Danh sách quốc gia có chủ quyền

bài viết danh sách Wikimedia
(đổi hướng từ Danh sách quốc gia)

Sau đây là danh sách cung cấp cái nhìn tổng quan về các quốc gia có chủ quyền trên thế giới với thông tin về tình trạng và sự công nhận chủ quyền của họ.

A long row of flags
Cờ của các quốc gia thành viên Liên Hợp Quốc và quan sát viên không phải thành viên GA trước Cung vạn quốcGeneva, Thụy Sĩ

208 quốc gia được liệt kê có thể được chia thành ba loại dựa trên tư cách thành viên trong Hệ thống Liên Hợp Quốc: 193 quốc gia thành viên,[1] 2 quốc gia quan sát viên GA và 13 quốc gia khác. Cột tranh chấp chủ quyền cho biết các quốc gia có chủ quyền không có tranh chấp (188 quốc gia), các quốc gia có tranh chấp chủ quyền (18 quốc gia, trong đó có 6 quốc gia thành viên, 1 quốc gia quan sát viên GA và 11 quốc gia khác) và các quốc gia có địa vị chính trị đặc biệt (2 quốc gia).

Việc biên soạn một danh sách như vậy có thể là một quá trình phức tạp và gây tranh cãi, vì không có định nghĩa nào ràng buộc tất cả các thành viên của cộng đồng các quốc gia liên quan đến các tiêu chí để trở thành nhà nước. Để biết thêm thông tin về các tiêu chí được sử dụng để xác định nội dung của danh sách này, vui lòng xem phần tiêu chí để gia nhập bên dưới. Danh sách này nhằm bao gồm các thực thể đã được công nhận là có tư cách thực tế là các quốc gia có chủ quyền và việc gia nhập không được coi là sự chứng thực cho bất kỳ tuyên bố cụ thể nào đối với tư cách nhà nước về mặt pháp lý.

Tiêu chí để gia nhậpSửa đổi

Tiêu chuẩn luận tập quán quốc tế thì cai trị một nhà nước trên thực tế là lý thuyết tuyên bố một nhà nước, được hệ thống hóa bởi Công ước Montevideo năm 1933. Công ước này cũng xác định nhà nước là một pháp nhân của luật quốc tế nếu nó "có [các] tiêu chuẩn sau: (a) dân số thường trú; (b) chủ quyền lãnh thổ; (c) chính phủ; và (d) khả năng ngoại giao với các quốc gia khác, các quốc gia có ngoại giao quốc tế" miễn là không "có được bằng vũ lực gồm việc sử dụng vũ khí, đe dọa các cơ quan đại sứ quán ngoại giao, hoặc bất kỳ biện pháp cưỡng chế hữu hiệu nào khác" dựa trên công ước này tiêu chuẩn của một nhà nước ra đời.[2][tổng hợp không đúng?]

Tranh luận về việc tồn tại ở mức độ mà sự công nhận cần được đưa vào như một tiêu chí của tư cách nhà nước. Lý thuyết tuyên bố về tình trạng nhà nước lập luận rằng tình trạng 'nhà nước' là hoàn toàn khách quan và việc các quốc gia khác thừa nhận một nhà nước là không thích hợp. Ở đầu bên kia của quang phổ, lý thuyết cấu thành về chế độ nhà nước định nghĩa một nhà nước chỉ là một lãnh thổ theo luật pháp quốc tế nếu nó được các quốc gia khác công nhận thì lãnh thổ đó có chủ quyền. Đối với mục đích của danh sách này, bao gồm tất cả các trạng thái:

  • tự coi mình có chủ quyền (thông qua tuyên ngôn độc lập hoặc một số phương án khác) và thường được coi là "Lãnh thổ có tư cách nhà nước", hoặc
  • được công nhận là một quốc gia có chủ quyền bởi ít nhất một quốc gia thành viên Liên Hợp Quốc

Lưu ý rằng trong một số trường hợp, có sự khác biệt về "lý luận" ​​với việc này được gọi là "chủ quyền", và một thực thể không lý luận có đáp ứng được chủ quyền tuyên bố đó hay không ​​thì nó vẫn bị tranh chấp. Các thực thể chính trị duy nhất không đáp ứng được phân loại của một quốc gia có chủ quyền được coi là các "lãnh thổ gần giống nhà nước".[3][4]

Trên cơ sở các tiêu chí trên, danh sách này bao gồm 208 thực thể sau:[5][a]

  • 205 quốc gia được ít nhất một quốc gia thành viên Liên Hợp Quốc công nhận
  • 2 quốc gia đáp ứng lý thuyết tuyên bố về tình trạng nhà nước và chỉ được công nhận bởi các quốc gia không phải là thành viên của Liên Hợp Quốc: ArtsakhTransnistria
  • 1 lãnh thổ đáp ứng được lý thuyết tuyên bố về tình trạng nhà nước và không được bất kỳ quốc gia nào khác công nhận: Somaliland

Bảng bao gồm các dấu đầu dòng đại diện cho các thực thể không phải là quốc gia có chủ quyền hoặc có mối liên kết chặt chẽ với một quốc gia có chủ quyền khác. Nó cũng bao gồm các khu vực tiểu quốc gia nơi chủ quyền của quốc gia chính thức bị giới hạn bởi một thỏa thuận quốc tế. Tổng hợp lại, chúng bao gồm:

  • Các lãnh thổ trong mối quan hệ liên kết tự do với một quốc gia khác
  • Hai thực thể do Pakistan kiểm soát nhưng nó không phải là quốc gia có chủ quyền, lãnh thổ phụ thuộc hoặc là một phần của quốc gia khác: Azad KashmirGilgit Baltistan
  • Các lãnh thổ phụ thuộc của một quốc gia khác, cũng như các khu vực thể hiện nhiều đặc điểm của các lãnh thổ phụ thuộc theo trang lãnh thổ phụ thuộc
  • Các thực thể địa phương được tạo ra bởi các hiệp định quốc tế

Danh sách quốc giaSửa đổi

Tên thông thường và chính thức Tư cách thành viên trong Hệ thống LHQ[b] Tranh chấp chủ quyền[c] Thông tin thêm về tình trạng và công nhận chủ quyền[e]
A AAA A AAA A AAA
ZZZQuốc gia thành viên Liên Hợp Quốcquốc gia quan sát viên Đại Hội đồng A AAA ZZZ
ZZZAbkhazia → Xem danh sách Abkhazia
Afghanistan A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Chính phủ cầm quyền trên thực tế,   Tiểu vương quốc Hồi giáo Afghanistan, chưa được bất kỳ quốc gia nào công nhận. Liên Hợp Quốc tiếp tục công nhận   Cộng hòa Hồi giáo Afghanistan là chính phủ của Afghanistan.[6][7]
  Ai Cập – Cộng hòa Ả Rập Ai Cập A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Albania –Cộng hòa Albania A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Algérie – Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Algérie A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Andorra – Công quốc Andorra A Quốc gia thành viên LHQ AKhông có Andorra là một đồng công quốc trong đó văn phòng của nguyên thủ quốc gia do tổng thống Pháp và giám mục giáo phận Urgell của Công giáo La Mã cùng nắm giữ,[8] người được bổ nhiệm với sự chấp thuận của Tòa Thánh.
  Angola –Cộng hòa Angola A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Anh Quốc – Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Anh Quốc là một Vương quốc Thịnh vượng chung[f] bao gồm bốn quốc gia cấu thành; Anh, Bắc Ireland, Scotlandxứ Wales. Anh Quốc có 13 lãnh thổ hải ngoại sau đây và một lãnh thổ phụ thuộc Nam Cực được tuyên bố chủ quyền:

Quân chủ Anh cũng có chủ quyền trực tiếp đối với ba cơ quan phụ thuộc của Vương miện tự quản:

  Antigua và Barbuda A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Antigua và Barbuda là một Vương quốc Thịnh vượng chung[f] với một khu tự trị, Barbuda.[g]
  Argentina – Cộng hòa Argentina[h] A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Argentina là một liên bang gồm 23 tỉnh và một thành phố tự trị.[i]
  Armenia –Cộng hòa Armenia A Quốc gia thành viên LHQ Không được Pakistan công nhận. Armenia không được Pakistan công nhận do tranh chấp về Artsakh.[11][12][13]
ZZZArtsakh → Xem danh sách Artsakh
  Azerbaijan – Cộng hòa Azerbaijan A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Azerbaijan có một khu vực tự trị, Nakhchivan[g] Quốc gia Artsakh trên thực tế đã được thành lập ở phía tây nam của Azerbaijan.
  Áo – Cộng hòa Áo A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của Liên minh châu Âu.[d] Áo là một liên bang gồm chín tiểu bang.
  Ả Rập Xê Út – Vương quốc Ả Rập Xê Út A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Ấn Độ – Cộng hòa Ấn Độ A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Ấn Độ là một liên bang gồm 28 tiểu bang và tám lãnh thổ liên hiệp.
  Bahamas –Thịnh vượng chung Bahamas[15] A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Bahamas là một Vương quốc Thịnh vượng chung.[f]
  Bahrain – Vương quốc Bahrain A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Ba Lan – Cộng hòa Ba Lan A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d]
  Bangladesh – Cộng hòa Nhân dân Bangladesh A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Barbados A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Bắc Macedonia – Cộng hòa Bắc Macedonia[j] A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
ZZZBắc Síp → Xem danh sách Bắc Síp
  Belarus – Cộng hòa Belarus A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Belize A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Belize là một Vương quốc Thịnh vượng chung.[f]
  Benin – Cộng hòa Benin A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Bhutan – Vương quốc Bhutan A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Bỉ – Vương quốc Bỉ A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d] Bỉ là một liên bang của ba cộng đồng ngôn ngữ và ba khu vực.
  Bolivia – Nhà nước Đa dân tộc Bolivia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Bosnia và Herzegovina A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Bosnia và Herzegovina có hai thực thể cấu thành:

Quận Brčko, một quận hành chính tự quản.[16]

