Đội tuyển bóng đá quốc gia Ý

Đội tuyển bóng đá quốc gia Ý (tiếng Ý: Nazionale di calcio dell'Italia) đại diện cho Ý ở đấu trường quốc tế kể từ trận đấu đầu tiên vào năm 1910. Đội tuyển quốc gia được kiểm soát bởi Liên đoàn bóng đá Ý (FIGC), cơ quan quản lý bóng đá ở Ý, là người đồng sáng lập và là thành viên của UEFA. Các trận đấu trên sân nhà của Ý được diễn ra tại nhiều sân vận động khác nhau trên khắp nước Ý, và trụ sở kỹ thuật và sân tập chính của đội, Centro Tecnico Federale di Coverciano, được đặt tại Firenze. Ý là đương kim vô địch châu Âu, đã giành chức vô địch UEFA Euro 2020.

Ý
Huy hiệu áo/huy hiệu Hiệp hội
Biệt danhGli Azzurri (Đoàn quân thiên thanh)
Hiệp hộiLiên đoàn bóng đá Ý
(Federazione Italiana Giuoco Calcio, FIGC)
Liên đoàn châu lụcUEFA (châu Âu)
Huấn luyện viên trưởngLuciano Spalletti
Đội trưởngCiro Immobile
Thi đấu nhiều nhấtGianluigi Buffon (176)
Ghi bàn nhiều nhấtLuigi Riva (35)
Sân nhàNhiều sân vận động
Mã FIFAITA
Áo màu chính
Áo màu phụ
Hạng FIFA
Hiện tại 9 Giữ nguyên (21 tháng 12 năm 2023)[1]
Cao nhất1 (tháng 11 năm 1993, tháng 2 năm 2007, tháng 4–6 năm 2007, tháng 9 năm 2007)
Thấp nhất21 (tháng 8 năm 2018)
Hạng Elo
Hiện tại 7 Giữ nguyên (30 tháng 11 năm 2022)[2]
Cao nhất1 (tháng 6 năm 1934 – tháng 3 năm 1940, tháng 12 năm 1940 – tháng 11 năm 1945, tháng 7–8 2006)
Thấp nhất21 (tháng 11 năm 1959)
Trận quốc tế đầu tiên
 Ý 6–2 Pháp 
(Milan, Ý; 15 tháng 5 năm 1910)
Trận thắng đậm nhất
 Ý 9–0 Hoa Kỳ 
(Brentford, Anh; 2 tháng 8 năm 1948)
Trận thua đậm nhất
 Hungary 7–1 Ý 
(Budapest, Hungary; 6 tháng 4 năm 1924)
Giải thế giới
Sồ lần tham dự18 (Lần đầu vào năm 1934)
Kết quả tốt nhấtVô địch (1934, 1938, 19822006)
Giải vô địch bóng đá châu Âu
Sồ lần tham dự11 (Lần đầu vào năm 1968)
Kết quả tốt nhấtVô địch (1968, 2020)
Cúp Liên đoàn các châu lục
Sồ lần tham dự2 (Lần đầu vào năm 2009)
Kết quả tốt nhấtHạng 3 (2013)
Thành tích huy chương
Thế vận hội
Huy chương đồng – vị trí thứ ba Amsterdam 1928
Huy chương vàng – vị trí thứ nhất Berlin 1936
Huy chương đồng – vị trí thứ ba Athens 2004

Ý là một trong những đội tuyển quốc gia thành công nhất trong lịch sử bóng đá. Đội từng 4 lần vô địch World Cup (1934, 1938, 1982, 2006) và góp mặt ở hai trận chung kết khác (1970, 1994), một lần giành vị trí thứ ba (1990) và một lần giành vị trí thứ tư (1978). Ý cũng đã giành được hai chức vô địch châu Âu (1968, 2020) và góp mặt trong hai trận chung kết khác của giải đấu (2000, 2012). Đội tuyển Ý cũng giành được vị trí thứ hai tại CONMEBOL–UEFA Cup of Champions năm 2022, và vị trí thứ ba tại FIFA Confederations Cup năm 2013 và tại UEFA Nations League vào các năm 2021, 2023.

Đội được gọi với biệt danh là Gli Azzurri (Đoàn quân thiên thanh), vì màu xanh thiên thanh là màu sắc chung của các đội tuyển quốc gia đại diện cho Ý, nó là màu sơn truyền thống của Vương tộc Savoia, triều đại trị vì Vương quốc Ý. Năm 1938, Ý trở thành đội đầu tiên bảo vệ được chức vô địch World Cup và do Chiến tranh thế giới thứ hai bùng nổ, Ý đã giữ được danh hiệu này thêm 12 năm nữa. Ý trước đó cũng đã giành được hai Cúp Quốc tế Trung Âu (1927–30, 1933–35). Giữa hai lần vô địch World Cup đầu tiên, Ý đã vô địch giải bóng đá Olympic (1936). Sau khi phần lớn đội thiệt mạng trong một vụ tai nạn máy bay năm 1949, Ý đã có những kết quả tệ hại trong những năm 1950, thậm chí không thể vượt qua vòng loại World Cup 1958. Việc không đủ điều kiện tham dự World Cup đã không xảy ra lần nữa cho đến các mùa giải liên tiếp 20182022. Đội đã bất bại từ tháng 10 năm 2018 đến tháng 10 năm 2021 và giữ kỷ lục thế giới về số trận bất bại liên tiếp (37).

Ý có sự cạnh tranh đáng chú ý với các quốc gia bóng đá khác, chẳng hạn như Brasil, Croatia, Pháp, ĐứcTây Ban Nha. Tại Bảng xếp hạng bóng đá nam FIFA, có hiệu lực từ tháng 8 năm 1993, Ý đã nhiều lần chiếm vị trí đầu tiên, vào tháng 11 năm 1993 và trong suốt năm 2007 (tháng 2, tháng 4–tháng 6, tháng 9), với vị trí kém nhất vào tháng 8 năm 2018 ở vị trí thứ 21.

Lịch sử sửa

Khởi đầu và hai danh hiệu World Cup đầu tiên vào các năm 1934 và 1938 sửa

 
Đội tuyển ăn mừng danh hiệu World Cup đầu tiên vào năm 1934

Một nỗ lực ban đầu để thành lập một đội tuyển quốc gia Ý diễn ra vào ngày 30 tháng 4 năm 1899, khi tuyển Ý đấu với đội hình 11 người Thụy Sĩ, thua 0–2 tại Torino.[3] Trận đấu chính thức đầu tiên của đội được tổ chức tại Milan vào ngày 15 tháng 5 năm 1910. Ý đánh bại Pháp với tỷ số 6–2, với bàn thắng đầu tiên của Ý do Pietro Lana ghi bàn.[4][5][6] Đội Ý thi đấu với hệ thống (2–3–5) và bao gồm: De Simoni; Varisco, Calì; Trerè, Fossati, Capello; Debernardi, Rizzi, Cevenini I, Lana, Boiocchi. Đội trưởng đầu tiên của đội là Francesco Calì.[7]

Thành công đầu tiên trong một giải đấu chính thức đến với huy chương đồng tại Thế vận hội Mùa hè 1928, được tổ chức tại Amsterdam. Sau khi thua trận bán kết trước Uruguay, chiến thắng 11–3 trước Ai Cập đã đảm bảo vị trí thứ ba trong giải đấu. Tại 1927–30 và 1933–35 Cúp Quốc tế Trung Âu, Ý giành vị trí đầu tiên trong số năm đội Trung Âu, đứng đầu bảng với 11 điểm trong cả hai phiên bản của giải đấu.[8][9] Ý sau đó cũng giành được huy chương vàng tại Thế vận hội Mùa hè 1936 với chiến thắng 2–1 trong hiệp phụ trong trận tranh huy chương vàng trước Áo vào ngày 15 tháng 8 năm 1936.[10]

Sau khi từ chối tham dự kỳ World Cup khai mạc (1930, tại Uruguay), đội tuyển quốc gia Ý đã vô địch hai giải đấu liên tiếp vào năm 19341938, dưới sự chỉ đạo của huấn luyện viên Vittorio Pozzo và màn trình diễn của Giuseppe Meazza, người được coi là một trong những những cầu thủ bóng đá Ý hay nhất mọi thời đại của một số người.[11][12] Ý đăng cai Giải vô địch bóng đá thế giới 1934, và chơi trận đấu đầu tiên tại Giải vô địch thế giới với chiến thắng 7–1 trước Hoa Kỳ tại Rome. Ý đánh bại Tiệp Khắc 2–1 trong hiệp phụ trong trận chung kết ở Rome, với các bàn thắng của Raimundo OrsiAngelo Schiavio để đạt danh hiệu vô địch thế giới đầu tiên vào năm 1934. Họ giành được danh hiệu thứ hai vào năm 1938 trong trận thắng 4–2 trước Hungary, với hai bàn thắng của Gino Colaussi và hai bàn thắng của Silvio Piola ở World Cup sau đó. Có tin đồn, trước trận chung kết năm 1938, Thủ tướng Ý phát xít Benito Mussolini đã gửi một bức điện cho đội, nói rằng "Vincere o morire!" (được dịch theo nghĩa đen là "Thắng hoặc chết!"). Tuy nhiên, không có hồ sơ nào về một bức điện như vậy, và cầu thủ World Cup Pietro Rava đã nói khi được phỏng vấn: "Không, không, không, điều đó không đúng. Anh ấy đã gửi một bức điện chúc chúng tôi may mắn, nhưng không bao giờ 'thắng hoặc chết."[13]

1946–1966: Hậu Thế chiến II sửa

 
Đội tuyển Ý năm 1965

Năm 1949, 10 trong số 11 cầu thủ trong đội hình ban đầu của đội đã thiệt mạng trong một vụ tai nạn máy bay ảnh hưởng đến Torino, đội đã giành 5 chức vô địch Serie A trước đó.[14] Ý đã không tiến xa hơn vòng đầu tiên của World Cup 1950, vì họ đã suy yếu nghiêm trọng do thảm họa hàng không. Đội đã di chuyển bằng thuyền chứ không phải bằng máy bay vì lo sợ một tai nạn khác.

Trong các trận chung kết World Cup 19541962, Ý không thể vượt qua vòng đầu tiên và không đủ điều kiện tham dự World Cup 1958 do thất bại 1–2 trước Bắc Ireland trong trận đấu cuối cùng của vòng loại. Ý đã không tham gia phiên bản đầu tiên của Giải vô địch châu Âu vào năm 1960 (khi đó được gọi là Cúp các quốc gia châu Âu), và bị Liên Xô loại ở vòng đầu tiên của vòng loại Cúp các quốc gia châu Âu năm 1964.[cần dẫn nguồn]

Việc họ tham dự World Cup 1966 đã kết thúc bằng thất bại 0–1 dưới tay CHDCND Triều Tiên. Mặc dù là ứng cử viên được yêu thích nhất của giải đấu, Azzurri, với đội hình năm 1966 bao gồm Gianni RiveraGiacomo Bulgarelli, đã bị loại ở vòng đầu tiên bởi những người Bắc Triều Tiên bán chuyên nghiệp. Đội tuyển Ý đã bị lên án gay gắt khi trở về nhà, trong khi cầu thủ ghi bàn của Bắc Triều Tiên Pak Doo-ik được tôn vinh là chàng David đã giết Goliath. Khi tuyển Ý trở về nhà, những người hâm mộ tức giận đã ném trái cây và cà chua thối vào xe buýt chở họ ở sân bay.[15]

1968–1974: Vô địch châu Âu và á quân World Cup sửa

 
Đội trưởng Giacinto Facchetti nâng cúp UEFA Euro 1968

Năm 1968, Ý tham gia Giải vô địch châu Âu đầu tiên của họ, tổ chức Giải vô địch châu Âu và giành chức vô địch giải đấu lớn đầu tiên kể từ World Cup 1938, đánh bại Nam Tư tại Rome để giành danh hiệu. Trận đấu là trận chung kết Giải vô địch châu Âu hoặc Giải vô địch thế giới duy nhất phải đá lại. Sau hiệp phụ, trận chung kết kết thúc với tỷ số hòa 1–1, và trong những ngày trước loạt sút luân lưu, luật yêu cầu trận đấu phải được đá lại vài ngày sau đó. Ý đã thắng trận đá lại 2–0 (với các bàn thắng của Gigi RivaPietro Anastasi) để giành cúp.[16]

Tại World Cup 1970, khai thác màn trình diễn của các cầu thủ vô địch châu Âu như Giacinto Facchetti, Gianni Rivera và Gigi Riva cùng với một trung vệ mới Roberto Boninsegna, đội đã có thể trở lại một trận chung kết World Cup sau 32 năm. Họ đạt được kết quả này sau một trong những trận đấu nổi tiếng nhất trong lịch sử bóng đá—"Trận đấu của thế kỷ", trận bán kết Giải vô địch bóng đá thế giới 1970 giữa Ý và Tây Đức mà Ý đã thắng 4–3 trong hiệp phụ, với năm trong số bảy bàn thắng được ghi. trong hiệp phụ.[17] Sau đó, họ bị Brasil đánh bại 4–1 trong trận chung kết.[18]

Chu kỳ thành công quốc tế đã kết thúc tại World Cup 1974, nơi đội bị loại ở vòng bảng sau trận thua 2–1 trước Ba Lan trong trận đấu cuối cùng của bảng.

1978–1986: Thế hệ thứ ba tại World Cup sửa

Tại World Cup 1978 ở Argentina, một thế hệ cầu thủ Ý mới, nổi tiếng nhất là Paolo Rossi, bước ra đấu trường quốc tế. Ý là đội duy nhất trong giải đấu đánh bại nhà vô địch cuối cùng và đội chủ nhà Argentina. Các trận đấu ở vòng hai với Tây Đức (0–0), Áo (1–0) và Hà Lan (1–2) đã đưa Ý đến trận chung kết tranh hạng ba, nơi đội bị Brasil đánh bại 2–1. Trong trận đấu loại Ý khỏi giải đấu với Hà Lan, thủ môn Ý Dino Zoff đã bị đánh bại bởi một cú sút xa của Arie Haan, và Zoff đã bị chỉ trích vì thất bại.[19] Ý đăng cai Euro 1980, giải đấu đầu tiên được tổ chức giữa tám đội thay vì bốn đội,[20] tự động đủ điều kiện tham dự vòng chung kết với tư cách chủ nhà. Sau hai trận hòa với Tây Ban NhaBỉ và chiến thắng sít sao 1–0 trước Anh, Ý đã bị Tiệp Khắc đánh bại trong trận tranh hạng ba trên chấm phạt đền 9–8 sau khi Fulvio Collovati sút hỏng quả đá phạt.[cần dẫn nguồn]

 
Đội hình xuất phát của Ý, trước trận đấu với Argentina trong trận đấu vòng bảng tại World Cup 1982
 
Một trong những bức ảnh được nhớ đến rộng rãi về FIFA World Cup 1982, Tổng thống Ý Sandro Pertini chơi scopone với Dino Zoff, Franco Causio và huấn luyện viên Bearzot.

Sau vụ bê bối ở Serie A, nơi một số cầu thủ của đội tuyển Quốc gia như Paolo Rossi[21] bị truy tố và treo giò vì dàn xếp tỷ số và cá cược bất hợp pháp, Azzurri đã vượt qua vòng loại thứ hai của World Cup 1982 sau ba trận hòa tẻ nhạt trước Ba Lan, Peru và Cameroon. Bị chỉ trích ầm ĩ, đội tuyển Ý quyết định cấm báo chí từ đó trở đi, chỉ có huấn luyện viên Enzo Bearzot và đội trưởng Dino Zoff được chỉ định phát biểu trước báo giới. Italia tập hợp lại ở bảng 2, bảng tử thần với Argentina và Brasil. Trong trận mở màn, Ý thắng Argentina 2–1, với các bàn thắng của Ý, đều bởi những tiền đạo thuận chân trái, được ghi bởi Marco TardelliAntonio Cabrini. Sau khi Brazil đánh bại Argentina 3–1, Ý cần phải thắng để tiến vào bán kết. Hai lần Ý vươn lên dẫn trước nhờ các bàn thắng của Paolo Rossi và hai lần Brasil lội ngược dòng. Khi Falcão ghi bàn nâng tỷ số lên 2–2, lẽ ra Brasil đã vượt qua nhờ hiệu số bàn thắng bại, nhưng ở phút thứ 74, Rossi đã ghi bàn thắng ấn định chiến thắng, cho một cú hat-trick, trong một vòng cấm địa đông đúc để đưa Ý vào bán kết sau một những trận đấu vĩ đại nhất trong lịch sử World Cup.[22][23][24]

Ý sau đó tiến vào trận bán kết, nơi họ đánh bại Ba Lan với hai bàn thắng của Rossi. Trong trận chung kết, Ý gặp Tây Đức, đội đã giành chiến thắng trong loạt sút luân lưu trước Pháp. Hiệp một kết thúc không có tỷ số, sau khi Antonio Cabrini bỏ lỡ quả phạt đền do Hans-Peter Briegel phạm lỗi với Bruno Conti. Trong hiệp hai, Paolo Rossi một lần nữa ghi bàn thắng đầu tiên, và trong khi người Đức đang dâng cao tấn công để tìm kiếm bàn gỡ hòa, Marco Tardelli và cầu thủ vào thay người Alessandro Altobelli đã kết thúc hai pha phản công khéo léo để nâng tỷ số lên 3–0. Paul Breitnerghi bàn thắng an ủi cho Tây Đức ở phút thứ bảy sau khi kết thúc trận đấu.[25]

