàng thất Tân La đều đồng ý cho Kim Dương nắm đại quyền ở Kim Thành áp chế lại Trương Bảo Cao ở Thanh Hải. Tiểu thơ Jung Hwa được Triệu Tương Kiến báo tin thì gửi thư đến Thanh Hải cho Trương Bảo Cao biết. Trương Bảo Cao phái một số thuộc hạ từ Thanh Hải đến kinh đô Kim Thành trợ giúp vua Tân La Văn Thánh Vương. Vua Tân La Văn Thánh Vương phong quan cho họ. Kim Dương biết tin thì nổi giận. Tại buổi thiết triều, Kim Dương lên tiếng đe doạ tiểu thơ Jung Hwa và ép vua thu hồi mệnh lệnh phong quan của đám người mà Trương Bảo Cao phái đến. Sau đó Kim Dương ép vua Tân La Văn Thánh Vương phải lập con gái của hắn lên làm hoàng hậu Tân La. Kim Dương nghiễm nhiên thành quốc cữu của vua Tân La.

Năm 841 Hoằng Bật (Hong Pil) nổi loạn chống triều đình Tân La (đời vua Tân La Văn Thánh Vương). Quốc cữu Kim Dương ở kinh đô Kim Thành thay vua Tân La Văn Thánh Vương phái quân đi trấn áp và nhanh chóng dẹp yên.

Năm 844 ở nhà Đường, vua Đường Vũ Tông trở nên cuồng tín và căm ghét đạo Phật và cuộc đàn áp tôn giáo chuyển sang giai đoạn ác liệt nhất. Theo báo cáo của Từ bộ thì ở nhà Đường còn 4600 ngôi chùa, 40000 ẩn thất; 260500 tăng ni. Vua Đường Vũ Tông hạ lệnh phá hủy rất nhiều chùa chiền trong nước, các tăng ni không có thực tu bị bắt phải hoàn tục, tài sản trong nhà chùa bị như tượng Phật, lư hương, chung bàn bị tịch thu và phá ra để lấy đồng mà quy đổi ra tiền, đồ dùng hành đạo bị phá hủy. Vua Đường Vũ Tông lại ra lệnh cho Thượng Đô, Đông Đô mỗi nơi chỉ giữ lại 2 ngôi chùa, mỗi chùa chỉ giữ 20 người. Các phủ Tiết độ và quan sát sứ mỗi nơi chỉ giữ lại một chùa, phân những ngôi chùa còn lại ra các đẳng: nhất đẳng 20 người rồi lại giảm còn 10 người, nhị đẳng 10 người rồi giảm xuống 7 người, tam đẳng 5 người sau đó xóa bỏ. Các chùa do Trương Bảo Cao ở Thanh Hải thuộc Tân La và người Tân La dựng lên ở Dương Châu và Sơn Đông nhà Đường cũng bị ảnh hưởng.

Năm 845, ở nhà Đường (đời vua Đường Vũ Tông) đã có 260500 tăng ni bị bắt phải hoàn tục và nộp thuế trở lại như dân thường, 4600 ngôi chùa bị phá hủy; chiêu đề, lan nhược bị hủy lên đến hơn 40000 nghìn. Tất cả những giáo sĩ người người ngoài đến nhà Đường truyền đạo phải trở về nước hết. Các tôn giáo ngoại nhập hầu như là bị xóa sổ tất cả. Các thương đoàn người Tân La ở nhà Đường không còn xây dựng chùa ở Dương Châu và Sơn Đông nữa. Trương Bảo Cao ở Thanh Hải thuộc Tân La (đời vua Tân La Văn Thánh Vương) biết tin này thì không vui.

Tiểu thơ Jung Hwa ở kinh đô Kim Thành chứng kiến vua Tân La Văn Thánh Vương bị Quốc cữu Kim Dương áp chế bấy lâu nay thì sai hộ vệ Moo Jin mang thư bí mật rời Kim Thành để đến Thanh Hải trao cho Trương Bảo Cao. Tuy nhiên Jang Dae Chi và đám thuộc hạ đã chặn giết chết Moo Jin, lấy thư đưa cho Kim Dương xem.

Những năm đầu trị vì của vua Tân La Văn Thánh Vương (840 - 845) nước Tân La được đánh dấu bằng các hoạt động thương mại giữa Tân La với cả Nhật Bản (đời Thiên hoàng Ninmyõ) và nhà Đường (đời vua Đường Vũ Tông). Điều này có được là do vai trò của Trường Bảo Cao (Jang Bogo) ở Thanh Hải trấn (Cheonghaejin) trong việc bảo đảm các tuyến vận chuyển chính. Tuy nhiên việc Trương Bảo Cao phát triển Thanh Hải trấn thành trung tâm mậu dịch lớn của Tân La suốt 17 năm qua đã bị nhiều quý tộc hàng hải nhỏ Tân La của các tầng lớp xã hội phẫn nộ vì họ đã mất lợi nhuận từ các giao dịch hàng hải tư nhân ở Thanh Hải.

