Đội tuyển bóng đá quốc gia Việt Nam

đội tuyển bóng đá nam quốc gia đại diện cho Việt Nam thi đấu tại các giải bóng đá quốc tế

Đội tuyển bóng đá quốc gia Việt Nam là đội tuyển bóng đá nam đại diện cho Việt Nam thi đấu tại các giải đấu bóng đá quốc tế, do Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) quản lý. Đội tuyển hiện đang đứng thứ 96 thế giới,[7] thứ 17 châu Á[8] và thứ 2 Đông Nam Á (sau Úc).[9]

Việt Nam
Huy hiệu áo/huy hiệu Hiệp hội
Biệt danhNhững Chiến Binh Sao Vàng[1][2][3]
Hiệp hộiVFF
Liên đoàn châu lụcAFC (châu Á)
Liên đoàn khu vựcAFF (Đông Nam Á)
Huấn luyện viên trưởngTrống
Đội trưởngĐỗ Hùng Dũng
Thi đấu nhiều nhấtLê Công Vinh (83)
Ghi bàn nhiều nhấtLê Công Vinh (51)
Sân nhàSân vận động Quốc gia Mỹ Đình
Mã FIFAVIE
Áo màu chính
Áo màu phụ
Hạng FIFA
Hiện tại 96 Giữ nguyên (22 tháng 12 năm 2022)[4]
Cao nhất84 (Tháng 9 năm 1998[5])
Thấp nhất172 (Tháng 12 năm 2006)
Trận quốc tế đầu tiên
 Việt Nam 2–2  Philippines
(Manila, Philippines, ngày 26 tháng 11 năm 1991)[6]
Trận thắng đậm nhất
 Việt Nam 11–0 Guam 
(Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam; 23 tháng 1 năm 2000)
Trận thua đậm nhất
 Zimbabwe 6–0 Việt Nam 
(Kuala Lumpur, Malaysia; 26 tháng 2 năm 1997)
 Oman 6–0 Việt Nam 
(Incheon, Hàn Quốc, 29 tháng 12 năm 2003)
Cúp bóng đá châu Á
Sồ lần tham dự3 (Lần đầu vào năm 2007)
Kết quả tốt nhấtTứ kết (2007 , 2019)

Bóng đá theo chân người Pháp du nhập vào Việt Nam từ thế kỷ 19. Tuy nhiên, do nhiều xung đột xảy ra trong nước suốt thế kỷ 20, sự phát triển của bóng đá Việt Nam đã bị cản trở đáng kể.[10][11] Trong khi Việt Nam bị chia thành hai vùng tập kết quân sự ở miền Bắcmiền Nam vào năm 1954, hai đội tuyển quốc gia đã tồn tại và đều được quản lý và điều hành bởi các cơ quan quản lý riêng biệt với Hội Bóng đá Việt Nam ở miền Bắc và Hội Túc cầu giáo ở miền Nam. Sau khi hai miền thống nhất vào năm 1976, Liên đoàn bóng đá Việt Nam được thành lập dựa trên tiền thân của Hội bóng đá Việt Nam.[12][13]

Kể từ những năm 1990, Việt Nam đã hội nhập trở lại với nền bóng đá thế giới, và môn thể thao này sớm trở thành một phần không thể thiếu của xã hội Việt Nam. Điều này đã làm cho đội tuyển quốc gia trở thành một phần của chủ nghĩa dân tộc tại Việt Nam và nhận được sự ủng hộ trên toàn quốc. Cổ động viên Việt Nam được coi là một trong những cổ động viên cuồng nhiệt, nổi tiếng với những màn ăn mừng rầm rộ trước những thành tích của đội, kể cả đội trẻ như U-23/U-22[14][15] hay U-19.[16]

Lịch sử

Thời kỳ sơ khai và đầu tiên (1896–1945)

 
Bóng đá Việt Nam thời kỳ đầu với các cầu thủ Việt và Pháp trong giải Championat Cochinchine, k. 1922–23.

Sự ra đời và phát triển đầu tiên của bóng đá tại Việt Nam bắt đầu từ năm 1896 trong thời thuộc địa Pháp. Ở giai đoạn đầu, môn thể thao này chỉ được chơi giữa các công chức, thương nhân và binh lính Pháp. Người Pháp sau đó khuyến khích người Việt địa phương chơi bóng đá và một số môn thể thao khác được giới thiệu cho họ để đánh lạc hướng sự quan tâm của họ khỏi các vấn đề chính trị, dẫn đến môn thể thao này được lan truyền sang các khu vực khác, chủ yếu là miền Bắcmiền Trung. Ngày 20 tháng 7 năm 1908, tờ Lục tỉnh Tân văn đưa tin trận cầu giữa hai đội bóng thuần cầu thủ người Việt đã được diễn ra. Cuốn sách hướng dẫn bóng đá đầu tiên được một bác sĩ người Việt Nam tên là Phạm Văn Tiêm xuất bản năm 1925 để thu hút sự quan tâm của giới trẻ Việt Nam.[17]

Đến năm 1928, một số người đứng ra thành lập Tổng cục Thể thao An Nam tại Sài Gòn, cùng năm ấy một đội bóng Việt Nam được cử sang thi đấu ở Singapore.[18] Trong văn học, nhà văn Nguyễn Công Hoan đã có truyện ngắn Tinh thần thể dục (1939) mô tả về một trận bóng thời Pháp thuộc. Nhiều câu lạc bộ bóng đá địa phương sau đó đã được thành lập ở cả miền Bắcmiền Nam, mặc dù vậy phải đến sau Thế chiến II, các câu lạc bộ bóng đá trong khu vực mới bắt đầu trở nên có tổ chức hơn. Việt Nam giành được độc lập từ năm 1945 nhưng những khó khăn từ những cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc sau đó khiến bóng đá Việt Nam mất nhiều cơ hội để phát triển.

Thời kỳ khó khăn và chiến tranh (1945–1991)

Đội Việt Nam Cộng hòa giành chức vô địch tại Đại hội Thể thao Bán đảo Đông Nam Á 1959.
Đội Việt Nam Dân chủ Cộng hòa năm 1956.

Sự kiện Thảm sát ngã ba phố Hàng Bún - ngõ Yên Ninh ngày 17 tháng 12 năm 1946 và tối hậu thư của Pháp một ngày sau đó đã khiến các thỏa thuận hòa bình giữa hai nước bị vô hiệu hóa, điều này đã buộc Chủ tịch Hồ Chí Minh phải đưa ra lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến chống Pháp vào ngày 19 tháng 12 năm 1946.[19] Do tình hình chiến tranh, các hoạt động liên quan đến bóng đá đã bị ngừng lại. Việt Nam mới giành được độc lập lại phải tiếp tục bước vào một cuộc chiến mới nên chưa kịp thành lập một đội tuyển quốc gia chính thức (dù đã có 1 đội tuyển tạm thời đại diện cho Việt Nam từ ngày 20 tháng 4 năm 1947.[20] Cuộc chiến với Pháp kết thúc với chiến thắng Điện Biên Phủ của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Pháp phải ký Hiệp định Genève và dẫn tới việc Việt Nam tạm thời bị chia cắt thành hai vùng tập kết quân sự từ ngày 21 tháng 7 năm 1954 đến ngày 2 tháng 7 năm 1976. Điều này dẫn đến việc có song song hai đội tuyển gồm đội tuyển Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đại diện cho vùng tập kết quân sự phía Bắc giới tuyến quân sự tạm thời ở vĩ tuyến 17 và đội tuyển Việt Nam Cộng hòa (VNCH) ở phía Nam giới tuyến. Năm 1961, Hội bóng đá Việt Nam (VNDCCH), tiền thân của Liên đoàn bóng đá Việt Nam, được thành lập và tham gia FIFA từ năm 1964.[21] Ở miền Nam, Hội Túc cầu giáo cũng được thành lập và gia nhập FIFA và AFC.[22]

Do những sự kiện lịch sử xảy ra ở Việt Nam trong suốt thế kỷ 20 (đa phần là chiến tranh), với sự chiếm đóng của Nhật Bản ở Đông Dương, Pháp tái xâm lược Việt Nam, Mỹ can thiệp chính trị và vũ trang vào Việt Nam, Trung Quốc xâm lược biên giới phía Bắc, chiến tranh chống diệt chủng với Khmer Đỏ, xung đột quân sự với Thái Lan, nền bóng đá Việt Nam thời kỳ đó gặp rất nhiều khó khăn để phát triển cũng như chưa được biết đến nhiều trên thế giới.

Đội tuyển VNCH là một trong bốn đội đã tham gia hai vòng chung kết Cúp bóng đá châu Á đầu tiên (19561960) và đều kết thúc ở vị trí thứ tư. Tuy nhiên, đội bóng này vượt qua vòng loại khá dễ dàng khi ở vòng loại năm 1956, Thái Lan rút lui ở vòng loại thứ nhất, Indonesia rút lui ở vòng loại thứ ba khiến cho VNCH chỉ cần vượt qua Malaysia ở vòng loại thứ 2 với 1 trận thắng và 1 trận hòa là có thể tham gia vòng chung kết.[23] Tại các khu vực khác thuộc vòng loại, các đội như Nhật Bản, Iran cũng rút lui. Điểm đáng chú ý là vào năm 1956, Đội tuyển quốc gia Thái Lan từng vượt qua vòng loại để tham dự Olympic 1956.[24] Tới vòng loại Cúp bóng đá châu Á 1960, Thái Lan, Myanmar và Nhật Bản tiếp tục rút lui trong khi Indonesia không đủ tư cách tham dự nên đội VNCH chỉ cần thắng 2 trận trước Malaysia và Singapore là đã được vào vòng chung kết.[25][26] Các đội mạnh ở châu Á lúc đó như Nhật Bản, Iran, Iraq, Triều Tiên thường bỏ Asian Cup để tập trung đá vòng loại Olympic nên Asian Cup lúc đầu không thu hút được các đội mạnh tham gia. Ngoài ra, Á vận hội thời điểm đó cũng cho phép các đội tuyển quốc gia góp mặt thay vì cấp U-23 như hiện nay, nên các đội mạnh cũng không mặn mà với Asian Cup. Tiêu biểu như Myanmar từng đạt huy chương đồng Á vận hội 1954 cũng không tham gia cho tới năm 1968.