Tiếng hét của Tardelli "Gol! Gol!" là một trong những hình ảnh xác định chiến thắng World Cup 1982 của Ý.[26] Paolo Rossi giành Chiếc giày vàng với sáu bàn thắng cũng như giải Quả bóng vàng cho cầu thủ xuất sắc nhất giải đấu,[27] và thủ môn đội trưởng 40 tuổi Dino Zoff trở thành cầu thủ lớn tuổi nhất vô địch World Cup.[28] Tuy nhiên, Ý không đủ điều kiện tham dự Euro 1984.[29][30] Ý sau đó tham gia với tư cách là nhà đương kim vô địch tại World Cup 1986[31][32][33] nhưng bị loại bởi nhà đương kim vô địch châu Âu, Pháp, ở vòng 16 đội.[34]

1986–1994: Á quân World Cup sửa

Năm 1986, Azeglio Vicini được bổ nhiệm làm huấn luyện viên trưởng mới, thay thế Bearzot.[35] Huấn luyện viên mới nhường cơ hội cho các cầu thủ trẻ, chẳng hạn như Ciro FerraraGianluca Vialli:[36] Tiền đạo của Sampdoria ghi bàn giúp Ý tham dự UEFA Euro 1988.[37] Anh cũng được cho là người kế vị có thể của Altobelli, có thái độ mục tiêu giống như ông.[38] Cả hai tiền đạo đều sút tung lưới Đức, nơi Liên Xô đánh bại Azzurri ở bán kết.[39]

 
Roberto Baggio năm 1990

Ý tổ chức World Cup lần thứ hai vào năm 1990. Hàng công của Ý nổi bật với tiền đạo tài năng Salvatore SchillaciRoberto Baggio trẻ tuổi. Ý đã chơi gần như tất cả các trận đấu của họ ở Rome và không để thủng lưới bàn nào trong năm trận đầu tiên; tuy nhiên, họ đã thua trong trận bán kết ở Napoli trước đương kim vô địch Argentina. Cầu thủ người Argentina Maradona, người từng chơi cho Napoli, đã đưa ra nhận xét trước trận đấu liên quan đến sự bất bình đẳng Bắc-Nam ở Ý và risorgimento, yêu cầu người Neapolitan cổ vũ Argentina trong trận đấu.[40] Ý thua 4–3 trên chấm phạt đền sau khi hòa 1–1 sau hiệp phụ. Bàn mở tỷ số trong hiệp một của Schillaci đã bị gỡ hòa trong hiệp hai bởi pha đánh đầu của Claudio Caniggia cho Argentina. Aldo Serena sút hỏng quả phạt đền cuối cùng với Roberto Donadoni cũng bị thủ môn Sergio Goycochea cản phá quả phạt đền. Ý tiếp tục đánh bại Anh 2–1 trong trận tranh hạng ba tại Bari, với Schillaci ghi bàn thắng quyết định trên chấm phạt đền để trở thành vua phá lưới của giải đấu với sáu bàn thắng. Ý sau đó không đủ điều kiện tham dự UEFA Euro 1992. Vào tháng 11 năm 1993, lần đầu tiên FIFA xếp Ý ở vị trí đầu tiên trong Bảng xếp hạng FIFA kể từ khi hệ thống xếp hạng được giới thiệu vào tháng 12 năm 1992.[41]

Tập tin:Baresi vs romario final 1994.jpg
Franco Baresi đối đầu Romário trong trận chung kết FIFA World Cup 1994

Tại FIFA World Cup 1994 ở Hoa Kỳ, Ý đã thua trận mở màn trước Ireland với tỷ số 0–1 tại Sân vận động Giants gần Thành phố New York. Sau chiến thắng 1–0 trước Na Uy tại Thành phố New York và trận hòa 1–1 với México tại Sân vận động RFKWashington, D.C., Ý vượt qua Bảng E dựa trên số bàn thắng ghi được giữa bốn đội bằng điểm. Trong trận đấu ở vòng 16 tại Sân vận động Foxboro gần Boston, Ý đã thất bại muộn 0–1 trước Nigeria, nhưng Baggio đã giải cứu Ý bằng bàn gỡ hòa ở phút 88 và một quả phạt đền trong hiệp phụ để mang về chiến thắng.[42] Baggio ghi một bàn thắng muộn khác vào lưới Tây Ban Nha tại trận tứ kết của họ ở Boston để ấn định chiến thắng 2–1 và hai bàn thắng vào lưới Bulgaria trong trận bán kết của họ ở Thành phố New York để giành chiến thắng 2–1 khác.[43][44]

Trong trận chung kết, diễn ra tại sân vận động Rose BowlLos Angeles cách 2.700 dặm (4.320 km) và ba múi giờ so với phần Đông Bắc Đại Tây Dương của Hoa Kỳ, nơi họ đã chơi tất cả các trận trước đó, Ý, đội có 24 giờ ít nghỉ ngơi hơn Brasil, chơi 120 phút không bàn thắng, đưa trận đấu đến loạt sút luân lưu, lần đầu tiên một trận chung kết World Cup được giải quyết bằng loạt sút luân lưu.[45] Ý thua loạt luân lưu sau đó với tỷ số 3–2 sau khi Baggio, người đã thi đấu với sự hỗ trợ của một mũi tiêm thuốc giảm đau[46] và gân khoeo bị băng bó nặng nề,[47][48] đá hỏng quả phạt đền cuối cùng của trận đấu, sút dội xà ngang.[49][50]

1996–2000: Á quân Giải vô địch châu Âu sửa

Sau khi vượt qua vòng loại UEFA Euro 1996 bằng điểm với Croatia, Ý đã không vượt qua vòng bảng ở giải đấu cuối cùng. Đánh bại Nga với tỷ số 2–1 nhưng để thua Cộng hòa Séc với tỷ số tương tự, Ý cần phải thắng trong trận đấu cuối cùng của vòng bảng để tiến vào tứ kết. Gianfranco Zola không thực hiện được quả phạt đền quyết định trong trận hòa 0–0 trước Đức, đội cuối cùng đã vô địch giải đấu.[51]

Tụt xuống vị trí thứ hai sau Anh trong chiến dịch vòng loại cho World Cup 1998, Ý giành một suất tham dự giải đấu cuối cùng sau khi đánh bại Nga trong trận play-off, với bàn thắng quyết định của Pierluigi Casiraghi trong chiến thắng chung cuộc 2–1 vào ngày 15 tháng 11 năm 1997.[52] Sau khi đứng nhất bảng và vượt qua Na Uy ở vòng hai, Ý phải đối mặt với loạt sút luân lưu ở tứ kết, lần thứ ba liên tiếp khi tham dự World Cup.[53] Phía Ý, nơi Alessandro Del Piero và Baggio làm mới bộ đôi tiếp sức gây tranh cãi giữa Mazzola và Rivera từ năm 1970, đã cầm hòa nhà vô địch thế giới cuối cùng và đội chủ nhà, Pháp, với tỷ số hòa 0–0 sau hiệp phụ, nhưng thua 4–3 trong loạt đá luân lưu. Với hai bàn thắng ghi được trong giải đấu này, Baggio vẫn là cầu thủ Ý duy nhất ghi bàn trong ba kỳ FIFA World Cup khác nhau.[54]

 
Ý (phải) xếp hàng trước trận chung kết UEFA Euro 2000 với Pháp

Hai năm sau, Ý phải đối mặt với một loạt sút luân lưu khác tại UEFA Euro 2000 nhưng đã giành chiến thắng trước đội đồng chủ nhà, Hà Lan trong trận bán kết.[55] Thủ môn người Ý Francesco Toldo cản phá được một quả phạt đền trong trận đấu và hai quả phạt đền trong loạt sút luân lưu, trong khi các cầu thủ Hà Lan sút hỏng một quả phạt đền khác trong trận đấu và một quả phạt đền trong loạt sút luân lưu với tỷ lệ một quả phạt đền được ghi trong sáu lần thực hiện. Tiền đạo Francesco Totti đã ghi bàn thắng trên chấm phạt đền bằng cú chip cucchiaio ("thìa").[56] Ý kết thúc giải đấu với vị trí á quân, thua chung cuộc 1–2 trước Pháp (bàn thắng vàng trong hiệp phụ) sau khi để thủng lưới bàn gỡ hòa chỉ 30 giây trước khi hết thời gian bù giờ.[57] Sau thất bại, huấn luyện viên Dino Zoff đã từ chức để phản đối sau khi bị chủ tịch câu lạc bộ AC Milan và chính trị gia Silvio Berlusconi chỉ trích.[58]

2000–2004: Kỷ nguyên Trapattoni sửa

Giovanni Trapattoni phụ trách đội vào tháng 7 năm 2000 sau khi Dino Zoff từ chức.[59] Chơi ở Nhóm 8 của quá trình vòng loại FIFA World Cup 2002, Ý đã bất bại sau khi đối đầu với România, Georgia, HungaryLitva. Ở vòng chung kết, chiến thắng 2–0 trước Ecuador với cú đúp của Christian Vieri, sau đó là một loạt trận tranh cãi. Trong trận đấu với Croatia, trọng tài người Anh Graham Poll đã không công nhận hai bàn thắng dẫn đến thất bại 1–2 cho Ý.[60] Bất chấp hai bàn thua do lỗi việt vị, bàn thắng muộn bằng đầu của Alessandro Del Piero đã giúp Ý có trận hòa 1–1 với México, đủ để tiến vào vòng loại trực tiếp.[61]

Đồng chủ nhà Hàn Quốc đã loại Ý ở vòng 16 đội với tỷ số 2–1. Trận đấu gây tranh cãi với các thành viên của đội Ý, đáng chú ý nhất là tiền đạo Francesco Totti và huấn luyện viên Giovanni Trapattoni, cho thấy một âm mưu loại Ý khỏi giải đấu.[62] Trapattoni thậm chí còn cáo buộc FIFA ra lệnh cho quan chức này đảm bảo Hàn Quốc thắng để một trong hai quốc gia chủ nhà tiếp tục tham dự giải đấu.[63] Các quyết định gây tranh cãi nhất của trọng tài Byron Moreno là quả phạt đền sớm được trao cho Hàn Quốc (do Buffon cản phá), bàn thắng vàng của Damiano Tommasi bị thổi phạt việt vị, và việc Totti bị đuổi khỏi sân sau khi nhận thẻ vàng thứ hai vì hành vi ăn vạ trong vòng cấm.[64] Chủ tịch FIFA Sepp Blatter tuyên bố rằng các trọng tài biên là một "thảm họa" và thừa nhận rằng Ý đã mắc phải những lỗi việt vị tồi tệ trong các trận đấu vòng bảng, nhưng ông bác bỏ các cáo buộc âm mưu. Trong khi đặt câu hỏi về việc Totti bị Moreno đuổi khỏi sân, Blatter từ chối đổ lỗi hoàn toàn trận thua của Ý cho các trọng tài, nói rằng: "Việc Ý bị loại không chỉ do trọng tài và trọng tài biên mắc lỗi không tính trước. Ý đã phạm sai lầm cả trong phòng ngự và tấn công."[65]

Trapattoni tiếp tục huấn luyện đội tuyển Ý tham dự UEFA Euro 2004 tại Bồ Đào Nha. Anh ấy đã hướng dẫn đội cán đích ở vị trí đầu tiên trong Nhóm 9 khi vượt qua Wales, Serbia và Montenegro, Phần LanAzerbaijan. Với các trận hòa trước Đan MạchThụy Điển cùng với chiến thắng trước Bulgaria ở bảng C, Ý đã bị loại sau tỷ số 5 điểm ba bên dựa trên số bàn thắng ghi được trong các trận đấu giữa các đội bằng điểm.[66] Thủ môn Gianluigi Buffon và chủ tịch liên đoàn bóng đá Ý khi đó là Franco Carraro cáo buộc các đội Thụy Điển và Đan Mạch dàn xếp kết quả.[67] Bất chấp những lời kêu gọi, người phát ngôn của UEFA khi đó là Robert Faulkner cho biết tổ chức này sẽ không điều tra kết quả.[68]

Sau khi ban đầu từ chối từ chức sau khi Ý bị loại khỏi giải đấu, Liên đoàn bóng đá Ý đã thay thế Tapattoni bằng Marcello Lippi.[69][70]

Lần thứ tư vô địch World Cup năm 2006 sửa

 
Không khí tại khu Circus MaximusRoma, sau khi Italia gỡ hoà trước Pháp
 
Tổng thống Ý Giorgio Napolitano chúc mừng huấn luyện viên Lippi và đội trưởng Cannavaro sau trận chung kết với Pháp

Lippi có trận ra mắt đầu tiên trong trận thua 0–2 trước Iceland vào tháng 8 năm 2004 nhưng cuối cùng đã đủ điều kiện tham dự FIFA World Cup 2006.[71][72][73][74]

Với những tranh cãi đang diễn ra ở giải quốc nội, Ý bước vào giải đấu cuối cùng với tư cách là một trong tám đội hạt giống và được xếp vào Bảng E cùng với Ghana, Hoa KỳCộng hòa Séc.[75][76][77][78] Ý đã thắng trận mở màn, 2–0, trước đội bóng châu Phi, với các bàn thắng của Andrea Pirlo và cầu thủ vào thay người Vincenzo Iaquinta. Chủ tịch FIFA Sepp Blatter đánh giá màn trình diễn của đội là tốt nhất trong các trận khai mạc.[79] Trận đấu thứ hai với Hoa Kỳ kết thúc với tỷ số hòa 1-1 với cú đánh đầu của Alberto Gilardino gỡ hòa bằng bàn phản lưới nhà của Cristian Zaccardo.[80] Trong trận đấu, De Rossi bị đuổi khỏi sân và sau đó bị treo giò 4 trận vì thúc cùi chỏ vào tiền đạo người Mỹ Brian McBride.[81] Ý đứng đầu bảng E với chiến thắng 2–0 trước Cộng hòa Séc, với các bàn thắng của Marco MaterazziFilippo Inzaghi, tiến vào vòng loại trực tiếp.[82]

Ở vòng 16 đội, Ý giành chiến thắng 1–0 trước Úc nhờ Francesco Totti ghi một quả phạt đền sau khi trọng tài Luis Medina Cantalejo cho rằng Lucas Neill đã phạm lỗi với Fabio Grosso.[83] Ý vượt qua Ukraina, 3–0, sau khi sớm dẫn trước nhờ công của Gianluca Zambrotta và các bàn thắng bổ sung của Luca Toni. Lippi dành chiến thắng cho cựu tuyển thủ Ý Gianluca Pessotto, người đang ở trong bệnh viện hồi phục sau một nỗ lực tự sát rõ ràng.[84] Ở bán kết, Ý đánh bại chủ nhà Đức 2–0 nhờ các bàn thắng của Fabio Grosso và Alessandro Del Piero ở những phút cuối cùng của hiệp phụ.[85]

Azzurri đã giành chức vô địch World Cup lần thứ tư sau khi đánh bại Pháp trong trận chung kết. Đội trưởng tuyển Pháp Zinedine Zidane đã mở tỷ số từ quả phạt đền ở phút thứ bảy trước khi Materazzi ghi bàn từ một quả phạt góc, mười hai phút sau. Tỉ số vẫn được giữ nguyên dù đến hiệp phụ và Zidane bị đuổi khỏi sân vì húc đầu vào Materazzi.[86] Ý tiếp tục giành chiến thắng trong loạt sút luân lưu với tỷ số 5–3, với việc tất cả các cầu thủ Ý đều ghi bàn.[87]

FIFA đã điền tên bảy cầu thủ Ý — Gianluigi Buffon, Fabio Cannavaro, Gianluca Zambrotta, Andrea Pirlo, Gennaro Gattuso, Francesco Totti và Luca Toni — vào All Star Team 23 cầu thủ của giải đấu.[88] Buffon cũng giành được Giải thưởng Lev Yashin, được trao cho thủ môn xuất sắc nhất giải đấu; anh chỉ để thủng lưới hai bàn trong bảy trận đấu của giải đấu, bàn đầu tiên do Zaccardo phản lưới nhà và bàn thứ hai từ quả phạt đền của Zidane trong trận chung kết, và bất bại trong 460 phút liên tiếp.[89] Để vinh danh Ý giành chức vô địch FIFA World Cup lần thứ tư, các thành viên của đội đã được trao tặng Huân chương Cavaliere của Ý.[90][91]

2006–2010: Suy tàn sau World Cup sửa

Marcello Lippi, người đã tuyên bố từ chức ba ngày sau chức vô địch World Cup, được thay thế bởi Roberto Donadoni với tư cách là huấn luyện viên mới của Azzurri.[92] Ý thi đấu tại Bảng B Vòng loại UEFA Euro 2008, cùng với Pháp. Ý đứng đầu bảng, với Pháp là á quân. Vào ngày 14 tháng 2 năm 2007, Ý leo lên vị trí thứ nhất trong Bảng xếp hạng FIFA từ vị trí thứ hai, với tổng số 1.488 điểm, hơn đội xếp thứ hai là Argentina 37 điểm. Đây là lần thứ hai trong lịch sử Azzurri được xếp ở vị trí đầu tiên, lần đầu tiên là vào năm 1993; họ cũng sẽ được xếp hạng đầu tiên nhiều lần trong suốt năm 2007, cũng vào tháng 4 đến tháng 6 và tháng 9.[41][93]

Tại UEFA Euro 2008, Azzurri để thua 0–3 trước Hà Lan trong trận mở màn vòng bảng. Trận đấu tiếp theo với România kết thúc với tỷ số 1–1, với bàn thắng của Christian Panucci chỉ một phút sau khi Adrian Mutu của Romania tận dụng sai lầm của Gianluca Zambrotta để đưa Romania vượt lên dẫn trước.[94] Kết quả được bảo toàn nhờ Gianluigi Buffon cản phá thành công quả phạt đền của Mutu ở phút 80.[94] Trận đấu cuối cùng vòng bảng với Pháp, trận tái đấu của Vòng chung kết Giải vô địch bóng đá thế giới 2006, Ý giành chiến thắng 2–0. Andrea Pirlo ghi bàn từ chấm phạt đền sau pha phạm lỗi và thẻ đỏ dành cho hậu vệ người Pháp Éric Abidal, và sau đó là quả đá phạt trực tiếp của Daniele De Rossi đi chệch hướng dẫn đến bàn thắng thứ hai cho Ý. Romania, bước vào ngày đầu tiên dẫn trước Ý một điểm ở bảng C, để thua Hà Lan 2–0, giúp Ý giành quyền vào tứ kết gặp nhà vô địch cuối cùng là Tây Ban Nha, nơi họ thua 2–4 ​​trên chấm luân lưu sau khi hòa 0–0 sau 120 phút. Trong vòng một tuần sau trận đấu, hợp đồng của Roberto Donadoni bị chấm dứt và Marcello Lippi được tái bổ nhiệm làm huấn luyện viên.[95]

