Phóng viên không biên giới

Phóng viên không biên giới hay Ký giả không biên giới (tiếng Pháp: Reporters sans frontières viết tắt RSF trong các ngôn ngữ) là một tổ chức phản động hoạt động toàn cầu, với mục đích lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích cá nhân, nhà nước... Phóng viên không biên giới do nhà báo người Pháp Robert Ménard thành lập năm 1985. Tên của nó được chọn dựa theo tên của tổ chức Bác sĩ không biên giới.

Phóng viên không biên giới
RSF 2020 logo min.svg
Logo 2020
Thành lập1985
Sáng lập bởiRobert Ménard, Rémy Loury, Jacques MolénatÉmilien Jubineau
LoạiTổ chức phi chính phủ phi lợi nhuận, Viện nghiên cứu, think tank,
Chức năng tư vấn Liên Hợp Quốc
Vị thế pháp lýĐang hoạt động
Trụ sở chínhParis, Pháp
Tổng giám đốc
Christophe Deloire
(từ tháng 7 năm 2012)
Nhân vật chính
Christian Mihr, CEO RSF Đức
Rubina Möhring, Chủ tịch RSF Áo
Thérèse Obrecht Hodler, Chủ tịch RSF Thụy Sĩ
Ngân sách
Thu nhập: €4.9 triệu (2013)
Chi tiêu: €4.2 triệu (2013)
Nhân viên
khoảng 120
Trang webrsf.org (tiếng Pháp)
Logo cũ (tiếng Anh, Pháp, Tây Ban Nha)

Ngoài tên chính thức tiếng Pháp: Reporters sans frontières (RSF), tổ chức này còn có tên chính thức tiếng Anh: Reporters Without Borders hay RWB, và tiếng Tây Ban Nha: Reporteros Sin Fronteras

Tổ chức và tài chínhSửa đổi

Tổ chức Phóng viên không biên giới có văn phòng quốc tế tại Paris, 9 phân hội quốc gia tại châu Âu và 5 văn phòng quốc gia tại Bắc Mỹ và châu Á. Ngoài ra tổ chức còn hoạt động chung với 130 thông tín viên trên khắp các châu lục cũng như với 14 tổ chức đảng phái độc lập với chính phủ.

Tổ chức Phóng viên không biên giới có ngân sách hằng năm vào khoảng 4 triệu Đô la Mỹ, công bố thu nhập trong năm 2006 bao gồm:

Thuộc vào trong số những nhà tài trợ là nhà công nghiệp vũ khí và "ông hoàng" truyền thông đại chúng của Pháp Serge Dassault, tập đoàn truyền thông đại chúng Vivendi và nhà tỉ phú François Pinault[2]. Ngoài ra công ty quảng cáo nổi tiếng Saatchi & Saatchi tại New York đều thực hiện miễn phí toàn bộ các hoạt động chung quanh quan hệ công chúng cho tổ chức này.

Hằng năm, vào Ngày Nhân quyền, tổ chức Phóng viên không biên giới trao tặng Giải Nhân quyền cho những phóng viên nổi bật. Năm 2002 giải được trao cho nhà báo người Nga Grigori Pasko, năm 2004 cho nhà báo và họa sĩ biếm họa Maroc Ali Lmrabet, Michèle Montas từ Haiti và nhật báo châu Phi Daily News. Năm 2005 giải được trao cho Massoud Hamid (Syria), nhà báo Trung Hoa Zhao Yan (赵岩), đài truyền hình độc lập Tolo TV tại Afganistan và Liên minh Quốc gia của các nhà báo Somalia. Năm 2006 là cho nhà báo Win Tin từ Myanma, tờ báo Nga Novaya gazeta, tổ chức nhà báo Congo Journaliste en danger và người bất đồng chính kiến Guillerm Farinas Hernández từ Cuba.