Đội VNCH đã vô địch Đại hội Thể thao Đông Nam Á (SEA Games) đầu tiên vào năm 1959 tại Thái Lan và Giải bóng đá giao hữu Merdeka 1966 ở Malaysia, 6 lần vô địch giải giao hữu Cúp Quốc Khánh và Cúp quân đội Thái Lan 1974. Mặc dù vậy, đội tuyển VNCH chỉ mạnh ở khu vực Đông Nam Á chứ chưa đạt đẳng cấp châu lục. Cũng trong khoảng thời gian đó, họ vượt qua vòng bảng Á vận hội 1962. Đội từng tham dự vòng loại các kỳ Thế vận hội Mùa hè 19641968, vòng loại World Cup 1974, đánh bại Thái Lan 1-0 để giành quyền tham gia các trận đấu vòng loại trước khi thua trận mở màn 0-4 trước Nhật Bản và thua tiếp 0-1 trước Hồng Kông. Đội tuyển VNCH đã chơi trận cuối cùng với Malaysia vào ngày 27 tháng 3 năm 1975 khi họ đã thua 0-3. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, Cộng hòa Miền Nam Việt Nam tiếp quản nền bóng đá miền Nam. Dù còn nhiều khó khăn do tình hình chiến tranh và chia cắt nhưng bóng đá Việt Nam đã bắt đầu thi đấu quốc tế chính thức tầm khu vực và châu lục. Tuy nhiên, bóng đá nội địa ở miền Nam vẫn gặp nhiều khó khăn khi giải vô địch nội địa không được tổ chức thường xuyên.[cần dẫn nguồn]

Đội tuyển Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thì ít hoạt động hơn mặc dù là thành viên của AFC và FIFA, chủ yếu chơi các giải của các nước xã hội chủ nghĩa từ 1956 đến 1966. VNDCCH có chuyến thi đấu quốc tế đầu tiên của đội sang Trung Quốc năm 1956. Trong chuyến du đấu, đội có trận ra quân thua Trung Quốc 3-5, đá theo sơ đồ 3–2–5 với những gương mặt như Bùi Đức, Đình Te, Bùi Nghẽn, Luyến, Thưởng,...[27] và huấn luyện viên trưởng Trương Tấn Bửu. Họ đã tham gia giải GANEFO đầu tiên tại Indonesia năm 1962 và Campuchia năm 1966. Bất chấp việc ít thi đấu quốc tế, hệ thống bóng đá nội địa của miền Bắc vẫn có sự phát triển tích cực khi hệ thống giải vô địch quốc gia ở đây được tổ chức liên tục, có sự phân hạng đầy đủ, số lượng đội bóng cũng rất đông đảo, thậm chí ở Hải Phòng có khoảng 10 đội bóng tham gia các hạng đấu khác nhau.[28]

Cả hai đội tuyển quốc gia đã hợp nhất khi hai miền Việt Nam tái thống nhất về mặt nhà nước thành nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam sau cuộc Tổng tuyển cử năm 1976. Thực hiện nguyên tắc kế thừa chính phủ, AFCFIFA công nhận đội tuyển quốc gia Việt Nam từ năm 1976 thực hiện kế thừa các quyền, nghĩa vụ và thành tích của Đội tuyển VNDCCH lẫn Quốc gia Việt Nam, VNCHCHMNVN trước đây. Trận cầu giữa Tổng cục Đường sắt và Cảng Sài Gòn ngày 7 tháng 11 năm 1976 được coi là mốc đánh dấu sự thống nhất chính thức giữa bóng đá miền Nam và miền Bắc.[29]

Mặc dù thể thao Việt Nam chính thức tái tham gia các hoạt động thể thao quốc tế từ Olympic năm 1980 tại Liên Xô, Á vận hội năm 1982 tại Ấn Độ[30] và SEA Games 1989[31] nhưng đội tuyển bóng đá Việt Nam chỉ chính thức tái hòa nhập bóng đá quốc tế từ kỳ SEA Games năm 1991.[32]

Năm 1989, khi Việt Nam bắt đầu công cuộc cải cách Đổi Mới mang tính cách mạng, một liên đoàn bóng đá mới được thành lập. Sau ba tháng chuẩn bị, tháng 8 năm 1989, Đại hội lần thứ nhất của liên đoàn bóng đá mới đã diễn ra tại Hà Nội, tuyên bố thành lập Liên đoàn bóng đá Việt Nam. Trịnh Ngọc Chữ, Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, được bầu làm chủ tịch VFF.[33]

Thời kỳ đổi mới và tái phát triển bóng đá Việt Nam (1991–2011)

Đội tuyển Việt Nam tham gia trở lại các giải đấu quốc tế kể từ SEA Games 1991 tại Manila, Philippines.[34] Việt Nam tham dự vòng loại FIFA World Cup lần đầu tiên với tư cách là một quốc gia thống nhất vào chiến dịch World Cup 1994. Đội tuyển quốc gia vào thời điểm đó đã không thành công trong các chiến dịch World Cup khi đều thất bại ở cả hai giải đấu năm 1994 và 1998 với chỉ một chiến thắng.

Từ năm 1996, Việt Nam là thành viên chính thức của AFF. Đội tham gia kỳ Tiger Cup đầu tiên và kết thúc ở vị trí thứ ba, sau đó đăng cai Tiger Cup lần thứ hai vào năm 1998, giải đấu mà họ thua 0-1 trước Singapore trong trận chung kết. Từ năm 2000 đến 2007, Việt Nam đều thất bại trong việc giành ngôi vô địch Đông Nam Á khi để thua ở bán kết hoặc bị loại ở vòng bảng. Cũng vào năm 1996, Việt Nam được báo chí quốc tế chú ý khi đã mời gã khổng lồ Juventus FC của Ý - đội mới giành được chức vô địch UEFA Champions League 1995–96 - sang thi đấu trong một trận giao hữu tại Hà Nội[35].

Năm 1999, Việt Nam là chủ nhà của Dunhill Cup, một giải đấu giao hữu dành cho các cầu thủ đội tuyển quốc gia và U-23. Vì được phân loại là giải đấu hỗn hợp đội tuyển quốc gia và U-23, một số đội tuyển quốc gia đã quyết định cử đội dự bị tham dự. Trong giải đấu này, Việt Nam đã có chiến thắng gây sốc 1-0 trước Nga và thủ hòa Iran 2-2. Đội tuyển sau đó bị loại ở bán kết sau thất bại 1–4 trước Trung Quốc.

Tại vòng loại AFC Asian Cup 2004, đội đã tạo ra cú sốc với chiến thắng 1-0 trước đội giành hạng tư FIFA World Cup 2002 Hàn Quốc tại Muscat, trở thành một trong những chiến công vĩ đại nhất của bóng đá Việt Nam kể từ khi thống nhất.[36]

Việt Nam đăng cai AFC Asian Cup 2007 cùng với Indonesia, Malaysia và Thái Lan. Được đánh giá là đội yếu thứ hai tại giải chỉ sau đồng chủ nhà Malaysia, nhưng ở vòng bảng, Việt Nam đã đánh bại Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất 2-0, hòa 1-1 với một đội bóng vùng Vịnh khác là Qatar, trước khi để thua các nhà đương kim vô địch Nhật Bản 1-4. Việt Nam trở thành đội chủ nhà và là đội Đông Nam Á duy nhất lọt vào tứ kết, nơi họ thua nhà vô địch sau đó Iraq 0-2.

Việt Nam đã giành chức vô địch AFF Cup đầu tiên vào năm 2008, danh hiệu quốc tế đầu tiên của đội kể từ khi tái hội nhập bóng đá toàn cầu,[37] dưới sự dẫn dắt của Henrique Calisto. Cuối năm 2011, Việt Nam tăng 35 bậc, xếp thứ 99, trở lại top 100 FIFA sau bảy năm và dẫn đầu Đông Nam Á lần đầu tiên trên bảng xếp hạng.[38]

Thời kỳ suy thoái (2009–2014)

Giai đoạn 2009-2014 chứng kiến sự đi xuống của bóng đá Việt Nam. Đội đã tham dự vòng loại World Cup 2010, 2014, cùng với vòng loại Asian Cup các năm 20112015, nhưng đều không thành công và chấp nhận bị loại sớm. Đội thua chung cuộc 0–6 trước Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất ở vòng loại đầu tiên của World Cup 2010. Tại vòng loại World Cup 2014, Việt Nam chỉ có thể đánh bại Macau ở vòng đầu tiên, trước khi bị Qatar loại ở vòng thứ hai. Ở vòng loại Asian Cup 2011, đội chơi không tồi khi xếp trên Lebanon, dù xếp sau Syria và Trung Quốc. Còn ở vòng loại Asian Cup 2015, Việt Nam thua 5 trong tổng cộng 6 trận và xếp cuối bảng đấu gồm Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, UzbekistanHong Kong.

Cùng với thành tích kém cỏi ở vòng loại châu lục và thế giới, Việt Nam đã sa sút ở giải đấu khu vực. Đội đã thua Malaysia, đội sau đó trở thành nhà vô địch, trong trận bán kết AFF Cup 2010. Việt Nam thậm chí còn bị loại ở vòng bảng tại kỳ AFF Cup tiếp theo khi chỉ có được trận hòa trước Myanmar, còn lại thua Thái Lan và Philippines. Đây là thành tích kém nhất của đội ở một kỳ AFF Cup.

Thời kỳ tái thiết (2014–2017)

Đội tuyển quốc gia Việt Nam bắt đầu chứng kiến những thay đổi đáng kể dưới thời HLV Miura Toshiya, người dẫn dắt cả đội tuyển quốc gia Việt Nam và đội U-23 Việt Nam từ năm 2014 đến năm 2016. Đội bóng đã có thành tích không tồi ở AFF Cup 2014 khi vượt qua vòng bảng với ngôi đầu, nhưng đã không thể tiến vào trận chung kết khi thua Malaysia sau hai lượt trận bán kết với tổng tỷ số 4–5, trong đó có trận thua sốc 2–4 ngay tại sân nhà ở trận bán kết lượt về,[39] mặc dù trước đó đã thắng 2–1 trên sân khách ở lượt đi.[40]

Tại vòng loại World Cup 2018, Việt Nam chung bảng với Thái Lan, Indonesia, Đài Bắc Trung Hoa và Iraq (Indonesia sau đó đã bị FIFA cấm tham dự), đội tuyển dưới sự dẫn dắt của HLV Miura đã hòa Iraq 1–1 trên sân nhà.[41] Nhưng các trận thua đáng thất vọng trước đối thủ chính Thái Lan, bao gồm trận thua 0–1 trên sân khách[42] và 0–3 trên sân nhà[43] đã khiến đội bóng bị chỉ trích nặng nề. Bất chấp những đóng góp trong nỗ lực tái thiết đội tuyển, HLV Miura Toshiya đã bị VFF sa thải sau khi đội U-23 Việt Nam không vượt qua được vòng loại Olympic Rio 2016, niềm hy vọng lúc này được đặt vào tân HLV Nguyễn Hữu Thắng.

Dưới thời Nguyễn Hữu Thắng, đội tuyển Việt Nam một lần nữa vào đến bán kết AFF Cup 2016, nhưng rồi đã phải chịu thua trước Indonesia với tổng tỷ số 3–4 sau hai lượt.[44][45] Đến tháng 8 năm 2017, việc đội U-22 bị loại ngay sau vòng bảng SEA Games 2017, dù được giới truyền thông và người hâm mộ kỳ vọng rất nhiều, khiến HLV Nguyễn Hữu Thắng phải từ chức.