Ý đã đủ điều kiện tham dự FIFA Confederations Cup lần đầu tiên được tổ chức tại Nam Phi vào tháng 6 năm 2009 nhờ vô địch World Cup 2006. Họ đã thắng trận mở màn của giải đấu với tỷ số 3–1 trước Hoa Kỳ, nhưng các thất bại sau đó trước Ai Cập (0–1) và Brasil (0–3) đồng nghĩa với việc họ chỉ đứng thứ ba trong bảng nhờ số bàn thắng ghi được, và đã bị loại.[96]

Vào tháng 10 năm 2009, họ vượt qua vòng loại sau khi hòa Cộng hòa Ireland 2–2.[97] Vào ngày 4 tháng 12 năm 2009, lễ bốc thăm chia bảng World Cup đã được thực hiện: Ý sẽ nằm ở Bảng F cùng với ba đội yếu hơn: Paraguay, New Zealand và Slovakia.[98] Tại FIFA World Cup 2010 ở Nam Phi, đương kim vô địch Ý bất ngờ bị loại ngay từ vòng đầu tiên, xếp cuối bảng. Sau khi bị ParaguayNew Zealand cầm hòa 1–1, họ để thua 2–3 trước Slovakia.[99] Đây là lần đầu tiên Ý không thể thắng một trận nào tại một giải đấu vòng chung kết World Cup, và sau đó trở thành đội tuyển thứ ba bị loại ngay từ vòng bảng khi đang là dương kim vô địch World Cup; đầu tiên là Brasil vào năm 1966 và Pháp thứ hai vào năm 2002.[100] Thật trùng hợp, Pháp từng là đối thủ của Ý và thua trận chung kết tại World Cup 2006, cũng bị loại mà không thắng nổi trận nào ở vòng đầu tiên tại Nam Phi, khiến đây là lần đầu tiên không có đội nào lọt vào trận chung kết của giải đấu trước không thể lọt vào vòng thứ hai.[101]

2010–2014: Á quân Giải vô địch châu Âu sửa

 
Đội tuyển bóng đá quốc gia Ý trước trận Chung kết UEFA Euro 2012, Sân vận động Olympic, Kyiv, 1 tháng 7 năm 2012

Marcello Lippi từ chức sau chiến dịch World Cup của Ý và được thay thế bởi Cesare Prandelli, mặc dù người kế nhiệm Lippi đã được công bố trước giải đấu.[102] Ý bắt đầu chiến dịch của họ với Prandelli bằng trận thua 0–1 trước Bờ Biển Ngà trong một trận giao hữu.[103] Trong vòng loại Euro 2012, Ý lội ngược dòng đánh bại Estonia 2–1. Ở vòng loại Euro tiếp theo, Ý đã thống trị Quần đảo Faroe với tỷ số 5–0. Ý sau đó hòa 0–0 với Bắc Ireland. Năm ngày sau, Ý đấu với Serbia; tuy nhiên, người hâm mộ Serbia ở Stadio Luigi Ferraris bắt đầu náo loạn, ném pháo sáng và bắn pháo hoa xuống sân, sau đó khiến trận đấu phải hủy bỏ.[104] Sau khi xem xét kỷ luật của UEFA, Ý đã được trao chiến thắng 3–0 để đưa họ lên đầu bảng.[105] Trong trận đấu đầu tiên của họ trong năm 2011, Ý đã hòa 1–1 trong trận giao hữu với Đức tại Dortmund, tại chính sân vận động mà họ đã đánh bại Đức 2–0 để tiến vào trận chung kết của Giải vô địch bóng đá thế giới 2006.[106] Vào tháng 3 năm 2011, Ý giành chiến thắng 1–0 trước Slovenia để một lần nữa đảm bảo vị trí đầu bảng vòng loại.[107] Sau đó, họ đánh bại Ukraine 2–0 trong một trận giao hữu, mặc dù bị giảm tới 10 người trong giai đoạn cuối của trận đấu.[108] Với thất bại 3–0 của Estonia ở một trận đấu khác vòng loại Euro 2012, Ý của Prandelli đã dẫn đầu bảng và cũng có 9 trận bất bại liên tiếp kể từ thất bại đầu tiên. Kỉ lục này đã kết thúc vào ngày 7 tháng 6 năm 2011 bởi đội bóng hiện tại của Trapattoni, Cộng hòa Ireland, với việc Ý thua 0–2 trong trận giao hữu ở Liège.[109]

Vào đầu mùa giải thứ hai dưới thời huấn luyện viên Prandelli, vào ngày 10 tháng 8 năm 2011, Ý đã đánh bại đương kim vô địch thế giới Tây Ban Nha với tỷ số 2-1 trong một trận giao hữu diễn ra tại Stadio San Nicola của Bari,[110] nhưng để thua trong một trận giao hữu trước Hoa Kỳ, 0–1, trên sân nhà vào ngày 29 tháng 2 năm 2012.[111] Ý bắt đầu chiến dịch UEFA Euro 2012 với trận hòa 1–1 trước Tây Ban Nha,[112] và trong trận đấu tiếp theo, họ hòa 1–1 trước Croatia.[113] Họ đứng thứ hai trong bảng sau Tây Ban Nha khi đánh bại Cộng hòa Ireland 2–0, giúp họ giành quyền vào tứ kết với đội thắng bảng D, Anh. Sau một tình huống chủ yếu là một chiều mà Ý không tận dụng được cơ hội của mình, họ đã đánh bại Anh trên chấm phạt đền, mặc dù họ đã bị dẫn trước trong loạt luân lưu sớm. Một pha cứu thua của thủ môn Gianluigi Buffon đã đưa họ vượt lên dẫn trước sau cú sút hiểm hóc của Andrea Pirlo. Đội bóng của Prandelli thắng loạt luân lưu 4–2.[114][115] Trong trận đấu tiếp theo, trận bán kết đầu tiên của giải đấu, họ phải đối mặt với đội tuyển Đức, đội được nhiều người cho là nhà vô địch châu Âu tiếp theo.[116][117][118][119][120] Tuy nhiên, hai bàn thắng trong hiệp một của Mario Balotelli chứng kiến ​​​​Đức về nước, và người Ý đã lọt vào trận chung kết để đối mặt với những nhà đương kim vô địch Tây Ban Nha. Trong trận chung kết, họ đã không thể lặp lại thành tích trước đó trước Tây Ban Nha, thất thủ 4–0 để mất chức vô địch. Các cầu thủ của Prandelli còn bị hủy hoại bởi chuỗi chấn thương khiến họ phải chơi với mười người trong nửa giờ qua, khi cầu thủ dự bị Thiago Motta buộc phải rời sân sau khi thực hiện cả ba lần thay người.[121]

Tại FIFA Confederations Cup 2013 ở Brasil, Ý bắt đầu ở cùng bảng với México, Nhật Bản và Brasil. Sau khi đánh bại México 2–1 và Nhật Bản 4–3, Ý cuối cùng đã thua trận cuối cùng vòng bảng trước chủ nhà Brazil 4–2. Ý sau đó đối đầu với Tây Ban Nha ở bán kết, trong trận tái đấu của trận chung kết Euro 2012. Ý thua 6–7 (0–0 sau hiệp phụ) trong loạt sút luân lưu sau khi Leonardo Bonucci thực hiện không thành công quả đá phạt đền của mình.[122] Prandelli được khen ngợi về chiến thuật của ông trước các nhà đương kim vô địch World Cup và châu Âu.[123] Ý sau đó đã có thể giành chiến thắng trong trận tranh hạng ba khi đánh bại Uruguay với tỷ số 5–4 (2–2 sau hiệp phụ). Ý đã được bốc thăm ở Bảng B cho Chiến dịch vòng loại World Cup 2014. Họ đã giành chiến thắng ở vòng loại mà không để thua trận nào. Mặc dù lần chạy thành công này, họ đã không được xếp hạt giống vào nhóm 1 cho lần xếp hạt giống cuối cùng. Vào tháng 12 năm 2013, Ý được xếp vào bảng D với Costa Rica, Anh và Uruguay. Trong khi Ý đánh bại Anh 2–1 trong trận đầu tiên, đội yếu hơn là Costa Rica đánh bại Ý 1–0 trong trận đấu thứ hai ở vòng bảng.[124] Trong trận đấu cuối cùng vòng bảng của Ý, họ đã bị loại bởi Uruguay 1–0, một phần do hai quyết định gây tranh cãi của trọng tài Marco Antonio Rodríguez (México). Phút 59, tiền vệ Claudio Marchisio bị đuổi khỏi sân sau một pha vào bóng đáng ngờ.[125] Sau đó ở phút 80, với tỷ số hòa 0–0 mà lẽ ra Ý sẽ vào vòng trong, tiền đạo người Uruguay Luis Suárez đã cắn vào vai hậu vệ Giorgio Chiellini nhưng không bị đuổi khỏi sân.[126][127] Uruguay tiếp tục ghi bàn sau đó ở phút 81 với cú đánh đầu của Diego Godín từ một quả phạt góc, giành chiến thắng 1–0 và loại Ý. Đây là lần thứ hai liên tiếp Ý không lọt vào vòng 16 đội tại các VCK World Cup. Ngay sau trận thua này, huấn luyện viên Cesare Prandelli đã từ chức.[128]

2014–2016: Chiến dịch Euro 2016 sửa

Cựu huấn luyện viên thành công của Juventus, Antonio Conte, đã được chọn để thay thế Cesare Prandelli làm huấn luyện viên sau World Cup 2014. Trận ra mắt của Conte với tư cách là huấn luyện viên là trận đấu với đội vào bán kết World Cup 2014 là Hà Lan, khi đó Ý thắng 2–0. Thất bại đầu tiên của Ý dưới thời Conte diễn ra sau 10 trận đấu sau trận thua giao hữu quốc tế 1–0 trước Bồ Đào Nha vào ngày 16 tháng 6 năm 2015.[129] Vào ngày 10 tháng 10 năm 2015, Ý đủ điều kiện tham dự Euro 2016, nhờ chiến thắng 3–1 trước Azerbaijan;[130] kết quả đó có nghĩa là Ý đã có 50 trận bất bại ở vòng loại châu Âu.[131] Ba ngày sau, với chiến thắng 2–1 trước Na Uy, Ý đứng đầu bảng vòng loại Euro 2016 với 24 điểm; hơn đội xếp thứ hai là Croatia bốn điểm.[132] Với số phận tương tự như lễ bốc thăm vòng bảng World Cup 2014, Ý không được xếp vào nhóm hạt giống số một. Điều này khiến Ý phải đối đầu với Bỉ, Thụy Điển và Cộng hòa Irelandbảng E.[133]

Vào ngày 4 tháng 4 năm 2016, có thông báo rằng Antonio Conte sẽ từ chức huấn luyện viên đội tuyển Ý sau Euro 2016 để trở thành huấn luyện viên trưởng của câu lạc bộ Anh Chelsea khi bắt đầu mùa giải Premier League 2016–17.[134] Đội hình 23 người, ban đầu bị nhiều người hâm mộ và giới truyền thông chỉ trích về chiến thuật và chất lượng,[135] chứng kiến ​​sự vắng mặt đáng chú ý với Andrea Pirlo và Sebastian Giovinco bị loại gây tranh cãi[136] và Claudio MarchisioMarco Verratti vắng mặt vì chấn thương.[137][138] Ý mở màn Euro 2016 với chiến thắng 2–0 trước Bỉ vào ngày 13 tháng 6.[139] Ý vượt qua vòng 16 với một trận đấu còn lại vào ngày 17 tháng 6 với bàn thắng duy nhất của Éder trong chiến thắng trước Thụy Điển; lần đầu tiên họ thắng trận thứ hai ở một giải đấu quốc tế lớn kể từ Euro 2000.[140] Ý cũng lần đầu tiên đứng đầu bảng đấu ở một giải đấu lớn kể từ World Cup 2006.[141] Ý đánh bại đương kim vô địch châu Âu Tây Ban Nha 2–0 trong trận đấu thuộc vòng 16 đội vào ngày 27 tháng 6.[142] Ý sau đó đối đầu với các nhà đương kim vô địch thế giới, kình địch Đức, trong trận tứ kết. Mesut Özil ghi bàn mở tỷ số ở phút 65 cho Đức, trước khi Leonardo Bonucci thực hiện thành công quả phạt đền ở phút 78 cho Ý. Tỷ số vẫn là 1–1 sau hiệp phụ và Đức đánh bại Ý 6–5 trong loạt sút luân lưu sau đó. Đó là lần đầu tiên Đức vượt qua Ý ở một giải đấu lớn.[143][144]

Không thể vượt qua vòng loại World Cup 2018 sửa

Đối với vòng loại Giải vô địch bóng đá thế giới 2018, Ý được xếp vào nhóm thứ hai do đứng ở vị trí thứ 17 trên Bảng xếp hạng bóng đá nam FIFA tại thời điểm bốc thăm chia bảng; Ý đã được bốc thăm với Tây Ban Nha từ nhóm một vào ngày 25 tháng 7 năm 2015.[145] Sau khi Conte rời đi theo kế hoạch sau Euro 2016, Gian Piero Ventura đã tiếp quản vị trí huấn luyện viên cho đội vào ngày 18 tháng 7 năm 2016, ký hợp đồng hai năm.[146] Trận đấu đầu tiên của ông trên cương vị chỉ đạo là trận giao hữu với Pháp, được tổ chức tại Stadio San Nicola vào ngày 1 tháng 9, kết thúc với tỷ số thua 1–3.[147] Bốn ngày sau, ông giành chiến thắng trong trận đấu chính thức đầu tiên dẫn dắt đội tuyển Ý, trận mở màn của đội tuyển tại Vòng loại Giải vô địch bóng đá thế giới 2018 gặp Israel tại Haifa, kết thúc với chiến thắng 3–1 cho Ý.[148]

Sau khi Ý thắng tất cả các trận vòng loại ngoại trừ trận hòa 1–1 trên sân nhà trước Macedonia, cũng như trận hòa 1–1 với Tây Ban Nha trên sân nhà vào ngày 6 tháng 10 năm 2016 và trận thua 3–0 trước Tây Ban Nha vào ngày 2 tháng 9 năm 2017, Ý kết thúc ở bảng G ở vị trí thứ hai, kém Tây Ban Nha năm điểm.[149][150] Ý sau đó buộc phải vượt qua vòng play-off gặp Thụy Điển. Sau trận thua chung cuộc 0–1 trước Thụy Điển, vào ngày 13 tháng 11 năm 2017, Ý không thể vượt qua vòng loại World Cup 2018, lần đầu tiên họ không thể vượt qua vòng loại World Cup kể từ năm 1958.[151] Ngay sau trận đấu, các cựu binh Andrea Barzagli, Daniele De Rossi và đội trưởng Gianluigi Buffon đều đã tuyên bố giã từ đội tuyển quốc gia.[152][153][154][155] Vào ngày 15 tháng 11 năm 2017, Ventura bị sa thải khỏi vị trí huấn luyện viên trưởng,[156] và vào ngày 20 tháng 11 năm 2017, Carlo Tavecchio từ chức chủ tịch Liên đoàn bóng đá Ý.[157][158]

2018–2023: Kỷ nguyên Mancini sửa

Sự hồi sinh và danh hiệu châu Âu thứ hai sửa

Vào ngày 5 tháng 2 năm 2018, huấn luyện viên U-21 Ý Luigi Di Biagio được bổ nhiệm làm huấn luyện viên tạm quyền của đội cấp cao.[159] Vào ngày 17 tháng 3 năm 2018, bất chấp quyết định giải nghệ ban đầu của các cựu binh Buffon và Chiellini, cả hai đều được triệu tập cho trận giao hữu với Ý vào tháng 3 năm 2018 bởi huấn luyện viên tạm quyền Di Biagio.[160] Sau các trận giao hữu vào tháng 3 với Argentina và Anh, trong đó Ý lần lượt bị đánh bại và bị cầm hòa, vào ngày 12 tháng 4 năm 2018, Ý đã tụt sáu bậc xuống Bảng xếp hạng Thế giới FIFA thấp nhất của họ vào thời điểm đó, xuống vị trí thứ 20.[161] Vào ngày 14 tháng 5 năm 2018, Roberto Mancini được công bố là huấn luyện viên mới.[162] Vào ngày 28 tháng 5 năm 2018, Ý đã thắng trận đầu tiên dưới thời Mancini, chiến thắng 2–1 trong trận giao hữu trước Ả Rập Xê Út.[163] Vào ngày 16 tháng 8 năm 2018, trong Bảng xếp hạng bóng đá nam FIFA sau World Cup 2018, Ý đã tụt hai bậc xuống thứ hạng thấp nhất từ ​​trước đến nay của họ, xuống vị trí thứ 21.[164] Vào ngày 7 tháng 9 năm 2018, Ý tham gia giải đấu mới UEFA Nations League, hòa trận đầu tiên của giải đấu với Ba Lan tại Bologna với tỷ số 1–1.[165]