  Botswana – Cộng hòa Botswana A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Bồ Đào Nha – Cộng hòa Bồ Đào Nha A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d] Bồ Đào Nha có hai khu vực tự trị, AzoresMadeira.[g]
  Bờ Biển Ngà – Cộng hòa Côte d'Ivoire[k] A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Brasil – Cộng hòa Liên bang Brasil A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Brazil là một liên bang gồm 26 tiểu bang và một quận liên bang.
  Brunei – Quốc gia Brunei, nơi ở của hòa bình A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Bulgaria – Cộng hòa Bulgaria A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d]
  Burkina Faso A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Burundi – Cộng hòa Burundi A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Cameroon – Cộng hòa Cameroon A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Campuchia – Vương quốc Campuchia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Canada[l] A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Canada là một Vương quốc Thịnh vượng chung[f] và một liên bang gồm mười tỉnh và ba vùng lãnh thổ.
  Cape Verde – Cộng hòa Cape Verde[m] A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất là một liên bang gồm bảy tiểu vương quốc.
  Chile – Cộng hòa Chile A Quốc gia thành viên LHQ A Không có [n]
  Colombia – Cộng hòa Colombia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Comoros – Liên bang Comoros A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Comoros là một liên bang của ba hòn đảo.[o]
  Cộng hòa Dân chủ Congo[p] A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Cộng hòa Congo[q] A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
ZZZQuần đảo Cook → Xem danh sách Quần đảo Cook
  Costa Rica – Cộng hòa Costa Rica A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Croatia – Cộng hòa Croatia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d]
  Cuba – Cộng hòa Cuba A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Djibouti – Cộng hòa Djibouti A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Dominica – Thịnh vượng chung Dominica A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Cộng hòa Dominicana A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
ZZZCộng hòa Nhân dân Donetsk → Xem danh sách Cộng hòa Nhân dân Donetsk
  Đan Mạch – Vương quốc Đan Mạch A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d] Vương quốc Đan Mạch bao gồm 2 lãnh thổ tự quản:

Lãnh thổ đô thị của Đan Mạch, Quần đảo Faroe và Greenland tạo thành ba quốc gia cấu thành của Vương quốc.[r] Vương quốc Đan Mạch nói chung là một thành viên của EU, nhưng luật của EU (trong hầu hết các trường hợp) không áp dụng cho Quần đảo Faroe và Greenland. Xem Greenland và Liên minh châu ÂuQuần đảo Faroe và Liên minh châu Âu để biết thêm thông tin.[19][20]

ZZZĐài Loan (Trung Hoa Dân Quốc) → Xem danh sách Đài Loan
  Đông Timor – Cộng hòa Dân chủ Timor-Leste[s] A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Đức – Cộng hòa Liên bang Đức A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d] Đức là một liên bang gồm 16 bang.
  Ecuador – Cộng hòa Ecuador A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  El Salvador – Cộng hòa El Salvador A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Eritrea – Nhà nước Eritrea A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Estonia – Cộng hòa Estonia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d]
  Eswatini – Vương quốc Eswatini[t] A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Ethiopia – Cộng hòa Dân chủ Liên bang Ethiopia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Ethiopia là một liên bang gồm chín khu vực và hai thành phố có điều lệ.
  Fiji – Cộng hòa Fiji A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Fiji có một khu tự trị, Rotuma.[g][21][22]
  Gabon – Cộng hòa Gabon A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Gambia – Cộng hòa Gambia[23] A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Ghana – Cộng hòa Ghana A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Grenada A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Grenada là một Vương quốc Thịnh vượng chung.[f]
  Gruzia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Gruzia có hai nước cộng hòa tự trị, AdjaraAbkhazia.[g] Tại AbkhaziaNam Ossetia, hai nhà nước trên thực tế được hình thành.
  Guatemala – Cộng hòa Guatemala A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Guinea – Cộng hòa Guinea[u] A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Guinea-Bissau – Cộng hòa Guinea-Bissau A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Guinea Xích Đạo – Cộng hòa Guinea Xích Đạo A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Guyana – Cộng hòa Hợp tác Guyana A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Haiti – Cộng hòa Haiti A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Hà Lan – Vương quốc Hà Lan A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d] Vương quốc Hà Lan bao gồm bốn khu vực có quyền tự trị đáng kể:

Thủ đô Hà Lan, Aruba, Curaçao và Sint Maarten tạo thành bốn quốc gia cấu thành của Vương quốc này. Ba phần ở nước ngoài của Hà Lan (Bonaire, SabaSint Eustatius) là thành phố tự trị đặc biệt của vùng đô thị Hà Lan .[v] Vương quốc Hà Lan nói chung là một thành viên của EU, nhưng luật của EU chỉ áp dụng hoàn toàn cho các khu vực bên trong châu Âu.

  Hàn Quốc – Đại Hàn Dân Quốc A Quốc gia thành viên LHQ BClaimed by AfghanistanTuyên bố chủ quyền bởi GruziaTuyên bố chủ quyền bởi Triều Tiên Tuyên bố chủ quyền bởi Serbia Tuyên bố chủ quyền bởi Somalia Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Tuyên bố chủ quyền bởi Trung Hoa Dân Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Hàn Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Azerbaijan Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Síp Disputed by Israel Claimed by Mauritius Tuyên bố chủ quyền bởi Maroc Tuyên bố chủ quyền bởi Moldova Claimed by Mali Claimed by Spain Claimed by Argentina Tuyên bố chủ quyền bởi Ukraina Hàn Quốc có một khu tự trị, Jejudo.[g][24]

Hàn Quốc không được Triều Tiên công nhận, quốc gia tuyên bố là chính phủ hợp pháp duy nhất của Triều Tiên.

  Hoa Kỳ – Hợp chúng quốc Hoa Kỳ A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Hoa Kỳ là một liên bang gồm 50 tiểu bang, một quận liên bang và một lãnh thổ hợp nhất. Ngoài ra, Chính quyền liên bang Hoa Kỳ có chủ quyền đối với 13 lãnh thổ chưa hợp nhất. Trong số các lãnh thổ này, năm lãnh thổ sau đây là tài sản có người ở:

Nước này cũng có chủ quyền đối với một số lãnh thổ không có người ở:

Nước này cũng tranh chấp chủ quyền đối với hai lãnh thổ sau:

Ba quốc gia có chủ quyền đã trở thành quốc gia liên kết của Hoa Kỳ theo Hiệp ước Liên kết Tự do:

  Honduras – Cộng hòa Honduras A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Hungary A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d]
  Hy Lạp – Cộng hòa Hy Lạp A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d] Hy Lạp có một khu tự trị, Núi Athos.[25]
  Iceland[w] – Cộng hòa Iceland A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Indonesia – Cộng hoà Indonesia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Indonesia có 5 tỉnh tự trị là Aceh, Jakarta, Papua, Tây PapuaYogyakarta.[g]
  Iran – Cộng hòa Hồi giáo Iran A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Iraq – Cộng hòa Iraq A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Iraq là một liên bang[o][29] trong số 19 chính quyền, bốn trong số đó thành lập Kurdistan tự trị.[g]
  Ireland[x] A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d]
  Israel – Nhà nước Israel A Quốc gia thành viên LHQ Một phần không được công nhận Israel kiểm soát mạnh mẽ lãnh thổ mà Palestine tuyên bố chủ quyền. Quốc gia này đã sáp nhập Đông Jerusalem,[31] một hành động không được cộng đồng quốc tế công nhận.[32] Israel có các mức độ kiểm soát khác nhau đối với phần còn lại của Bờ Tây và mặc dù nước này đã chấm dứt sự hiện diện quân sự hoặc dân sự thường trựcDải Gaza, nhưng theo luật quốc tế, Israel vẫn được coi là cường quốc chiếm đóng.[33][34][35][36]

Israel không được 28 thành viên LHQ và Cộng hòa Dân chủ Ả Rập Sahrawi công nhận là một quốc gia. Tổ chức Giải phóng Palestine, được đa số các quốc gia thành viên Liên Hợp Quốc công nhận là đại diện của nhân dân Palestine, đã công nhận Israel vào năm 1993.

  Jamaica A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Jamaica là một Vương quốc Thịnh vượng chung.[f]
  Jordan – Vương quốc Hashemite Jordan A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Kazakhstan – Cộng hòa Kazakhstan A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Kenya – Cộng hòa Kenya A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Kiribati – Cộng hòa Kiribati A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
ZZZKosovo → Xem danh sách Kosovo
  Kuwait – Nhà nước Kuwait A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Kyrgyzstan – Cộng hoà Kyrgyzstan A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Latvia – Cộng hòa Latvia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d]
  Lào – Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Lào A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Liban – Cộng hòa Liban A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Lesotho – Vương quốc Lesotho A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Liberia – Cộng hòa Liberia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Libya – Nhà nước Libya A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Liechtenstein – Công quốc Liechtenstein A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Litva – Cộng hòa Litva A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d]
ZZZCộng hòa Nhân dân Luhansk → Xem danh sách Cộng hòa Nhân dân Luhansk
  Luxembourg – Đại Công quốc Luxembourg A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d]
  Madagascar – Cộng hòa Madagascar A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Malawi – Cộng hòa Malawi A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Malaysia – Liên bang Malaysia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Malaysia là một liên bang gồm 13 bang và ba lãnh thổ liên bang.
  Maldives – Cộng hòa Maldives A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Mali – Cộng hòa Mali A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Malta – Cộng hòa Malta A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d]
  Maroc – Vương quốc Maroc A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Một phần của Tây Sahara do Maroc tuyên bố chủ quyền được kiểm soát bởi Cộng hòa Dân chủ Ả Rập Sahrawi được công nhận một phần.
  Quần đảo Marshall – Cộng hòa Quần đảo Marshall A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Theo Hiệp ước Liên kết Tự do với Hoa Kỳ.
  Mauritania – Cộng hòa Hồi giáo Mauritania A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Mauritius – Cộng hòa Mauritius A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Mauritius có một hòn đảo tự trị, Rodrigues.[g]
  México – Hợp chúng quốc México A Quốc gia thành viên LHQ A Không có México là một liên bang gồm 31 bang và một thành phố tự trị.

Các thành phố tự trị của Rebel Zapatista có quyền tự trị trên thực tế.