Trương Bảo Cao đã hoạch định kế hoạch khi ông ta tiến hành việc kết hôn giữa con gái Di Anh của mình với vua Tân La Văn Thánh Vương. Các phe phái quý tộc tại triều đình Tân La đã chán ngấy với mưu mô của Trương Bảo Cao (một người trong tất cả các khả năng từ nguồn gốc tỉnh tối nghĩa bên ngoài trật tự quý tộc của Tân La), sau đó họ đều đồng loạt âm mưu giết chết Trương Bảo Cao.

Để thực hiện lời hứa của cha ngày xưa, vua Tân La Văn Thánh Vương muốn lấy con gái của Trương Bảo Cao làm vợ thì bị giới quý tộc (đứng đầu là Quốc cữu Kim Dương) cực lực phản đối. Lý do việc này là vì Trương Bảo Cao xuất thân là giai cấp tiện nhân (Theo Tam Quốc Sử Ký của Triều Tiên). Kim Dương và các quý tộc gây áp lực để từ chối Trương Bảo Cao về cuộc hôn nhân giữa mình với con gái của ông ấy. Sứ giả hoàng cung được phái đến Thanh Hải cự tuyệt hôn sự. Kết quả là Trương Bảo Cao ở Thanh Hải trấn bắt đầu âm mưu chống lại triều đình Tân La ở Kim Thành (Khánh Châu - Gyeongju). Thực tế là vua Tân La Văn Thánh Vương hay tầng lớp quý tộc đứng sau sự việc nổi dậy này của Trương Bảo Cao vẫn chưa rõ ràng.

Năm 846 Trương Bảo Cao ở Thanh Hải trấn bắt đầu cho tích trữ lương thảo, muốn đánh đến kinh đô Kim Thành để thảo phạt Kim Dương và đám quý tộc thao túng vua Tân La Văn Thánh Vương. Kim Dương ở Kim Thành nghe tin thì đòi Đội trưởng bảo vệ hoàng thất Yeom Jang cùng hắn đến Thanh Hải khuyên Trương Bảo Cao đừng can thiệp vào chuyện ở Kim Thành nữa. Vì muốn ở lại hoàng cung bảo vệ vua Tân La Văn Thánh Vương (thực ra muốn bảo vệ tiểu thơ Jung Hwa), Yeom Jang từ chối không đi với Kim Dương. Kim Dương đành cùng với Đội trưởng Jang Dae Chi và thủ hạ của hắn rời Kim Thành đến Thanh Hải trấn gặp Trương Bảo Cao.

Tại Thanh Hải, Quốc cữu Kim Dương buông lời cảnh cáo Đại sứ Thanh Hải trấn Trương Bảo Cao đừng kinh cử vọng trọng. Trương Bảo Cao cũng cảnh cáo lại Kim Dương rằng đừng hợp sức các quý tộc lấn át vua Tân La Văn Thánh Vương nữa. Kim Dương hỏi Trương Bảo Cao lại muốn khai chiến với Kim Thành lần nữa sao? Trương Bảo Cao tuyên bố rằng nếu an nguy của vua Tân La Văn Thánh Vương bị uy hiếp thì ông sẽ dẫn đại quân từ Thanh Hải đánh đến Kim Thành lần nữa. Kim Dương nổi giận rồi cùng Đội trưởng Jang Dae Chi dẫn thuộc hạ rời Thanh Hải về kinh đô Kim Thành. Trương Bảo Cao cho triệu tập quân đội 10000 quân, tích trữ vũ khí, lương thảo để chờ ngày nổi dậy đánh đến Kim Thành.

Kim Dương ở Kim Thành họp các thủ hạ của hắn tuyên bố rằng vì Trương Bảo Cao không chịu đình chỉ việc quấy nhiễu vua nên phải khai chiến với Thanh Hải. Sau đó Kim Dương lệnh Yeom Jang phong toả hoàng cung không cho vua Tân La Văn Thánh Vương gặp mặt các đại thần nữa. Kim Dương lại lệnh cho Đội trưởng Jang Dae Chi giam lỏng tiểu thơ Jung Hwa đang bên cạnh vua và tống giam Triệu Tương Kiến vào ngục.

Kim Dương sau đó báo cho toàn thể dân chúng tại kinh đô Kim Thành rằng Trương Bảo Cao ở Thanh Hải trấn sắp tạo phản đánh đến đây. Kim Dương còn bắt quan chép sử chép Trương Bảo Cao nổi loạn. Kim Dương báo với vua Tân La Văn Thánh Vương rằng Trương Bảo Cao đã lập nên một xứ Thanh Hải không phân biệt giai cấp tức là có ý làm phản chế độ phong kiến. Vua Tân La Văn Thánh Vương bị các quý tộc buộc phải cho Kim Dương thống lĩnh đại quân đi đánh dẹp Trương Bảo Cao ở Thanh Hải trấn.

Yeom Jang muốn cứu tiểu thơ Jung Hwa nên gặp mặt Kim Dương xin đi đàm phán với Trương Bảo Cao ngăn cản cuộc chiến này. Kim Dương tỏ ra không tin Yeom Jang. Yeom Jang nói rằng hắn sẽ giết chết Trương Bảo Cao để ngăn cuộc chiến này và muốn Kim Dương hãy bảo đảm sự an toàn của vua Tân La Văn Thánh Vương và tiểu thơ Jung Hwa. Yeom Jang sau đó chấp nhận yêu cầu của Kim Dương là làm sứ giả của triều đình Tân La đến Thanh Hải thuyết hàng Trương Bảo Cao. Kim Dương dặn thêm Yeom Jang rằng nếu không thuyết hàng được Trương Bảo Cao thì hãy giết luôn Trương Bảo Cao.