Thất bại của lứa U-22 ở SEA Games năm đó, dù chỉ là ở cấp độ trẻ, đã khiến cả nền bóng đá Việt Nam trở nên rối ren khi hầu hết người hâm mộ cả nước mất hết niềm tin để cổ vũ cho các cấp đội tuyển.[46] Do nhiều cầu thủ U-22 khi ấy cũng là trụ cột của ĐTQG, thất bại ở SEA Games đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần toàn đội. Giữa lúc đó, huấn luyện viên tạm quyền Mai Đức Chung được bổ nhiệm dẫn dắt đội tuyển Việt Nam trong hai trận đấu quan trọng ở vòng loại thứ ba của Asian Cup 2019 với đội láng giềng Campuchia, và đã phân nào vực dậy tinh thần của cả đội khi vượt qua đối thủ này qua hai lượt trận (thắng 2–1 trên sân khách và 5–0 trên sân nhà).[47]

"Thế hệ vàng" với Park Hang-seo (2017–2023)

Park Hang-seo, cựu trợ lý của Guus Hiddink tại FIFA World Cup 2002, được bổ nhiệm làm huấn luyện viên mới của Việt Nam vào ngày 11 tháng 10 năm 2017 sau nỗ lực đàm phán không thành với Sekizuka Takashi; trước đó VFF cũng đã cố gắng liên lạc với HLV người Mỹ Steve Sampson nhưng không có kết quả.[48] Khi mới đến Việt Nam, Park Hang-seo đã bị người Việt Nam chào đón bằng sự hoài nghi, vì ông đang có sự nghiệp khá lận đận ở giải hạng ba Hàn Quốc.[49]

Trận đấu đầu tiên của ông Park dưới chức danh huấn luyện viên đội tuyển Việt Nam là ở vòng loại Asian Cup 2019, khi Việt Nam cầm hòa Afghanistan không bàn thắng trên sân nhà vào ngày 14 tháng 11 năm 2017, qua đó giúp Việt Nam vượt qua vòng loại Cúp bóng đá châu Á 2019, lần đầu tiên kể từ năm 2007.[50] Bất chấp điều đó, ông Park đã bị dư luận chỉ trích vì màn trình diễn kém thuyết phục của toàn đội, dù mới nắm đội được một tuần.[51] Tuy nhiên, thái độ của người hâm mộ thay đổi nhanh chóng sau những kỳ tích của đội tuyển U-23 Việt Nam do ông dẫn dắt tại giải U-23 châu ÁASIAD 2018.[52] Cùng với nòng cốt là các cầu thủ U-23 vừa gây tiếng vang ở các giải trẻ châu lục, đội tuyển Việt Nam đã có lần thứ hai vô địch AFF Cup cuối năm 2018. Tuy nhiên, đội đã thất bại trước kình địch Thái Lan trong cả hai kỳ AFF Cup sau đó, lần lượt ở các vòng bán kết và chung kết.

Việt Nam tham dự AFC Asian Cup 2019 với đội hình trẻ nhất giải; phần lớn gồm những cầu thủ thuộc lứa U-23. Được xếp vào bảng D cùng Iran, IraqYemen, Việt Nam đã thua Iraq 2-3 và Iran 0-2, thắng Yemen 2-0 và đứng thứ ba bảng D, lọt vào vòng 1/16 với tư cách là một trong 4 đội thứ 3 có thành tích tốt nhất. Sau đó, đội tuyển đã bất ngờ đánh bại đội nhất bảng A là Jordan trong loạt sút luân lưu sau khi hòa 1-1.[53] Trong trận tứ kết, Việt Nam gặp Nhật Bản và chỉ thua với tỷ số 0-1.

Tại vòng loại thứ hai World Cup 2022 khu vực châu Á, Việt Nam rơi vào bảng G cùng với ba đối thủ Đông Nam Á khác là Thái Lan, MalaysiaIndonesia bên cạnh UAE. Việt Nam kết thúc vòng loại thứ hai với 17 điểm, đứng thứ 2 sau UAE (18 điểm) và lần đầu tiên giành vé vào vòng loại thứ ba, cũng như được đặc cách vượt qua vòng loại Cúp bóng đá châu Á 2023 tại Qatar với tư cách là một trong năm đội nhì bảng có thành tích tốt nhất.[54][55]

Tại vòng loại thứ ba World Cup 2022 khu vực châu Á, Việt Nam nằm ở bảng B cùng với Nhật Bản, Úc, Ả Rập Xê Út, Trung QuốcOman. Trước những đối thủ hàng đầu châu lục, đội tuyển kết thúc vòng ba với chỉ 1 trận thắng, 1 trận hòa và thua đến 8 trận, giành được 4 điểm và đứng cuối bảng. Dù thất bại trong việc giành quyền tham dự vòng chung kết World Cup lần đầu tiên trong lịch sử, Việt Nam đã đạt được thành tích tốt nhất với một đại diện của Đông Nam Á ở vòng loại cuối cùng.

Sau khi cùng Việt Nam giành ngôi Á quân AFF Cup 2022 (thua Thái Lan ở chung kết), Park Hang-seo đã tuyên bố chia tay đội tuyển Việt Nam sau năm năm gắn bó.

Đội tuyển Việt Nam tại các giải đấu (1991–nay)

Tại các giải khu vực Đông Nam Á

Đại hội Thể thao Đông Nam Á

Việt Nam tại SEA Games 16 do Vũ Văn TưNguyễn Kim Hằng dẫn dắt giành một điểm, xếp cuối bảng và bị loại ngay từ vòng bảng sau khi hòa Philippines, thua IndonesiaMalaysia. Lần tập trung dự SEA Games năm đó, do điều kiện ở Nhổn rất thiếu thốn nên sau một tuần, 11 cầu thủ phía Nam (thành viên Công nhân Quảng Nam-Đà Nẵng, Hải Quan, Cảng Sài Gòn) đồng loạt "đào ngũ".[56] Cũng vì ảnh hưởng bởi sự cố trên, Vũ Văn Tư từ nhiệm sau 7 ngày dẫn dắt. Để lấp chỗ trống, liên đoàn huy động một số cầu thủ và HLV Thể Công, Nguyễn Sĩ Hiển lên làm nhiệm vụ. Đội bị loại ở vòng bảng SEA Games 17, trình làng những Nguyễn Hồng Sơn, Lê Huỳnh Đức.

Sau hai kỳ SEA Games đầu tiên, liên đoàn bắt đầu thuê huấn luyện viên ngoại, tiên phong với Karl Heinz WeigangEdson Tavares, cử hai đội dự đều vào bán kết Cúp Độc Lập và tập huấn tại châu Âu năm 1995. Đội lọt vào bán kết SEA Games cùng năm, thắng Myanmar hiệp phụ và thua Thái Lan chung kết.

SEA Games 19, đội thua Thái Lan bán kết, đoạt huy chương đồng sau khi hạ Singapore. Lọt qua bảng 5 đội ở SEA Games 20 và thắng Indonesia bán kết, nhưng Alfred Riedl cùng Việt Nam tiếp tục nhìn người Thái đoạt huy chương vàng với thất bại 0-2 ở chung kết. Đó là lần cuối bóng đá nam tại SEA Games không giới hạn độ tuổi.

Giải vô địch bóng đá Đông Nam Á

Việt Nam tham dự Tiger Cup đầu tiên năm 1996, khởi đầu bằng trận thắng 3-1 trước Campuchia tại vòng bảng. Nhưng ngay sau đó, đội lại có trận hòa thất vọng trước Lào với tỉ số 1-1. Trận đấu này đã bị nghi vấn "bán độ" khi Nguyễn Hữu Thắng nhận thẻ đỏ trực tiếp; huấn luyện viên Karl-Heinz Weigang thậm chí đã đòi đuổi một nhóm năm cầu thủ có "vấn đề" về nước.[57][58] Sau sự việc, năm cầu thủ này đã được phép tiếp tục thi đấu và cùng đội tuyển Việt Nam vượt qua vòng bảng trước khi thua Thái Lan ở bán kết và thắng Indonesia trận tranh hạng ba để đoạt huy chương đồng.

Tiếp đó, Alfred Riedl dẫn dắt đội tuyển Việt Nam tại Tiger Cup 1998 trên sân nhà, cũng lần đầu đội đăng cai một giải quốc tế. Đội có màn thể hiện ấn tượng với 3 trận thắng và 1 trận hòa, trong đó có cả trận thắng Thái Lan 3-0 tại vòng bán kết, nhưng cuối cùng đã phải khuất phục trước Singapore trong trận chung kết nhờ cái lưng làm bàn của Sasi Kumar. Đến vòng bảng Tiger Cup 2000, Việt Nam "đòi nợ" thành công khi thắng Singapore, gián tiếp khiến đối thủ này bị loại. Trong trận bán kết với Indonesia, Việt Nam đã chơi kiên cường khi hai lần gỡ hòa sau khi để dẫn trước để đưa trận đấu đến hiệp phụ, nơi đội để thua đáng tiếc bởi bàn thắng vàng của cầu thủ Indonesia Gendut Christiawan ở phút 120 khi đa phần các cầu thủ Việt Nam đã xuống sức. Thất bại này khiến tinh thần của đội tuyển Việt Nam sụp đổ và sau đó thua tiếp Malaysia 0-3 ở trận tranh huy chương đồng.

Với những tên tuổi mới như Minh Phương, Tài Em, Văn Quyến, đội đoạt huy chương đồng Tiger Cup 2002 dưới nhiệm kỳ đầu tiên của HLV Henrique Calisto. Đến kỳ Tiger Cup 2004 tổ chức trên sân nhà, đội dưới sự dẫn dắt của Edson Tavares có sự pha trộn của lứa cầu thủ giành huy chương bạc SEA Games 22 như Lê Công Vinh, Phan Thanh Bình dưới sự dẫn dắt của đội trưởng Lê Huỳnh Đức và thủ môn Trần Minh Quang. Tuy nhiên, đây là giải đấu thất vọng của Việt Nam khi đội bị loại ngay từ vòng bảng do chỉ xếp thứ ba bảng đấu sau Singapore và Indonesia, trong đó có trận thua Indonesia 0-3 ngay tại Mỹ Đình. Sau giải đấu này, những lão tướng như Lê Huỳnh Đức và Trần Minh Quang chính thức từ giã đội tuyển quốc gia.

AFF Cup 2007, đội thi đấu dưới sự dẫn dắt của Alfred Riedl, người có lần thứ ba dẫn dắt tuyển Việt Nam. Việt Nam một lần nữa rơi vào bảng đấu có sự hiện diện của Singapore và Indonesia, bên cạnh Lào. Lần này đội vượt qua vòng bảng với vị trí nhì bảng sau Singapore, trước khi để thua Thái Lan với tổng tỷ số 0-2 ở bán kết.