  Micronesia – Liên bang Micronesia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Theo Hiệp ước Liên kết Tự do với Hoa Kỳ. Liên bang Micronesia là một liên bang của bốn tiểu bang.
  Moldova – Cộng hòa Moldova A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Moldova có các khu tự trị GagauziaTả ngạn Dniester. Sau này và một thành phố, Bender (Tighina), nằm dưới sự kiểm soát trên thực tế của Transnistria.
  Monaco – Công quốc Monaco A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Montenegro A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Mozambique – Cộng hòa Mozambique A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Mông Cổ A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Myanmar – Cộng hòa Liên bang Myanmar[y] A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Ngõa Bang là một bang tự trị trên thực tế ở Myanmar. Liên Hợp Quốc không công nhận chính phủ cầm quyền trên thực tế của Myanmar, Hội đồng Quản lý Nhà nước.[7] Pháp và Liên minh châu Âu công nhận Chính phủ Thống nhất Quốc gia là chính phủ hợp pháp của Myanmar.
  Namibia – Cộng hòa Namibia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
ZZZNam Ossetia → Xem danh sách Nam Ossetia
  Nam Phi – Cộng hòa Nam Phi A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Nam Sudan – Cộng hòa Nam Sudan A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Nam Sudan là một liên bang gồm 10 bang và 3 khu vực hành chính.
  • Khu vực Abyei là một khu vực có "quy chế hành chính đặc biệt" được thành lập bởi Hiệp định Hòa bình Toàn diện vào năm 2005. Đây được coi là một chung cư của Nam Sudan và Sudan, nhưng trên thực tế được quản lý bởi hai chính quyền cạnh tranh và Liên Hợp Quốc.[37][38]
  Nauru – Cộng hòa Nauru A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Na Uy – Vương quốc Na Uy A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Na Uy có hai khu chưa hợp nhất ở châu Âu:
  •  Svalbard là một phần không thể thiếu của Na Uy, nhưng có vị thế đặc biệt do Hiệp ước Svalbard.
  •  Jan Mayen là một hòn đảo không có người ở, là một phần không thể thiếu của Na Uy, mặc dù chưa được hợp nhất.

Na Uy có một lãnh thổ phụ thuộc và hai lãnh thổ phụ thuộc Nam Cực được tuyên bố chủ quyềnNam Bán cầu:

    Nepal – Cộng hòa Dân chủ Liên bang Nepal A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Nepal là một liên bang bao gồm 7 tỉnh.
  New Zealand A Quốc gia thành viên LHQ A Không có New Zealand là một quốc gia thuộc Vương quốc Thịnh vượng chung,[f] và có một lãnh thổ phụ thuộc và một lãnh thổ phụ thuộc Nam Cực được tuyên bố chủ quyền:

Chính phủ New Zealand hành động đối với toàn bộ Vương quốc New Zealand trong mọi bối cảnh quốc tế, có trách nhiệm đối với (nhưng không có quyền kiểm soát) hai quốc gia liên kết tự do:

Quần đảo Cook và Niue có quan hệ ngoại giao lần lượt với 4918 thành viên LHQ.[39][40] Họ có đầy đủ năng lực xây dựng hiệp ước tại LHQ,[41] và là thành viên của một số cơ quan chuyên môn của Liên Hợp Quốc.

  Nga – Liên bang Nga A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Nga là một liên bang gồm 85 chủ thể liên bang (cộng hòa, bang, krais, tỉnh tự trị, thành phố liên bang và một bang tự trị). Một số chủ thể liên bang là các nước cộng hòa sắc tộc.[g]
  Nhật Bản A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Nicaragua – Cộng hòa Nicaragua A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Nicaragua có hai khu vực tự trị, Atlántico SurAtlántico Norte.[g]
  Niger – Cộng hòa Niger A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Nigeria – Cộng hòa Liên bang Nigeria A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Nigeria là một liên bang gồm 36 tiểu bang và một lãnh thổ liên bang.
ZZZNiue → Xem danh sách Niue
  Oman – Vương quốc Hồi giáo Oman A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Pakistan – Cộng hòa Hồi giáo Pakistan A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Pakistan là một liên bang của bốn tỉnh và một lãnh thổ thủ đô. Pakistan thực hiện quyền kiểm soát đối với một số phần của Kashmir, nhưng chưa chính thức sáp nhập bất kỳ phần nào của nước này,[42][43] thay vào đó coi nó như một lãnh thổ tranh chấp.[44][45] Các phần mà nước này kiểm soát được chia thành hai lãnh thổ, được quản lý riêng biệt với Pakistan:

Azad Kashmir tự mô tả mình là một "nhà nước tự quản dưới sự kiểm soát của Pakistan", trong khi Gilgit-Baltistan được mô tả trong trật tự quản trị của mình như một nhóm "khu vực" có chính phủ tự trị.[46][47][48] Những lãnh thổ này thường không được coi là có chủ quyền, vì chúng không đáp ứng các tiêu chí đặt ra bởi lý thuyết tuyên bố về tư cách nhà nước (ví dụ, luật hiện hành của chúng không cho phép chúng tham gia độc lập vào quan hệ với các quốc gia khác). Một số chức năng nhà nước của các vùng lãnh thổ này (chẳng hạn như đối ngoại và quốc phòng) được thực hiện bởi Pakistan.[47][49][50]

  Palau – Cộng hòa Palau A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Theo Hiệp ước Liên kết Tự do với Hoa Kỳ.
  Palestine – Nhà nước Palestine A Quốc gia quan sát viên Đại hội đồng LHQ; thành viên của 2 cơ quan chuyên môn của LHQ Một phần không được công nhận. Nhà nước Palestine, được tuyên bố vào năm 1988, không được Israel công nhận là một nhà nước nhưng đã nhận được sự công nhận ngoại giao từ 138 quốc gia.[51] Quốc gia tuyên bố không có biên giới lãnh thổ đã thống nhất hoặc kiểm soát hiệu quả phần lớn lãnh thổ mà quốc gia đó tuyên bố.[52] Chính quyền Dân tộc Palestine là một cơ quan hành chính lâm thời được thành lập do Hiệp định Oslo thực hiện quyền tài phán tự trị có giới hạn trong các lãnh thổ của Palestine. Trong quan hệ đối ngoại, Palestine do Tổ chức Giải phóng Palestine làm đại diện.[53] Nhà nước Palestine là một quốc gia thành viên của UNESCO,[54] UNIDO và các tổ chức quốc tế khác.[55]
  Panama – Cộng hòa Panama A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Papua New Guinea – Nhà nước Độc lập Papua New Guinea A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Papua New Guinea là một Vương quốc Thịnh vượng chung[f] với một khu vực tự trị, Bougainville.[g]
  Paraguay – Cộng hòa Paraguay A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Peru – Cộng hòa Peru A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Pháp – Cộng hòa Pháp A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d] Pháp có năm khu vực/hải ngoại; Guiana thuộc Pháp, Guadeloupe, Martinique, MayotteRéunion. Pháp cũng bao gồm các lãnh thổ hải ngoại của:
  Phần Lan – Cộng hòa Phần Lan A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d]
  •   Åland là một khu tự trị trung lập và phi quân sự của Phần Lan.[g][aa]
  Philippines – Cộng hòa Philippines A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Philippines có một khu vực tự trị, Bangsamoro.[g]
  Qatar – Nhà nước Qatar A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Romania A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d]
  Rwanda – Cộng hòa Rwanda A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
ZZZCộng hòa Ả Rập Sahrawi Dân chủ → Xem danh sách của Cộng hòa Ả Rập Sahrawi Dân chủ
  Saint Kitts và Nevis – Liên bang Saint Christopher và Nevis A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Saint Kitts và Nevis là một Vương quốc Thịnh vượng chung[f] và là một liên bang[o] của hai hòn đảo, St. KittsNevis.
  Saint Lucia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Saint Lucia là một Vương quốc Thịnh vượng chung.[f]
  Saint Vincent và Grenadines A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Saint Vincent và Grenadines là một Vương quốc Thịnh vượng chung.[f]
  Samoa – Nhà nước Độc lập Samoa A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  San Marino – Cộng hòa San Marino A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  São Tomé và Príncipe – Cộng hòa Dân chủ São Tomé và Príncipe A Quốc gia thành viên LHQ A Không có São Tomé và Príncipe có một tỉnh tự trị, Príncipe.[g]
  Senegal – Cộng hòa Senegal A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Serbia – Cộng hòa Serbia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Serbia có hai khu vực tự trị, VojvodinaKosovo và Metohija.[g] Sau này nằm dưới sự kiểm soát trên thực tế của Kosovo.
  Seychelles – Cộng hòa Seychelles A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Cộng hòa Séc[ab] A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d]
  Sierra Leone – Cộng hòa Sierra Leone A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Singapore – Cộng hòa Singapore A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Síp – Cộng hòa Síp A Quốc gia thành viên LHQ Không được Thổ Nhĩ Kỳ công nhận[56] Thành viên của EU.[d] Phần đông bắc của hòn đảo là quốc gia trên thực tế của Bắc Síp.

Síp không được Thổ Nhĩ Kỳ công nhận do tranh chấp Síp, với việc Thổ Nhĩ Kỳ công nhận Bắc Síp.

  Slovakia – Cộng hòa Slovakia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d]
  Slovenia – Cộng hòa Slovenia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d]
  Quần đảo Solomon A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Quần đảo Solomon là một Vương quốc Thịnh vượng chung.[f]
  Somalia – Cộng hòa Liên bang Somalia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Somalia là một liên bang gồm sáu tiểu bang. Hai, PuntlandGalmudug, có quyền tự trị tự tuyên bố, trong khi một, Somaliland, trên thực tế độc lập.
ZZZSomaliland → Xem danh sách Somaliland
  Sri Lanka – Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Dân chủ Sri Lanka[ac] A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Sudan – Cộng hòa Sudan A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Sudan là một liên bang gồm 18 bang.
  • Khu vực Abyei là một khu vực có "quy chế hành chính đặc biệt" được thành lập bởi Hiệp định Hòa bình Toàn diện vào năm 2005. Đây được coi là một chung cư của Nam Sudan và Sudan, nhưng trên thực tế được quản lý bởi hai chính quyền cạnh tranh và Liên Hợp Quốc.[37][38]
  Suriname – Cộng hòa Suriname A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Syria – Cộng hòa Ả Rập Syria A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Liên minh Quốc gia Syria, được 20 thành viên Liên Hợp Quốc công nhận là đại diện hợp pháp của người dân Syria, đã thành lập một chính phủ lâm thời để cai trị vùng lãnh thổ do phiến quân kiểm soát trong Nội chiến Syria.