Vào ngày 12 tháng 10 năm 2019, Ý vượt qua vòng loại Euro 2020 với ba trận đấu còn lại sau chiến thắng 2–0 trên sân nhà trước Hy Lạp.[166] Vào ngày 18 tháng 11, Ý kết thúc bảng J với mười trận thắng trong cả mười trận đấu, trở thành đội tuyển quốc gia thứ sáu đủ điều kiện tham dự Giải vô địch châu Âu với thành tích hoàn hảo, và là đội bóng thứ bảy, sau Pháp (1992 và 2004), Cộng hòa Séc (2000), Đức, Tây Ban Nha (cả hai năm 2012) và Anh (2016).[167] Vào ngày 17 tháng 3 năm 2020, UEFA xác nhận rằng Euro 2020 đã bị hoãn lại một năm để đối phó với đại dịch COVID-19 tại Châu Âu.[168]

Vào ngày 18 tháng 11 năm 2020, với chiến thắng 2–0 trên sân khách trước Bosnia và Herzegovina, Ý đã về nhất bảng đấu UEFA Nations League 2020–21 và đủ điều kiện tham dự vòng chung kết của giải đấu.[169][170]

 
Tổng thống Ý Sergio Mattarella (phải) chúc mừng đội trưởng Chiellini tại Rome, một ngày sau chiến thắng của Ý tại UEFA Euro 2020

Vào tháng 6 năm 2021, Ý bắt đầu tham dự UEFA Euro 2020 ở Bảng A, cùng với Thổ Nhĩ Kỳ, Thụy SĩWales. Là một trong những quốc gia chủ nhà, Ý đã chơi cả ba trận vòng bảng trên sân nhà Stadio Olimpico ở Rome. Ý mở đầu giải đấu với chiến thắng 3–0 trước Thổ Nhĩ Kỳ.[171][172] Ý sau đó đã vượt qua một Thụy Sĩ có hàng phòng ngự chắc chắn với chiến thắng 3–0 khác, với Manuel Locatelli ghi hai bàn và Ciro Immobile ghi bàn cuối cùng để giành một suất vào vòng 16 với một trận đấu còn lại, bất chấp đội trưởng Giorgio Chiellini dính chấn thương.[173][174] Đã chắc suất vào vòng loại trực tiếp, Ý đánh bại Xứ Wales với tỷ số 1–0 với một đội hình được luân chuyển nhiều, với Matteo Pessina ghi bàn thắng duy nhất trong hiệp một để đảm bảo đội kết thúc với thành tích hoàn hảo ở vòng bảng.[175][176] Ý trở thành đội đầu tiên trong lịch sử Giải vô địch châu Âu thắng mọi trận vòng bảng mà không để thủng lưới.[175]

Ở vòng 16 diễn ra tại Sân vận động Wembley, Ý đã gặp khó khăn trước Áo, và chỉ trong khoảng thời gian đầu tiên của hiệp phụ, các cầu thủ vào thay người Ý Federico Chiesa và Pessina mỗi người đã ghi một bàn giúp Ý dẫn trước 2–0. Mặc dù cầu thủ vào thay người Saša Kalajdžić đã cứu được bàn thắng cho Áo trong hiệp phụ thứ hai (bàn thua đầu tiên của người Ý tại giải đấu), Ý vẫn giành quyền vào tứ kết.[177][178] Trận tứ kết giữa Ý gặp Bỉ, diễn ra tại Allianz Arena ở Munich, chứng kiến ​​sự thống trị mạnh mẽ của Ý, khi Nicolò Barella đánh bại Thibaut Courtois ghi bàn ở phút 31, trước khi Lorenzo Insigne nhân đôi cách biệt cho Ý ở phút 44 bằng một pha lập công uy lực; Romelu Lukaku của Bỉ sau đó đã thực hiện thành công quả phạt đền trong thời gian bù giờ của hiệp một. Bất chấp chấn thương gót chân trong hiệp hai của Leonardo Spinazzola khiến anh phải nghỉ thi đấu trong phần còn lại của giải đấu,[179] Ý một lần nữa giữ tỷ số để loại Bỉ.[180][181] Chiến thắng này đã thiết lập một kỷ lục mới về chuỗi 15 trận thắng tại Giải vô địch châu Âu dài nhất, bao gồm cả vòng loại và vòng chung kết.[182] ​​Ý sau đó trở lại Wembley để đối mặt với Tây Ban Nha ở bán kết, giải vô địch châu Âu lần thứ tư liên tiếp mà hai bên gặp nhau. Trong một thế trận chặt chẽ bị lấn át bởi lối chơi cầm bóng, Ý đã có được bàn thắng vượt lên dẫn trước của Chiesa ở phút thứ 60; tuy nhiên, 20 phút sau Álvaro Morata đã gỡ hòa cho Tây Ban Nha để san bằng tỉ số 1–1. Không có thêm bàn thắng nào được ghi trong hiệp phụ, dẫn đến loạt sút luân lưu ; cả Locatelli và Dani Olmo đều không ghi được quả phạt đền đầu tiên cho đội của họ, trước khi Gianluigi Donnarumma cản phá được quả đá thứ tư của Tây Ban Nha từ Morata. Jorginho sau đó đã ghi bàn thắng sau đó để đưa Ý vào trận chung kết châu Âu đầu tiên kể từ năm 2012.[183][184]

Vào ngày 11 tháng 7 năm 2021, Ý giành chức vô địch UEFA Euro 2020 bằng chiến thắng 3–2 trên loạt sút luân lưu sau khi hòa 1–1 (Bonucci gỡ hòa trong hiệp hai để cân bằng bàn mở tỷ số do Shaw ghi) trong hiệp phụ đấu với Anh trong trận chung kết tổ chức ở London.[185] Ý giành danh hiệu vô địch châu Âu lần thứ hai sau 53 năm kể từ lần đầu tiên, giành chiến thắng trên sân nhà vào năm 1968. Vào ngày 16 tháng 7, tất cả các thành viên của đội vô địch Châu Âu đã được trao tặng Huân chương Cavaliere của Ý.[186]

Không thể vượt qua vòng loại World Cup 2022 sửa

Vào tháng 10 năm 2021, Ý tham dự Vòng chung kết UEFA Nations League được tổ chức trên sân nhà. Vào ngày 6 tháng 10, Ý chơi trận bán kết với Tây Ban Nha, thua 2–1 tại San Siro.[187] Trận đấu này đã phá vỡ kỷ lục 37 trận bất bại, hơn 3 năm sau thất bại gần nhất. Bốn ngày sau, Ý giành vị trí thứ ba chung cuộc 2–1 trước Bỉ tại Sân vận động Juventus.[188] Vào ngày 15 tháng 11 năm 2021, Ý hòa 0–0 với Bắc Ireland trong trận đấu cuối cùng ở bảng C vòng loại World Cup 2022 và kết thúc ở vị trí thứ hai, kém Thụy Sĩ hai điểm.[189] Ý sau đó phải trải qua vòng loại thứ hai một lần nữa.[189]

Vào ngày 24 tháng 3 năm 2022, Ý thua 0–1 trong trận bán kết play-off trước Bắc MacedoniaPalermo, tại Stadio Renzo Barbera, không thể vượt qua vòng loại World Cup lần thứ hai liên tiếp.[190] Vào ngày 1 tháng 6 năm 2022, Ý tham gia trận đấu CONMEBOL–UEFA Cup of Champions, được đổi tên thành Finalissima 2022, thua 0–3 trước Argentina tại London.[191] Vào ngày 26 tháng 9, Ý lọt vào Vòng chung kết UEFA Nations League 2023 sau khi đánh bại Hungary 2–0 tại Budapest và giành vị trí thứ 3 chung cuộc.[192]

Kình địch sửa

 
Các trận đấu giữa Ý và Croatia được gọi là các trận Derby Adriatic vì ​​chúng được ngăn cách bởi Biển Adriatic. Ảnh: Một trận Derby Adriatic tại Euro 2012.
  • Ý vs Brasil: Các trận đấu giữa các quốc gia được gọi là Trận Derby Thế giới (tiếng Bồ Đào Nha: Clásico Mundial trong tiếng Bồ Đào Nha).[193] Các quốc gia bóng đá thành công nhất trên thế giới, họ đã cùng nhau giành được chín chức vô địch World Cup. Kể từ trận đấu đầu tiên tại Giải vô địch bóng đá thế giới 1938, họ đã đối đầu với nhau tổng cộng năm lần tại Giải vô địch thế giới, đáng chú ý nhất là trận chung kết FIFA World Cup 1970trận chung kết FIFA World Cup 1994, trong đó Brasil thắng lần lượt 4–1 và 3–2 trên chấm phạt đền sau những trận hòa không bàn thắng.[194]
  • Ý vs Croatia: Các trận đấu giữa hai quốc gia được gọi là trận Derby Adriatic (tiếng Ý: Derby Adriatico)[a] được đặt tên theo Biển Adriatic ngăn cách họ.[195][196][197] Ý chưa bao giờ thắng Croatia,[b] với hầu hết các trận đấu diễn ra ở các vòng loại và giải đấu.[198][199] Hai bên đã thi đấu ở vòng loại và vòng bảng của Euro 1996, Euro 2012Euro 2016 với nhiều lần xảy ra rắc rối đám đông và ném pháo sáng xuống sân.[200][201] Họ chỉ gặp nhau duy nhất tại World Cup 2002, trong một trận đấu vòng bảng mà Croatia lội ngược dòng đánh bại Ý 2–1, sau khi hai bàn thắng của Ý không được công nhận một cách gây tranh cãi.[202]
  • Ý vs Tây Ban Nha: Các trận đấu giữa hai quốc gia được gọi là trận Derby Địa Trung Hải (tiếng Tây Ban Nha: Rivalidad futbolística Italia-España) được đặt tên theo Địa Trung Hải ngăn cách hai quốc gia.[203] Hai quốc gia đã xảy ra tranh chấp từ năm 1920, và mặc dù hai quốc gia không phải là láng giềng gần nhau về mặt địa lý, nhưng sự kình địch của họ ở cấp độ quốc tế được tăng cường bởi màn trình diễn mạnh mẽ của các câu lạc bộ đại diện trong các giải đấu của UEFA, trong đó họ là một trong những hiệp hội hàng đầu và có mỗi người đều thích sự thống trị.[204][205] Kể từ trận tứ kết giữa hai quốc gia tại Euro 2008, kình địch lại tiếp tục, với trận đấu đáng chú ý nhất giữa hai bên là trong trận chung kết UEFA Euro 2012, mà Tây Ban Nha đã thắng 4–0.[206][207]
  • Ý vs Pháp: Các trận đấu giữa hai quốc gia chính thức bắt đầu vào ngày 15 tháng 5 năm 1910, trận đấu đầu tiên được ghi nhận của Ý kết thúc với chiến thắng 6–2.[208][209] Các trận đấu đáng chú ý tại FIFA World CupUEFA Euro bao gồm trận chung kết FIFA World Cup 2006, khi người Ý đánh bại Pháp 5–3 trong loạt sút luân lưu, sau khi hòa 1–1, và Euro 2000, Pháp đã giành chiến thắng với bàn thắng vàng trong hiệp phụ của David Trezeguet.[210]
  • Ý vs Đức: Các trận đấu giữa hai quốc gia đã diễn ra trong năm trận đấu tại World Cup, đáng chú ý là trong "Trận đấu của thế kỷ", trận bán kết World Cup 1970 giữa hai quốc gia mà Ý thắng 4–3 trong hiệp phụ, với năm trong số bảy bàn thắng đến trong hiệp phụ.[211] Đức cũng đã giành được ba chức vô địch châu Âu trong khi Ý đã giành được nó hai lần. Hai quốc gia đã đối đầu với nhau bốn lần tại giải vô địch châu Âu, với ba trận hòa (một chiến thắng trong loạt sút luân lưu của Đức) và một chiến thắng của Ý.[212] Đức chưa bao giờ đánh bại Ý trong một trận đấu lớn cho đến khi họ giành chiến thắng ở tứ kết Euro 2016, trên chấm phạt đền (mặc dù theo thống kê được coi là hòa), với tất cả các trận thắng khác của Đức trước Ý đều là trong các trận giao hữu.[144]

Hình ảnh đội tuyển sửa

Trang phục và huy hiệu sửa

 
Ý năm 1910, mặc áo thi đấu màu trắng nguyên bản. Họ chuyển sang màu áo xanh truyền thống một năm sau đó.
Chiếc áo sơ mi xanh có huy hiệu Vương tộc Savoia vào đầu những năm 1930.
Bộ đồ cổ điển của Ý, được mặc bởi Giacinto Facchetti vào năm 1968.

Chiếc áo đầu tiên của đội tuyển Ý, trong trận ra mắt với Pháp vào ngày 15 tháng 5 năm 1910, có màu trắng. Việc lựa chọn màu sắc là do chưa đưa ra quyết định về hình thức bên ngoài của bộ sản phẩm nên đã quyết định không có màu sắc, đó là lý do tại sao màu trắng được chọn.[213] Sau hai trận đấu, trong trận giao hữu với Hungary tại Milan vào ngày 6 tháng 1 năm 1911, áo sơ mi trắng được thay thế bằng áo thi đấu màu xanh lam (đặc biệt là savoy azure) — màu xanh lam là màu đường viền của huy hiệu Hoàng gia Savoy được sử dụng trên lá cờ. của Vương quốc Ý (1861–1946); áo sơ mi được đi kèm với quần đùi trắng và tất đen (sau này trở thành màu xanh lam).[213] Nhóm nghiên cứu sau đó được gọi là gli Azzurri (the Blues).[213][214][215][216]

Vào những năm 1930, Ý mặc bộ đồ đen, theo đơn đặt hàng của chế độ phát xít Benito Mussolini. Bộ đồ đen ra mắt vào ngày 17 tháng 2 năm 1935 trong trận giao hữu với Pháp tại Stadio Nazionale PNF ở Rome.[217] Một chiếc áo sơ mi xanh, quần đùi trắng và tất đen được mặc tại Thế vận hội Olympic 1936 ở Berlin vào năm sau. Tại FIFA World Cup 1938 ở Pháp, bộ quần áo bóng đá toàn màu đen đã được mặc một lần trong trận đấu với Pháp.[218]

Sau Thế chiến II, chế độ phát xít sụp đổ và chế độ quân chủ bị xóa bỏ vào năm 1946. Cùng năm đó chứng kiến ​​sự ra đời của Cộng hòa Ý và bộ quần áo bóng đá trắng xanh được phục hồi. Cây thánh giá của Ngôi nhà Hoàng gia Savoy trước đây đã bị xóa khỏi quốc kỳ Ý, và do đó, khỏi huy hiệu của đội tuyển quốc gia, giờ đây chỉ gồm có Tricolore. Đối với FIFA World Cup 1954, tên của đất nước bằng tiếng Ý, ITALIA, được đặt phía trên tấm khiên ba màu, và đối với FIFA World Cup 1982, FIGC, tên viết tắt của Liên đoàn bóng đá Ý, đã được đưa vào huy hiệu.[213]

Năm 1983, để ăn mừng chiến thắng tại World Cup của năm trước, ba ngôi sao vàng đã thay thế ITALIA phía trên bộ ba màu, tượng trưng cho ba lần vô địch World Cup của họ cho đến thời điểm đó. Năm 1984, một biểu tượng hình tròn được ra mắt, có ba ngôi sao, dòng chữ ITALIAFIGC, và ba màu.[213]

Nhà sản xuất bộ quần áo đầu tiên được biết đến là Adidas vào năm 1974. Từ năm 2003 đến năm 2022, bộ quần áo này đã được sản xuất bởi Puma.[213] Kể từ những năm 2000, đồng phục toàn màu xanh lam bao gồm cả quần đùi màu xanh lam đôi khi được sử dụng, đặc biệt là trong các giải đấu quốc tế.[213] Sau chức vô địch World Cup 2006 của Ý, một ngôi sao thứ tư đã được thêm vào huy hiệu ba màu. Vào tháng 3 năm 2022, sau gần 20 năm gắn bó với Puma, có thông báo rằng Adidas sẽ là nhà sản xuất bộ quần áo bóng đá của Ý từ năm 2023.[219]

Nhà tài trợ Giia đoạn
Không có nhà tài trợ 1910–1974
  Adidas 1974–1979
  Le Coq Sportif 1980–1986
  Diadora 1986–1995
  Nike 1996–1999
  Kappa 2000–2002
  Puma 2003–2022
  Adidas 2023–nay

Lịch thi đấu sửa

2024 sửa

Thành tích quốc tế sửa

Giải vô địch thế giới sửa

Năm Kết quả St T H [220] B Bt Bb
1930 Không tham dự
  1934 Vô địch 5 4 1 0 12 3
  1938 4 4 0 0 11 5
  1950 Vòng 1 2 1 0 1 4 3
  1954 3 1 0 2 6 7
1958 Không vượt qua vòng loại
  1962 Vòng 1 3 1 1 1 3 2
  1966 3 1 0 2 2 2
  1970 Á quân 6 3 2 1 10 8
  1974 Vòng 1 3 1 1 1 5 4
  1978 Hạng tư 7 4 1 2 9 6
  1982 Vô địch 7 4 3 0 12 6
  1986 Vòng 2 4 1 2 1 5 6
  1990 Hạng ba 7 6 1 0 10 2
  1994 Á quân 7 4 2 1 8 5
  1998 Tứ kết 5 3 2 0 8 3
    2002 Vòng 2 4 1 1 2 5 5
  2006 Vô địch 7 5 2 0 12 2
  2010 Vòng 1 3 0 2 1 4 5
  2014 3 1 0 2 2 3
2018 Không vượt qua vòng loại
2022
      2026 Chưa xác định
      2030
  2034
Tổng cộng 18/22
4 lần: Vô địch
83 45 21 17 128 77

Cúp Liên đoàn các châu lục sửa

Năm Kết quả St T H [220] B Bt Bb
1992 đến 2005 Không giành quyền tham dự
  2009 Vòng 1 3 1 0 2 3 5
  2013 Hạng ba 5 2 2 1 10 10
2017 Không giành quyền tham dự
Tổng cộng 2/10
1 lần: Hạng ba
8 3 2 3 13 15