Trước AFF Cup 2008, khi Henrique Calisto lần thứ 2 lên dẫn dắt, Việt Nam có phong độ kém khi trải qua 10 trận giao hữu toàn hòa và thua. Khi bước vào giải đấu chính, Việt Nam mở màn bằng trận thua Thái Lan 0-2, khiến Calisto và các cầu thủ chịu nhiều sức ép dư luận. Tuy nhiên, đội sau đó đã đánh bại Malaysia 3-2 trước khi hạ Lào 4-0 ở hai trận vòng bảng còn lại để đi tiếp với vị trí nhì bảng và vào bán kết gặp Singapore, đương kim vô địch giải đấu. Việt Nam hòa tiếc nuối Singapore không bàn thắng trên sân nhà trước khi giành chiến thắng trên sân khách nhờ bàn thắng duy nhất của Nguyễn Quang Hải, qua đó đưa Việt Nam vào chung kết. Trong trận chung kết tái đấu với Thái Lan, đội thắng 2-1 lượt đi trên sân khách. Lượt về, đội bị dẫn 0-1 cho đến những phút bù giờ hiệp 2, trước khi cú đá phạt hàng rào của Nguyễn Minh Phương được Lê Công Vinh đánh đầu ngược tung lưới Thái Lan, giúp cho Việt Nam lần đầu lên ngôi vô địch Đông Nam Á.

Cảnh trong trận chung kết của Giải vô địch bóng đá Đông Nam Á 2008. Theo chiều kim đồng hồ từ trên xuống: Những fan hâm mộ Việt Nam trong chiến thắng của Việt Nam, đội Việt Nam nhận cúp và đội Việt Nam trước trận đấu cuối cùng của trận lượt về.

Đến AFF Cup 2010, các nhà đương kim vô địch rơi vào bảng đấu có Singapore, Philippines và Myanmar. Tuy vượt qua vòng bảng với ngôi đầu, đội đã chơi thiếu thuyết phục khi thua sốc Philippines và thắng chật vật Singapore. Đến vòng bán kết, Việt Nam để thua Malaysia (đội sau đó vô địch) với tổng tỷ số 0-2, qua đó thất bại trong việc bảo vệ danh hiệu. Đội tuyển sau đó chia tay huấn luyện viên Calisto cùng cặp tiền vệ Minh Phương, Tài Em.

Năm 2012, học hỏi từ thành công của bóng đá Malaysia, VFF đã dùng huấn luyện viên nội Phan Thanh Hùng để chuẩn bị cho AFF Cup vào cuối năm. Tuy nhiên, Việt Nam kết thúc giải với thành tích tệ nhất trong các lần tham dự giải đấu của đội: bị loại từ vòng bảng với chỉ một điểm kiếm được sau ba trận. Đội hòa Myanmar 1-1, còn lại thua Philippines 0-1 và Thái Lan 1-3. Tuy nhiên, đội lại hơn Myanmar về hiệu số bàn thắng bại nên tránh được vị trí chót bảng, nhờ đó được miễn đấu vòng loại giải lần sau.[59]

Trong thời kỳ chuyển giao của đội tuyển ở AFF Cup 2014, huấn luyện viên Miura Toshiya đã sử dụng các nhân tố mới như Trần Nguyên Mạnh, Quế Ngọc Hải, Vũ Minh Tuấn, Ngô Hoàng Thịnh,... Đội chơi ấn tượng và vượt qua vòng bảng với ngôi nhất bảng A, bao gồm trận hòa 2-2 trước Indonesia cùng với các chiến thắng 3-0 trước Lào và 3-1 trước Philippines, qua đó vào bán kết gặp Malaysia. Ở vòng bán kết, Việt Nam thắng 2-1 trong trận lượt đi tại sân Shah Alam của Malaysia và nắm lợi thế lớn để giành quyền vào chung kết. Tuy nhiên, trong trận lượt về, đội chơi dưới sức một cách khó hiểu và bị dẫn 1-4 bởi những pha bóng nghiệp dư của hàng phòng ngự, trong đó có một quả phạt đền ngay đầu trận do sai lầm của Quế Ngọc Hải, một pha ra vòng cấm bất cẩn của thủ môn Trần Nguyên Mạnh để đối phương tâng bóng qua đầu, một bàn phản lưới nhà của Đinh Tiến Thành và tình huống mắc lỗi vị trí của Nguyễn Văn Biển. Nỗ lực trong hiệp hai của Việt Nam chỉ mang lại bàn rút ngắn tỷ số xuống còn 2-4 của Lê Công Vinh, khiến đội bị loại đầy cay đắng với tổng tỷ số 4-5.

Ở giải AFF Cup 2016, dưới sự dẫn dắt của HLV Nguyễn Hữu Thắng, Việt Nam toàn thắng vòng bảng AFF Cup lần đầu tiên trong lịch sử với 9 điểm tuyệt đối, bao gồm chiến thắng 2-1 trước Myanmar, 1-0 trước Malaysia và 2-1 trước Campuchia. Ở vòng bán kết, Việt Nam đối đầu với Indonesia khi ấy được dẫn dắt bởi người cũ Alfred Riedl - cựu HLV tuyển Việt Nam. Đội để thua 1-2 trong trận bán kết lượt đi tại Indonesia và chỉ cần thắng 1-0 ở lượt về là đi tiếp. Trong trận lượt về trên sân Mỹ Đình, Việt Nam thi đấu áp đảo trước đối phương, nhưng lại bị dẫn bàn trước do pha phá bóng sai kỹ thuật của Trần Đình Đồng tạo điều kiện cho cầu thủ Stefano Lilipaly của Indonesia sút vào lưới trống. Đến phút 75, thủ môn Nguyên Mạnh nhận tấm thẻ đỏ trực tiếp vì lỗi đánh nguội cầu thủ Indonesia khi đội đã hết quyền thay người. Giữa lúc khó khăn chồng chất, Việt Nam đã ghi liền hai bàn để vươn lên dẫn 2-1 sau 90 phút do công lần lượt của Vũ Văn ThanhVũ Minh Tuấn, buộc trận đấu phải bước sang hiệp phụ. Trong thế thiếu người, Việt Nam thua thêm một bàn trên chấm phạt đền khi hậu vệ Quế Ngọc Hải phải làm thủ môn bất đắc dĩ, đành chịu thua chung cuộc 3-4 trước Indonesia. Sau giải đấu, đội chia tay hai cựu binh cuối cùng từng giúp Việt Nam vô địch AFF Cup 2008 - Lê Công Vinh và Phạm Thành Lương.

Ở AFF Cup 2018, HLV Park Hang-seo đã sử dụng nòng cốt đội tuyển là những cầu thủ lứa U-23 đã đoạt huy chương bạc U-23 châu Á 2018 và đứng hạng tư ASIAD 2018 như Đoàn Văn Hậu, Nguyễn Quang Hải, Phan Văn Đức, Hà Đức Chinh,... cùng các cựu binh như Nguyễn Văn Quyết, Nguyễn Anh ĐứcNguyễn Trọng Hoàng,...[60] Việt Nam giành được ba chiến thắng trước Lào, Malaysia, Campuchia và một trận hòa với Myanmar, đứng đầu bảng A và lọt vào bán kết. Ở bán kết, đội hạ gục Philippines cùng với tỷ số 2-1 qua hai lượt trận để giành quyền vào chung kết AFF Cup lần đầu tiên sau 10 năm, tái ngộ Malaysia. Hai đội hòa 2-2 ở lượt đi trên sân Bukit Jalil tại Malaysia. Trên sân Mỹ Đình ở lượt về, Anh Đức ghi bàn duy nhất giúp đội thắng chung cuộc 3-2 và có lần thứ hai vô địch AFF Cup.

Tại giải AFF Cup 2020 tổ chức tập trung tại Singapore do đại dịch COVID-19, Việt Nam nằm ở bảng B cùng với Indonesia, Malaysia, Lào và Campuchia. Trong bối cảnh sứt mẻ lực lượng do nhiều trụ cột chấn thương, thầy trò HLV Park Hang-seo giành được 10 điểm giống Indonesia nhưng phải xếp nhì bảng do kém hiệu số bàn thắng bại. Sau đó tại vòng bán kết, đội bị loại bởi Thái Lan, đội sau đó đã giành ngôi vô địch, với tổng tỷ số 0-2. Thất bại này đã đánh dấu lần thứ tám đội tuyển Việt Nam không thể vượt qua được vòng bán kết AFF Cup và trở thành đội bóng bị loại ở bán kết nhiều nhất lịch sử giải.[61] Trong số tám lần thua ở bán kết, tuyển Việt Nam có đến bốn lần thua Thái Lan, hai lần thua Malaysia, hai lần thua Indonesia,[62] giành hạng ba tới bảy lần, một con số kỷ lục. Lần duy nhất tuyển Việt Nam về hạng tư là năm 2000, khi thua Malaysia 0-3. Bắt đầu từ AFF Cup 2007, các đội thua bán kết sẽ đồng hạng ba, và tuyển Việt Nam có năm lần.

Ở kỳ AFF Cup 2022 và là giải đấu cuối cùng của HLV đương nhiệm Park Hang-seo với bóng đá Việt Nam, đội tuyển Việt Nam thể hiện quyết tâm vô địch để tri ân HLV người Hàn Quốc, đặc biệt khi ba trụ cột quan trọng là Đỗ Hùng Dũng, Đặng Văn Lâm và Đoàn Văn Hậu, những người vắng mặt ở kỳ AFF Cup trước, trở lại sau chấn thương. Việt Nam rơi vào bảng đấu cùng với Malaysia, Singapore, Myanmar và Lào, nơi đội giành được 10 điểm và đứng nhất bảng, ghi được 12 bàn và không thủng lưới bàn nào, qua đó gặp Indonesia ở bán kết. Trước đội bóng xứ vạn đảo, Việt Nam đã phá dớp 27 năm không thắng đối thủ này ở AFF Cup bằng chiến thắng chung cuộc 2-0 sau hai lượt trận, để tiến vào chung kết với thành tích giữ sạch lưới trong sáu trận tại giải. Tuy nhiên, đội đã một lần nữa thất bại trước Thái Lan ở chung kết, khi hòa 2-2 trên sân Mỹ Đình trước khi thua 0-1 ở lượt về trên đất khách. Đây là lần thứ hai trong lịch sử giải đấu Việt Nam giành vị trí Á quân. Sau kỳ AFF Cup này, đội đã chia tay HLV Park Hang-seo do hết hạn hợp đồng.

Tại các giải châu lục và thế giới

 
Đội tuyển Việt Nam trước lượt trận thứ hai bảng D Cúp bóng đá châu Á 2019 gặp đội tuyển Iran.
Cảnh trong vòng tứ kết của Cúp bóng đá châu Á 2019. Theo chiều kim đồng hồ từ trên xuống: Đội tuyển Việt Nam với Nhật Bản tại vòng tứ kết và người hâm mộ Việt Nam trong trận đấu.