Syria có một khu tự trị tự tuyên bố: Rojava.

  Tajikistan – Cộng hòa Tajikistan A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Tajikistan có một khu vực tự trị, Gorno-Badakhshan.[g]
  Tanzania – Cộng hòa Thống nhất Tanzania A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Tanzania có một khu vực tự trị, Zanzibar.[g]
  Tây Ban Nha – Vương quốc Tây Ban Nha A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d] Tây Ban Nha được chia thành 17 cộng đồng tự trị và hai thành phố tự trị đặc biệt.[g][ad]
  Tchad – Cộng hòa Tchad A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Thái Lan – Vương quốc Thái Lan A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Thổ Nhĩ Kỳ – Cộng hòa Thổ Nhĩ Kỳ A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Thụy Điển – Vương quốc Thụy Điển A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d]
  Thụy Sĩ – Liên bang Thụy Sĩ A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thụy Sĩ là một liên bang gồm 26 bang.
  Togo – Cộng hòa Togo A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Tonga – Vương quốc Tonga A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
ZZZTransnistria → Xem danh sách Transnistria
  Triều Tiên – Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên A Quốc gia thành viên LHQ BClaimed by AfghanistanTuyên bố chủ quyền bởi GruziaTuyên bố chủ quyền bởi Triều Tiên Tuyên bố chủ quyền bởi Serbia Tuyên bố chủ quyền bởi Somalia Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Tuyên bố chủ quyền bởi Trung Hoa Dân Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Hàn Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Azerbaijan Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Síp Disputed by Israel Claimed by Mauritius Tuyên bố chủ quyền bởi Maroc Tuyên bố chủ quyền bởi Moldova Claimed by Mali Claimed by Spain Claimed by Argentina Tuyên bố chủ quyền bởi Ukraina Triều Tiên không được ba thành viên Liên Hợp Quốc là Pháp, Nhật BảnHàn Quốc công nhận, những thành viên cuối cùng tuyên bố là chính phủ hợp pháp duy nhất của Triều Tiên.[57]
  Trinidad và Tobago – Cộng hòa Trinidad và Tobago A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Trinidad và Tobago có một khu vực tự trị, Tobago.[g]
  Cộng hòa Trung Phi A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Trung Quốc – Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa[ae] A Quốc gia thành viên LHQ Một phần không được công nhận. BClaimed by AfghanistanTuyên bố chủ quyền bởi GruziaTuyên bố chủ quyền bởi Triều Tiên Tuyên bố chủ quyền bởi Serbia Tuyên bố chủ quyền bởi Somalia Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Tuyên bố chủ quyền bởi Trung Hoa Dân Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Hàn Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Azerbaijan Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Síp Disputed by Israel Claimed by Mauritius Tuyên bố chủ quyền bởi Maroc Tuyên bố chủ quyền bởi Moldova Claimed by Mali Claimed by Spain Claimed by Argentina Tuyên bố chủ quyền bởi Ukraina Trung Quốc có 5 khu tự trị là Quảng Tây, Nội Mông, Ninh Hạ, Tây TạngTân Cương.[g] Ngoài ra, nó có chủ quyền đối với Đặc khu hành chính của:

Trung Quốc tuyên bố chủ quyền, nhưng không kiểm soát Đài Loan, vốn được quản lý bởi chính quyền đối thủ (Trung Hoa Dân Quốc), tuyên bố toàn bộ Trung Quốc là lãnh thổ của mình.[af]

Trung Quốc không được 14 quốc gia thành viên Liên Hợp Quốc công nhận và Thành Vatican, ngoại trừ Bhutan, tất cả đều công nhận Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan).[ag]

  Tunisia – Cộng hòa Tunisia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Turkmenistan – Cộng hòa Turkmenistan A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Tuvalu A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Tuvalu là một Vương quốc Thịnh vượng chung.[f]
  Uganda – Cộng hòa Uganda A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Ukraina A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Ukraina có một khu vực tự trị, Cộng hòa Tự trị Krym,[g] mà trên thực tế nằm dưới sự kiểm soát của Nga, cùng với nước láng giềng Sevastopol. Một phần của Tỉnh DonetskLuhansk nằm dưới sự kiểm soát trên thực tế của Cộng hòa Nhân dân DonetskLuhansk.
  Uruguay – Cộng hòa Đông phương Uruguay A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Uzbekistan – Cộng hòa Uzbekistan A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Uzbekistan có một khu vực tự trị, Karakalpakstan.[g]
  Úc – Thịnh vượng chung Úc A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Úc là một Vương quốc Thịnh vượng chung[f] và một liên bang của cả tiểu bang và vùng lãnh thổ. Có sáu tiểu bang, ba lãnh thổ bên trong, sáu lãnh thổ bên ngoài và một lãnh thổ bên ngoài Nam Cực được tuyên bố chủ quyền. Các lãnh thổ bên ngoài của Úc là:
  Vanuatu – Cộng hòa Vanuatu A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
   Thành Vatican – Thành quốc Vatican A Quốc gia quan sát viên Đại hội đồng LHQ dưới sự chỉ định của "Tòa Thánh"; thành viên của ba cơ quan chuyên môn của Liên Hợp QuốcIAEA A Không có Được quản lý bởi Tòa Thánh, một thực thể có chủ quyền có quan hệ ngoại giao với 183 quốc gia. Con số này bao gồm 180 quốc gia thành viên Liên Hợp Quốc, Quần đảo Cook, Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan) và Nhà nước Palestine.[58] Ngoài ra, Liên minh châu Âu và Lệnh quân sự có chủ quyền của Malta duy trì quan hệ ngoại giao với Tòa Thánh. Tòa Thánh là thành viên của IAEA, ITU, UPU, và WIPO và là quan sát viên thường trực của LHQ (trong danh mục "Quốc gia không phải là thành viên")[53]nhiều tổ chức thuộc Hệ thống LHQ khác. Thành Vatican được quản lý bởi các quan chức do Giáo hoàng bổ nhiệm, người là Giám mục của Giáo phận Rome và là chủ quyền chính thức của Thành Vatican.
  Venezuela – Cộng hòa Bolivar Venezuela A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Venezuela là một liên bang gồm 23 tiểu bang, một quận thủ đô và các cơ quan phụ thuộc liên bang.
  Việt Nam – Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Yemen – Cộng hòa Yemen A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Ý – Cộng hòa Ý A Quốc gia thành viên LHQ A Không có Thành viên của EU.[d] Ý có 5 khu tự trị, Aosta Valley, Friuli-Venezia Giulia, Sardinia, SicilyTrentino-Alto Adige/Südtirol.[g]
  Zambia – Cộng hòa Zambia A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
  Zimbabwe – Cộng hòa Zimbabwe A Quốc gia thành viên LHQ A Không có
ZZZQuốc gia thành viên Liên Hợp Quốcquốc gia quan sát viên Đại Hội đồng A ZZZ ZZZ
ZZZ AB B
ZZZ↓ Quốc gia khác ↓ D AAA ZZZ
  Abkhazia – Cộng hòa Abkhazia D Không phải thành viên BClaimed by AfghanistanTuyên bố chủ quyền bởi GruziaTuyên bố chủ quyền bởi Triều Tiên Tuyên bố chủ quyền bởi Serbia Tuyên bố chủ quyền bởi Somalia Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Tuyên bố chủ quyền bởi Trung Hoa Dân Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Hàn Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Azerbaijan Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Síp Disputed by Israel Claimed by Mauritius Tuyên bố chủ quyền bởi Maroc Tuyên bố chủ quyền bởi Moldova Claimed by Mali Claimed by Spain Claimed by Argentina Tuyên bố chủ quyền bởi Ukraina Được công nhận bởi Nga, Nauru, Nicaragua, Syria, Venezuela, Artsakh, Nam Ossetia và Transnistria.[59] Được Georgia tuyên bố toàn bộ chủ quyền với Cộng hòa Tự trị Abkhazia.
  Artsakh – Cộng hòa Artsakh[ah] D No membership BClaimed by AfghanistanTuyên bố chủ quyền bởi GruziaTuyên bố chủ quyền bởi Triều Tiên Tuyên bố chủ quyền bởi Serbia Tuyên bố chủ quyền bởi Somalia Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Tuyên bố chủ quyền bởi Trung Hoa Dân Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Hàn Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Azerbaijan Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Síp Disputed by Israel Claimed by Mauritius Tuyên bố chủ quyền bởi Maroc Tuyên bố chủ quyền bởi Moldova Claimed by Mali Claimed by Spain Claimed by Argentina Tuyên bố chủ quyền bởi Ukraina Một nhà nước độc lập trên thực tế,[60][61][62] chỉ được công nhận bởi Abkhazia,[63] Nam Ossetia[63] and Transnistria.[63][64] Azerbaijan tuyên bố toàn bộ chủ quyền.[65]
  Bắc Síp – Cộng hòa Thổ Nhĩ Kỳ Bắc Síp D Không phải thành viên BClaimed by AfghanistanTuyên bố chủ quyền bởi GruziaTuyên bố chủ quyền bởi Triều Tiên Tuyên bố chủ quyền bởi Serbia Tuyên bố chủ quyền bởi Somalia Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Tuyên bố chủ quyền bởi Trung Hoa Dân Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Hàn Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Azerbaijan Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Síp Disputed by Israel Claimed by Mauritius Tuyên bố chủ quyền bởi Maroc Tuyên bố chủ quyền bởi Moldova Claimed by Mali Claimed by Spain Claimed by Argentina Tuyên bố chủ quyền bởi Ukraina Chỉ được cộng nhận bởi Thổ Nhĩ Kỳ. Dưới tên gọi "Nhà nước Thổ Nhĩ Kỳ Síp", Bắc Síp là một quốc gia quan sát viên của Tổ chức Hợp tác Hồi giáoTổ chức Họp tác Kinh tế. Toàn bộ lãnh thổ của Bắc Síp được Cộng hòa Síp tuyên bố toàn bộ chủ quyền.[66]
  Quần đảo Cook D Thành viên của tám cơ quan chuyên môn của Liên hợp quốc A Không có
(Xem tình trạng chính trị)
Là một quốc gia liên kết tự do với New Zealand, Quần đảo Cook duy trì quan hệ ngoại giao với 52 quốc gia khác. Quần đảo Cook là thành viên của nhiều cơ quan Liên Hợp Quốc với đầy đủ năng lực xây dựng hiệp ước.[41] Quốc gia này có chung nguyên thủ quốc gia với New Zealand cũng như có chung quyền công dân.
  Cộng hòa Nhân dân Donetsk D Không phải thành viên BClaimed by AfghanistanTuyên bố chủ quyền bởi GruziaTuyên bố chủ quyền bởi Triều Tiên Tuyên bố chủ quyền bởi Serbia Tuyên bố chủ quyền bởi Somalia Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Tuyên bố chủ quyền bởi Trung Hoa Dân Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Hàn Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Azerbaijan Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Síp Disputed by Israel Claimed by Mauritius Tuyên bố chủ quyền bởi Maroc Tuyên bố chủ quyền bởi Moldova Claimed by Mali Claimed by Spain Claimed by Argentina Tuyên bố chủ quyền bởi Ukraina Được công nhận bởi Nga, Syria, Nam Ossetia và Cộng hòa Nhân dân Luhansk.[67] Ukraine tuyên bố chủ quyền như một phần của Tỉnh Donetsk.
  Đài Loan – Trung Hoa Dân quốc[ae] D Không phải thành viên, cựu thành viên từ năm 1971 Không được công nhận. BClaimed by AfghanistanTuyên bố chủ quyền bởi GruziaTuyên bố chủ quyền bởi Triều Tiên Tuyên bố chủ quyền bởi Serbia Tuyên bố chủ quyền bởi Somalia Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Tuyên bố chủ quyền bởi Trung Hoa Dân Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Hàn Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Azerbaijan Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Síp Disputed by Israel Claimed by Mauritius Tuyên bố chủ quyền bởi Maroc Tuyên bố chủ quyền bởi Moldova Claimed by Mali Claimed by Spain Claimed by Argentina Tuyên bố chủ quyền bởi Ukraina Một quốc gia tranh chấp (trên danh nghĩa) đã được Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (CHNDTH) công nhận là chính phủ của Trung Quốc kể từ năm 1949. Trung Hoa Dân Quốc (THDQ) kiểm soát đảo Đài Loan và các đảo liên quan, Kim Môn, Mã Tổ, Đông Sa và các phần của quần đảo Trường Sa, và không từ bỏ các tuyên bố chủ quyền đối với các vùng lãnh thổ được sáp nhập trên đất liền.[68] THDQ được 13 quốc gia thành viên LHQ và Hội đồng công nhận tính đến ngày 9 tháng 12 năm 2021, không quốc gia nào trong số đó công nhận CHNDTH. Ngoài ra, một thành viên LHQ (Bhutan) đã không công nhận THDQ hay CHNDTH.