Yeom Jang trước khi lên đường thì đến từ biệt tiểu thơ Jung Hwa đang bị giam lỏng trong một ngôi nhà tại Kim Thành. Yeom Jang nói rằng hắn sắp rời Kim Thành và có thể sau này không gặp lại tiểu thơ Jung Hwa được nữa, sắp sửa giải thoát sự đau khổ và nghênh đón sự hạnh phúc đến với hắn (Yeom Jang từng nói với Jung Hwa rằng hạnh phúc của hắn là được yêu thương tiểu thơ cho đến lúc trút hơi thở cuối cùng). Nói rồi Yeom Jang sai Bạch Hà bảo vệ Jung Hwa rồi mới rời Kim Thành đi Thanh Hải.

Tiểu thơ Jung Hwa ngẫm nghĩ một hồi rồi nghi Yeom Jang sắp đến chỗ chết nên mới nói như thế. Jung Hwa sau đó hỏi Bạch Hà thì biết Yeom Jang đến Thanh Hải. Sau đó Jung Hwa đòi Bạch Hà dẫn cô rời Kim Thành đến Thanh Hải trấn. Bạch Hà phải đưa Jung Hwa bí mật rời Kim Thành đi Thanh Hải. Tuy nhiên giữa đường họ bị một số binh sĩ gác cổng thành ngăn lại. Bạch Hà xông đến giết sạch đám binh sĩ đó nhưng có một tên nhanh chóng chém tiểu thơ Jung Hwa bị thương ở cánh tay trái. Bạch Hà lập tức giết ngay tên lính đó rồi đưa Jung Hwa ra bến tàu đi Thanh Hải.

Bị Yeom Jang giết chết và Thanh Hải trấn bị san bằngSửa đổi

Khi Yeom Jang đi Thanh Hải rồi, Quốc cữu Kim Dương lệnh Đội trưởng Jang Dae Chi đưa đại binh 100000 quân chia hai ngả đến Thanh Hải trấn để nhanh chóng đột kích 10000 quân của Trương Bảo Cao tại đó. Đích thân Kim Dương chỉ huy quân một cánh quân cùng Kim Ứng Thuận đến Thanh Hải (Cheonghae) thông qua Võ Trân Châu (Muju). Đội trưởng Jang Dae Chi chỉ huy cánh quân còn lại đi đường biển đến thẳng đảo Thanh Hải.

Vào đêm nọ trong tháng 11 năm 846, trong quần áo có giấu con dao, Yeom Jang vừa đến đảo Thanh Hải thì bị Jang Seong-pil và quân sĩ Thanh Hải giữ lại tại bến tàu. Trịnh Niên chạy đi báo cho Trương Bảo Cao biết. Trương Bảo Cao lệnh Trịnh Niên và Thôi Võ Xương đi tiễn Yeom Jang rời khỏi Thanh Hải vì sắp có cuộc chiến giữa Thanh Hải và kinh đô Kim Thành. Yeom Jang giả vờ nói rằng hắn chạy trốn khỏi kinh đô Kim Thành của Tân La đến đây và muốn gặp mặt nói chuyện với Trương Bảo Cao. Trịnh Niên và Thôi Võ Xương nghe vậy thì quay lại báo lại lời của Yeom Jang cho Trương Bảo Cao nghe.

Nghe nói Yeom Jang chạy trốn khỏi Kim Thành đến đây, Trương Bảo Cao liền tin tưởng Yeom Jang, lệnh cho Trịnh Niên đi đón Yeom Jang vào Thanh Hải gặp mình. Trịnh Niên và Jang Seong-pil ở bến tàu Thanh Hải hộ tống Yeom Jang vào trụ sở chính Thanh Hải gặp Trương Bảo Cao. Sau đó Yeom Jang gặp riêng Trương Bảo Cao trong một căn phòng và cả hai cùng uống rượu ngay trong đêm đó.

Trong cuộc gặp mặt đó, Yeom Jang ra sức ngăn cuộc chiến lại, tuy nhiên Trương Bảo Cao nói rằng thỏa hiệp này rất đúng, nhưng về sau sẽ thành họa. Yeom Jang rút dao ra để trên bàn và nói rằng sẽ giết Trương Bảo Cao nếu ông không nghe lời hắn can ngăn. Trương Bảo Cao nhất quyết không nghe và đứng dậy bỏ đi khi trong người đã ngà ngà say.

Yeom Jang cầm dao đứng lên phân tích rõ ràng: "Làm chuyện quá nguy hiểm. Đối thủ của anh là Kim Dương. Hắn ta biết tất cả mọi thứ về anh. Anh không thể lấy 10 ngàn quân chống lại 100 ngàn quân, điều đó không thể xảy ra được nữa, hoàn toàn không thể tại sao lại muốn đánh?".