Vòng loại World Cup 1994, đội được đặt dưới sự dẫn dắt của Trần Bình Sự và được xếp vào ở bảng đấu có Triều Tiên, Qatar, IndonesiaSingapore. Việt Nam thắng duy nhất Indonesia loạt trận đầu sau đó thua cả bốn trận lượt về, đứng cuối bảng và không vượt qua vòng loại. Lư Đình Tuấn là cầu thủ đầu tiên ghi bàn tại vòng loại World Cup. Tiếp đó, Việt Nam mất vé tham dự Asian Cup 1996 vì thua một đội bóng mạnh ở châu Á là Hàn Quốc. Tại vòng loại World Cup 1998, gặp Tajikistan, TurkmenistanTrung Quốc, đội toàn thua qua đó tiếp tục đứng cuối bảng và không vượt qua vòng loại. Đến Asian Cup 2000, đội một lần nữa không thể tiến vào vòng chung kết vì thua Trung Quốc.

Vòng loại World Cup 2002, đội hòa một, thắng ba trận trước Mông CổBangladesh và thua Ả Rập Xê Út cả hai lượt đấu, nhìn đại diện Tây Á đi tiếp.

Năm 2003, Việt Nam cử đội tuyển U-23 dự vòng loại Cúp bóng đá châu Á, thua Oman với tỷ số kỉ lục 0-6, thua Hàn Quốc và thắng Nepal loạt trận đầu. Loạt trận sau, đội thắng sốc Hàn Quốc 1-0, sau đó thắng Nepal rồi thua tiếp 0-2 trước Oman.

Năm 2004, Edson Tavares trở lại dẫn dắt đội nhưng thất bại ở vòng loại World Cup 2006, trước đó có chiến thắng duy nhất trước Maldives nhờ huấn luyện viên tạm quyền Nguyễn Thành Vinh.

Lần đầu Việt Nam đồng đăng cai và dự giải châu lục là Asian Cup 2007. Tại vòng bảng, đội hạ UAE 2-0 nhờ hai bàn thắng của Quang ThanhCông Vinh, sau đó hòa Qatar 1-1 rồi thua ngược Nhật Bản 1-4. Đội lọt vào tứ kết và thua Iraq 0-2, đội đã vô địch Asian Cup năm đó. Đoàn quân huấn luyện viên Alfred Riedl tái ngộ UAE tại vòng loại World Cup 2010 nhưng đã để thua ở cả hai lượt đi và về và nhận thất bại chung cuộc với tổng tỷ số 6-0.

Vòng loại Asian Cup 2011, đội thắng 1, hòa 2 trận khác trước LibanSyria, còn lại toàn thua trong đó có trận thua Trung Quốc 1-6 trên sân khách.

Vòng loại World Cup 2014, dưới sự dẫn dắt của HLV Falko Götz, đội đã đánh bại Ma Cao cả hai lượt trận, thua Qatar sân khách và thắng đối thủ lượt về trên sân nhà. Hoàng Văn Phúc đưa đội dự vòng loại Asian Cup 2015 thua 5 trận, thắng trận thủ tục với Hồng Kông.

Trong chiến dịch vòng loại thứ 2 World Cup 2018, Việt Nam thua Thái Lan 0-1 và thắng Đài Loan 2-1 trên sân khách, sau đó hòa Iraq 1-1 và thua 0-3 trong trận tái đấu Thái Lan trên sân Mỹ Đình. Năm 2016, khi Nguyễn Hữu Thắng lên thay Miura Toshiya, đội đã thắng Đài Loan 4-1 trên sân nhà. Iraq, trong trận quyết định, đã hạ Việt Nam 1-0 trên sân trung lập để đi tiếp. Kết thúc ở vị trí thứ 3 trong bảng, Việt Nam lọt vào vòng 3 vòng loại Asian Cup 2019 đối đầu Afghanistan, Campuchia, và Jordan. Đội thắng Campuchia cả hai lượt trận, hòa 4 trận còn lại trong thời gian mà Nguyễn Hữu Thắng, Mai Đức ChungPark Hang-seo lần lượt thay nhau dẫn dắt.

bảng D Asian Cup 2019, Việt Nam khởi đầu bằng trận thua ngược Iraq 2-3 rồi thua tiếp Iran 0-2 và hạ Yemen 2-0 lượt đấu cuối. Toàn đội đã phải chờ đến những diễn biến cuối cùng của giai đoạn vòng bảng ở trận Liban thắng CHDCND Triều Tiên 4-1 mới có thể xác định được tấm vé đi tiếp ở vị trí cuối trong nhóm 4 đội đứng thứ 3 có thành tích tốt nhất (bằng điểm số, hiệu số bàn thắng thua và số bàn thắng với Liban nhưng hơn ở chỉ số fair-play). Vòng 16 đội, Việt Nam cầm hòa Jordan 1-1 trong 120 phút thi đấu và thắng 4-2 trong loạt sút luân lưu, vào đến tứ kết thua tối thiểu trước Nhật Bản. Đây là lần thứ hai đội tuyển đi tới trận tứ kết của Asian Cup, nhưng đặc biệt hơn so với năm 2007 bởi đây là lần đầu tiên đội có một trận thắng ở vòng loại trực tiếp của một giải đấu châu lục không tổ chức trên sân nhà.

Vòng loại World Cup 2022 khu vực châu Á giai đoạn hai, Việt Nam được xếp vào bảng G – bảng đấu được coi là kì lạ khi nằm chung bảng với những người hàng xóm quen thuộc của khu vực Đông Nam Á: Indonesia, Malaysia, Thái Lan. Đội duy nhất không thuộc Đông Nam Á vào bảng này là UAE, cũng là một đối thủ có duyên nợ với đội tuyển Việt Nam. Qua 8 trận, đội đã thắng 5, hòa 2 và thua 1, được 17 điểm và đứng thứ hai sau UAE. Xét các đội nhì bảng có thành tích tốt nhất sau khi loại kết quả với đội cuối bảng (trừ 6 điểm), đội tuyển Việt Nam được 11 điểm, đứng thứ 4 trong 8 đội nhì bảng, giành quyền vào vòng loại World Cup 2022 giai đoạn ba, đồng thời sớm đoạt vé tham dự vòng chung kết Asian Cup 2023.

Vòng loại thứ ba World Cup 2022, Việt Nam nằm ở bảng B cùng Nhật Bản, Úc, Ả Rập Xê Út, Trung QuốcOman. Đội không thể giành được dù chỉ một điểm trong 7 trận đấu đầu tiên trước khi đánh bại Trung Quốc 3-1 ngay trên sân Mỹ Đình vào ngày 1 tháng 2 năm 2022 (mùng 1 Tết Nguyên đán). Việt Nam kết thúc chiến dịch vòng loại của mình bằng trận hòa 1-1 trước Nhật Bản trong lượt trận cuối cùng.

Hình ảnh

Trang phục thi đấu

Màu áo đấu truyền thống của đội tuyển Việt Nam là màu đỏ, tượng trưng cho màu quốc kỳ, còn màu áo đấu phụ của đội là màu trắng (trừ năm 1998 là màu vàng).

Giai đoạn 2008-2010 dưới thời huấn luyện viên Henrique Calisto, đội tuyển Việt Nam cũng như đội tuyển U-23 lại thường sử dụng màu trắng như màu áo chính do niềm tin vào sự may mắn, như tại hai lượt trận chung kết AFF Cup 2008 và môn bóng đá nam SEA Games 2009.[63][64][65]

Giai đoạn Hãng cung cấp trang phục
1995-2004   Adidas
2006-2008   Li-Ning
2009-2014   Nike[66]
2014-nay   Grand Sport[67]

Biểu tượng

Khác với hầu hết các đội tuyển quốc gia khác thường in biểu tượng của liên đoàn/hiệp hội bóng đá hoặc Quốc huy của quốc gia đó lên áo đấu, quốc kỳ cờ đỏ sao vàng thường được in trên ngực trái áo đấu của đội tuyển Việt Nam (mặc dù trong những năm 1998-1999, họ đã sử dụng logo (cũ) của VFF trên áo đấu[68]). Trên thế giới ngoài Việt Nam chỉ có hai đội làm tương tự là PalestineCộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên.

Năm 2016, lấy ý tưởng từ biệt danh "Rồng vàng"[a], biểu tượng "Rồng nhả Ngọc" với hình viên ngọc cách điệu thành quả bóng đã được thiết kế và được VFF sử dụng để lấy ý kiến đóng góp nhằm hoàn thiện huy hiệu chính thức cho đội tuyển quốc gia. Tuy nhiên, thiết kế đã nhận phải những phản hồi tiêu cực từ giới truyền thông và người hâm mộ[69][70], thậm chí hình ảnh con rồng trong huy hiệu cũng bị cho là "giống rồng của Bảy viên ngọc rồng"[b]. Dù VFF đã chọn biểu tượng con rồng nói trên làm biểu tượng chính thức cho đội tuyển vào tháng 12 năm 2017[71], họ vẫn chưa một lần sử dụng logo này một cách chính thức. Hình quốc kỳ vẫn được in trên áo đấu, còn logo của VFF được in trên đồ dùng khác của đội tuyển (cặp, túi, mũ, khẩu trang,...) và được sử dụng trên các phương tiện truyền thông cho đội tuyển (banner họp báo, biển quảng cáo, mạng xã hội, bảng điện tử ở sân vận động,...).[72] Trên thực tế, các liên đoàn hay hiệp hội bóng đá của các quốc gia khác thường in biểu trưng đồng bộ lên tất cả áo đấu của các đội tuyển bóng đá nam và nữ (cả đội tuyển quốc gia và đội tuyển theo các lứa tuổi), đội tuyển futsal và đội tuyển bóng đá bãi biển, do vậy với biểu trưng con rồng vốn ban đầu chỉ thiết kế riêng cho đội tuyển quốc gia nam, việc in nó lên áo hay sử dụng nó làm biểu trưng cho bất kỳ đội tuyển bóng đá quốc gia nào của Việt Nam (dù là chỉ riêng đội tuyển quốc gia nam) đều là điều không hợp lý.[c]

Tại hội thảo khoa học với chủ đề “Xây dựng thương hiệu đội tuyển bóng đá nam quốc gia Việt Nam” do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịchTổng cục Thể dục Thể thao tổ chức ngày 17 tháng 6 năm 2022, một trong những vấn đề được đưa ra là đưa logo của đội tuyển vào sử dụng trên áo đấu của đội tuyển cũng như trong các hoạt động khác của đội tuyển, in trên các vật phẩm lưu niệm liên quan đến đội tuyển.[74]

Biệt danh

Cơ quan quản lý hình ảnh của đội tuyển là VFF sử dụng biệt danh chính thức cho đội tuyển là "Những Chiến Binh Sao Vàng" (hay "Golden Star Warriors"), dựa theo ngôi sao của Quốc kỳ trên áo[2][75][76]. Một số cái tên như "Đoàn quân áo đỏ"[77], "Những chàng trai áo đỏ"[78] hay "Rồng vàng"[a] (mặc dù khác màu áo) là do giới truyền thông tự gọi.