CHNDTH đã tuyên bố chủ quyền đối với toàn bộ lãnh thổ THDQ.[af] THDQ tham gia vào các tổ chức quốc tế với nhiều bút danh khác nhau, phổ biến nhất là "Đài Bắc Trung Hoa" và trong WTO. Trung Hoa Dân Quốc là thành viên sáng lập của LHQ và có quyền thành viên từ năm 1945 đến năm 1971, với quyền phủ quyết trong Hội đồng Bảo an LHQ. Xem Trung Quốc và Liên Hợp Quốc.

  Kosovo – Cộng hòa Kosovo D Thành viên của hai cơ quan chuyên môn của LHQ BClaimed by AfghanistanTuyên bố chủ quyền bởi GruziaTuyên bố chủ quyền bởi Triều Tiên Tuyên bố chủ quyền bởi Serbia Tuyên bố chủ quyền bởi Somalia Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Tuyên bố chủ quyền bởi Trung Hoa Dân Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Hàn Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Azerbaijan Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Síp Disputed by Israel Claimed by Mauritius Tuyên bố chủ quyền bởi Maroc Tuyên bố chủ quyền bởi Moldova Claimed by Mali Claimed by Spain Claimed by Argentina Tuyên bố chủ quyền bởi Ukraina Căn cứ vào Nghị quyết 1244 của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, Kosovo được đặt dưới sự quản lý của Phái bộ hành chính lâm thời của Liên Hợp Quốc tại Kosovo vào năm 1999.[69] Kosovo tuyên bố độc lập vào năm 2008, và quốc gia này đã nhận được sự công nhận ngoại giao từ 112 quốc gia thành viên LHQTrung Hoa Dân Quốc, trong khi 18 quốc gia đã công nhận Kosovo chỉ để sau đó rút lại sự công nhận của họ.[70] Serbia tiếp tục duy trì yêu sách chủ quyền của mình đối với Kosovo. Các quốc gia thành viên Liên Hợp Quốc khác và các quốc gia không phải thành viên Liên Hợp Quốc tiếp tục công nhận chủ quyền của Serbia hoặc không có quan điểm nào về vấn đề này. Kosovo là thành viên của Quỹ Tiền tệ Quốc tếNhóm Ngân hàng Thế giới. Cộng hòa Kosovo trên thực tế có quyền kiểm soát phần lớn lãnh thổ, với quyền kiểm soát hạn chế ở Bắc Kosovo.
  Cộng hòa Nhân dân Luhansk D Không phải thành viên BClaimed by AfghanistanTuyên bố chủ quyền bởi GruziaTuyên bố chủ quyền bởi Triều Tiên Tuyên bố chủ quyền bởi Serbia Tuyên bố chủ quyền bởi Somalia Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Tuyên bố chủ quyền bởi Trung Hoa Dân Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Hàn Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Azerbaijan Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Síp Disputed by Israel Claimed by Mauritius Tuyên bố chủ quyền bởi Maroc Tuyên bố chủ quyền bởi Moldova Claimed by Mali Claimed by Spain Claimed by Argentina Tuyên bố chủ quyền bởi Ukraina Được công nhận bởi Nga, Syria, Nam Ossetia và Cộng hòa Nhân dân Donetsk.[67] Ukraine tuyên bố chủ quyền như một phần của Tỉnh Luhansk.
  Niue D Thành viên của năm cơ quan chuyên môn của Liên Hợp Quốc A Không có
(Xem tình trạng chính trị)
Là một quốc gia liên kết tự do với New Zealand, Niue duy trì quan hệ ngoại giao với 20 quốc gia khác. Niue là thành viên của nhiều cơ quan Liên Hợp Quốc với đầy đủ năng lực xây dựng hiệp ước.[41] Quốc gia này có chung nguyên thủ quốc gia với New Zealand cũng như có chung quyền công dân.
  Cộng hòa Ả Rập Sahrawi Dân chủ D Không phải thành viên BClaimed by AfghanistanTuyên bố chủ quyền bởi GruziaTuyên bố chủ quyền bởi Triều Tiên Tuyên bố chủ quyền bởi Serbia Tuyên bố chủ quyền bởi Somalia Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Tuyên bố chủ quyền bởi Trung Hoa Dân Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Hàn Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Azerbaijan Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Síp Disputed by Israel Claimed by Mauritius Tuyên bố chủ quyền bởi Maroc Tuyên bố chủ quyền bởi Moldova Claimed by Mali Claimed by Spain Claimed by Argentina Tuyên bố chủ quyền bởi Ukraina Được 84 quốc gia thành viên Liên Hợp Quốc công nhận ở một số giai đoạn, 43 quốc gia trong số đó đã rút khỏi hoặc đóng băng công nhận. Quốc gia này là thành viên sáng lập của Liên minh châu Phi và Đối tác chiến lược Á-Phi được hình thành tại Hội nghị Á-Phi năm 2005. Các lãnh thổ dưới sự kiểm soát của Ả Rập Sahrawi, cái được gọi là Vùng tự do, được Maroc tuyên bố chủ quyền toàn bộ như một phần của các Tỉnh phía Nam của nó . Đổi lại, Cộng hòa Dân chủ Ả Rập Sahrawi tuyên bố chủ quyền một phần Tây Sahara ở phía Tây của Bức tường Maroc do Maroc kiểm soát. Chính phủ của nó lưu vong ở Tindouf, Algeria .
  Somaliland – Cộng hòa Somaliland D Không phải thành viên BClaimed by AfghanistanTuyên bố chủ quyền bởi GruziaTuyên bố chủ quyền bởi Triều Tiên Tuyên bố chủ quyền bởi Serbia Tuyên bố chủ quyền bởi Somalia Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Tuyên bố chủ quyền bởi Trung Hoa Dân Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Hàn Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Azerbaijan Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Síp Disputed by Israel Claimed by Mauritius Tuyên bố chủ quyền bởi Maroc Tuyên bố chủ quyền bởi Moldova Claimed by Mali Claimed by Spain Claimed by Argentina Tuyên bố chủ quyền bởi Ukraina Một quốc gia độc lập trên thực tế,[60][71][72][73][74] không được bất kỳ quốc gia nào công nhận ngoại giao, Cộng hòa Liên bang Somalia đã tuyên bố chủ quyền đối với toàn bộ lãnh thổ của Somaliland.[75]
  Nam Ossetia – Cộng hòa Nam Ossetia–Nhà nước Alania D Không phải thành viên BClaimed by AfghanistanTuyên bố chủ quyền bởi GruziaTuyên bố chủ quyền bởi Triều Tiên Tuyên bố chủ quyền bởi Serbia Tuyên bố chủ quyền bởi Somalia Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Tuyên bố chủ quyền bởi Trung Hoa Dân Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Hàn Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Azerbaijan Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Síp Disputed by Israel Claimed by Mauritius Tuyên bố chủ quyền bởi Maroc Tuyên bố chủ quyền bởi Moldova Claimed by Mali Claimed by Spain Claimed by Argentina Tuyên bố chủ quyền bởi Ukraina Một quốc gia độc lập trên thực tế,[76] Được công nhận bởi Nga, Nicaragua, Nauru, Syria, Venezuela, Abkhazia, Artsakh và Transnistria. Toàn bộ lãnh thổ của Nam Ossetia bị Gruzia tuyên bố là Cơ quan Hành chính Lâm thời của Nam Ossetia.[77]
  Transnistria – Cộng hòa Moldavian Pridnestrovian D Không phải thành viên BClaimed by AfghanistanTuyên bố chủ quyền bởi GruziaTuyên bố chủ quyền bởi Triều Tiên Tuyên bố chủ quyền bởi Serbia Tuyên bố chủ quyền bởi Somalia Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Tuyên bố chủ quyền bởi Trung Hoa Dân Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Hàn Quốc Tuyên bố chủ quyền bởi Azerbaijan Tuyên bố chủ quyền bởi Cộng hòa Síp Disputed by Israel Claimed by Mauritius Tuyên bố chủ quyền bởi Maroc Tuyên bố chủ quyền bởi Moldova Claimed by Mali Claimed by Spain Claimed by Argentina Tuyên bố chủ quyền bởi Ukraina Một quốc gia độc lập trên thực tế,[60] chỉ được Abkhazia, Artsakh và Nam Ossetia công nhận.[59] Moldova không muốn công nhận nền độc lập.[78]
ZZZ↑ Quốc gia khác ↑ D ZZZ ZZZ
ZZZZ ZZZZ ZZZZ