Trương Bảo Cao đáp: "Ngươi từng nói ngươi không có mục tiêu và ước mơ. Ta từng nghĩ ước mơ của ta chính là ước mơ của ngươi. Nếu như không phải, thì ngươi về đi"

Nói xong Trương Bảo Cao bỏ đi, Yeom Jang thấy không thuyết phục được thì cho rằng Kim Dương sẽ giết Jung Hwa. Do đó Yeom Jang nổi nóng rút dao trong vỏ ra bất ngờ đâm vào bụng Trương Bảo Cao. Trương Bảo Cao bị đâm gục vào người Yeom Jang và rất kinh hãi, miệng luôn lẩm bẩm: "Tại sao?... Tại sao?...Tại sao?". Trương Bảo Cao (Jang Bogo) từ từ ngã xuống sàn và trút hơi thở cuối cùng. Năm đó Đại sứ Thanh Hải trấn Trương Bảo Cao thọ 59 tuổi.

Có nhiều nguyên nhân dẫn đến vụ ám sát Trương Bảo Cao. Chủ yếu là giới quý tộc muốn gạt bỏ thế lực và ảnh hưởng của Trương Bảo Cao; ngoài ra các thương đoàn nhỏ bị mất quyền lợi ở bờ biển Tây Nam, nhất là mất đi các lợi nhuận từ vụ buôn nô lệ.

Đội trưởng bảo vệ hoàng thất Yeom Jang (lúc này 60 tuổi) ngồi lỳ trong phòng mà Trương Bảo Cao nằm chết dưới sàn với đôi mắt rươm rướm nước mắt. Nguyên do là vì tình thế buộc hắn phải làm thế. Hắn đâu biết Jung Hwa đã trốn khỏi kinh đô Kim Thành đến Thanh Hải rồi. Hắn cũng không biết Kim Dương đã bội tín mang đại quân 100000 đến Võ Trân Châu (Muju), chuẩn bị rời bến tàu Đỗ Lĩnh để san bằng Thanh Hải. Yeom Jang ngồi đau buồn một hồi rồi bỏ trốn khỏi trụ sở chính của Thanh Hải.

Khi đó tiểu thơ Jung Hwa đã được Bạch Hà chèo thuyền đưa đến Thanh Hải. Bạch Hà từ biệt và để tiểu thơ Jung Hwa tự mình đi vào Thanh Hải với vết thương còn chảy máu trên cánh tay trái. Tiểu thơ Jung Hwa đi một hồi thì ngất ở bờ biển. Sau đó Trịnh Niên cùng Jang Seong-pil đi tuần ở bờ biển thì phát hiện Jung Hwa đang nằm ở bờ biển. Trịnh Niên đưa Jung Hwa đến trụ sở Thanh Hải trị thương ở cánh tay trái cho cô. Một lát sau Jung Hwa tỉnh lại đòi đi gặp Trương Bảo Cao. Trịnh Niên sau đó đưa cô ấy đến phòng của Trương Bảo Cao. Khi đến gian phòng của Trương Bảo Cao, Trịnh Niên gọi mãi mà không thấy ai trả lời thì mới xông vào phòng, phát hiện Trương Bảo Cao đã nằm chết trên sàn. Trịnh Niên ôm thi thể Trương Bảo Cao khóc nức nở, tiểu thơ Jung Hwa tuyệt vọng rơi nước mắt. Trịnh Niên sau đó triệu tập toàn quân lục soát khắp đảo Thanh Hải để bắt Yeom Jang. Thôi Võ Xương, Jang Seong-pil biết tin cũng hết sức đau lòng. Tiểu thơ Thái Trân (vợ của Trương Bảo Cao) chứng kiến phu quân chết thì ngất đi.

Thời gian này Quốc cữu Kim Dương đã hội quân cùng Kim Ứng Thuận, Đội trưởng Jang Dae Chi 100000 quân từ bến tàu Đỗ Lĩnh của Võ Trân Châu (Muju) hành quân đến Thanh Hải. Một tên thủ hạ của Kim Dương phái đến Thanh Hải dò la, biết tin Trương Bảo Cao đã chết thì bắn tên có đốt lửa lên trời làm ám hiệu. Kim Dương cho toàn quân nhanh chóng tấn công vào đảo Thanh Hải. Lúc này Yeom Jang đang rời khỏi Thanh Hải thì phát hiện quân đội triều đình tiến vào Thanh Hải. Yeom Jang hỏi ra mới biết Quốc cữu Kim Dương hạ lệnh tấn công Thanh Hải. Yeom Jang cho rằng Kim Dương sợ mình không giết được Trương Bảo Cao và ngăn được cuộc chiến nên mới đưa quân đến đây yểm trợ mình. Yeom Jang đòi quân đội đó đưa đến gặp mặt Kim Dương để xin họ lui quân về kinh đô Kim Thành. Thấy Yeom Jang bình an vô sự đến gặp mình, Kim Dương và Đội trưởng Jang Dae Chi đều mừng rỡ khen ngợi Yeom Jang. Yeom Jang hỏi Kim Dương vì sao lại đưa quân đến đây. Kim Dương nói rằng nhân cơ hội này san bằng Thanh Hải trấn để trừ hậu hoạn. Yeom Jang lúc này mới nhận ra Kim Dương chỉ lợi dụng mình để gây ra thảm cảnh ở Thanh Hải thì hối hận, đồng thời hiểu rằng mình đã giết uổng Trương Bảo Cao. Yeom Jang ra sức can không cho Kim Dương tấn công Thanh Hải, thậm chí Yeom Jang còn thách thức Kim Dương rằng phải bước qua xác của mình mới được đánh Thanh Hải. Kết quả Yeom Jang bị Kim Dương sai quân bắt trói lại ở một góc cây. Đội trưởng Jang Dae Chi cũng đi theo Kim Dương tấn công Thanh Hải vì đã chán ngấy sự bao dung của Yeom Jang.