Tài trợ

Tài trợ cho đội tuyển có Acecook[79], Yanmar[80], Honda[81], Sony[82], Bia Saigon[83], Coca-Cola[84], Vinamilk[85], Kao[86], Herbalife Nutrition[87], TNI Corporation[88] và một số nhà tài trợ phụ khác.

 
Các cổ động viên Việt Nam tại AFC Asian Cup 2019, trong trang phục áo cờ đỏ sao vàng, giống với quốc kỳ.

Cổ động viên

Hai hội cổ động viên lớn cho đội tuyển quốc gia là Hội Cổ động viên bóng đá Việt Nam (VFS, tiếng Anh: Vietnam Football Supporters) được thành lập vào năm 2014 và Hội Cổ động viên Sao vàng Việt Nam (VGS, tiếng Anh: Vietnam Golden Stars) được thành lập vào năm 2017.

Mỗi khi đội tuyển quốc gia giành chiến thắng trong các trận đấu lớn, đường phố thường bị áp đảo bởi những đám đông người Việt Nam hát vang các bài hát mang đậm tính dân tộc.[89] Trong khuôn khổ Asian Cup 2019, người hâm mộ Việt Nam đã rất phấn khích sau khi đánh bại Jordan ở vòng 16 đội.[90] Sự cuồng nhiệt của người hâm mộ tại đây còn thể hiện ngay cả trong các giải đấu nhỏ, chẳng hạn như khi Việt Nam giành được vị trí á quân tại giải đấu U-23 châu Á 2018.[91]

Đa phần các cổ động viên Việt Nam chưa có thói quen mua và mặc áo đấu chính thức của đội tuyển quốc gia như cổ động viên ở nhiều nước khác. Họ thường mua và mặc áo cờ đỏ sao vàng (giống quốc kỳ) với giá rẻ hoặc mua áo đấu không chính hãng khi đi xem và cổ vũ. Thực tế, việc mua áo chính thức của đội tuyển là một nguồn thu không nhỏ góp phần vào kinh phí cho các đội tuyển quốc gia.[92][93]

Sân nhà

Sân nhà của đội trước năm 2003 là sân Hàng Đẫy, sau đó chuyển sang Sân vận động Quốc gia Mỹ Đình ở quận Nam Từ Liêm của Hà Nội, được xây dựng để phục vụ cho SEA Games 22. Đội cũng thi đấu ở sân Thống Nhất tại Thành phố Hồ Chí Minh trong một số trận giao hữu hay vòng loại. Đôi khi, đội tuyển Việt Nam cũng chọn sân ở những địa phương khác nhau để đá giao hữu, như sân Lạch TrayHải Phòng, sân Thiên TrườngNam Địnhsân Gò ĐậuBình Dương.

Kình địch

Thái Lan

Thái Lan với bề dày thành tích vượt trội ở Đông Nam Á luôn được xem là đối thủ lớn nhất của Việt Nam ở các giải đấu khu vực kể từ khi bóng đá Việt Nam quay lại đấu trường quốc tế vào năm 1991.[94] Trong giai đoạn này, bóng đá Việt Nam thường xuyên bị Thái Lan lấn át về thành tích đối đầu lẫn danh hiệu, đặc biệt là hai thất bại liên tiếp trong hai trận chung kết SEA Games các năm 1995 và 1999, cùng với những trận thua tâm phục khẩu phục ở AFF Cup và vòng loại World Cup. Điều đó khiến các phương tiện truyền thông và người hâm mộ trong nước, với sự tị nạnh rất cao, thường đem đội tuyển đi so sánh với Thái Lan và luôn muốn Việt Nam phải hơn Thái Lan ở mọi phương diện, dù là ở giải giao hữu,[95] giải trẻ (SEA Games), giải đấu nhỏ (AFF Cup), vòng loại của các giải lớn hơn (AFC Asian Cup, FIFA World Cup),[96][97] hay so bì ngay cả trên bảng xếp hạng FIFA.[98][99] Thậm chí, tư tưởng "ăn thua" và "so bì" với Thái Lan của giới truyền thông và người hâm mộ còn lan đến cả bóng đá nữ[100]futsal.[101] Đối với họ, không cần biết sức mạnh đội tuyển Việt Nam so với châu Á hay thế giới như thế nào, tiến bộ được bao nhiêu, chỉ cần Việt Nam mạnh nhất ở Đông Nam Á hoặc hơn Thái Lan là đủ.[102]

Kể từ khi tái hội nhập với bóng đá quốc tế năm 1991, Việt Nam đã đối đầu với Thái Lan 28 trận ở cấp độ đội tuyển quốc gia, nhưng hoàn toàn lép vế khi chỉ có 3 chiến thắng, còn lại là 8 trận hòa và 17 trận thua. Thậm chí, Việt Nam chưa bao giờ giành chiến thắng trước Thái Lan trên sân Mỹ Đình, sân nhà chính của đội, dù từng đánh bại Thái Lan 3-0 trên sân Hàng ĐẫyAFF Cup 1998 - trận thắng đánh dấu lần đầu tiên Việt Nam thắng được Thái Lan. Chiến thắng 2-1 trên sân vận động Rajamangala ngày 24 tháng 12 năm 2008 trong khuôn khổ chung kết lượt đi AFF Suzuki Cup 2008 là lần gần nhất Việt Nam thắng Thái Lan ở một giải đấu chính thức, và từ đó đến nay đội chỉ thắng được đối thủ kỵ giơ này thêm một lần ở giải giao hữu King's Cup 2019 với tỷ số 1-0. Lần gần nhất hai đội gặp nhau là ở chung kết AFF Cup 2022, nơi Thái Lan đánh bại Việt Nam bằng trận hòa 2-2 ở lượt đi trên sân Mỹ Đình và thắng 1-0 ở lượt về trên sân Thammasat.

Indonesia

Indonesia được xem là một đối thủ khó chịu và nhiều duyên nợ với tuyển Việt Nam. Trong suốt giai đoạn 20 năm từ 1999 đến 2019, Việt Nam chỉ hòa và thua khi đối đầu với Indonesia tại các giải đấu chính thức.[103] Chuỗi trận không thắng này bắt đầu kể từ sau trận thắng 1-0 trước Indonesia ngày 12 tháng 8 năm 1999 tại bán kết môn bóng đá của SEA Games 1999, và kéo dài qua 12 trận với 7 trận hòa và 5 trận thua, trước khi chấm dứt bằng chiến thắng 3-1 trên sân của Indonesia ngày 15 tháng 10 năm 2019 tại vòng loại thứ hai của World Cup 2022, cũng là lần đầu tiên Việt Nam thắng được đội bóng xứ vạn đảo trên sân khách. Trong giai đoạn này, Việt Nam chỉ có một lần thắng Indonesia 3-2 trong trận đấu giao hữu trên sân Mỹ Đình ngày 8 tháng 11 năm 2016.

Hiện tại, Việt Nam có thành tích đối đầu khá cân bằng với Indonesia khi đôi bên cùng thắng 8 trận, còn lại là 11 trận hòa, sau 27 lần đối đầu kể từ năm 1991. Trận thua gần nhất của Việt Nam trước Indonesia có tỷ số 1-2 diễn ra ở bán kết lượt đi AFF Suzuki Cup 2016 tại Bogor. Tại cuộc đối đầu gần nhất giữa hai đội tại vòng bán kết AFF Cup 2022, Việt Nam đã đánh bại Indonesia bằng trận hòa 0-0 ở lượt đi trên sân Gelora Bung Karno trước khi thắng 2-0 ở lượt về trên sân Mỹ Đình.

Singapore

Khi Singapore vẫn còn là một thế lực của làng túc cầu Đông Nam Á cho đến năm 2012, đội bóng đảo quốc sư tử được xem là một đối trọng lớn của Việt Nam ở sân chơi AFF Cup. Hai đội đã đối đầu với nhau trong 19 trận đấu kể từ năm 1991, trong đó Việt Nam chiếm ưu thế với 8 trận thắng, 7 trận hòa và 4 trận thua. Sau thất bại 0-1 trước Singapore trong trận chung kết AFF Cup 1998, Việt Nam đang duy trì chuỗi trận bất bại trước Singapore, bao gồm chiến thắng trước đối thủ này ở bán kết AFF Cup 2008, giải đấu mà Việt Nam vô địch. Điều đáng chú ý là các trận thắng của Việt Nam trong thời gian này trước Singapore đều chưa bao giờ cách biệt quá 1 bàn thắng và có tới 6 trong số 12 trận có kết quả hòa. Trong lần gần nhất đối đầu ở một giải đấu chính thức, Việt Nam bị Singapore cầm hòa 0-0 ở vòng bảng AFF Cup 2022.

Malaysia

Cùng với Thái Lan và Indonesia, Malaysia được xem là một trong những đối thủ cạnh tranh chính của Việt Nam ở các giải đấu khu vực. Khác với hai đối thủ trên, Việt Nam tỏ ra áp đảo về thành tích đối đầu trước người Mã với 15 trận thắng, ba trận hòa và chỉ năm lần thất bại trong 23 lần chạm trán với đối thủ này kể từ năm 1991.[104] Hai đội từng đối đầu trong trận chung kết AFF Cup 2018, với chiến thắng chung cuộc 3-2 dành cho Việt Nam. Đội cũng đang duy trì mạch trận bất bại trước Malaysia kể từ năm 2014, với chiến thắng 3-0 trong lần chạm trán gần đây nhất ở vòng bảng AFF Cup 2022. Thất bại gần đây nhất của Việt Nam diễn ra trên sân Mỹ Đình trong trận bán kết lượt về AFF Suzuki Cup 2014 với tỷ số 2-4.

Thành phần ban huấn luyện

Vị trí Họ tên
Trưởng đoàn   Nguyễn Sỹ Hiển
Huấn luyện viên trưởng   Park Hang-seo
Trợ lý huấn luyện viên   Lee Young-jin
  Lưu Danh Minh
  Nguyễn Anh Đức
  Dương Minh Ninh
Huấn luyện viên thủ môn   Nguyễn Thế Anh
  Ngô Việt Trung
Huấn luyện viên thể lực   Park Sung-gyun
  Cedric Roger
Bác sĩ   Choi Ju-young
  Trần Anh Tuấn
  Trần Huy Thọ
  Tuấn Nguyên Giáp
  Lê Xuân An
Phiên dịch viên   Lê Huy Khoa
  Woo Yong-hee
  Vũ Anh Thắng
Kỹ thuật viên   Nguyễn Anh Tuấn
Săn sóc viên   Đinh Kim Tuấn
Cán bộ chuyên môn   Nguyễn Anh Tuấn

Danh sách cầu thủ

Đội hình 23 cầu thủ được triệu tập để chuẩn bị cho Giải vô địch bóng đá Đông Nam Á 2022.
Số lần ra sân và số bàn thắng được cập nhật ngày 13 tháng 1 năm 2023 sau trận đấu với Thái Lan.