Giải vô địch châu Âu sửa

Năm Kết quả St T H [220] B Bt Bb
1960 Không tham dự
1964 Không vượt qua vòng loại
  1968 Vô địch 3 1 2 0 3 1
1972 đến 1976 Không vượt qua vòng loại
  1980 Hạng tư 4 1 3 0 2 1
1984 Không vượt qua vòng loại
  1988 Bán kết 4 2 1 1 4 3
1992 Không vượt qua vòng loại
  1996 Vòng 1 3 1 1 1 3 3
    2000 Á quân 6 4 1 1 9 4
  2004 Vòng 1 3 1 2 0 3 2
    2008 Tứ kết 4 1 2 1 3 4
    2012 Á quân 6 2 3 1 6 7
  2016 Tứ kết 5 3 1 1 6 2
  2020 Vô địch 7 5 2 0 13 4
  2024 Vượt qua vòng loại
    2028 Chưa xác định
    2032 Đồng chủ nhà
Tổng cộng 11/17
2 lần: Vô địch
45 23 18 6 52 31

UEFA Nations League sửa

Mùa giải Hạng đấu Bảng Pld W D L GF GA Thứ hạng
2018–19 A 3 4 1 2 1 2 2 8th
  2020–21 A 1 8 4 3 1 10 5 3rd
  2022–23 A 3 8 4 2 2 12 11
Tổng cộng 20 9 7 4 24 18 3

Thế vận hội sửa

  • (Nội dung thi đấu dành cho cấp đội tuyển quốc gia cho đến kỳ Đại hội năm 1988)
Năm Kết quả St T H [220] B Bt Bb
1900 đến 1908 Không tham dự
  1912 Vòng 1 1 0 0 1 2 3
  1920 Tứ kết 2 1 0 1 3 4
  1924 3 2 0 1 4 2
  1928 Huy chương đồng 4 2 1 1 18 10
  1936 Huy chương vàng 4 4 0 0 13 2
  1948 Tứ kết 2 1 0 1 12 5
  1952 Vòng 1 2 1 0 1 8 3
1956 Không vượt qua vòng loại
  1960 Hạng tư 5 2 2 1 11 7
1964 Bỏ cuộc
1968 đến 1980 Không vượt qua vòng loại
  1984 Hạng tư 6 3 0 6 5 5
  1988 6 3 0 3 11 13
Tổng cộng 10/19
1 lần: huy chương vàng
35 19 3 16 87 54

Tổng hợp danh hiệu sửa

Dưới đây là tổng hợp những thành tích thi đấu mà Italia đã đạt được qua các giải đấu quốc tế
  • Huy chương vàng (1): 1936
  • Huy chương đồng (1): 1928

Đội hình sửa

Đội hình hiện tại sửa

Đây là đội hình triệu tập cho 2 trận giao hữu gặp VenezuelaEcuador vào tháng 3 năm 2024.[221]

Thông tin chính xác kể từ ngày 24 tháng 3 năm 2024, sau trận đấu với Ecuador.
Số VT Cầu thủ Ngày sinh (tuổi) Trận Bàn Câu lạc bộ
1 1TM Gianluigi Donnarumma (đội trưởng) 25 tháng 2, 1999 (25 tuổi) 61 0   Paris Saint-Germain
12 1TM Guglielmo Vicario 7 tháng 10, 1996 (27 tuổi) 1 0   Tottenham Hotspur
21 1TM Alex Meret 22 tháng 3, 1997 (27 tuổi) 3 0   Napoli
1TM Marco Carnesecchi 1 tháng 7, 2000 (23 tuổi) 0 0   Atalanta

2 2HV Giovanni Di Lorenzo 4 tháng 8, 1993 (30 tuổi) 34 3   Napoli
3 2HV Federico Dimarco 10 tháng 11, 1997 (26 tuổi) 17 2   Inter Milan
4 2HV Alessandro Buongiorno 6 tháng 6, 1999 (24 tuổi) 3 0   Torino
6 2HV Destiny Udogie 28 tháng 11, 2002 (21 tuổi) 3 0   Tottenham Hotspur
13 2HV Matteo Darmian 2 tháng 12, 1989 (34 tuổi) 42 2   Inter Milan
15 2HV Giorgio Scalvini 11 tháng 12, 2003 (20 tuổi) 8 0   Atalanta
16 2HV Gianluca Mancini 17 tháng 4, 1996 (28 tuổi) 12 0   Roma
23 2HV Alessandro Bastoni 13 tháng 4, 1999 (25 tuổi) 22 1   Inter Milan
24 2HV Andrea Cambiaso 20 tháng 2, 2000 (24 tuổi) 2 0   Juventus
25 2HV Raoul Bellanova 17 tháng 5, 2000 (24 tuổi) 1 0   Torino

5 3TV Manuel Locatelli 8 tháng 1, 1998 (26 tuổi) 28 3   Juventus
7 3TV Giacomo Bonaventura 22 tháng 8, 1989 (34 tuổi) 18 1   Fiorentina
8 3TV Jorginho 20 tháng 12, 1991 (32 tuổi) 52 5   Arsenal
10 3TV Lorenzo Pellegrini 19 tháng 6, 1996 (27 tuổi) 28 6   Roma
18 3TV Nicolò Barella 7 tháng 2, 1997 (27 tuổi) 53 9   Inter Milan
19 3TV Davide Frattesi 22 tháng 9, 1999 (24 tuổi) 13 4   Inter Milan
26 3TV Michael Folorunsho 7 tháng 2, 1998 (26 tuổi) 0 0   Hellas Verona

9 4 Mateo Retegui 29 tháng 4, 1999 (25 tuổi) 6 4   Genoa
11 4 Giacomo Raspadori 18 tháng 2, 2000 (24 tuổi) 26 6   Napoli
14 4 Federico Chiesa 25 tháng 10, 1997 (26 tuổi) 45 7   Juventus
17 4 Riccardo Orsolini 24 tháng 1, 1997 (27 tuổi) 6 2   Bologna
20 4 Mattia Zaccagni 16 tháng 6, 1995 (28 tuổi) 4 0   Lazio
22 4 Nicolò Zaniolo 2 tháng 7, 1999 (24 tuổi) 19 2   Aston Villa
4 Lorenzo Lucca 10 tháng 9, 2000 (23 tuổi) 0 0   Udinese

Triệu tập gần đây sửa

Những cầu thủ sau đây cũng đã được gọi vào đội trong vòng mười hai tháng qua.

Vt Cầu thủ Ngày sinh (tuổi) Số trận Bt Câu lạc bộ Lần cuối triệu tập
TM Ivan Provedel 17 tháng 3, 1994 (30 tuổi) 0 0   Lazio v.   Ukraina, 20 November 2023

HV Francesco Acerbi 10 tháng 2, 1988 (36 tuổi) 34 1   Inter Milan v.   Venezuela, 21 March 2024 WD
HV Cristiano Biraghi 1 tháng 9, 1992 (31 tuổi) 16 1   Fiorentina v.   Ukraina, 20 November 2023
HV Federico Gatti 24 tháng 6, 1998 (25 tuổi) 3 0   Juventus v.   Ukraina, 20 November 2023
HV Manuel Lazzari 29 tháng 11, 1993 (30 tuổi) 3 0   Lazio v.   Ukraina, 20 November 2023
HV Rafael Tolói 10 tháng 10, 1990 (33 tuổi) 14 0   Atalanta v.   Bắc Macedonia, 17 November 2023 INJ
HV Davide Calabria 6 tháng 12, 1996 (27 tuổi) 7 0   AC Milan v.   Bắc Macedonia, 17 November 2023 INJ
HV Leonardo Spinazzola 25 tháng 3, 1993 (31 tuổi) 24 0   Roma v.   Ukraina, 12 September 2023
HV Alessio Romagnoli 12 tháng 1, 1995 (29 tuổi) 13 2   Lazio v.   Ukraina, 12 September 2023
HV Nicolò Casale 14 tháng 2, 1998 (26 tuổi) 0 0   Lazio v.   Ukraina, 12 September 2023
HV Leonardo Bonucci 1 tháng 5, 1987 (37 tuổi) 121 8   Fenerbahçe v.   Hà Lan, 18 June 2023
HV Alessandro Florenzi 11 tháng 3, 1991 (33 tuổi) 49 2   AC Milan v.   Tây Ban Nha, 15 June 2023 PRE
HV Federico Baschirotto 20 tháng 9, 1996 (27 tuổi) 0 0   Lecce v.   Tây Ban Nha, 15 June 2023 PRE
HV Emerson Palmieri 3 tháng 8, 1994 (29 tuổi) 29 0   West Ham United v.   Malta, 26 March 2023

TV Bryan Cristante 3 tháng 3, 1995 (29 tuổi) 38 2   Roma v.   Ukraina, 20 November 2023
TV Andrea Colpani 11 tháng 5, 1999 (25 tuổi) 0 0   Monza v.   Ukraina, 20 November 2023
TV Sandro Tonali 8 tháng 5, 2000 (24 tuổi) 15 0   Newcastle United v.   Malta, 14 October 2023
TV Matteo Pessina 21 tháng 4, 1997 (27 tuổi) 16 5   Monza v.   Ukraina, 12 September 2023
TV Marco Verratti 5 tháng 11, 1992 (31 tuổi) 55 3   Al-Arabi v.   Hà Lan, 18 June 2023

Stephan El Shaarawy 27 tháng 10, 1992 (31 tuổi) 31 7   Roma v.   Ukraina, 20 November 2023
Domenico Berardi 1 tháng 8, 1994 (29 tuổi) 28 8   Sassuolo v.   Ukraina, 20 November 2023
Moise Kean 28 tháng 2, 2000 (24 tuổi) 15 4   Juventus v.   Ukraina, 20 November 2023
Gianluca Scamacca 1 tháng 1, 1999 (25 tuổi) 15 1   Atalanta v.   Ukraina, 20 November 2023
Matteo Politano 3 tháng 8, 1993 (30 tuổi) 12 3   Napoli v.   Ukraina, 20 November 2023
Ciro Immobile 20 tháng 2, 1990 (34 tuổi) 57 17   Lazio v.   Ukraina, 12 September 2023
Wilfried Gnonto 5 tháng 11, 2003 (20 tuổi) 13 1   Leeds United v.   Ukraina, 12 September 2023
Vincenzo Grifo 7 tháng 4, 1993 (31 tuổi) 9 4   SC Freiburg v.   Malta, 26 March 2023
Simone Pafundi 14 tháng 3, 2006 (18 tuổi) 1 0   Lausanne-Sport v.   Malta, 26 March 2023

INJ Withdrew due to injury

Hồ sơ cá nhân sửa

Kỷ lục cầu thủ sửa

Ra sân nhiều nhất sửa

 
Gianluigi Buffon là cầu thủ khoác áo đội tuyển Ý nhiều nhất trong lịch sử với 176 lần khoác áo.

Tính đến ngày 17 tháng 11 năm 2023, cầu thủ ra sân nhiều nhất cho đội tuyển Ý là:[222]

Hạng Cầu thủ Trận Bàn Giai đoạn
1 Gianluigi Buffon 176 0 1997–2018
2 Fabio Cannavaro 136 2 1997–2010
3 Paolo Maldini 126 7 1988–2002
4 Leonardo Bonucci 121 8 2010–nay
5 Giorgio Chiellini 117 8 2004–2022
Daniele De Rossi 117 21 2004–2017
7 Andrea Pirlo 116 13 2002–2015
8 Dino Zoff 112 0 1968–1983
9 Gianluca Zambrotta 98 2 1999–2010
10 Giacinto Facchetti 94 3 1963–1977

Cầu thủ in đậm vẫn đang thi đấu cho đội tuyển bóng đá quốc gia.

Ghi nhiều bàn thắng nhất sửa

 
Gigi Riva là cầu thủ ghi bàn hàng đầu trong lịch sử của Ý với 35 bàn.

Tính đến ngày 26 tháng 3 năm 2023, những cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho Ý là:[223]

Hạng Cầu thủ Bàn Trận Hiệu suất Giia đoạn
1 Gigi Riva 35 42 0.83 1965–1974
2 Giuseppe Meazza 33 53 0.62 1930–1939
3 Silvio Piola 30 34 0.88 1935–1952
4 Roberto Baggio 27 56 0.48 1988–2004
Alessandro Del Piero 91 0.3 1995–2008
6 Adolfo Baloncieri 25 47 0.53 1920–1930
Filippo Inzaghi 57 0.44 1997–2007
Alessandro Altobelli 61 0.41 1980–1988
9 Christian Vieri 23 49 0.47 1997–2005
Francesco Graziani 64 0.36 1975–1983

Cầu thủ in đậm vẫn đang thi đấu cho đội tuyển bóng đá quốc gia.

Các đội trưởng sửa

Danh sách thời gian đeo băng đội trưởng của các đội trưởng khác nhau qua các năm.[224]

Huấn luyện viên sửa

Huấn luyện nhiều trận nhất
Enzo Bearzot: 104[234]

Ghi chú sửa

  1. ^ Cả Croatia và Ý đều duy trì tiếng Ý là ngôn ngữ chính thức, ngôn ngữ cũ thuộc Quận Istria.
  2. ^ Nhà nước Độc lập Croatia từng đấu với Vương quốc Ý vào năm 1942, nơi Ý chiếm ưu thế. Trận đấu không được Liên đoàn bóng đá CroatiaLiên đoàn bóng đá Ý công nhận do Croatia chịu sự kiểm soát trực tiếp của Đức và Ý trong thời gian này.
  1. ^ Trong UEFA Euro 2008, Alessandro Del Piero được chỉ định làm đội trưởng tạm quyền của đội tuyển quốc gia Ý, do Cannavaro bị chấn thương và không thể tham gia giải đấu, tuy nhiên Gianluigi Buffon thường được chơi với tư cách đội trưởng vì Del Piero thường xuyên được tung vào sân thay người.[225][226][227]
  2. ^ Gianluigi Buffon từng là đội trưởng thứ hai trong UEFA Euro 2008 sau khi Alessandro Del Piero được bổ nhiệm làm đội trưởng tạm thời của đội, vì Cannavaro bị thương và không thể tham gia thi đấu, tuy nhiên Del Piero thường xuyên được bố trí làm đội trưởng thay thế.[227] Mặc dù Buffon đã chính thức được bổ nhiệm làm đội trưởng mới của Italia vào năm 2010,[228] sau khi Fabio Cannavaro giải nghệ sau FIFA World Cup 2010, Andrea Pirlo được bổ nhiệm làm đội trưởng tạm quyền của đội tuyển quốc gia Ý sau giải đấu (trong khi Daniele De Rossi được bổ nhiệm làm đội trưởng tạm quyền thứ hai của đội),[228][229][230] vì Buffon phải nghỉ thi đấu cho đến cuối năm vì chấn thương, và chỉ xuất hiện lần đầu tiên với tư cách là đội trưởng chính thức của Ý vào ngày 9 tháng 2 năm 2011, trong trận giao hữu hòa 1–1 trước Đức.[228][231][232][233]