Kim Dương (lúc này 38 tuổi) cùng Kim Ứng Thuận, Đội trưởng Jang Dae Chi cho quân đánh vào Thanh Hải ngay trong đêm đó. Thôi Võ Xương, Trịnh Niên, Jang Seong-pil cùng các tướng Thanh Hải nêu khẩu hiệu "Trả thù cho Trương đại sứ" mà chống cự. Dân chúng Thanh Hải, thương buôn Tân La, thương buôn người nhà Đường (đời vua Đường Tuyên Tông), thương buôn người Nhật Bản (đời Thiên hoàng Ninmyõ), thương buôn người Ba Tư, thương buôn người Đại Tùng quốc ở Thanh Hải đều bị quân triều đình giết rất nhiều. Lý Mặc Bá và Lý Thuận Trấn bỏ khách điếm tìm nơi nấp trong Thanh Hải. Thuỷ quân Thanh Hải sau đó bị quân của Kim Dương tiêu diệt. Đội trưởng Jang Dae Chi, Kim Ứng Thuận tiến sâu vào Thanh Hải thì bị Trịnh Niên, Thôi Võ Xương, Jang Seong-pil dẫn đại quân Thanh Hải ngăn lại. Kim Ứng Thuận gần như bị Trịnh Niên giết chết nhưng may mắn được quân của Đội trưởng Jang Dae Chi cứu ra.

Ngay khi cuộc chiến đang diễn ra ở sâu trong đảo Thanh Hải, Yeom Jang đang bị cột ở gốc cây gần bờ biển Thanh Hải thì được Bạch Hà cứu ra. Yeom Jang ngạc nhiên khi Bạch Hà không ở kinh đô Kim Thành bảo vệ tiểu thơ Jung Hwa mà lại đến đây. Bạch Hà mới báo với Yeom Jang rằng tiểu thơ Jung Hwa đòi đưa đến Thanh Hải và đã vào sâu trong đảo Thanh Hải rồi. Yeom Jang liền cùng Bạch Hà hối hả tiến vào sâu trong đảo Thanh Hải nhằm cứu Jung Hwa ra khỏi cuộc chém giết.

Thời điểm đó 10000 quân Thanh Hải đã liều chết chiến đấu, đánh tan 100000 quân của Kim Dương. Trịnh Niên bị thương ở cánh tay. Đến sáng hôm sau, Kim Ứng Thuận, Đội trưởng Jang Dae Chi mới đưa tàn quân triều đình ra bờ biển Thanh Hải hội quân với Kim Dương. Quân Kim Dương chết phân nửa nên hắn lui quân trở về Võ Trân Châu (Muju). Lúc này Kim Dương nghe lời khuyên của Đội trưởng Jang Dae Chi rằng hãy thả Yeom Jang ra và cho Yeom Jang thống lĩnh quân đội mới đánh bại được quân Thanh Hải trấn. Tuy nhiên Kim Dương nghe tin Yeom Jang đã trốn mất thì rất kinh sợ.

Ở Thanh Hải trấn (Cheonghaejin) khi đó đang tổ chức tang lễ cho Trương Bảo Cao. Trịnh Niên, Thôi Võ Xương, Jang Seong-pil, tiểu thơ Jung Hwa, cha con Lý Mặc Bá và Lý Thuận Trấn, tiểu thơ Thái Trân (vợ của Trương Bảo Cao) và con gái Di Anh, con trai của Trương Bảo Cao đều khóc thương đưa tang. Dân chúng, thương buôn Tân La, thương buôn người nhà Đường (đời vua Đường Tuyên Tông), thương buôn người Nhật Bản (đời Thiên hoàng Ninmyõ), thương buôn người Ba Tư, thương buôn người Đại Tùng quốc ở Thanh Hải đều để tang cho Trương Bảo Cao. Yeom Jang cùng Bạch Hà đứng từ xa nhìn đám tang của Trương Bảo Cao mà tiếc thương. Thấy tiểu thơ Jung Hwa đau lòng, Yeom Jang càng đau lòng hơn. Sau đó bọn họ hoả thiêu thi thể của Trương Bảo Cao. Tuy nhiên hiện vẫn chưa rõ địa điểm chôn cất của Trương Bảo Cao trên đảo Thanh Hải (nay là Hoàn đảo - Wando) hay nơi họ rải tro của Trương Bảo Cao.