Số VT Cầu thủ Ngày sinh (tuổi) Trận Bàn Câu lạc bộ
1 1TM Trần Nguyên Mạnh 20 tháng 12, 1991 (31 tuổi) 33 0   Nam Định
21 1TM Nguyễn Văn Toản 26 tháng 11, 1999 (23 tuổi) 1 0   Hải Phòng
23 1TM Đặng Văn Lâm 13 tháng 8, 1993 (29 tuổi) 35 0   Topenland Bình Định

2 2HV Đỗ Duy Mạnh 29 tháng 9, 1996 (26 tuổi) 48 1   Hà Nội
3 2HV Quế Ngọc Hải (đội phó) 15 tháng 5, 1993 (29 tuổi) 71 5   Sông Lam Nghệ An
4 2HV Bùi Tiến Dũng (đội phó) 2 tháng 10, 1995 (27 tuổi) 47 1   Viettel
5 2HV Đoàn Văn Hậu 19 tháng 4, 1999 (23 tuổi) 34 1   Công an Hà Nội
6 2HV Nguyễn Thanh Bình 2 tháng 11, 2000 (22 tuổi) 10 1   Viettel
7 2HV Nguyễn Phong Hồng Duy 13 tháng 6, 1996 (26 tuổi) 32 0
12 2HV Bùi Hoàng Việt Anh 1 tháng 1, 1999 (24 tuổi) 9 0   Hà Nội
13 2HV Hồ Tấn Tài 6 tháng 11, 1997 (25 tuổi) 21 4   Topenland Bình Định
16 2HV Nguyễn Thành Chung 8 tháng 9, 1997 (25 tuổi) 20 0   Hà Nội
17 2HV Vũ Văn Thanh 14 tháng 4, 1996 (26 tuổi) 40 5   Công an Hà Nội

8 3TV Đỗ Hùng Dũng (đội trưởng) 8 tháng 9, 1993 (29 tuổi) 32 1   Hà Nội
11 3TV Nguyễn Tuấn Anh 16 tháng 5, 1995 (27 tuổi) 32 1   Hoàng Anh Gia Lai
14 3TV Nguyễn Hoàng Đức 11 tháng 1, 1998 (25 tuổi) 26 2   Viettel
15 3TV Châu Ngọc Quang 1 tháng 2, 1996 (27 tuổi) 5 1   Hoàng Anh Gia Lai
19 3TV Nguyễn Quang Hải 12 tháng 4, 1997 (25 tuổi) 51 10   Pau
20 3TV Phan Văn Đức 11 tháng 4, 1996 (26 tuổi) 42 5   Công an Hà Nội

9 4 Nguyễn Văn Toàn 12 tháng 4, 1996 (26 tuổi) 49 6   Seoul E-Land
10 4 Nguyễn Văn Quyết 1 tháng 7, 1991 (31 tuổi) 58 17   Hà Nội
18 4 Phạm Tuấn Hải 19 tháng 5, 1998 (24 tuổi) 15 2   Hà Nội
22 4 Nguyễn Tiến Linh 20 tháng 10, 1997 (25 tuổi) 38 18   Becamex Bình Dương

Từng triệu tập

Những cầu thủ sau đây đã được gọi cho đội trong vòng 12 tháng qua.

Vt Cầu thủ Ngày sinh (tuổi) Số trận Bt Câu lạc bộ Lần cuối triệu tập
TM Nguyễn Văn Hoàng 17 tháng 2, 1995 (27 tuổi) 0 0   Sông Lam Nghệ An AFF Cup 2022PRE
TM Nguyễn Tuấn Mạnh 31 tháng 7, 1990 (32 tuổi) 4 0   SHB Đà Nẵng v.   Afghanistan, 1 tháng 6 năm 2022
TM Vũ Tuyên Quang 5 tháng 7, 1995 (27 tuổi) 0 0   Topenland Bình Định v.   Afghanistan, 1 tháng 6 năm 2022
TM Bùi Tấn Trường 19 tháng 2, 1986 (36 tuổi) 17 0   Hà Nội v.   Nhật Bản, 29 tháng 3 năm 2022
TM Quan Văn Chuẩn 7 tháng 1, 2001 (22 tuổi) 0 0   Hà Nội AFF Cup 2020
TM Phạm Văn Cường 19 tháng 7, 1990 (32 tuổi) 0 0   SHB Đà Nẵng AFF Cup 2020PRE

HV Nguyễn Thanh Nhân 25 tháng 10, 2000 (22 tuổi) 1 1   Hoàng Anh Gia Lai AFF Cup 2022PRE
HV Lương Duy Cương 7 tháng 11, 2001 (21 tuổi) 1 0   SHB Đà Nẵng AFF Cup 2022PRE
HV Trần Đình Trọng 25 tháng 4, 1997 (25 tuổi) 15 0   Topenland Bình Định Cúp Hưng Thịnh 2022
HV Phan Tuấn Tài 7 tháng 1, 2001 (22 tuổi) 1 0   Viettel Cúp Hưng Thịnh 2022
HV Nguyễn Đức Chiến 24 tháng 8, 1998 (24 tuổi) 2 0   Viettel v.   Afghanistan, 1 tháng 6 năm 2022
HV Adriano Schmidt 9 tháng 5, 1994 (28 tuổi) 1 0   Topenland Bình Định v.   Afghanistan, 1 tháng 6 năm 2022
HV Nguyễn Văn Vĩ 12 tháng 2, 1998 (24 tuổi) 1 0   Hà Nội v.   Afghanistan, 1 tháng 6 năm 2022
HV Đào Văn Nam 10 tháng 5, 1997 (25 tuổi) 0 0   Hồng Lĩnh Hà Tĩnh v.   Nhật Bản, 29 tháng 3 năm 2022
HV Đỗ Thanh Thịnh 18 tháng 8, 1998 (24 tuổi) 0 0   Topenland Bình Định v.   Nhật Bản, 29 tháng 3 năm 2022
HV Lê Văn Xuân 27 tháng 2, 1999 (23 tuổi) 3 0   Hà Nội v.   Oman, 24 tháng 3 năm 2022INJ
HV Phạm Xuân Mạnh 9 tháng 2, 1996 (26 tuổi) 4 0   Sông Lam Nghệ An v.   Úc, 27 tháng 1 năm 2022
HV Nguyễn Hữu Tuấn 6 tháng 5, 1992 (30 tuổi) 1 0   Nam Định v.   Úc, 27 tháng 1 năm 2022
HV Liễu Quang Vinh 30 tháng 5, 1999 (23 tuổi) 0 0   SHB Đà Nẵng v.   Úc, 27 tháng 1 năm 2022PRE

TV Nguyễn Hải Huy 18 tháng 6, 1991 (31 tuổi) 1 0   Hải Phòng AFF Cup 2022PRE
TV Khuất Văn Khang 11 tháng 5, 2003 (19 tuổi) 2 1   Viettel AFF Cup 2022PRE
TV Nguyễn Trọng HoàngRET 14 tháng 4, 1989 (33 tuổi) 73 12   Sông Lam Nghệ An AFF Cup 2022PRE
TV Lương Xuân Trường 28 tháng 4, 1995 (27 tuổi) 41 1   Hải Phòng Cúp Hưng Thịnh 2022
TV Trần Đình Khương 10 tháng 1, 1996 (27 tuổi) 2 0 v.   Afghanistan, 1 tháng 6 năm 2022
TV Trương Văn Thái Quý 22 tháng 8, 1997 (25 tuổi) 1 0   Hà Nội v.   Afghanistan, 1 tháng 6 năm 2022
TV Lý Công Hoàng Anh 1 tháng 9, 1999 (23 tuổi) 0 0   Topenland Bình Định v.   Nhật Bản, 29 tháng 3 năm 2022
TV Phạm Đức Huy 20 tháng 1, 1995 (28 tuổi) 15 2   Nam Định v.   Oman, 24 tháng 3 năm 2022PRE, COV
TV Tô Văn Vũ 20 tháng 10, 1993 (29 tuổi) 0 0   Công an Hà Nội v.   Oman, 24 tháng 3 năm 2022PRE, COV
TV Trần Minh Vương 28 tháng 3, 1995 (27 tuổi) 7 1   Hoàng Anh Gia Lai v.   Úc, 27 tháng 1 năm 2022
TV Trần Phi Sơn 17 tháng 6, 1992 (30 tuổi) 3 1   Hồng Lĩnh Hà Tĩnh v.   Úc, 27 tháng 1 năm 2022PRE
TV Lê Văn Đô 8 tháng 7, 2001 (21 tuổi) 0 0   Công an Hà Nội v.   Úc, 27 tháng 1 năm 2022PRE
TV Nguyễn Trọng Long 6 tháng 1, 2000 (23 tuổi) 0 0   Công an Hà Nội v.   Úc, 27 tháng 1 năm 2022PRE

Hà Đức Chinh 22 tháng 9, 1997 (25 tuổi) 16 0   Topenland Bình Định AFF Cup 2022PRE
Phạm Đình Duy 2 tháng 4, 2002 (20 tuổi) 1 0   SHB Đà Nẵng AFF Cup 2022PRE
Nguyễn Công Phượng (đội phó) 21 tháng 1, 1995 (28 tuổi) 54 11   Yokohama Cúp Hưng Thịnh 2022
Nhâm Mạnh Dũng 12 tháng 4, 2000 (22 tuổi) 1 0   Viettel Cúp Hưng Thịnh 2022
Ngân Văn Đại 9 tháng 2, 1992 (30 tuổi) 2 0   Quảng Nam v.   Trung Quốc, 1 tháng 2 năm 2022PRE
Hồ Thanh Minh 7 tháng 2, 2000 (22 tuổi) 0 0   Huế v.   Úc, 27 tháng 1 năm 2022
Trần Văn Đạt 26 tháng 12, 2000 (22 tuổi) 0 0   Hà Nội AFF Cup 2020

Ghi chú:

Các trận đấu gần đây

Dưới đây là kết quả các trận đã đấu trong 12 tháng qua, cũng như bất kỳ trận đấu nào đã được lên lịch trong tương lai.