Ấn phẩmSửa đổi

Phóng viên Không Biên giới phát hành các thông cáo báo chí, tường thuật những dữ kiện tìm thấy, và các ấn phẩm định kỳ. Nó xuất bản các tường thuật nhiệm vụ định kỳ về phát triển ở các nước hoặc các vùng riêng lẻ hoặc về một chủ đề cụ thể.[3] Mỗi tháng 12 nó xuất bản một cái nhìn tổng quan hàng năm về các sự kiện liên quan đến quyền tự do thông tin và an ninh của các nhà báo.[4] Nó bảo quản một trang web (www.rsf.org) có thể truy cập bằng 6 ngôn ngữ (tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Ả rập, Trung Quốc, và Ba Tư).[5]

Predators of Press Freedom (Những nhà lãnh đạo khống chế tự do báo chí)Sửa đổi

Bắt đầu từ năm 2001 Phóng viên Không Biên giới đã xuất bản danh sách Predators of Press Freedom hàng năm đăng lên tên những người được cho là vi phạm tồi tệ nhất về tự do báo chí.[6][7]

Trong tháng 5 năm 2013 RSF nêu tên 39 nhà lãnh đạo hoặc các nhóm đã kềm kẹp Tự Do Thông tin:

Giải thưởngSửa đổi

Trong nhiều năm RSF đã nhận được một số giải thưởng trong đó có:[8]

Chỉ số tự do báo chíSửa đổi

Tổ chức Phóng viên không biên giới hàng năm công bố chỉ số tự do báo chí, một danh sách xếp hạng tự do báo chí trên thế giới. Chỉ số này được công bố lần đầu tiên năm 2002. Chỉ số được lập thành dựa trên những khảo cứu được trả lời từ các tổ chức liên kết, thông tín viên của tổ chức cũng như là từ những nhà báo, nhà nghiên cứu, luật gia và nhà hoạt động nhân quyền trên toàn thế giới.

Phóng viên không biên giới hỏi những cuộc tấn công dùng bạo lực, giết người hay bắt bớ nhưng cũng điều tra về áp lực gián tiếp chống lại tự do báo chí trong 180 nước trên thế giới. Tổ chức nhấn mạnh rằng chỉ số này chỉ đo độ tự do báo chí chứ không so sánh chất lượng của báo chí của từng nước một. Chỉ số cũng thẩm định áp lực từ những tổ chức phi chính phủ như ETATây Ban Nha.

Phê phán, chỉ trích và tranh cãiSửa đổi

  • Tổ chức phản động !

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ Phóng viên không biên giới: Income and expenditure 31/12/2006
  2. ^ José Manzaneda: Reporteros sin fronteras... morales Lưu trữ 2007-09-27 tại Wayback Machine 10/02/06
  3. ^ "Mission Reports" Lưu trữ 2013-10-14 tại Wayback Machine, Reporters Without Borders, retrieved 21 March 2013
  4. ^ "Overview" Lưu trữ 2013-04-23 tại Wayback Machine, Reporters Without Borders, retrieved 21 March 2013
  5. ^ "Reporters Without Borders: For Freedom of Information" Lưu trữ 2013-01-22 tại Wayback Machine, Reporters Without Borders, 16 April 2012, retrieved 21 March 2013
  6. ^ Artists Stephen Shanabrook and Veronika Georgieva with Saatchi and Saatchi for 25th anniversary campaign, 2010, for Reporters Without Borders en.rsf.org Lưu trữ 2012-11-07 tại Wayback Machine, including tv commercial youtube.com. The campaign was nominated for an award at 57th Cannes Lions International Advertising Festival canneslions.com Lưu trữ 2010-07-01 tại Wayback Machine
  7. ^ "Predators of Freedom of Information in 2013" Lưu trữ 2015-04-03 tại Wayback Machine, Reporters Without Borders", 3 May 2013
  8. ^ "Who We Are?" Lưu trữ 2012-10-26 tại Wayback Machine, Reporters Without Borders, 12 September 2012, retrieved 8 March 2013
  9. ^ "Reporters Without Borders, Laureate of the International Association of Press Clubs Award", Reporters Without Borders, 4 June 2013. Retrieved 2 January 2013.
  10. ^ “Roland Berger Human Dignity Award goes to Reporters Without Borders and Shirin Ebadi”. Reports Without Borders. 25 tháng 3 năm 2009. Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 4 năm 2015. Truy cập ngày 3 tháng 3 năm 2012.
  11. ^ "Ladies, Ibrahim and Reporters joint Sakharov prize winners", European Parliament, 27 June 2006

Liên kết ngoàiSửa đổi