Chú thích sửa

  1. ^ “Bảng xếp hạng FIFA/Coca-Cola thế giới”. FIFA. 21 tháng 12 năm 2023. Truy cập 21 tháng 12 năm 2023.
  2. ^ Elo rankings change compared to one year ago. “World Football Elo Ratings”. eloratings.net. 30 tháng 11 năm 2022. Truy cập 30 tháng 11 năm 2022.
  3. ^ “Switzerland: Non-Official International Matches Representative Teams 1898-1992” (bằng tiếng English). RSSSF. Truy cập 4 tháng Năm năm 2021.Quản lý CS1: ngôn ngữ không rõ (liên kết)
  4. ^ “Album della stagione” (bằng tiếng Ý). MagliaRossonera.it. Lưu trữ bản gốc 30 Tháng mười hai năm 2008. Truy cập 15 Tháng sáu năm 2010.
  5. ^ “Pietro Lana” (bằng tiếng Ý). MagliaRossonera.it. Lưu trữ bản gốc 28 Tháng mười hai năm 2008. Truy cập 15 Tháng sáu năm 2010.
  6. ^ “FIGC”. Figc.it. Lưu trữ bản gốc 23 Tháng tư năm 2007. Truy cập 21 Tháng tư năm 2012.
  7. ^ “Italia-Francia IL CALCIO” (PDF) (bằng tiếng Ý). repubblica.it. 17 tháng 10 năm 2006. Lưu trữ (PDF) bản gốc 2 Tháng mười một năm 2006. Truy cập 24 tháng Mười năm 2006.
  8. ^ “1st International Cup”. www.rsssf.com. Lưu trữ bản gốc 3 Tháng Ba năm 2016. Truy cập 11 tháng Năm năm 2016.
  9. ^ “3rd International Cup”. www.rsssf.com. Lưu trữ bản gốc 3 Tháng Ba năm 2016. Truy cập 11 tháng Năm năm 2016.
  10. ^ “Football at the 1936 Berlin Summer Games”. Sports Reference. Bản gốc lưu trữ 11 tháng Mười năm 2009. Truy cập 7 tháng Mười năm 2018.
  11. ^ “Giuseppe Meazza La favola di Peppin il folbèr” (bằng tiếng Ý). Storie di Calcio. 30 tháng 1 năm 2016. Lưu trữ bản gốc 11 Tháng Ba năm 2016. Truy cập 27 Tháng tư năm 2016.
  12. ^ “The inimitable Giuseppe Meazza”. FIFA.com. Bản gốc lưu trữ 13 Tháng sáu năm 2015. Truy cập 27 Tháng tư năm 2016.
  13. ^ Martin, Simon (1 April 2014): "World Cup: 25 stunning moments ... No8: Mussolini's blackshirts' 1938 win". Lưu trữ 24 tháng 6 2018 tại Wayback Machine theguardian.com. Läst 22 April 2016.
  14. ^ “Superga: The crash that killed Serie A's champions”. BBC Sport (bằng tiếng Anh). Truy cập 22 Tháng Ba năm 2023.
  15. ^ “Lịch sử World Cup 1966: Triều Tiên tạo cú sốc lớn nhất lịch sử”. Báo điện tử Tiền Phong. 14 tháng 11 năm 2022. Truy cập 22 Tháng Ba năm 2023.
  16. ^ Trí, Dân. “Lịch sử Euro 1968: Đồng xu... xác định đội chiến thắng”. Báo điện tử Dân Trí. Truy cập 22 Tháng Ba năm 2023.
  17. ^ Matt Wagg (28 tháng 6 năm 2012). “Euro 2012: five classic tournament matches between Germany and Italy including the 'Game of the Century'. telegraph.co.uk. Lưu trữ bản gốc 1 Tháng sáu năm 2016. Truy cập 27 Tháng tư năm 2016.
  18. ^ Trí, Dân. “Lịch sử World Cup 1970: Brazil lên ngôi với đội hình vĩ đại”. Báo điện tử Dân Trí. Truy cập 22 Tháng Ba năm 2023.
  19. ^ “Classic Football: Dino Zoff – I was there”. FIFA Official Site. Bản gốc lưu trữ 2 Tháng mười một năm 2014. Truy cập 27 Tháng tư năm 2016.
  20. ^ “1980 at a glance”. uefa.com. 1 tháng 7 năm 2011. Lưu trữ bản gốc 4 Tháng mười một năm 2017. Truy cập 27 Tháng tư năm 2016.
  21. ^ Dan Warren (25 tháng 7 năm 2006). “The worst scandal of them all”. BBC News. Lưu trữ bản gốc ngày 23 tháng 3 năm 2012. Truy cập ngày 21 tháng 5 năm 2010.
  22. ^ Duarte, Fernando (30 tháng 5 năm 2014). “Brazil lost that Italy game in 1982 but won a place in history – Falcão”. The Guardian. Lưu trữ bản gốc 2 tháng Năm năm 2016. Truy cập 27 Tháng tư năm 2016.
  23. ^ Wilson, Jonathan (25 tháng 7 năm 2012). “Italy 3–2 Brazil, 1982: the day naivety, not football itself, died”. The Guardian. Lưu trữ bản gốc 4 Tháng Ba năm 2016. Truy cập 27 Tháng tư năm 2016.
  24. ^ Lewis, Tim (11 tháng 7 năm 2014). “1982: Why Brazil V Italy Was One Of Football's Greatest Ever Matches”. Esquire. Bản gốc lưu trữ 27 tháng Chín năm 2015. Truy cập 27 Tháng tư năm 2016.
  25. ^ “Sparkling Italy spring ultimate upset”. Glasgow Herald. 12 tháng 7 năm 1982. Lưu trữ bản gốc 29 Tháng tư năm 2016. Truy cập 30 Tháng tư năm 2014.
  26. ^ “Marco Tardelli” (bằng tiếng Ý). Storie di Calcio. 8 tháng 2 năm 2016. Lưu trữ bản gốc 4 Tháng Ba năm 2016. Truy cập 27 Tháng tư năm 2016.
  27. ^ “Paolo Rossi: La solitudine del centravanti” (bằng tiếng Ý). Storie di Calcio. Lưu trữ bản gốc 24 tháng Chín năm 2015. Truy cập 4 tháng Bảy năm 2015.
  28. ^ “World Cup Hall of Fame: Dino Zoff”. Sports Illustrated. Bản gốc lưu trữ 12 tháng Chín năm 2005.
  29. ^ Almanacco Illustrato del Calcio 1984 (bằng tiếng Ý). Panini Group. 1983. tr. 393.
  30. ^ Gianni Brera (23 tháng 5 năm 1984). “Italia-Germania Che noia mundial!”. la Repubblica (bằng tiếng Ý). tr. 37. Lưu trữ bản gốc 5 Tháng tám năm 2017. Truy cập 29 tháng Năm năm 2017.
  31. ^ Mario Sconcerti (26 tháng 9 năm 1985). “L' Italia s' è persa”. la Repubblica (bằng tiếng Ý). tr. 27. Lưu trữ bản gốc 5 Tháng tám năm 2017. Truy cập 29 tháng Năm năm 2017.
  32. ^ Gianni Brera (17 tháng 11 năm 1985). “Ma per l' Italia altri cento di questi giorni...”. la Repubblica (bằng tiếng Ý). tr. 25. Lưu trữ bản gốc 3 Tháng tám năm 2017. Truy cập 29 tháng Năm năm 2017.
  33. ^ Fabrizio Bocca (6 tháng 2 năm 1986). “E ora Beckenbauer pensa alla grande”. la Repubblica (bằng tiếng Ý). tr. 18. Lưu trữ bản gốc 16 tháng Mười năm 2017. Truy cập 29 tháng Năm năm 2017.
  34. ^ Mario Sconcerti (18 tháng 6 năm 1986). “Povero Bearzot”. la Repubblica (bằng tiếng Ý). tr. 1. Lưu trữ bản gốc 7 Tháng tám năm 2017. Truy cập 29 tháng Năm năm 2017.
  35. ^ “Alla ricerca dell' Italia perduta”. la Repubblica (bằng tiếng Ý). 3 tháng 8 năm 1986. tr. 26. Lưu trữ bản gốc 28 tháng Bảy năm 2017. Truy cập 29 tháng Năm năm 2017.
  36. ^ “Quante novità nell'anno di Vicini”. la Repubblica (bằng tiếng Ý). 12 tháng 6 năm 1987. tr. 45. Lưu trữ bản gốc 28 tháng Bảy năm 2017. Truy cập 29 tháng Năm năm 2017.
  37. ^ Gianni Mura (15 tháng 11 năm 1987). “Viva Vialli”. la Repubblica (bằng tiếng Ý). tr. 22. Lưu trữ bản gốc 28 tháng Bảy năm 2017. Truy cập 29 tháng Năm năm 2017.
  38. ^ Gianni Brera (21 tháng 2 năm 1988). “Abbracciati a Vialli”. la Repubblica (bằng tiếng Ý). tr. 21. Lưu trữ bản gốc 8 tháng Bảy năm 2017. Truy cập 29 tháng Năm năm 2017.
  39. ^ Gianni Brera (25 tháng 6 năm 1988). “Questa URSS non è perfetta”. la Repubblica (bằng tiếng Ý). tr. 23. Lưu trữ bản gốc 28 tháng Bảy năm 2017. Truy cập 29 tháng Năm năm 2017.
  40. ^ Maradona, Diego (2004). El Diego, pg. 165.
  41. ^ a b “Italy oust Brazil to take top spot”. FIFA.com. 14 tháng 2 năm 2007. Bản gốc lưu trữ 2 Tháng hai năm 2017.
  42. ^ “Match Report – 1994 FIFA World Cup USA (TM): Nigeria – Italy”. FIFA.com. Bản gốc lưu trữ 16 Tháng mười hai năm 2011. Truy cập 18 Tháng mười hai năm 2011.
  43. ^ “Match Report – 1994 FIFA World Cup USA (TM): Italy – Spain”. FIFA.com. Bản gốc lưu trữ 19 Tháng mười hai năm 2011. Truy cập 18 Tháng mười hai năm 2011.
  44. ^ “Match Report – 1994 FIFA World Cup USA (TM): Bulgaria – Italy”. FIFA.com. Bản gốc lưu trữ 19 Tháng mười hai năm 2011. Truy cập 18 Tháng mười hai năm 2011.
  45. ^ “USA 94”. news.bbc.co.uk. 17 tháng 4 năm 2002. Lưu trữ bản gốc 3 Tháng Một năm 2009. Truy cập 28 Tháng Ba năm 2018.
  46. ^ “Divine by moniker, divine by magic”. fifa.com. Bản gốc lưu trữ 14 tháng Năm năm 2016. Truy cập 27 Tháng tư năm 2016.
  47. ^ “ci resta un filo di Baggio” (bằng tiếng Ý). Il Corriere della Sera. 15 tháng 7 năm 1994. Lưu trữ bản gốc 18 Tháng mười một năm 2015. Truy cập 27 Tháng tư năm 2016.
  48. ^ “Has so much ever hung on a hamstring? – Roberto Baggio, Italy's Footballing Hero”. The Independent. London. 16 tháng 7 năm 1994. Lưu trữ bản gốc 29 tháng Bảy năm 2012. Truy cập 27 Tháng tư năm 2016.
  49. ^ “e Baggio sbaglia il tiro della sua vita” (bằng tiếng Ý). Il Corriere della Sera. 18 tháng 7 năm 1994. Lưu trữ bản gốc 15 Tháng mười hai năm 2014. Truy cập 27 Tháng tư năm 2016.
  50. ^ “Da Baggio a McEnroe e Schumi Come si sbaglia un punto decisivo” (bằng tiếng Ý). Il Corriere della Sera. 31 tháng 10 năm 2006. Lưu trữ bản gốc 31 tháng Mười năm 2015. Truy cập 27 Tháng tư năm 2016.
  51. ^ “Italy pay penalty for Germany stalemate”. UEFA.com. 6 tháng 10 năm 2003. Lưu trữ bản gốc 9 tháng Bảy năm 2016. Truy cập 7 tháng Bảy năm 2016.
  52. ^ “World Cup 2018: Italy and the nightmare of their play-off against Sweden”. bbc.com. 10 tháng 11 năm 2017. Lưu trữ bản gốc 7 tháng Năm năm 2018. Truy cập 4 Tháng tư năm 2018.
  53. ^ Clarey, Christopher (4 tháng 7 năm 1998). “WORLD CUP '98: A Roar Is Heard All Over France, As Italy Groans; Last Shootout Kick Hits Crossbar”. The New York Times. Truy cập 8 tháng Mười năm 2021.
  54. ^ “10 Leggende Mondiali” [10 World Cup Legends] (bằng tiếng Ý). Eurosport. Lưu trữ bản gốc 16 Tháng mười hai năm 2013. Truy cập 27 Tháng tư năm 2016.
  55. ^ “Italy through on penalties”. BBC Sport. 29 tháng 6 năm 2000. Truy cập 8 tháng Mười năm 2021.
  56. ^ Copper, Max (29 tháng 1 năm 2020). “Francesco Totti: The Italian Magician Who Lit Up Euro 2000”. 90 Min. Truy cập 8 tháng Mười năm 2021.
  57. ^ “France 2 Italy 1”. BBC Sport. 2 tháng 7 năm 2000. Lưu trữ bản gốc 26 tháng Bảy năm 2019. Truy cập 19 Tháng sáu năm 2013.
  58. ^ Ivan Speck (4 tháng 7 năm 2000). “Zoff resigned after attack from Berlusconi”. espnfc.com. Lưu trữ bản gốc 1 Tháng sáu năm 2016. Truy cập 28 Tháng tư năm 2016.
  59. ^ “Trapattoni set to lead Italy”. ESPN. 6 tháng 7 năm 2000. Truy cập 9 tháng Năm năm 2021.
  60. ^ Glendenning, Barry (8 tháng 6 năm 2002). “Italy 1 - 2 Croatia”. The Guardian. Truy cập 9 tháng Năm năm 2021.
  61. ^ “Mexico Ties 1-1 with Italy, Both into World Cup Last 16”. People's Daily. 13 tháng 6 năm 2002. Truy cập 9 tháng Năm năm 2021.
  62. ^ “Angry Italy blame 'conspiracy'. Soccernet. 19 tháng 6 năm 2002. Bản gốc lưu trữ 23 Tháng mười một năm 2006. Truy cập 6 Tháng tám năm 2006.
  63. ^ Ghosh, Bobby (24 tháng 6 năm 2002). “Lay Off the Refs”. Time. Bản gốc lưu trữ 10 Tháng hai năm 2010. Truy cập 28 Tháng tư năm 2010.
  64. ^ “Fifa investigates Moreno”. BBC News. 13 tháng 9 năm 2002. Lưu trữ bản gốc 28 tháng Chín năm 2018. Truy cập 28 Tháng tư năm 2016.
  65. ^ “Blatter condemns officials”. BBC News. 20 tháng 6 năm 2002. Lưu trữ bản gốc 5 Tháng Ba năm 2016. Truy cập 28 Tháng tư năm 2016.
  66. ^ Fletcher, Paul (23 tháng 6 năm 2004). “Sweden's conscience clear”. BBC Sport. Truy cập 9 tháng Mười năm 2021. The Italians finished level on points with Denmark and Sweden but went out because they scored the fewest goals in the games between the three sides.
  67. ^ “Italy angry at rivals' draw”. BBC Sport. 23 tháng 6 năm 2004. Truy cập 9 tháng Năm năm 2021.
  68. ^ “Uefa will not investigate”. BBC Sport. 22 tháng 6 năm 2004. Truy cập 9 tháng Năm năm 2021.[liên kết hỏng]
  69. ^ “Trap refuses to resign”. Reuters. 23 tháng 6 năm 2004. Truy cập 10 tháng Mười năm 2021.
  70. ^ “Lippi replaces Trapattoni as Italian coach”. CBC Sports. 25 tháng 6 năm 2004. Truy cập 10 tháng Mười năm 2021.
  71. ^ “Flachi, Toni and Blasi here's Lippi's news”. repubblica.it (bằng tiếng Ý). 14 tháng 8 năm 2004. Lưu trữ bản gốc 2 Tháng hai năm 2017. Truy cập 20 Tháng sáu năm 2017.
  72. ^ “Bad debut for Lippi Italy knocked out in Iceland”. repubblica.it (bằng tiếng Ý). 18 tháng 8 năm 2004. Lưu trữ bản gốc 15 tháng Mười năm 2017. Truy cập 20 Tháng sáu năm 2017.
  73. ^ “Bitter Slovenia for Italy who loses match and top”. repubblica.it (bằng tiếng Ý). 9 tháng 10 năm 2004. Lưu trữ bản gốc 14 Tháng Ba năm 2017. Truy cập 20 Tháng sáu năm 2017.
  74. ^ Enrico Currò (14 tháng 10 năm 2004). “Qualificazioni mondiali”. la Repubblica (bằng tiếng Ý). tr. 50. Lưu trữ bản gốc 28 tháng Bảy năm 2017. Truy cập 20 Tháng sáu năm 2017.
  75. ^ “People's Daily Online – Scandal threatening to bury Italy's Cup dream”. English.people.com.cn. 23 tháng 5 năm 2006. Lưu trữ bản gốc 19 tháng Mười năm 2012. Truy cập 21 Tháng tư năm 2012.
  76. ^ Buckley, Kevin (21 tháng 5 năm 2006). “Lippi the latest to be sucked into crisis”. The Guardian. Lưu trữ bản gốc 26 tháng Năm năm 2006. Truy cập 27 Tháng sáu năm 2006.
  77. ^ “England and Italy Qualify for Cup”. Los Angeles Times. 9 tháng 10 năm 2005. Truy cập 10 tháng Mười năm 2021.
  78. ^ “FIFA Organising Committee approves team classifications and final draw procedure” (Thông cáo báo chí). Zurich, Switzerland: FIFA. 6 tháng 12 năm 2005. Bản gốc lưu trữ 11 tháng Mười năm 2021. Truy cập 11 tháng Mười năm 2021.
  79. ^ Dampf, Andrew (12 tháng 6 năm 2006). “Pirlo Leads Italy Past Ghana at World Cup”. The Washington Post. Lưu trữ bản gốc 13 tháng Năm năm 2011. Truy cập 5 tháng Năm năm 2010.
  80. ^ “Italia-Usa: la guerra che non si voleva Pari con 3 espulsi. Qualificazione rinviata”. repubblica.it (bằng tiếng Ý). La Repubblica. 17 tháng 6 năm 2006. Lưu trữ bản gốc 3 Tháng tư năm 2015. Truy cập 16 Tháng Ba năm 2015.
  81. ^ “De Rossi slapped with four-match ban”. The Guardian. 23 tháng 6 năm 2006. Truy cập 10 tháng Mười năm 2021.
  82. ^ Fifield, Dominic (22 tháng 6 năm 2006). “Czech sparkle fizzles out as Inzaghi points Italy's way forward”. The Guardian. Hamburg, Germany. Truy cập 10 tháng Mười năm 2021.
  83. ^ “Italy 1–0 Australia”. BBC Sport. 26 tháng 6 năm 2006. Lưu trữ bản gốc 5 Tháng Một năm 2016. Truy cập 18 Tháng tám năm 2009.
  84. ^ “Lippi dedicates win to Pessotto”. BBC. 30 tháng 6 năm 2006. Lưu trữ bản gốc 27 Tháng mười hai năm 2007. Truy cập 25 tháng Bảy năm 2006.