Kim Dương để lại quân đội triều đình ở Võ Trân Châu rồi cùng Kim Ứng Thuận, Đội trưởng Jang Dae Chi trở về kinh đô Kim Thành tìm kế sách khác. Nghe tin Yeom Jang đang ở Thanh Hải, Kim Dương ép vua Tân La Văn Thánh Vương phong cho Yeom Jang làm Đại sứ Thanh Hải trấn để hắn ở đó bị dân chúng Thanh Hải giết chết. Sau đó, theo lệnh từ kinh đô Kim Thành, khu phức hợp Thanh Hải trấn được duy trì bởi chính Yeom Jang. Yeom Jang buộc phải lộ diện ở trụ sở chính của Thanh Hải.

Các cận tướng của Trương Bảo Cao không chống cự nổi Yeom Jang, bèn bỏ trốn sang nhà Đường (đời vua Đường Tuyên Tông) và Nhật Bản (đời Thiên hoàng Ninmyõ). Dân chúng đảo Thanh Hải từng chịu sự bảo bọc của Trương Bảo Cao cũng nổi dậy chống lại Yeom Jang nhưng vô vọng.

Dù Yeom Jang là Đại sứ của Thanh Hải trấn đi nữa nhưng cư dân của Thanh Hải trấn (Cheonghaejin) vì thương tiếc cho cái chết của Trương Bảo Cao đã lần lượt kéo nhau rời khỏi Thanh Hải trấn. Họ chủ yếu chuyển đến các khu vực khác của Tân La, trong khi một số chuyển đến nhà Đường (đời vua Đường Tuyên Tông) và một số đến Nhật Bản (đời Thiên hoàng Ninmyõ). Chỉ còn Thôi Võ Xương, Trịnh Niên, Trương đại quan, tiểu thơ Jung Hwa, Lý Mặc Bá, Lý Thuận Trấn, tiểu thơ Thái Trân (vợ của Trương Bảo Cao) và con gái Di Anh, con trai của Trương Bảo Cao vẫn ở lại Thanh Hải trấn cùng quân đội Thanh Hải nhưng họ không nghe lệnh của Yeom Jang. Yeom Jang trở thành Đại sứ Thanh Hải trấn trên danh nghĩa, chỉ có Bạch Hà bên cạnh hộ vệ.

Năm 847 nhà sư Ennin (người Nhật Bản) từ nhà Đường (đời vua Đường Tuyên Tông) trở về Thanh Hải trấn thuộc Tân La bằng tàu Tân La (tàu tốt hơn tàu Nhật Bản lúc đó) được thuê từ Trương Bảo Cao vào 9 năm trước. Lúc này Thanh Hải không còn phồn vinh như thời còn Trương Bảo Cao nữa. Nhà sư Ennin sau đó rời Thanh Hải về Nhật Bản (đời Thiên hoàng Ninmyõ) sau chuyến đi nhà Đường 9 năm của ông.

Lúc này, Quốc cữu Kim Dương ở kinh đô Kim Thành thay vua Tân La Văn Thánh Vương tiến hành trị tội phản quốc của Kim Lương Thuận (Kim Yang Sun).

Năm 849 Kim Dương ở kinh đô Kim Thành thay vua Tân La Văn Thánh Vương tiến hành trị tội phản quốc của Kim Thức (Kim Sik).

Năm 850 Yeom Jang trao lại chức Đại sứ Thanh Hải trấn cho thuộc hạ cũ của Trương Bảo Cao (đứng đầu là Thôi Võ Xương, Trịnh Niên). Sau đó Yeom Jang cùng Bạch Hà rời khỏi trụ sở chính của Thanh Hải và sống như dân thường tại Thanh Hải. Quốc cữu Kim Dương ở kinh đô Kim Thành cho thả Triệu Tương Kiến khỏi ngục sau 4 giam giữ. Triệu Tương Kiến nhanh chóng cùng hộ vệ của ông ấy rời Kim Thành đến Thanh Hải hội với Thôi Võ Xương, Trịnh Niên. Khi đó Thôi Võ Xương, Trịnh Niên, Jang Seong-pil đang tích cực chiêu mộ binh mã để phòng ngừa Kim Dương tấn công. Thanh Hải trấn nhanh chóng có lại 10000 quân như thời Trương Bảo Cao. Cuối năm 850 thương buôn người nhà Đường (đời vua Đường Tuyên Tông), thương buôn người Nhật Bản (đời Thiên hoàng Montoku), thương buôn người Ba Tư, thương buôn người Đại Tùng quốc đều không còn đến Thanh Hải buôn bán nữa. Kim Dương ở kinh đô Kim Thành nghe tin Thanh Hải muốn nổi dậy lần nữa thì liền lệnh cho Kim Ứng Thuận, Đội trưởng Jang Dae Chi triệu tập quân đội 100000 quân đến đóng tại Võ Trân Châu (Muju), sẵn sàng rời bến tàu Đỗ Lĩnh đánh vào Thanh Hải trấn (Cheonghaejin).

