Mở trình đơn chính

Đào Duy Tùng (sinh ngày 20 tháng 5 năm 1924 - mất 1998)[1]. Nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Thường trực Bộ Chính trị, Ban Bí thư.

Đào Duy Tùng
Chức vụ
Nhiệm kỳ23 tháng 9 năm 1992 – tháng 12 năm 1996
Tiền nhiệmLê Đức Anh
Kế nhiệmPhạm Thế Duyệt
Nhiệm kỳ23 tháng 9 năm 1992 – tháng 12 năm 1993
Tiền nhiệmLê Đức Anh
Kế nhiệmNguyễn Hà Phan
Nhiệm kỳ1989 – 1991
Tiền nhiệmTrần Độ (Trưởng ban Văn hoá Văn nghệ Trung ương)
Kế nhiệmTrần Trọng Tân
Uỷ viên Bộ Chính trị khóa VI, VII
(Chính thức tử tháng 5 năm 1988)
Nhiệm kỳ18 tháng 12 năm 1986 – 1 tháng 7 năm 1996
&0000000000000009.0000009 năm, &0000000000000196.000000196 ngày
Nhiệm kỳ1982 – 1987
Tiền nhiệmHoàng Tùng
Kế nhiệmTrần Trọng Tân
Uỷ viên Trung ương Đảng khóa IV, V, VI, VII
(Chính thức từ tháng 11 năm 1981)
Nhiệm kỳ20 tháng 12 năm 1976 – 1 tháng 7 năm 1996
&0000000000000019.00000019 năm, &0000000000000194.000000194 ngày
Nhiệm kỳ1968 – 1982
Tổng Biên tập Tạp chí Cộng sản
Nhiệm kỳtháng 8 năm 1965 – tháng 4 năm 1982
Tiền nhiệmVũ Tuân
Kế nhiệmTrần Hoàng Chương
Thông tin chung
Sinh20 tháng 5 năm 1924
Cổ Loa, Đông Anh, Phúc Yên
Mất1998
Dân tộcKinh
Đảng pháiĐảng Cộng sản Việt Nam

Quê quánSửa đổi

Quê quán tại Xóm Chợ, Cổ Loa, huyện Đông Anh, tỉnh Phúc Yên, nay là huyện Đông Anh, Thành phố Hà Nội.

Hoạt động chính trịSửa đổi

Ông là một Ủy viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam trong nhiều khóa liên tục. Ông được xem là nhà lý luận hàng đầu và đã để lại rất nhiều cuốn sách thuộc loại này. Thời gian công tác dài nhất của ông là ở cơ quan Trung ương và hơn 30 năm làm công tác tư tưởng lý luận của Đảng, suốt từ tháng 5-1955 đến năm 1998[2].

Trong ngành tuyên huấn, ông đã lần lượt giữ các cương vị Phó Vụ trưởng, Vụ trưởng Vụ Huấn học, Phó Trưởng ban kiêm Tổng Biên tập Tạp chí Cộng sản, Viện trưởng Viện Mác Lê-nin và Trưởng Ban Tuyên huấn Trung ương. Ông đã liên tục được bầu 4 khóa vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng, từ Đại hội IV (1976: Dự khuyết; tháng 11/1981: Chính thức), Đại hội V, Đại hội VI và Đại hội VII, trong đó, 2 khóa được bầu là Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng[2].

Đấu tranh chính trị và bị thất sủngSửa đổi

Tại Đại hội 7 Đảng Cộng sản Việt Nam, những người bảo thủ trong Đảng đã khởi xướng một chiến dịch do Đào Duy Tùng, khi đó là tổng biên tập Tạp chí Cộng sản đứng đầu.[3] Nhờ có sự ủng hộ của ông trong đảng, Đào Duy Tùng đã đạt được quyền kiểm soát chưa từng có đối với các sắp xếp nhân sự và dự thảo Báo cáo chính trị cho Đại hội lần thứ 8, tuy nhiên, tại cuộc họp lần thứ 10 của Đại hội lần thứ 7, ông bị buộc tội "hành vi phản dân chủ", lạm dụng quyền lực và không được tái đắc cử cho Bộ Chính trị, chỉ chiếm 10 phần trăm số phiếu.[4] Thất bại của Đào Duy Tùng, người được chọn kế nhiệm Đỗ Mười, đã dẫn đến một sự thỏa hiệp: Tổng Bí thư, Thủ tướng và Chủ tịch nước đã được tái đắc cử tại Đại hội lần thứ 8 mà không có đa số phiếu vì cuộc đấu tranh quyền lực giữa cải cách và bảo thủ[4].

Gia đìnhSửa đổi

Em trai ông là Đào Duy Chữ (kỹ thuật viên Ủy ban Kế hoạch Nhà nước), Vụ trưởng Vụ Hợp tác quốc tế Tổng cục Dầu khí, sau làm Phó Chủ tịch Phòng Thương mại và công nghiệp Việt Nam.

Con trai của ông là Đào Duy Quát, cựu Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương. Hiện ông Quát là Phó Chủ tịch thường trực Hội đồng phê bình văn học nghệ thuật trung ương.

Vinh danhSửa đổi

Tên ông được đặt cho một con đường ở Hà Nội[5]. Đường Đào Duy Tùng đi từ đoạn Quốc lộ 3 (đường vào cửa Tây di tích thành Cổ Loa) đến đường vòng Thành Trung đi đền thờ An Dương Vương.

Xem thêmSửa đổi

Chú thíchSửa đổi