Ghi chúSửa đổi

  1. ^ The Sovereign Military Order of Malta is not included, as despite being a sovereign entity it lacks territory and does not claim statehood. Entities considered to be micronations are not included. It is often up to debate whether a micronation truly controls its claimed territory. Also omitted from this list are all uncontacted peoples, either who live in societies that cannot be defined as states or whose statuses as such are not definitively known.
  2. ^ Cột này cho biết một quốc gia có phải là thành viên của Liên Hợp Quốc hay không.[1] Nó cũng chỉ ra những quốc gia không phải là thành viên nào tham gia vào Hệ thống Liên Hợp Quốc thông qua tư cách thành viên của Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế hoặc một trong những cơ quan chuyên môn của Liên Hợp Quốc. Tất cả các thành viên của Liên Hợp Quốc đều thuộc ít nhất một cơ quan chuyên môn và là các bên tuân theo quy chế của Tòa án Công lý Quốc tế.
  3. ^ Cột này cho biết liệu một quốc gia có phải là đối tượng của một cuộc tranh chấp chủ quyền lớn hay không. Chỉ các quốc gia có toàn bộ chủ quyền bị tranh chấp bởi một quốc gia khác mới được liệt kê.
  4. ^ a b c d e f g h i j k l m n o p q r s t u v w x y z aa ab Các quốc gia thành viên của Liên minh châu Âu đã chuyển giao một phần chủ quyền của mình dưới hình thức quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp cho các thể chế của EU, đây là một ví dụ về liên minh siêu quốc gia. EU có 27 quốc gia thành viên.[14]
  5. ^ Thông tin được bao gồm trên:
  6. ^ a b c d e f g h i j k l m n o Khối thịnh vượng chung đề cập đến bất kỳ quốc gia thành viên nào của Khối Thịnh vượng chung Anh có nguyên thủ quốc gia là (hiện tại) Nữ hoàng Elizabeth II. Mỗi vương quốc là riêng biệt, độc lập, và một quốc gia có chủ quyền; xem Mối quan hệ của các cảnh giới.
  7. ^ a b c d e f g h i j k l m n o p q r s t u v w x Để biết thêm thông tin về các bộ phận có mức độ tự chủ cao, xem Danh sách các lãnh thổ phụ thuộc tự trị và các lãnh thổ phụ thuộc độc lập.[9]
  8. ^ Hiến pháp Argentina (Điều 35) công nhận các mệnh giá sau cho Argentina: "Các tỉnh thống nhất của Río de la Plata", "Cộng hòa Argentina" và "Liên đoàn Argentina"; hơn nữa, nó thiết lập việc sử dụng "Quốc gia Argentina" cho các mục đích pháp lý.
  9. ^ Lãnh thổ Nam Cực của Argentina được tuyên bố chủ quyềnNam Cực Argentina (Antártida Argentina) là một trong năm cơ quan cấu thành của tỉnh Tierra del Fuego.[10]
  10. ^ Trước đây được gọi theo hiến pháp là "Cộng hòa Macedonia" từ năm 1991 đến năm 2019 và dưới tên gọi quốc tế là "Cộng hòa Macedonia thuộc Nam Tư cũ" (FYROM) từ năm 1993 đến năm 2019 do tranh chấp đặt tên Macedonia với Hy Lạp. Sau khi Hiệp định Prespa có hiệu lực vào tháng 2 năm 2019, quốc gia này được đổi tên thành "Bắc Macedonia".
  11. ^ Chính phủ Bờ Biển Ngà sử dụng "Côte d'Ivoire" làm tên tiếng Anh chính thức của đất nước.
  12. ^ Tên pháp lý cho Canada là từ duy nhất; tên được chính thức xử phạt, mặc dù không được sử dụng, là Dominion of Canada (bao gồm cả chức danh pháp lý của nó); xem: Tên gọi Canada, Dominion.
  13. ^ Chính phủ Cape Verde tuyên bố "Cabo Verde" là tên tiếng Anh chính thức của đất nước vào năm 2013.[17]
  14. ^ Lãnh thổ Nam Cực do Chile tuyên bố chủ quyền thuộc Nam Cực Chile (Antártica Chilena) là một xã của tỉnh Antártica Chilena thuộc Vùng Magallanes.
  15. ^ a b c Có thể tìm thấy thêm thông tin về các cấu trúc liên bang nhiều hơn hoặc ít hơn tại Danh sách các liên bang.[18]
  16. ^ Còn được gọi là Congo-Kinshasa. Trước đây được gọi là Zaire, tên chính thức của quốc gia từ năm 1971 đến năm 1997.
  17. ^ Còn được gọi là Congo-Brazzaville.
  18. ^ Ký hiệu "Đan Mạch" có thể ám chỉ vùng đô thị của Đan Mạch hoặc toàn bộ Vương quốc Đan Mạch (ví dụ: trong các tổ chức quốc tế).
  19. ^ Chính phủ Đông Timor sử dụng "Timor-Leste" làm tên tiếng Anh chính thức của đất nước.
  20. ^ Trước đây được gọi là Vương quốc Swaziland, tên chính thức của nó cho đến năm 2018.
  21. ^ Còn được gọi là Guinea-Conakry.
  22. ^ Việc chỉ định "Hà Lan" có thể ám chỉ vùng đô thị Hà Lan hoặc toàn bộ Vương quốc (ví dụ: trong các tổ chức quốc tế).
  23. ^ Trong khi đôi khi được gọi là "Cộng hòa Iceland"[26][27] và đôi khi đối tác của nó là Lýðveldið Ísland bằng tiếng Iceland, tên chính thức của đất nước chỉ đơn giản là "Iceland".[28] Một ví dụ trước đây là tên của Hiến pháp Iceland, trong tiếng Iceland là Stjórnarskrá lýðveldisins Íslands và có nghĩa đen là "Hiến pháp của nước cộng hòa Iceland". Tuy nhiên, lưu ý rằng trong cách sử dụng này, "cộng hòa" không được viết hoa.
  24. ^ ""Ireland" là tên chính thức của quốc gia này bằng tiếng Anh. "Cộng hòa Ireland" (mô tả chính thức bằng tiếng Anh) và "Éire" (tên chính thức bằng tiếng Ireland) đôi khi được sử dụng không chính thức để phân biệt quốc gia với đảo Ireland lớn hơn, tuy nhiên, điều này chính thức không được dùng nữa.[30] Xem tên gọi quốc gia Ireland.
  25. ^ Tên chính thức của đất nước là Myanmar, được thông qua vào năm 1989, đã gây ra nhiều tranh cãi và gây tranh cãi, với tên cũ là Miến Điện (Burma) vẫn được sử dụng trong nhiều trường hợp. Xem Tên gọi Myanmar.
  26. ^ Lãnh thổ Nam Cực do Pháp tuyên bố chủ quyềnVùng đất Adélie (Terre Adélie) là một trong năm quận hợp thành của Vùng đất phía Nam và châu Nam Cực thuộc Pháp.
  27. ^ Åland Åland đã được phi quân sự hóa bởi Hiệp ước Paris năm 1856, sau đó được Hội Quốc Liên khẳng định vào năm 1921, và trong một bối cảnh có phần khác được tái khẳng định trong hiệp ước về việc Phần Lan gia nhập Liên minh châu Âu năm 1995.
  28. ^ Một tên ngắn chính thức đơn giản hơn đã được chính phủ Séc khuyến khích, "Czechia". Biến thể này vẫn không phổ biến, nhưng đã được một số công ty và tổ chức chấp nhận. Xem Tên gọi Cộng hòa Séc.
  29. ^ Trước đây được gọi là Ceylon cho đến năm 1972.
  30. ^ Tây Ban Nha nắm giữ một số lãnh thổ hải ngoại nhỏ nằm rải rác dọc theo bờ biển Địa Trung Hải giáp với Maroc, được gọi là Plazas de soberanía.
  31. ^ a b The Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (PRC) thường được gọi là "Trung Quốc", trong khi Trung Hoa Dân Quốc (ROC) thường được gọi là "Đài Loan". Trung Hoa Dân Quốc đôi khi còn được gọi về mặt ngoại giao là Đài Bắc Trung Hoa, hoặc bằng một cái tên khác.
  32. ^ a b Năm 1949, chính phủ Trung Hoa Dân Quốc do Quốc Dân Đảng (KMT) lãnh đạo đã thua trong Nội chiến Trung Hoa vào tay Đảng Cộng sản Trung Quốc (CPC) và thành lập thủ đô lâm thời ở Đài Bắc. CPC thành lập CHND Trung Hoa. Do đó, địa vị chính trị của Trung Hoa Dân Quốc và địa vị pháp lý của Đài Loan (cùng với các lãnh thổ thuộc quyền tài phán của Trung Hoa Dân Quốc) đang có tranh chấp. Năm 1971, Liên Hợp Quốc đã trao ghế của Trung Quốc cho CHND Trung Hoa. Theo quan điểm của Liên Hợp Quốc, không có thành viên nào của tổ chức rút lui do hậu quả của việc này nhưng các đại diện của Trung Hoa Dân Quốc tuyên bố rằng họ sẽ rút lui. Hầu hết các quốc gia đều công nhận CHND Trung Hoa là đại diện hợp pháp duy nhất của toàn bộ Trung Quốc và LHQ phân loại Đài Loan là "Đài Loan, tỉnh của Trung Quốc". Trung Hoa Dân Quốc có quan hệ trên thực tế với hầu hết các quốc gia có chủ quyền. Một phong trào chính trị quan trọng bên trong Đài Loan ủng hộ Đài Loan độc lập.
  33. ^ Xem thêm Ngày thiết lập quan hệ ngoại giao với Cộng hòa Nhân dân Trung HoaQuan hệ ngoại giao của Trung Quốc.
  34. ^ Trước đây được gọi là Cộng hòa Nagorno-Karabakh, tên chính thức của quốc gia này từ năm 1991 đến năm 2017