  85. ^ “Germany 0–2 Italy (aet)”. BBC Sport. 4 tháng 7 năm 2006. Lưu trữ bản gốc 19 Tháng tư năm 2009. Truy cập 18 Tháng tám năm 2009.
  86. ^ “And Materazzi's exact words to Zidane were..., Football, guardian.co.uk”. Guardian. UK. 18 tháng 8 năm 2007. Lưu trữ bản gốc 12 Tháng hai năm 2014. Truy cập 27 Tháng tư năm 2016.
  87. ^ Stevenson, Jonathan (9 tháng 7 năm 2006). “Italy 1–1 France (aet)”. BBC Sport. Lưu trữ bản gốc 30 tháng Chín năm 2018. Truy cập 18 Tháng tám năm 2009.
  88. ^ “Azzurri prominent in All Star Team”. FIFA.com. 7 tháng 7 năm 2006. Bản gốc lưu trữ ngày 14 tháng 6 năm 2010. Truy cập ngày 18 tháng 12 năm 2011.
  89. ^ “Buffon collects Lev Yashin Award”. FIFA.com. 10 tháng 7 năm 2006. Bản gốc lưu trữ 12 tháng Mười năm 2007. Truy cập 25 tháng Bảy năm 2006.
  90. ^ “Italy squad given heroes' welcome”. BBC Sport. 10 tháng 7 năm 2006. Lưu trữ bản gốc 4 Tháng mười một năm 2013. Truy cập 18 Tháng tám năm 2009.
  91. ^ “Italian joy at World Cup victory”. BBC Sport. 10 tháng 7 năm 2006. Lưu trữ bản gốc 4 Tháng mười một năm 2013. Truy cập 18 Tháng tám năm 2009.
  92. ^ “Nazionale, scelto l'erede di Lippi Donadoni è il nuovo ct degli azzurri” (bằng tiếng Ý). La Repubblica Sport. 13 tháng 7 năm 2006. Lưu trữ bản gốc 16 Tháng Ba năm 2008. Truy cập 9 Tháng tám năm 2008.
  93. ^ “Every major nation's lowest FIFA rank since records began”. squawka.com. 10 tháng 9 năm 2018. Lưu trữ bản gốc 15 Tháng mười hai năm 2018. Truy cập 12 Tháng mười hai năm 2018.
  94. ^ a b “Italy 1-1 Romania”. 13 tháng 6 năm 2008. Lưu trữ bản gốc 5 Tháng sáu năm 2020. Truy cập 5 Tháng sáu năm 2020 – qua news.bbc.co.uk.
  95. ^ “Lippi returns to manage Italy”. TribalFootball.com. 27 tháng 6 năm 2008. Lưu trữ bản gốc 18 Tháng mười một năm 2014. Truy cập 29 Tháng sáu năm 2014.
  96. ^ “FIFA Confederations Cup South Africa 2009”. www.fifa.com (bằng tiếng Anh). Truy cập 4 Tháng hai năm 2022.
  97. ^ “Irlanda-Italia 2-2: Gilardino al 90' stacca il biglietto per il Sudafrica | Goal.com”. www.goal.com. Truy cập 4 Tháng hai năm 2022.
  98. ^ Sport, Sky. “Mondiali: Italia con Paraguay, Nuova Zelanda e Slovacchia”. sport.sky.it (bằng tiếng Ý). Truy cập 4 Tháng hai năm 2022.
  99. ^ Paul Wilson (24 tháng 6 năm 2010). “World Cup 2010: Italy exit as Slovakia turf out reigning champions”. The Guardian. London. Lưu trữ bản gốc 11 Tháng sáu năm 2016. Truy cập 29 Tháng tư năm 2016.
  100. ^ “Italy side looks to slay ghost of World Cup 2010”. thelocal.it. 3 tháng 6 năm 2014. Lưu trữ bản gốc 1 Tháng sáu năm 2016. Truy cập 29 Tháng tư năm 2016.
  101. ^ Duggan, Keith (25 tháng 6 năm 2010). “Italy out of Africa and Lippi out of excuses”. The Irish Times. Bản gốc lưu trữ 29 Tháng Ba năm 2015. Truy cập 29 Tháng sáu năm 2014.
  102. ^ “Fiorentina manager Prandelli accepts Italy job”. BBC Sport. 30 tháng 5 năm 2010. Lưu trữ bản gốc 7 Tháng Một năm 2020. Truy cập 26 Tháng sáu năm 2014.
  103. ^ Jackson, Jamie (10 tháng 8 năm 2010). “Italy's new dawn fails to rise in dismal defeat by Ivory Coast”. The Guardina. Lưu trữ bản gốc 14 tháng Bảy năm 2014. Truy cập 26 Tháng sáu năm 2014.
  104. ^ “Fan Flares Interrupt Italy-Serbia Match”. 13 tháng 10 năm 2010. Lưu trữ bản gốc 5 Tháng sáu năm 2020. Truy cập 5 Tháng sáu năm 2020 – qua www.wsj.com.
  105. ^ “Uefa hands Italy 3–0 win after Serbia violence in Genoa”. BBC Sport. 29 tháng 10 năm 2010. Lưu trữ bản gốc 7 Tháng Một năm 2020. Truy cập 26 Tháng sáu năm 2014.
  106. ^ “Italia a testa altaBel pari in Germania”. la Repubblica (bằng tiếng Ý). 9 tháng 2 năm 2011. Truy cập 4 Tháng hai năm 2022.
  107. ^ “Italia ok, Thiago Motta gela la Slovenia”. la Repubblica (bằng tiếng Ý). 25 tháng 3 năm 2011. Truy cập 4 Tháng hai năm 2022.
  108. ^ “Vince e convince anche l'altra Italia”. la Repubblica (bằng tiếng Ý). 29 tháng 3 năm 2011. Truy cập 4 Tháng hai năm 2022.
  109. ^ “A lezione dal TrapItalia ko con l'Eire”. la Repubblica (bằng tiếng Ý). 7 tháng 6 năm 2011. Truy cập 4 Tháng hai năm 2022.
  110. ^ Sport, Sky. “Che bella questa ItalPrandelli: Spagna battuta 2-1”. sport.sky.it (bằng tiếng Ý). Truy cập 4 Tháng hai năm 2022.
  111. ^ “Italy crash to USA defeat”. Sky Sports. 29 tháng 2 năm 2012. Lưu trữ bản gốc 14 tháng Bảy năm 2014. Truy cập 26 Tháng sáu năm 2014.
  112. ^ “L'Italia, buon pari con rimpiantima ora sarà vietato sbagliare”. la Repubblica (bằng tiếng Ý). 10 tháng 6 năm 2012. Truy cập 4 Tháng hai năm 2022.
  113. ^ “ltalia, solo 1-1 con la Croazia Bisogna battere l'Irlanda e sperare - Storia - Repubblica.it”. La Repubblica. Truy cập 4 Tháng hai năm 2022.
  114. ^ McNulty, Phil (24 tháng 6 năm 2012). “England – Italy 0–0”. BBC Sport. Lưu trữ bản gốc 8 Tháng mười một năm 2013. Truy cập 13 Tháng hai năm 2018.
  115. ^ Taylor, Daniel (24 tháng 6 năm 2012). “Euro 2012: England hearts broken on penalties again as Italy triumph”. The Guardian. Lưu trữ bản gốc 2 Tháng hai năm 2017. Truy cập 11 Tháng mười hai năm 2016.
  116. ^ “Germany 'clearly' favourites, Italian coach says”. Toronto Sun. 24 tháng 6 năm 2012. Lưu trữ bản gốc 14 tháng Bảy năm 2014. Truy cập 26 Tháng sáu năm 2014.
  117. ^ Arvinth, Karthick (20 tháng 6 năm 2012). 'Classy' Germany favourites to win Euro 2012, says Lippi”. Goal.com. Lưu trữ bản gốc 23 tháng Bảy năm 2014. Truy cập 26 Tháng sáu năm 2014.
  118. ^ “Euro 2012 analysis: Why Germany could not handle Balotelli and Pirlo”. BBC Sport. 29 tháng 6 năm 2012. Lưu trữ bản gốc 18 tháng Mười năm 2015. Truy cập 26 Tháng sáu năm 2014.
  119. ^ “Spain, Germany favourites to win Euro 2012: Dwight Yorke”. DNA India.com. 26 tháng 6 năm 2012. Lưu trữ bản gốc 14 tháng Bảy năm 2014. Truy cập 26 Tháng sáu năm 2014.
  120. ^ Wahl, Grant (7 tháng 6 năm 2012). “Euro 2012 Tournament Preview”. SI.com. Lưu trữ bản gốc 14 tháng Bảy năm 2014. Truy cập 26 Tháng sáu năm 2014.
  121. ^ “Spain overpower Italy to win UEFA EURO 2012”. UEFA.com. 1 tháng 7 năm 2012. Lưu trữ bản gốc 27 Tháng tư năm 2015. Truy cập 2 tháng Bảy năm 2012.
  122. ^ “Spain 0 Italy 0”. BBC Sport. 27 tháng 6 năm 2013. Lưu trữ bản gốc 15 Tháng Một năm 2016. Truy cập 28 Tháng tư năm 2016.
  123. ^ Pratesi, Riccardo (27 tháng 6 năm 2013). “Confederations, Spagna-Italia 7–6: i rigori beffano gli azzurri”. La Gazzetta dello Sport (bằng tiếng Ý). Lưu trữ bản gốc 14 tháng Bảy năm 2014. Truy cập 26 Tháng sáu năm 2014.
  124. ^ Dampf, Andrew (20 tháng 6 năm 2014). “Costa Rica continues to surprise by beating Italy”. Yahoo! Sports. Lưu trữ bản gốc 23 Tháng sáu năm 2014. Truy cập 26 Tháng sáu năm 2014.
  125. ^ Duarte, Michael (24 tháng 6 năm 2014). “Italy Vs. Uruguay Results And Highlights: Claudio Marchisio's Red Card Dooms Italy. Suarez Bites Again”. Latin Times. Lưu trữ bản gốc 27 Tháng sáu năm 2014. Truy cập 27 Tháng sáu năm 2014.
  126. ^ “World Cup: Luis Suarez mired in another biting controversy as Uruguay beat Italy”. Sky Sports. 24 tháng 6 năm 2014. Lưu trữ bản gốc 27 Tháng sáu năm 2014. Truy cập 27 Tháng sáu năm 2014.
  127. ^ “Costa Rica continues to surprise by beating Italy”. BBC Sport. 25 tháng 6 năm 2014. Lưu trữ bản gốc 27 Tháng sáu năm 2014. Truy cập 27 Tháng sáu năm 2014.
  128. ^ “World Cup 2014: Italy boss Cesare Prandelli to resign”. BBC Sport. 24 tháng 6 năm 2014. Lưu trữ bản gốc 27 Tháng sáu năm 2014. Truy cập 27 Tháng sáu năm 2014.
  129. ^ “Portugal hand Antonio Conte first defeat as Italy coach in friendly”. ESPN FC. 16 tháng 6 năm 2015. Lưu trữ bản gốc 18 tháng Mười năm 2015. Truy cập 13 tháng Mười năm 2015.
  130. ^ “Italy beats Azerbaijan to qualify for Euro 2016”. SportsNet. 10 tháng 10 năm 2015. Lưu trữ bản gốc 23 Tháng mười hai năm 2015. Truy cập 22 Tháng mười hai năm 2015.
  131. ^ James Horncastle (11 tháng 10 năm 2015). “Italy qualify for Euro 2016 but are they improving under Antonio Conte?”. ESPN FC. Lưu trữ bản gốc 12 tháng Mười năm 2015. Truy cập 13 tháng Mười năm 2015.
  132. ^ “Euro 2016 qualifier: Italy recover to consign Norway to play-offs”. theguardian. 13 tháng 10 năm 2015. Lưu trữ bản gốc 23 Tháng mười hai năm 2015. Truy cập 22 Tháng mười hai năm 2015.
  133. ^ “Euro 2016, Group F: Belgium, Italy, Republic of Ireland and Sweden”. ESPN FC. 12 tháng 12 năm 2015. Lưu trữ bản gốc 23 Tháng mười hai năm 2015. Truy cập 22 Tháng mười hai năm 2015.
  134. ^ “Official:Conte signs with Chelsea”. Football Italia. 4 tháng 4 năm 2016. Lưu trữ bản gốc 2 Tháng hai năm 2017. Truy cập 14 Tháng tư năm 2016.
  135. ^ Horncastle, James (21 tháng 6 năm 2016). “Italy's start to Euro 2016 shows you should never underestimate them”. ESPN FC. Lưu trữ bản gốc 10 tháng Bảy năm 2016. Truy cập 3 tháng Bảy năm 2016.
  136. ^ Ben Gladwell (24 tháng 5 năm 2016). “MLS play cost Andrea Pirlo, Sebastian Giovinco their Italy chance – Conte”. ESPN FC. Lưu trữ bản gốc 27 tháng Năm năm 2016. Truy cập 31 tháng Năm năm 2016.
  137. ^ “Marchisio out for six months”. Football Italia. 19 tháng 4 năm 2016. Lưu trữ bản gốc 20 Tháng tư năm 2016. Truy cập 19 Tháng tư năm 2016.
  138. ^ “Official: Verratti out of Euro 2016”. Football Italia. 6 tháng 5 năm 2016. Lưu trữ bản gốc 2 Tháng sáu năm 2016. Truy cập 6 tháng Năm năm 2016.
  139. ^ “UEFA Euro 2016 – Belgium-Italy”. UEFA. 13 tháng 6 năm 2016. Lưu trữ bản gốc 12 Tháng sáu năm 2016. Truy cập 13 Tháng sáu năm 2016.
  140. ^ “Eder takes Sweden down”. Football Italia. 17 tháng 6 năm 2016. Lưu trữ bản gốc 19 Tháng sáu năm 2016. Truy cập 17 Tháng sáu năm 2016.
  141. ^ “Italy: Croatia or Czech Republic?”. Football Italia. 18 tháng 6 năm 2016. Lưu trữ bản gốc 19 Tháng sáu năm 2016. Truy cập 18 Tháng sáu năm 2016.
  142. ^ “Champions No More! Italy Get Sweet Revenge On Spain In Conte Masterclass”. Goal.com. 27 tháng 6 năm 2016. Lưu trữ bản gốc 29 Tháng sáu năm 2016. Truy cập 27 Tháng sáu năm 2016.
  143. ^ Bull, J. J. (2 tháng 7 năm 2016). “Germany vs Italy, Euro 2016: Germans win the shootout after Bonucci penalty cancels out Ozil opener”. The Telegraph. Lưu trữ bản gốc 5 tháng Bảy năm 2016. Truy cập 2 tháng Bảy năm 2016.
  144. ^ a b “Germany finally defeat Italy to stride into semis”. UEFA.com. 2 tháng 7 năm 2016. Lưu trữ bản gốc 22 Tháng Ba năm 2019. Truy cập 3 tháng Bảy năm 2016.
  145. ^ “European teams learn World Cup qualifying fate”. UEFA.com. 25 tháng 7 năm 2015. Lưu trữ bản gốc 28 tháng Chín năm 2017. Truy cập 28 Tháng Ba năm 2018.
  146. ^ “SARÀ VENTURA IL PROSSIMO CT DELLA NAZIONALE”. Figc.it (bằng tiếng Ý). Lưu trữ bản gốc 3 tháng Bảy năm 2016. Truy cập 22 tháng Chín năm 2016.
  147. ^ “Italy: Azzurri flop with France”. Football ITALIA. Lưu trữ bản gốc 14 tháng Chín năm 2016. Truy cập 22 tháng Chín năm 2016.
  148. ^ “Italy take Israel despite Chiellini red”. Football ITALIA. 5 tháng 9 năm 2016. Lưu trữ bản gốc 15 tháng Chín năm 2016. Truy cập 22 tháng Chín năm 2016.
  149. ^ “World Cup 2018: Italy and the nightmare of their play-off against Sweden”. bbc.com. 10 tháng 11 năm 2017. Lưu trữ bản gốc 7 tháng Năm năm 2018. Truy cập 4 Tháng tư năm 2018.
  150. ^ “Ogden: Isco superb as Spain thrash Italy”. espn.co.uk. 2 tháng 9 năm 2017. Lưu trữ bản gốc 29 Tháng Ba năm 2018. Truy cập 29 Tháng Ba năm 2018.
  151. ^ VnExpress. “Hòa Thụy Điển ở lượt về, Italy chầu rìa World Cup”. vnexpress.net. Truy cập 25 Tháng Ba năm 2023.
  152. ^ “De Rossi: 'My last Italy match' - Football Italia”. www.football-italia.net. 13 tháng 11 năm 2017. Lưu trữ bản gốc 16 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 13 Tháng mười một năm 2017.
  153. ^ “Buffon: 'Sorry to end like this' - Football Italia”. www.football-italia.net. Lưu trữ bản gốc 15 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 13 Tháng mười một năm 2017.
  154. ^ “Barzagli: 'End of an era' - Football Italia”. www.football-italia.net. Lưu trữ bản gốc 16 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 13 Tháng mười một năm 2017.
  155. ^ 'This is the apocalypse': Italian press mourns nation's World Cup exit”. Guardian. 14 tháng 11 năm 2017. Lưu trữ bản gốc 1 Tháng tám năm 2019. Truy cập 14 Tháng mười một năm 2017.
  156. ^ “Official: Ventura sacked by Italy”. Football Italia. 15 tháng 11 năm 2017. Lưu trữ bản gốc 15 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 15 Tháng mười một năm 2017.
  157. ^ “Figc, Tavecchio si è dimesso” (bằng tiếng Ý). repubblica.it. 20 tháng 11 năm 2017. Lưu trữ bản gốc 15 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 20 Tháng mười một năm 2017.
  158. ^ “Tavecchio confirms FIGC exit”. Football Italia. 20 tháng 11 năm 2017. Lưu trữ bản gốc 15 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 20 Tháng mười một năm 2017.
  159. ^ “OFFICIAL: Di Biagio for Italy friendlies”. Football Italia. 5 tháng 2 năm 2018. Lưu trữ bản gốc 15 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 25 Tháng Ba năm 2018.
  160. ^ “Italy squad for Argentina and England - Football Italia”. Football Italia. 17 tháng 3 năm 2018. Lưu trữ bản gốc 15 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 17 Tháng Ba năm 2018.
  161. ^ “Italy fall to worst-ever world ranking”. Football Italia. 12 tháng 4 năm 2018. Lưu trữ bản gốc 15 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 12 Tháng tư năm 2018.
  162. ^ “Official: Italy appoint Mancini”. Football Italia. 14 tháng 5 năm 2018. Lưu trữ bản gốc 15 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 14 tháng Năm năm 2018.
