Mở trình đơn chính

Tam Bình

Huyện thuộc tỉnh Vĩnh Long

Tam Bình là một huyện của tỉnh Vĩnh Long. Huyện có đặc sản là cam sành, nổi tiếng trên thị trường cả nước về chất lượng thơm ngon và ngọt so với cam sành ở các vùng lân cận. Sản phẩm đã được đặc ký độc quyền về thương hiệu. Ngoài ra, huyện còn có khu di tích Cái Ngang, chùa Kỳ Son, chùa Phước Sơn....đây điều là những điểm thu hút khách tham quan trên toàn quốc.

Tam Bình

Huyện
Nong thon tam binh.jpg
Một vùng quê tại huyện Tam Bình
Hành chính
VùngĐồng bằng sông Cửu Long
TỉnhVĩnh Long
Phân chia hành chính1 thị trấn, 16 xã
Địa lý
Tọa độ: 10°03′58″B 105°58′3″Đ / 10,06611°B 105,9675°Đ / 10.06611; 105.96750Tọa độ: 10°03′58″B 105°58′3″Đ / 10,06611°B 105,9675°Đ / 10.06611; 105.96750
Diện tích290,59 km²
Dân số (2009)
Tổng cộng157.178 người
Mật độ580 người/km²
Dân tộcChủ yếu là Việt
Khác
Mã hành chính860[1]
Biển số xe64-E1
WebsiteTrang chính thức

Vị trí địa lýSửa đổi

Huyện nằm ở vị trí trung tâm của tỉnh Vĩnh Long, có ranh giới giáp với hầu hết với các huyện thị khác trong tỉnh (trừ thành phố Vĩnh Long):

Đây cũng là địa phương có dự án Đường cao tốc Trung Lương – Mỹ Thuận – Cần Thơ đi qua đang được xây dựng.

Lịch sửSửa đổi

Ngày 29 tháng 06 năm 1916, quận Tam Bình thuộc tỉnh Vĩnh Long được thành lập do đổi tên từ quận Chợ Mới (trước đó là quận Ba Kè), gồm 3 tổng: Bình Chánh với 5 làng, Bình Phú với 8 làng, Bình Thới với 5 làng. Ngày 18 tháng 12 năm 1916, quận Tam Bình nhận thêm phần đất của quận Cái Nhum do bị giải thể.

Ngày 11 tháng 08 năm 1942, giải thể tổng Bình Chánh, nhập làng Chánh An vào làng An Phước của tổng Bình Quới, quận Vũng Liêm, các làng Chánh Lợi, Chánh Hiệp, Chánh Hòa và Tân Long Hội nhập vào tổng Bình Thới. Ngày 20 tháng 03 năm 1956, quận Tam Bình thuộc tỉnh Tam Cần. Ngày 22 tháng 10 năm 1956, quận thuộc tỉnh Vĩnh Long, bao gồm tổng Bình Thuận với 4 xã, tổng Bình Phú với 2 xã, tổng Bình Định với 3 xã. Sau năm 1965, các tổng mặc nhiên bị giải thể.

Sau 30 tháng 04 năm 1975, Tam Bình là huyện của tỉnh Cửu Long. Ngày 11 tháng 03 năm 1977, huyện nhận thêm phần đất của huyện Bình Minh bị giải thể. Ngày 29 tháng 09 năm 1981, tái lập huyện Bình Minh, huyện Tam Bình còn lại thị trấn Tam Bình và 9 xã: Bình Ninh, Hậu Lộc, Hòa Hiệp, Loan Mỹ, Mỹ Lộc, Mỹ Thạnh Trung, Ngãi Tứ, Song Phú, Tường Lộc. Ngày 27 tháng 03 năm 1985, lập xã Long Phú trên cơ sở tách đất xã Song Phú. Ngày 26 tháng 12 năm 1991, tỉnh Cửu Long tách thành hai tỉnh Vĩnh LongTrà Vinh. Huyện Tam Bình thuộc tỉnh Vĩnh Long.

Ngày 01 tháng 08 năm 1994, lập mới các xã: Phú Thịnh, Tân Phú, Tân Lộc, Hoà Lộc, Phú Lộc, Hòa Thạnh.

Từ đó, huyện Tam Bình có thị trấn Tam Bình và 16 xã: Bình Ninh, Loan Mỹ, Ngãi Tứ, Song Phú, Phú Thịnh, Tân Lộc, Long Phú, Mỹ Thạnh Trung, Tường Lộc, Hòa Thạnh, Hòa Hiệp, Hòa Lộc, Mỹ Lộc, Phú Lộc, Hậu Lộc, Tân Phú, giữ ổn định cho đến nay.

Hành chínhSửa đổi

Kinh tếSửa đổi

Thế mạnh kinh tế của Tam Bình là sản xuất nông nghiệp, đặc biệt là lúa và cây ăn trái. Toàn huyện đã cải tạo thêm 673 ha vườn kém hiệu quả, xây dựng có hiệu quả 18 mô hình cam sành sạch bệnh với tổng diện tích 10,5 ha. Bình quân giá trị sản xuất trên một ha đất nông nghiệp đạt 59,8 triệu đồng/năm.

Cam sành Tam Bình với hương vị ngọt ngào nổi tiếng khắp cả nước, đã đăng ký độc quyền thương hiệu từ năm 2003. Năm 2007, huyện Tam Bình có 2.971,6 ha cam sành trồng tập trung ở các xã Mỹ Thạnh Trung, Tường Lộc, Mỹ Lộc, Loan Mỹ, Hòa Hiệp.

Huyện còn có khả năng phát triển công nghiệp nhất là chế biến nông sản, tiểu thủ công nghiệp và dịch vụ. Trong các năm 2007 - 2009, huyện Tam Bình phát triển gần 2.000 cơ sở công nghiệp và tiểu thủ công nghiệp.

Tam Bình hiện phát triển 9 làng nghề: đan thảm lục bình, kết cườm, sản xuất bánh tráng giấy, xe bông dây kẽm, tách vỏ hạt điều, may túi da, đan giỏ nylông,…Ủy ban Nhân dân tỉnh đã công nhận 3 làng nghề đan thảm lục bình ở xã Bình Ninh, Ngãi Tứ và làng nghề sản xuất bánh tráng giấy ở xã Tường Lộc. Năm 2009, giá trị sản xuất công nghiệp của huyện đạt gần 88 tỷ đồng, thương mại, dịch vụ đạt 1.342 tỷ đồng.

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ a ă “Mã số đơn vị hành chính Việt Nam”. Bộ Thông tin & Truyền thông. Truy cập ngày 10 tháng 4 năm 2012.