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ a b Press Release ORG/1469 (3 tháng 7 năm 2006). “United Nations Member States”. United Nations. Lưu trữ bản gốc 30 Tháng mười hai năm 2013. Truy cập 3 Tháng mười một năm 2019.
  2. ^ Hersch Lauterpacht (2012). Recognition in International Law. Cambridge University Press. tr. 419. ISBN 9781107609433.
  3. ^ Hahn, Gordon (2002). Russia's Revolution from Above, 1985–2000: Reform, Transition, and Revolution in the Fall of the Soviet Communist Regime. New Brunswick: Transaction Publishers. tr. 527. ISBN 978-0765800497.
  4. ^ Griffiths, Ryan (2016). Age of Secession: The International and Domestic Determinants of State Birth. Cambridge: Cambridge University Press. tr. 85, 213–242. ISBN 978-1107161627.
  5. ^ The following bullets are grouped according to the availability of sources for the two criteria ((a) and/or (b)). This arrangement is not intended to reflect the relative importance of the two theories. Additional details are discussed in the state's individual entries.
  6. ^ “Taliban announce new government for Afghanistan”. BBC News. 7 tháng 9 năm 2021.
  7. ^ a b “U.N. Seats Denied, for Now, to Afghanistan's Taliban and Myanmar's Junta”. nytimes. 1 tháng 12 năm 2021.
  8. ^ “Andorra country profile”. BBC News. Lưu trữ bản gốc 15 Tháng hai năm 2009. Truy cập 8 Tháng mười một năm 2011.
  9. ^ Government of Antigua and Barbuda. “Chapter 44: The Barbuda Local Government Act” (PDF). Laws of Antigua and Barbuda. Bản gốc (PDF) lưu trữ 6 tháng Bảy năm 2011. Truy cập 10 Tháng mười một năm 2010.
  10. ^ “Tierra del Fuego and Antarctica”. Patagonia-Argentina. Truy cập ngày 12 tháng 9 năm 2020.
  11. ^ “Pakistan Worldview, Report 21, Visit to Azerbaijan” (PDF). Senate of Pakistan Foreign Relations Committee. 2008. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 19 tháng 2 năm 2009.
  12. ^ Nilufer Bakhtiyar: "For Azerbaijan Pakistan does not recognise Armenia as a country" Lưu trữ 13 tháng 8 2011 tại Wayback Machine 13 September 2006 [14:03] – Today.Az
  13. ^ “Pakistan the only country not recognizing Armenia – envoy”. News.Az. 5 tháng 2 năm 2014. Bản gốc lưu trữ 23 Tháng hai năm 2014. Truy cập 17 Tháng hai năm 2014. We are the only country not recognizing Armenia as a state.
  14. ^ Europa Lưu trữ 18 tháng 5 2011 tại Wayback Machine, retrieved 28 February 2011
  15. ^ “Bahamas, The | The Commonwealth”. thecommonwealth.org (bằng tiếng Anh). 15 tháng 8 năm 2013. Lưu trữ bản gốc 9 Tháng Ba năm 2018. Truy cập 12 Tháng Ba năm 2018.
  16. ^ Stjepanović, Dejan (2015). “Dual Substate Citizenship as Institutional Innovation: The Case of Bosnia's Brčko District”. Nationalism and Ethnic Politics. 21 (4): 382–383. doi:10.1080/13537113.2015.1095043. eISSN 1557-2986. ISSN 1353-7113. OCLC 5927465455. S2CID 146578107.
  17. ^ Tanya Basu (14 tháng 12 năm 2013). “Cape Verde Gets New Name: 5 Things to Know About How Maps Change”. National Geographic. Lưu trữ bản gốc 20 tháng Mười năm 2018. Truy cập 8 tháng Mười năm 2018.
  18. ^ Constitution of Comoros, Art. 1.
  19. ^ “Home Rule Act of the Faroe Islands : No. 137 of March 23, 1948”. Statsministeriat. Copenhagen. Bản gốc lưu trữ ngày 10 tháng 9 năm 2015. Truy cập ngày 20 tháng 5 năm 2015.
  20. ^ “The Greenland Home Rule Act : Act No. 577 of 29 November 1978”. Statsministeriat. Copenhagen. Bản gốc lưu trữ ngày 14 tháng 2 năm 2014. Truy cập ngày 20 tháng 5 năm 2014.
  21. ^ “Rotuma Act”. Laws of Fiji (ấn bản 1978). Suva, Fiji: Government of Fiji. 1927. Bản gốc lưu trữ ngày 21 tháng 6 năm 2010. Truy cập ngày 10 tháng 7 năm 2010.
  22. ^ Government of Fiji, Office of the Prime Minister (1978). “Chapter 122: Rotuma Act”. Laws of Fiji. University of the South Pacific. Lưu trữ bản gốc 1 Tháng Ba năm 2011. Truy cập 10 Tháng mười một năm 2010.
  23. ^ “The Gambia profile”. BBC News. 14 tháng 2 năm 2018. Lưu trữ bản gốc 11 Tháng Ba năm 2018. Truy cập 12 Tháng Ba năm 2018.
  24. ^ Keun Min. “Greetings”. Jeju Special Self-Governing Province. Lưu trữ bản gốc 2 tháng Năm năm 2013. Truy cập 10 Tháng mười một năm 2010.
  25. ^ Constitution of Greece, Art. 105.
  26. ^ “Iceland - Culture, History, & People”. Lưu trữ bản gốc 18 tháng Bảy năm 2011. Truy cập 2 Tháng hai năm 2016.
  27. ^ “Working Paper No. 54 : UNGEGN list of country names (Prepared by the United Nations Group of Experts on Geographical Names)” (PDF). unstats.un.org. Vienna. tháng 5 năm 2011. Lưu trữ (PDF) bản gốc 11 Tháng tám năm 2011. Truy cập 2 Tháng hai năm 2016.
  28. ^ “Hvert er formlegt heiti landsins okkar?”. Lưu trữ bản gốc 22 tháng Bảy năm 2011. Truy cập 2 Tháng hai năm 2016.
  29. ^ Iraqi constitution Lưu trữ 18 tháng 5 2016 tại Portuguese Web Archive
  30. ^ Daly, Mary E. (tháng 1 năm 2007). “The Irish Free State/Éire/Republic of Ireland/Ireland: "A Country by Any Other Name"?”. Journal of British Studies. Cambridge University Press on behalf of The North American Conference on British Studies. 46 (1): 72–90. doi:10.1086/508399. JSTOR 10.1086/508399.
  31. ^ “Basic Law: Jerusalem, Capital of Israel”. www.knesset.gov.il. Lưu trữ bản gốc 5 tháng Chín năm 2014. Truy cập 7 tháng Bảy năm 2014.
  32. ^ “Disputes: International”. CIA World Factbook. Lưu trữ bản gốc 14 tháng Năm năm 2011. Truy cập 8 Tháng mười một năm 2011.
  33. ^ Bell, Abraham (28 tháng 1 năm 2008). “International Law and Gaza: The Assault on Israel's Right to Self-Defense”. Jerusalem Issue Brief, Vol. 7, No. 29. Jerusalem Center for Public Affairs. Lưu trữ bản gốc 21 Tháng sáu năm 2010. Truy cập 16 tháng Bảy năm 2010.
  34. ^ Salih, Zak M. (17 tháng 11 năm 2005). “Panelists Disagree Over Gaza's Occupation Status”. University of Virginia School of Law. Bản gốc lưu trữ 3 Tháng Ba năm 2016. Truy cập 16 tháng Bảy năm 2010.
  35. ^ “Israel: 'Disengagement' Will Not End Gaza Occupation”. Human Rights Watch. 29 tháng 10 năm 2004. Lưu trữ bản gốc 1 Tháng mười một năm 2008. Truy cập 16 tháng Bảy năm 2010.
  36. ^ Sanger, Andrew (2011). M.N. Schmitt; Louise Arimatsu; Tim McCormack (biên tập). “The Contemporary Law of Blockade and the Gaza Freedom Flotilla”. Yearbook of International Humanitarian Law 2010. Yearbook of International Humanitarian Law. Springer Science & Business Media. 13: 429. doi:10.1007/978-90-6704-811-8_14. ISBN 978-90-6704-811-8. It is this direct external control over Gaza and indirect control over life within Gaza that has led the United Nations, the UN General Assembly, the UN Fact Finding Mission to Gaza, International human rights organisations, US Government websites, the UK Foreign and Commonwealth Office and a significant number of legal commentators, to reject the argument that Gaza is no longer occupied.
    * Scobbie, Iain (2012). Elizabeth Wilmshurst (biên tập). International Law and the Classification of Conflicts. Oxford University Press. tr. 295. ISBN 978-0-19-965775-9. Even after the accession to power of Hamas, Israel's claim that it no longer occupies Gaza has not been accepted by UN bodies, most States, nor the majority of academic commentators because of its exclusive control of its border with Gaza and crossing points including the effective control it exerted over the Rafah crossing until at least May 2011, its control of Gaza's maritime zones and airspace which constitute what Aronson terms the 'security envelope' around Gaza, as well as its ability to intervene forcibly at will in Gaza.
    * Gawerc, Michelle (2012). Prefiguring Peace: Israeli-Palestinian Peacebuilding Partnerships. Lexington Books. tr. 44. ISBN 9780739166109. In other words, while Israel maintained that its occupation of Gaza ended with its unilateral disengagement Palestinians – as well as many human right organizations and international bodies – argued that Gaza was by all intents and purposes still occupied.
  37. ^ a b “Statement from UNISFA on the recent spate of attacks in Abyei”. UNmissions.org. 18 tháng 10 năm 2017. Lưu trữ bản gốc 13 Tháng hai năm 2018. Truy cập 12 Tháng hai năm 2018.
  38. ^ a b “Abyei Administration Area Changes Name”. Gurtong.net. 29 tháng 7 năm 2015. Lưu trữ bản gốc 13 Tháng hai năm 2018. Truy cập 12 Tháng hai năm 2018.