  163. ^ “Italy: Balotelli and Mancini ideal start”. Football Italia. 28 tháng 5 năm 2018. Lưu trữ bản gốc 29 tháng Năm năm 2018. Truy cập 28 tháng Năm năm 2018.
  164. ^ “Italy outside world top 20”. Football Italia. 16 tháng 8 năm 2018. Lưu trữ bản gốc 16 Tháng tám năm 2018. Truy cập 16 Tháng tám năm 2018.
  165. ^ “Nations League, Italia-Polonia 1-1: Jorginho risponde a Zielinski”. La Gazzetta dello Sport (bằng tiếng Ý). 7 tháng 9 năm 2018. Truy cập 7 tháng Chín năm 2018.
  166. ^ “Italy: Perfect Azzurri qualify for Euro 2020!”. Football Italia. 12 tháng 10 năm 2019. Lưu trữ bản gốc 13 tháng Mười năm 2019. Truy cập 13 tháng Mười năm 2019.
  167. ^ “Denmark and Switzerland through, Italy perfect”. UEFA. 18 tháng 11 năm 2019. Lưu trữ bản gốc 19 Tháng mười một năm 2019. Truy cập 18 Tháng mười một năm 2019.
  168. ^ “UEFA postpones EURO 2020 by 12 months”. UEFA. 17 tháng 3 năm 2020. Lưu trữ bản gốc 17 Tháng Ba năm 2020. Truy cập 17 Tháng Ba năm 2020.
  169. ^ “Italia, sorteggio positivo: gli azzurri pescano Olanda, Polonia e Bosnia. Mancini: "Buon gruppo". Eurosport (bằng tiếng Ý). 3 tháng 3 năm 2020. Truy cập 9 Tháng mười hai năm 2020.
  170. ^ “Nations League – Italia-Polonia 2-0. Il tabellino della gara”. Numeri Calcio (bằng tiếng Ý). Lưu trữ bản gốc 23 Tháng mười một năm 2020. Truy cập 9 Tháng mười hai năm 2020.
  171. ^ “Turkey 0–3 Italy: Azzurri begin with a bang”. UEFA.com. 11 tháng 6 năm 2021. Lưu trữ bản gốc 10 tháng Bảy năm 2021. Truy cập 8 tháng Bảy năm 2021.
  172. ^ “Italy ease past Turkey in Euros opener”. BBC Sport. Lưu trữ bản gốc 16 Tháng sáu năm 2021. Truy cập 8 tháng Bảy năm 2021.
  173. ^ “Italy 3–0 Switzerland: Imperious Azzurri cruise into last 16”. UEFA.com. 16 tháng 6 năm 2021. Lưu trữ bản gốc 12 tháng Bảy năm 2021. Truy cập 8 tháng Bảy năm 2021.
  174. ^ “Italy beat Switzerland to reach last 16”. BBC Sport. Lưu trữ bản gốc 28 Tháng sáu năm 2021. Truy cập 8 tháng Bảy năm 2021.
  175. ^ a b “Italy 1–0 Wales: Pessina scores Azzurri winner but both teams into last 16”. UEFA.com. 20 tháng 6 năm 2021. Lưu trữ bản gốc 9 tháng Bảy năm 2021. Truy cập 8 tháng Bảy năm 2021.
  176. ^ “Wales into last 16 despite Italy defeat”. BBC Sport. Lưu trữ bản gốc 29 Tháng sáu năm 2021. Truy cập 8 tháng Bảy năm 2021.
  177. ^ “Italy 2–1 Austria: Mancini's subs squeeze Azzurri through”. UEFA.com. 26 tháng 6 năm 2021. Lưu trữ bản gốc 9 tháng Bảy năm 2021. Truy cập 8 tháng Bảy năm 2021.
  178. ^ “Italy need extra time to beat Austria”. BBC Sport. Lưu trữ bản gốc 7 tháng Bảy năm 2021. Truy cập 8 tháng Bảy năm 2021.
  179. ^ “Euro 2020: Italy's Leonardo Spinazzola undergoes Achilles operation”. BBC Sport. 5 tháng 7 năm 2021. Lưu trữ bản gốc 5 tháng Bảy năm 2021. Truy cập 8 tháng Bảy năm 2021.
  180. ^ “Belgium-Italy | UEFA EURO 2020”. UEFA.com. Lưu trữ bản gốc 10 tháng Bảy năm 2021. Truy cập 8 tháng Bảy năm 2021.
  181. ^ “Italy edge Belgium to set up Spain semi”. BBC Sport. Lưu trữ bản gốc 9 tháng Bảy năm 2021. Truy cập 8 tháng Bảy năm 2021.
  182. ^ “Italy set new record for longest Euro winning run”. UEFA.com. 9 tháng 7 năm 2021. Lưu trữ bản gốc 14 tháng Bảy năm 2021. Truy cập 14 tháng Bảy năm 2021.
  183. ^ “Italy 1–1 Spain (pens: 4–2): Azzurri hold nerve to reach Euro final”. UEFA.com. 6 tháng 7 năm 2021. Lưu trữ bản gốc 7 tháng Bảy năm 2021. Truy cập 8 tháng Bảy năm 2021.
  184. ^ “Italy beat Spain on penalties to reach final”. BBC Sport. Lưu trữ bản gốc 8 tháng Bảy năm 2021. Truy cập 8 tháng Bảy năm 2021.
  185. ^ “England lose shootout in Euro 2020 final”. BBC Sport (bằng tiếng Anh). Truy cập 11 tháng Bảy năm 2021.
  186. ^ “Mattarella ha conferito onorificenze motu proprio ai giocatori e allo staff della Nazionale vincitrice del campionato europeo” (bằng tiếng Italian). quirinale.it. 16 tháng 7 năm 2021.Quản lý CS1: ngôn ngữ không rõ (liên kết)
  187. ^ “Spain beat Italy in Nations League semi”. BBC Sport (bằng tiếng Anh). Truy cập 10 tháng Mười năm 2021.
  188. ^ “Italy beat Belgium to claim third”. BBC Sport (bằng tiếng Anh). Truy cập 10 tháng Mười năm 2021.
  189. ^ a b “World Cup qualifiers: Impressive NI deny Italy a World Cup place with dramatic draw”. bbc.com. 15 tháng 11 năm 2021.
  190. ^ VnExpress. “Italy mất vé dự World Cup phút bù giờ - VnExpress”. vnexpress.net. Truy cập 25 Tháng Ba năm 2023.
  191. ^ “Italy 3–0 Argentina: South American champions cruise to Finalissima glory”. UEFA.com. Union of European Football Associations. 1 tháng 6 năm 2022. Truy cập 1 Tháng sáu năm 2022.
  192. ^ “FINALE Ungheria-Italia 0-2: azzurri qualificati alle Final Four!”. La Gazzetta dello Sport (bằng tiếng Ý). Truy cập 9 tháng Mười năm 2022.
  193. ^ víctor pérez (21 tháng 3 năm 2013). “Brasil-Italia, el clásico del fútbol mundial que consagró el viejo Sarriá”. ABC.es. Lưu trữ bản gốc 22 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 11 Tháng mười hai năm 2018.
  194. ^ Paolo Menicucci (22 tháng 6 năm 2013). “Brazil v Italy: classic encounters”. UEFA.com. Lưu trữ bản gốc 20 Tháng mười hai năm 2016. Truy cập 27 Tháng hai năm 2016.
  195. ^ “Quanti incroci: Italia e Croazia, la storia infinita”. Sky Sport Italia. 12 tháng 6 năm 2012. Bản gốc lưu trữ 20 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 20 Tháng sáu năm 2018.
  196. ^ “Parla Boban: "Italia, riscopri l'arte di Rivera e Baggio". La Gazzetta dello Sport. 14 tháng 11 năm 2014. Truy cập 20 Tháng sáu năm 2018.
  197. ^ “Kroatien bleibt Italiens Angstgegner”. Tiroler Tageszeitung. 14 tháng 6 năm 2012. Bản gốc lưu trữ 20 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 20 Tháng sáu năm 2018.
  198. ^ “Jadranski derbi završio remijem u sjeni svastike”. Index.hr. 13 tháng 6 năm 2015. Truy cập 20 Tháng sáu năm 2018.
  199. ^ “Vatreni duel jadranskih susjeda”. N1. 12 tháng 6 năm 2015. Bản gốc lưu trữ 21 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 20 Tháng sáu năm 2018.
  200. ^ Reuters Editorial (10 tháng 6 năm 2015). “Croatia and Italy clash in empty stadium”. Reuters (bằng tiếng Anh). Truy cập 15 tháng Bảy năm 2018.
  201. ^ “Ivan Perisic stunner for Croatia leaves Spain to face Italy in last 16”. the Guardian (bằng tiếng Anh). 21 tháng 6 năm 2016. Truy cập 14 Tháng mười hai năm 2022.
  202. ^ Glendenning, Barry (8 tháng 6 năm 2002). “Italy 1 - 2 Croatia”. The Guardian (bằng tiếng Anh). ISSN 0261-3077. Truy cập 17 Tháng mười hai năm 2022.
  203. ^ “El derbi mediterráneo: historia de una rivalidad entre las dos mejores selecciones Sub-21” [The Mediterranean derby: history of a rivalry between the two best Under-21 teams]. Sefutbol (bằng tiếng Tây Ban Nha). Royal Spanish Football Federation. 26 tháng 6 năm 2017. Lưu trữ bản gốc 11 tháng Mười năm 2018. Truy cập 11 tháng Mười năm 2018.
  204. ^ “Spain v Italy: UEFA Champions League finals”. UEFA. 28 tháng 5 năm 2015. Lưu trữ bản gốc 30 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 29 Tháng sáu năm 2018.
  205. ^ “Cambiasso: Juventus only Italian club that lose to the Spanish”. Forza Italian Football. 23 tháng 6 năm 2017. Lưu trữ bản gốc 29 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 29 Tháng sáu năm 2018.
  206. ^ “Spain renews its rivalry with Italy”. TSN.ca. 25 tháng 6 năm 2016. Bản gốc lưu trữ 4 tháng Bảy năm 2016. Truy cập 7 tháng Bảy năm 2016.
  207. ^ McNulty, Phil (1 tháng 7 năm 2012). “Spain 4–0 Italy”. BBC Sport. British Broadcasting Corporation. Lưu trữ bản gốc 26 Tháng tám năm 2012. Truy cập 26 Tháng tám năm 2012.
  208. ^ “CI RISIAMO: ITALIA-FRANCIA Un'accesa rivalità che parte da lontano” (bằng tiếng Ý). federtennis.it. 30 tháng 5 năm 2012. Bản gốc lưu trữ 24 Tháng hai năm 2015. Truy cập 11 Tháng mười hai năm 2018.
  209. ^ “Storia recente di Italia-Francia” (bằng tiếng Ý). fantagazzetta.com. 14 tháng 11 năm 2012. Bản gốc lưu trữ 24 Tháng hai năm 2015. Truy cập 11 Tháng mười hai năm 2018.
  210. ^ FIFA.com. “FIFA Tournaments - FIFA.com”. www.fifa.com. Lưu trữ bản gốc 19 Tháng hai năm 2020. Truy cập 4 Tháng mười hai năm 2017.
  211. ^ FIFA.com. “1970 FIFA World Cup Mexico – Matches – Italy–Germany FR”. FIFA.com. Bản gốc lưu trữ 29 Tháng Ba năm 2019. Truy cập 29 Tháng Ba năm 2019.
  212. ^ “Italy, Germany renew rivalry at Euro”. sportsnet.ca. 28 tháng 6 năm 2012. Lưu trữ bản gốc 29 Tháng Ba năm 2019. Truy cập 11 Tháng mười hai năm 2018.
  213. ^ a b c d e f g “La maglia azzurra nei suoi 100 anni di storia: tutte le divise dell'Italia” (bằng tiếng Ý). passionemaglie.it. 17 tháng 1 năm 2011. Lưu trữ bản gốc 22 tháng Mười năm 2015. Truy cập 10 Tháng mười hai năm 2018.
  214. ^ “Italia, la maglia azzurra compie cento anni” (bằng tiếng Ý). corrieredellosport.it. 5 tháng 1 năm 2011. Bản gốc lưu trữ 31 tháng Bảy năm 2013.
  215. ^ “What Is Italy's National Color?”. thoughtco.com. 17 tháng 3 năm 2017. Lưu trữ bản gốc 27 Tháng sáu năm 2018. Truy cập 27 Tháng sáu năm 2018.
  216. ^ “Football-mad Italians gear up for big night”. BBC News (bằng tiếng Anh). 10 tháng 7 năm 2021. Truy cập 15 tháng Bảy năm 2021.
  217. ^ “Eraldo Monzeglio, Maglia nera Nazionale 1935 (formazione dell'Italia schierata e altri momenti dell'incontro)” (bằng tiếng Ý). gianfrancoronchi.net. Lưu trữ bản gốc 9 Tháng tư năm 2016. Truy cập 10 Tháng mười hai năm 2018.
  218. ^ “Francia 1938, l'Italia fa il bis a Parigi” (bằng tiếng Ý). adnkronos.com. Lưu trữ bản gốc 30 Tháng sáu năm 2015. Truy cập 10 Tháng mười hai năm 2018.
  219. ^ FIGC (17 tháng 1 năm 2023). “FIGC and adidas present the new Italian national team shirts and The Search Campaign”. Federazione Italiana Giuoco Calcio (bằng tiếng Anh). Truy cập 1 Tháng Ba năm 2023.
  220. ^ a b c d Tính cả các trận hoà ở các trận đấu loại trực tiếp phải giải quyết bằng sút phạt đền luân lưu
  221. ^ “Azzurri a Malta per un pronto riscatto. Mancini: "Dobbiamo giocare come nel secondo tempo con l'Inghilterra" (bằng tiếng Ý). Italian Football Federation. 25 tháng 3 năm 2023. Truy cập 25 Tháng Ba năm 2023.
  222. ^ Roberto Di Maggio; José Luis Pierrend (8 tháng 4 năm 2016). “Italy – Record International Players: Appearances for Italy National Team”. RSSSF. Lưu trữ bản gốc 21 tháng Chín năm 2013. Truy cập 3 tháng Năm năm 2016.
  223. ^ “Classifica marcatori” [Goalscoring standings]. FIGC.it (bằng tiếng Ý). FIGC. Lưu trữ bản gốc 31 tháng Bảy năm 2013. Truy cập 2 tháng Năm năm 2016.
  224. ^ =1&mode= “Capitani” Kiểm tra giá trị |url= (trợ giúp) [Captains]. FIGC.it (bằng tiếng Ý). FIGC. [https: //web.archive.org/web/20160503080300/http://www.figc.it/nazionali/Capitani?squadra=1&mode= Lưu trữ] Kiểm tra giá trị |archive-url= (trợ giúp) bản gốc 3 tháng 5 năm 2016. Truy cập 2 tháng 5 năm 2016.
  225. ^ Gaetano DeStefano (ngày 2 tháng 6 năm 2008). “Italia, è già dopo Cannavaro Arriva Gamberini, chi gioca?” (bằng tiếng Ý). La Gazzetta dello Sport. Lưu trữ bản gốc ngày 4 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2016.
  226. ^ Maurizio Nicita (ngày 12 tháng 6 năm 2008). “Buffon, niente fascia Il capitano è Del Piero” (bằng tiếng Ý). La Gazzetta dello Sport. Lưu trữ bản gốc ngày 4 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2016.
  227. ^ a b Paolo Menicucci (ngày 10 tháng 6 năm 2008). “L'Italia parte male, l'Olanda cala il tris” [Italy start badly, Holland score three] (bằng tiếng Ý). UEFA. Truy cập ngày 4 tháng 5 năm 2015.
  228. ^ a b c Andrea Santoni (ngày 27 tháng 6 năm 2010). “Buffon, annuncio choc: Mi opero e torno nel 2011” (bằng tiếng Ý). Il Corriere dello Sport. Bản gốc lưu trữ ngày 23 tháng 1 năm 2017. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2016.
  229. ^ Riccardo Pratesi (ngày 6 tháng 8 năm 2010). “Prandelli cambia l'Italia Amauri, Cassano e Balotelli” (bằng tiếng Ý). La Gazzetta dello Sport. Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 8 năm 2016. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2016.
  230. ^ “Pirlo, ricetta Nazionale "Ritroviamo la qualità" (bằng tiếng Ý). La Gazzetta dello Sport. ngày 1 tháng 9 năm 2010. Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 8 năm 2016. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2016.
  231. ^ “Motta, Giovinco and Matri news. Among the 23 players Buffon's return”. FIGC. ngày 6 tháng 2 năm 2011. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 2 năm 2011. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2016.
  232. ^ “Il gol di Rossi salva l'Italia: 1–1” (bằng tiếng Ý). Mediaset. ngày 10 tháng 2 năm 2011. Lưu trữ bản gốc ngày 12 tháng 8 năm 2016. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2016.
  233. ^ Micaela Del Monte (ngày 29 tháng 3 năm 2012). “Capitani Azzurri: Gianluigi Buffon (2008 – Oggi)” (bằng tiếng Ý). TuttoNazionali.com. Lưu trữ bản gốc ngày 17 tháng 8 năm 2016. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2016.
  234. ^ Rec.Sport.Soccer Statistics Foundation (biên tập). “Italian national team coaches”. rsssf.com. Lưu trữ bản gốc 17 Tháng tư năm 2016. Truy cập 25 Tháng tư năm 2016.

Liên kết ngoài sửa

Danh hiệu
Tiền nhiệm:
  Uruguay
Vô địch thế giới
1934, 1938
Kế nhiệm:
  Uruguay
Tiền nhiệm:
  Argentina
Vô địch thế giới
1982
Kế nhiệm:
  Argentina
Tiền nhiệm:
  Brasil
Vô địch thế giới
2006
Kế nhiệm:
  Tây Ban Nha
Tiền nhiệm:
  Tây Ban Nha
Vô địch châu Âu
1968
Kế nhiệm:
  Tây Đức