Năm 851 Quốc cữu Kim Dương ở kinh đô Kim Thành ép vua Tân La Văn Thánh Vương truyền lệnh cho hắn thống lĩnh 100000 quân ở Võ Trân Châu (Muju) đi đánh Thanh Hải trấn. Kim Dương sau đó rời Kim Thành đến Võ Trân Châu hội với Kim Ứng Thuận, Đội trưởng Jang Dae Chi. Lúc đó thương gia Tống Đạt, Thiên Thái cũng đến Võ Trân Châu gặp Kim Dương tặng lễ vật và vận chuyển lương thực cho quân triều đình. Ở Thanh Hải, Thôi Võ Xương bàn bạc với các tướng chuẩn bị đối sách chống lại Kim Dương. Triệu Tương Kiến cùng hộ vệ của ông ấy và Di Anh (con gái nuôi của Trương Bảo Cao) sau đó rời Thanh Hải đi Dương Châu nhà Đường (đời vua Đường Tuyên Tông) để gom viện binh (từ hộ vệ các thương đoàn Tân La ở nhà Đường) đưa sang Thanh Hải chống lại quân triều đình của Kim Dương (thực tế khi viện quân này đến Thanh Hải thì Thanh Hải đã bị san bằng).

Kim Dương ở Võ Trân Châu phái Kim Ứng Thuận làm sứ giả đến Thanh Hải gửi thư yêu cầu quân Thanh Hải đầu hàng. Tại Thanh Hải trấn, Thôi Võ Xương xé thư của Kim Dương, Trịnh Niên xử tử hết bọn người Kim Ứng Thuận. Đêm đó, Yeom Jang cùng Bạch Hà từ Thanh Hải đến Võ Trân Châu, nhân đêm lẻn vào doanh trại của Kim Dương nhằm ám sát hắn để ngăn cuộc chiến. Tuy nhiên họ bị Tống Đạt phát hiện và quân đội của Kim Dương, Đội trưởng Jang Dae Chi đã đánh đuổi Yeom Jang, Bạch Hà chạy đi. Yeom Jang và Bạch Hà phải về lại đảo Thanh Hải.

Tháng 2 năm 851, Quốc cữu Kim Dương (lúc này 43 tuổi) cùng Đội trưởng Jang Dae Chi dẫn 100000 quân triều đình đánh liều vào đảo Thanh Hải. Thôi Võ Xương, Trịnh Niên, Jang Seong-pil ra sức chống cự. Các tướng sĩ Thanh Hải bị quân triều đình giết vô số. Jang Seong-pil bị Đội trưởng Jang Dae Chi giết trong đám loạn quân. Kim Dương tiến sâu vào Thanh Hải và lệnh chia quân đi bắt tiểu thơ Thái Trân và con trai của Trương Bảo Cao. Thấy quân của Kim Dương đánh gần vào trụ sở chính của Thanh Hải, Trịnh Niên chạy vào trụ sở chính của Thanh Hải nhờ vài tên hộ vệ đưa tiểu thơ Jung Hwa, tiểu thơ Thái Trân và con trai của Trương Bảo Cao (lúc này 12 tuổi) rời khỏi Thanh Hải. Tuy nhiên họ bị quân triều đình chặn đánh trên đường. Tiểu thơ Thái Trân bị giết. Yeom Jang cùng Bạch Hà nấp gần đó phóng ám khí giết sạch mấy tên lính triều đình cứu được Jung Hwa cùng con trai của Trương Bảo Cao. Tiểu thơ Jung Hwa sau đó dẫn con trai của Trương Bảo Cao chạy ra bến tàu Thanh Hải. Khi đó Thôi Võ Xương cùng Trịnh Niên bị quân triều đình giết chết ở trụ sở chính của Thanh Hải.

Lúc này Tiểu thơ Jung Hwa dẫn theo con trai của Trương Bảo Cao ra bến tàu Thanh Hải thì bị quân của Kim Dương truy sát. Yeom Jang với Bạch Hà xông ra chặn quân của Kim Dương lại để giúp tiểu thơ Jung Hwa thoát. Tiểu thơ Jung Hwa dẫn con trai của Trương Bảo Cao lên thuyền và rời khỏi đảo Thanh Hải. Cô quay lại nhìn Thanh Hải lần cuối thì thấy Bạch Hà bị quân triều đình Tân La giết chết. Yeom Jang cũng bị quân đội của Kim Dương bắn tên đầy mình. Khoảnh khắc đó, Yẹom Jang rất hối hận vì giết Trương Bảo Cao vào 5 năm trước, lúc này hắn mơ ước Trương Bảo Cao có thể sống lại nhưng không thể. Yeom Jang cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng xông đến giết thêm mấy tên lính triều đình nữa. Quân Kim Dương liên tục xả tiễn lên người Yeom Jang. Yeom Jang mình đầy tên cắm trên người quay lại nhìn về phía thuyền của Jung Hwa mà tiển biệt cô. Thấy thuyền của Jung Hwa và con trai của Trương Bảo Cao đã đi xa rồi, Yeom Jang cũng ngã xuống chết tốt. Năm đó Yeom Jang thọ 65 tuổi.

Sáng hôm sau Lý Thuận Trấn và cha là Lý Mặc Bá cũng đi tàu rời đảo Thanh Hải, kịp đón thuyền của tiểu thơ Jung Hwa và con trai của Trương Bảo Cao. Jung Hwa đưa con trai của Trương Bảo Cao lên tàu của Lý Mặc Bá và Lý Thuận Trấn. Đoàn tàu này sau đó sang nhà Đường (đời vua Đường Tuyên Tông) sinh sống đến hết đời.