  39. ^ Federal Foreign Office of Germany (tháng 11 năm 2009). “Beziehungen zu Deutschland”. Government of Germany. Lưu trữ bản gốc 23 tháng Bảy năm 2010. Truy cập 16 tháng Bảy năm 2010. For more information, see Foreign relations of the Cook Islands.
  40. ^ Republic of Nauru Permanent Mission to the United Nations. “Foreign Affairs”. United Nations. Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 10 năm 2014. Truy cập ngày 16 tháng 7 năm 2010.
  41. ^ a b c “Article 102, Repertory of Practice of United Nations Organs, Supplement No. 8, Volume VI (1989–1994)” (PDF). untreaty.un.org. Bản gốc (PDF) lưu trữ 3 Tháng tư năm 2012. Truy cập 15 tháng Bảy năm 2011.
  42. ^ Constitution of Pakistan, Art. 1.
  43. ^ Aslam, Tasnim (11 tháng 12 năm 2006). “Pakistan Does Not Claim Kashmir As An Integral Part...”. Outlook India. The Outlook Group. Lưu trữ bản gốc 13 Tháng mười hai năm 2011. Truy cập 27 Tháng hai năm 2011.
  44. ^ Williams, Kristen P. (2001). Despite nationalist conflicts: theory and practice of maintaining world peace. Greenwood Publishing Group. tr. 154–155. ISBN 978-0-275-96934-9.
  45. ^ Pruthi, R.K. (2001). An Encyclopaedic Survey Of Global Terrorism In 21St Century. Anmol Publications Pvt. Ltd. tr. 120–121. ISBN 978-81-261-1091-9.
  46. ^ “Archived copy”. Bản gốc lưu trữ 12 Tháng tám năm 2014. Truy cập 28 tháng Bảy năm 2014.Quản lý CS1: bản lưu trữ là tiêu đề (liên kết)
  47. ^ a b “To Be Published In The Next Issue Of The” (PDF). Lưu trữ (PDF) bản gốc 5 tháng Chín năm 2014. Truy cập 28 tháng Bảy năm 2014.
  48. ^ “AJ&K History”. Lưu trữ bản gốc 6 Tháng Một năm 2018. Truy cập 6 Tháng Một năm 2018.
  49. ^ Lansford, Tom (8 tháng 4 năm 2014). Political Handbook of the World 2014. ISBN 9781483333281. Truy cập ngày 5 tháng 10 năm 2014.
  50. ^ “The Azad Jammu And Kashmir Interim Constitution Act, 1974” (PDF). Bản gốc (PDF) lưu trữ 13 tháng Mười năm 2013. Truy cập 28 tháng Bảy năm 2014.
  51. ^ Palestine Liberation Organization. “Road For Palestinian Statehood: Recognition and Admission”. Negotiations Affairs Department. Bản gốc lưu trữ 18 Tháng tám năm 2011. Truy cập 28 tháng Bảy năm 2011.
  52. ^ See the following on statehood criteria:
  53. ^ a b “Non-member States and Entities”. United Nations. 29 tháng 2 năm 2008. Bản gốc lưu trữ ngày 9 tháng 5 năm 2009. Truy cập ngày 30 tháng 8 năm 2010.
  54. ^ United Nations Educational, Scientific and Cultural Organization. “Arab States: Palestine”. United Nations. Lưu trữ bản gốc 4 Tháng Một năm 2012. Truy cập 3 Tháng mười hai năm 2011.
  55. ^ “The Palestinians: Background and U.S. Relations” (PDF). Congressional Research Service. 18 tháng 3 năm 2021. tr. 40–41.
  56. ^ Andreas S. Kakouris (9 tháng 7 năm 2010). “Cyprus is not at peace with Turkey”. CNN. Lưu trữ bản gốc 18 tháng Năm năm 2014. Truy cập 17 tháng Năm năm 2014. Turkey stands alone in violation of the will of the international community. It is the only country to recognize the "TRNC" and is the only country that does not recognize the Republic of Cyprus and its government.
  57. ^ “Treaty on Basic Relations between Japan and the Republic of Korea”. Lưu trữ bản gốc 13 Tháng Ba năm 2009. Truy cập 27 tháng Mười năm 2008.
  58. ^ “Bilateral relations of the Holy See”. Holy See website. Lưu trữ bản gốc 9 tháng Bảy năm 2014. Truy cập 5 Tháng sáu năm 2012.
  59. ^ a b Абхазия, Южная Осетия и Приднестровье признали независимость друг друга и призвали всех к этому же (bằng tiếng Nga). newsru.com. 17 tháng 11 năm 2006. Lưu trữ bản gốc 16 Tháng tư năm 2009. Truy cập 5 Tháng sáu năm 2011.
  60. ^ a b c Ker-Lindsay, James (2012). The Foreign Policy of Counter Secession: Preventing the Recognition of Contested States. Oxford University Press. tr. 53. ISBN 9780199698394. Lưu trữ bản gốc 9 tháng Mười năm 2013. Truy cập 24 tháng Chín năm 2013. In addition to the four cases of contested statehood described above, there are three other territories that have unilaterally declared independence and are generally regarded as having met the Montevideo criteria for statehood but have not been recognized by any states: Transnistria, Nagorny Karabakh, and Somaliland.
  61. ^ Krüger, Heiko (2010). The Nagorno-Karabakh Conflict: A Legal Analysis. Springer. tr. 55. ISBN 978-3-642-11787-9.
  62. ^ Nikoghosyan, Hovhannes (tháng 8 năm 2010). “Kosovo ruling implications for Armenia and Azerbaijan”. HULIQ.com. Hareyan Publishing, LLC. Lưu trữ bản gốc 23 Tháng mười một năm 2011. Truy cập 17 Tháng tư năm 2011.
  63. ^ a b c Вице-спикер парламента Абхазии: Выборы в НКР соответствуют всем международным стандартам Lưu trữ 11 tháng 8 2011 tại Wayback Machine: "Абхазия, Южная Осетия, НКР и Приднестровье уже давно признали независимость друг друга и очень тесно сотрудничают между собой", – сказал вице-спикер парламента Абхазии. ... "...Абхазия признала независимость Нагорно-Карабахской Республики..." – сказал он."
  64. ^ “In detail: The foreign policy of Pridnestrovie”. Pridnestrovie. 26 tháng 5 năm 2010. Bản gốc lưu trữ ngày 11 tháng 5 năm 2008. Truy cập ngày 29 tháng 6 năm 2010.
  65. ^ Regions and territories: Nagorno-Karabakh Lưu trữ 23 tháng 8 2007 tại Wayback Machine (17 January 2006). BBC News. Retrieved 17 January 2006.
  66. ^ The World Factbook|Cyprus (10 January 2006). Central Intelligence Agency. Retrieved 17 January 2006.
  67. ^ a b “Russia recognises Ukraine separatist regions as independent states”. BBC News. Truy cập ngày 21 tháng 2 năm 2022.
  68. ^ “Ma refers to China as ROC territory in magazine interview”. Taipei Times. 8 tháng 10 năm 2008. Lưu trữ bản gốc 3 Tháng sáu năm 2009. Truy cập 13 tháng Mười năm 2008.
  69. ^ “United Nations Interim Administration Mission in Kosovo”. UN. Lưu trữ bản gốc 25 Tháng mười hai năm 2014. Truy cập 8 Tháng Một năm 2015.
  70. ^ "Sijera Leone je 18. država koja je povukla priznanje tzv. Kosova" − http://www.mfa.gov.rs/”. Bản gốc lưu trữ ngày 30 tháng 1 năm 2021. Truy cập ngày 28 tháng 2 năm 2022. Liên kết ngoài trong |title= (trợ giúp)
  71. ^ Kreuter, Aaron (2010). “Self-Determination, Sovereignty, and the Failure of States: Somaliland and the Case for Justified Secession” (PDF). Minnesota Journal of International Law. University of Minnesota Law School. 19:2: 380–381. Bản gốc (PDF) lưu trữ 27 tháng Chín năm 2013. Truy cập 24 tháng Chín năm 2013. Considering each of these factors, Somaliland has a colorable argument that it meets the theoretical requirements of statehood. ... On these bases, Somaliland appears to have a strong claim to statehood.
  72. ^ International Crisis Group (23 tháng 5 năm 2006). “Somaliland: Time for African Union leadership” (PDF). The Africa Report. Groupe Jeune Afrique (110): 10–13. Bản gốc (PDF) lưu trữ 20 tháng Bảy năm 2011. Truy cập 19 Tháng tư năm 2011.
  73. ^ Mesfin, Berouk (tháng 9 năm 2009). “The political development of Somaliland and its conflict with Puntland” (PDF). ISS Paper. Institute for Security Studies (200): 8. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 23 tháng 11 năm 2011. Truy cập ngày 19 tháng 4 năm 2011.
  74. ^ Arieff, Alexis. “De Facto Statehood? The Strange Case of Somaliland” (PDF). Yale Journal of International Affairs. International Affairs Council at Yale (Spring/Summer 2008): 1–79. Lưu trữ (PDF) bản gốc 13 Tháng mười hai năm 2011. Truy cập 17 Tháng tư năm 2011.
  75. ^ “Somaliland profile”. BBC News. 14 tháng 12 năm 2017. Lưu trữ bản gốc 23 Tháng tư năm 2017. Truy cập 27 Tháng Một năm 2018.
  76. ^ Jansen, Dinah (2009). “The Conflict between Self-Determination and Territorial Integrity: the South Ossetian Paradigm”. Geopolitics Vs. Global Governance: Reinterpreting International Security. Centre for Foreign Policy Studies, University of Dalhousie: 222–242. ISBN 978-1-896440-61-3. Lưu trữ bản gốc 19 Tháng tám năm 2018. Truy cập 14 Tháng mười hai năm 2017.
  77. ^ “Russia condemned for recognizing rebel regions”. CNN.com. Cable News Network. 26 tháng 8 năm 2008. Lưu trữ bản gốc 29 Tháng tám năm 2008. Truy cập 26 Tháng tám năm 2008.
  78. ^ Regions and territories: Trans-Dniester

Thư mụcSửa đổi