Thanh Hải trấn (Cheonghaejin, nay là Hoàn đảo - Wando) bị quân triều đình của Kim Dương san bằng và bị giải tán. Quân đội Thanh Hải bị phân tán tứ phương, có người sang tỉnh khác của nước Tân La (đời vua Tân La Văn Thánh Vương), kẻ sang nhà Đường (đời vua Đường Tuyên Tông), người sang Nhật Bản (đời Thiên hoàng Montoku). Các cư dân Tân La còn lại trên đảo Thanh Hải sau đó bị triều đình Tân La cưỡng chế đến Byeokgolgun (nay là Gimje, tỉnh Jeonbuk). Từ đó Thanh Hải trấn (Cheonghaejin) mất hẳn chức năng là hải cảng buôn bán quốc tế.

Các đánh giá của lịch sử về Trương Bảo CaoSửa đổi

Đánh giá đầu tiên về Trương Bảo Cao là nhà thơ Đỗ Mục (803 - 852) đời nhà Đường Trung Quốc trong tác phẩm Phàn Xuyên Tập. Tác phẩm này Đỗ Mục viết lúc Trương Bảo Cao đang sống, nên nó được xem là gần với sự thực nhất. Đỗ Mục so sánh Trương Bảo Cao với nhân vật Quách Phần Dương, một phụ tá tài ba của An Lộc Sơn. Ông khen ngợi Trương Bảo Cao thông minh, tài trí và là một bậc kiệt xuất của phương Đông. Điều này cho thấy Trương Bảo Cao là người Tân La nổi tiếng và được trọng vọng tại Trung Quốc đời Đường.

Tân Đường Thư khen Trương Bảo Cao là bậc lỗi lạc, giống như quan đại phu Kỳ Hề của đời Tấn và Quách Phần Dương đời Đường.

Kim Boo-sik (Kim Phú Thức) viết trong Tam Quốc Sử Ký rằng nếu không nhờ sử sách của Trung Quốc ghi chép thì người ta sẽ không biết được sự lỗi lạc của tướng Ất Chi Văn Đức (Ulji Moon-deok) và Trương Bảo Cao (Jang Bogo).

Giáo sư Edwin O. Reichauer của Đại học Harvard University, từng làm Đại sứ Mỹ tại Nhật Bản, đã gọi Trương Bảo Cao là "ông vua kinh doanh của vương quốc thương mại đường biển" (The Trade Prince of the Maritime Commercial Empire).

Gần đây giới trí thức của Hàn Quốc cho rằng hầu hết các quốc gia hùng cường trong lịch sử thế giới đều là các nước mạnh về hàng hải và khống chế được đại dương. Trương Bảo Cao được đánh giá lại là người tiền phong đã nhìn thấy tầm quan trọng của thương mại bằng đường biển.

Giáo sư Kim Sang-gi (Kim Tường Cơ) của Hàn Quốc ca ngợi Trương Bảo Cao là người tạo lập vương quốc biển và chứng thực câu nói danh tiếng: "Ai khống chế được biển thì sẽ khống chế được thế giới."

Xem thêmSửa đổi

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ 문성왕 8년(서기 846) 봄, 청해(淸海)의 궁복이 그의 딸을 왕비로 받아주지 않은 것을 원망하여 청해진에 근거지를 두고 반란을 일으켰다. 조정에서는 그를 토벌한다면 생각하지도 못한 후환이 있을 것이 염려스럽고, 그를 그대로 두자니 그 죄를 용서할 수는 없었기 때문에 어떻게 처리해야 할지 몰라 근심하였다. 무주 사람 염장(閻長)은 용감하고 힘이 세다는 소문이 있었다. 그가 와서 말하였다. "조정에서 다행히 저의 요청을 들어 주신다면, 저는 한 명의 졸개도 없이 그저 빈주먹만 가지고 궁복의 목을 베어 바치겠습니다." 임금이 그의 말을 따랐다. 염장은 거짓으로 나라를 배반한 척하고 청해진에 투항하였다. 궁복은 힘센 장사를 좋아하였기 때문에 아무런 의심도 없이 그를 귀한 손님으로 대접하면서 함께 술을 마시고 매우 기뻐하였다. 마침내 궁복이 술에 취하자 염장은 궁복의 칼을 빼앗아 목을 벤 후에 그의 무리를 불러 달래니, 무리들이 엎드려 감히 움직이지 못하였다. 八年 春 淸海弓福怨王不納女 據鎭叛 朝廷將討之 則恐有不測之患 將置之 則罪不可赦 憂慮不知所圖 武州人閻長者 以勇壯聞於時 來告曰 朝廷幸聽臣 臣不煩一卒 持空拳 以斬弓福以獻 王從之 閻長佯叛國 投淸海 弓福愛壯士 無所猜疑 引爲上客 與之飮極歡 及其醉 奪弓福劒斬訖 召其衆說之 伏不敢動 -삼국사기

Liên kết ngoàiSửa đổi