2022

2023

Thống kê thành tích quốc tế

Giải vô địch bóng đá thế giới Vòng loại
Năm Kết quả St T H B Bt Bb St T H B Bt Bb
  1930 Không tham dự, là thuộc địa của Pháp Không tham dự, là thuộc địa của Pháp
  1934
  1938
  1950 Không tham dự do chiến tranh Không tham dự do chiến tranh
  1954
  1958
  1962
  1966
  1970
  1974
  1978
  1982
  1986
  1990
  1994 Không vượt qua vòng loại 8 1 0 7 4 18
  1998 6 0 0 6 2 21
   2002 6 3 1 2 9 9
  2006 6 1 1 4 5 9
  2010 2 0 0 2 0 6
  2014 4 3 0 1 15 5
  2018 6 2 1 3 7 8
  2022 18 6 3 9 21 24
      2026 Chưa xác định Chưa xác định
Tổng cộng - 0 0 0 0 0 0 38 10 3 25 42 76
Cúp bóng đá châu Á Vòng loại
Năm Kết quả St T H B Bt Bb St T H B Bt Bb
  1992 Không tham dự Không tham dự
  1996 Không vượt qua vòng loại 3 2 0 1 13 5
  2000 3 2 0 1 14 2
  2004 6 3 0 3 8 13
     2007 Tứ kết 4 1 1 2 4 7 Chủ nhà
  2011 Không vượt qua vòng loại 6 1 2 3 6 11
  2015 6 1 0 5 5 15
  2019 Tứ kết 5 1 1 3 5 7 12 4 5 3 16 11
  2023 Vượt qua vòng loại 8 5 2 1 13 5
  2027 Chưa xác định Chưa xác định
Tổng cộng Tứ kết 9 2 2 5 9 14 36 13 7 16 62 57
Á vận hội
Năm Kết quả St T H B Bt Bb
  1994 Không tham dự
  1998 Vòng bảng 2 0 0 2 0 6
Tổng cộng Vòng bảng 2 0 0 2 0 6
  • Từ năm 2002 trở đi, môn bóng đá nam tại ASIAD chỉ dành cho các đội U-23 (+) tham dự. Để xem thêm thành tích của đội tuyển bóng đá Việt Nam tại ASIAD, xem mục tương ứng tại bài Đội tuyển bóng đá U-23 quốc gia Việt Nam.
Giải vô địch bóng đá Đông Nam Á
Năm Kết quả St T H B Bt Bb
  1996 Hạng ba 6 3 2 1 14 10
  1998 Á quân 5 3 1 1 8 2
  2000 Hạng tư 6 3 1 2 14 6
   2002 Hạng ba 6 4 1 1 21 12
   2004 Vòng bảng 4 2 1 1 13 5
   2007 Bán kết 5 1 3 1 10 3
   2008 Vô địch 7 4 2 1 11 6
   2010 Bán kết 5 2 1 2 8 5
   2012 Vòng bảng 3 0 1 2 2 5
   2014 Bán kết 5 3 1 1 12 8
   2016 Bán kết 5 3 1 1 8 6
  2018 Vô địch 8 6 2 0 15 4
  2020 Bán kết 6 3 2 1 9 2
  2022 Á quân 8 4 3 1 16 3
Tổng cộng Vô địch 79 41 22 16 161 77
SEA Games
Năm Kết quả St T H B Bt Bb
  1991 Vòng bảng 3 0 1 2 3 5
  1993 Vòng bảng 3 1 0 2 1 3
  1995 Á quân 6 4 0 2 10 8
  1997 Hạng ba 6 3 1 2 9 6
  1999 Á quân 6 4 1 1 14 2
Tổng cộng Vô địch 79 46 9 24 177 82
  • Từ năm 2001, môn bóng đá nam tại các kỳ SEA Games dành cho các đội U-23(+) tham gia.

Đối đầu với các quốc gia

  • Cập nhật lần cuối ngày 16 tháng 1 năm 2023.[105]

Thống kê cầu thủ

 
Lê Công Vinh đang là cầu thủ nắm giữ cả hai kỷ lục thi đấu nhiều nhất và ghi nhiều bàn thắng nhất cho đội tuyển Việt Nam.
  • Những cầu thủ được in đậm là những cầu thủ đang tiếp tục thi đấu cho đội tuyển Việt Nam.
Thi đấu nhiều nhất
Cầu thủ Số trận Thời gian thi đấu
Lê Công Vinh 83 2004–2016
Phạm Thành Lương 78 2008–2016
Nguyễn Minh Phương 73 2002–2010
Nguyễn Trọng Hoàng 73 2009–2022
Lê Huỳnh Đức 66 1995–2004
Quế Ngọc Hải 64 2014–nay
Lê Tấn Tài 63 2006–2014
Nguyễn Công Phượng 53 2015–nay
Nguyễn Văn Quyết 53 2011–nay
Lê Huỳnh Đức 51 1993–2004
Ghi nhiều bàn thắng nhất
Thứ hạng Cầu thủ Số bàn thắng Số trận khoác áo Hiệu suất Bàn đầu–cuối Thời gian thi đấu
1 Lê Công Vinh 51 83 0.61 20/8/2004–26/11/2016 2004-2016
2 Lê Huỳnh Đức 27 51 0.53 4/1/1995–23/12/2002 1993-2004
3 Nguyễn Hồng Sơn 18 37 0.49 30/4/1993–17/2/2001 1993-2001
Nguyễn Tiến Linh 18 38 0.47 24/11/2018–13/1/2023 2018-nay
5 Nguyễn Văn Quyết 16 56 0.29 29/6/2011–27/9/2022 2011-nay
6 Phan Thanh Bình 13 31 0.42 27/9/2003–10/12/2008 2003-2009
7 Nguyễn Anh Đức 12 36 0.33 24/6/2007–5/6/2019 2006-2019
8 Nguyễn Trọng Hoàng 12 74 0.16 31/5/2009–23/11/2016 2009-2022
9 Nguyễn Công Phượng 11 54 0.2 8/11/2016–12/12/2021 2015-nay
10 Nguyễn Quang Hải 10 51 0.2 5/9/2017-19/12/2021 2017-nay
Nguyễn Minh Phương 10 73 0.14 15/12/2002-2/12/2010 2002-2010

Các đội trưởng

Đội trưởng Thời gian Ghi chú
Đỗ Hùng Dũng 2022–nay Đội trưởng giành ngôi Á quân AFF Cup 2022
Quế Ngọc Hải 2018–2021 Đội trưởng trong 2 trận chung kết AFF Cup 2018
Nguyễn Văn Quyết 2017–2018 Đội trưởng trong chức vô địch AFF Cup 2018
Lê Công Vinh 2014–2016
Lê Tấn Tài 2013–2014
Nguyễn Minh Đức 2012–2013
Phan Văn Tài Em 2008, 2011 Đội trưởng trong chức vô địch AFF Cup 2008
Nguyễn Minh Phương 2004–2007, 2009–2010
Lê Huỳnh Đức 2000–2004
Trần Công Minh 1996–2000 Đội trưởng giành ngôi Á quân Tiger Cup 1998
Nguyễn Mạnh Cường 1995–1996

Thống kê huấn luyện viên

 
Park Hang-seo, người được coi là nhà cầm quân thành công nhất trong lịch sử bóng đá Việt Nam.[106]
 
Henrique Calisto, huấn luyện viên đã mang về danh hiệu quốc tế đầu tiên cho đội tuyển Việt Nam - chức vô địch AFF Cup 2008
Danh sách huấn luyện viên đội tuyển Việt Nam từ năm 1991 đến nay
Huấn luyện viên Ngày bắt đầu Ngày kết thúc Lý do ra đi Tr T H B BT BB %Thắng Danh hiệu
  Park Hang-seo 11 tháng 10 năm 2017[107] nay Từ chức 46 &000000000000001900000019 &000000000000001400000014 &000000000000001300000013 &000000000000004100000041 &000000000000003100000031 0&000000000000004129999941,30 Vô địch AFF Cup 2018

Vô địch VFF Cup 2022

  Mai Đức Chung (tạm quyền) 24 tháng 8 năm 2017 11 tháng 10 năm 2017 2 &00000000000000020000002 &00000000000000000000000 &00000000000000000000000 &00000000000000070000007 &00000000000000010000001 &0000000000000100000000100,00
  Nguyễn Hữu Thắng 3 tháng 3 năm 2016 24 tháng 8 năm 2017 Từ chức 16 &00000000000000020000008 &00000000000000000000006 &00000000000000000000002 &000000000000000700000015 &000000000000000100000014 &000000000000010000000050,00 Vô địch AYA Bank Cup 2016
 Toshiya Miura 8 tháng 5 năm 2014 28 tháng 1 năm 2016[108] Bị sa thải 14 &00000000000000020000007 &00000000000000000000003 &00000000000000000000004 &000000000000000700000012 &00000000000000010000008 &000000000000010000000050,00
  Hoàng Văn Phúc 16 tháng 5 năm 2013 4 tháng 4 năm 2014[109] Từ chức 3 &00000000000000020000001 &00000000000000000000000 &00000000000000000000002 &00000000000000070000001 &00000000000000010000003 &000000000000010000000033,33
 Nguyễn Văn Sỹ (tạm quyền) 1 tháng 1 năm 2013 16 tháng 5 năm 2013 4 &00000000000000010000001 &00000000000000000000000 &00000000000000030000003 &Lỗi biểu thức: Dư toán tử >=- &Lỗi biểu thức: Dư toán tử >=- 0&000000000000002500000025,00
  Phan Thanh Hùng 1 tháng 9 năm 2012 31 tháng 12 năm 2012 Từ chức 14 &00000000000000020000005 &00000000000000000000005 &00000000000000000000004 &000000000000000700000012 &000000000000000100000010 &000000000000010000000035,71
  Mai Đức Chung (tạm quyền) 21 tháng 2 năm 2012 31 tháng 8 năm 2012 0 &00000000000000000000000 &00000000000000000000000 &00000000000000000000000 &00000000000000000000000 &00000000000000000000000 !
  Falko Götz 1 tháng 6 năm 2011 6 tháng 1 năm 2012 Bị sa thải 5 &00000000000000000000003 &00000000000000000000000 &00000000000000000000002 &000000000000000000000015 &00000000000000000000006 &000000000000010000000060,00
  Mai Đức Chung (tạm quyền) tháng 3 năm 2011[110] 0 &00000000000000000000000 &00000000000000000000000 &00000000000000000000000 &00000000000000000000000 &00000000000000000000000 !
  Henrique Calisto tháng 6 năm 2008[111] 1 tháng 3 năm 2011 Từ chức 42 &000000000000000000000011 &000000000000000000000011 &000000000000000000000020 &000000000000000000000038 &000000000000000000000041 &000000000000010000000026,19 Vô địch AFF Cup 2008
  Alfred Riedl 2005 tháng 10 năm 2007[111] Từ chức 23 &00000000000000080000008 &00000000000000080000008 &00000000000000070000007 &000000000000002900000029 &000000000000002700000027 0&000000000000003478000034,78
  Trần Văn Khánh[112] (tạm quyền) 12 tháng 12 năm 2004 2005 1 &00000000000000010000001 &00000000000000000000000 &00000000000000000000000 &00000000000000030000003 &00000000000000000000000 &0000000000000100000000100,00
  Edson Tavares 22 tháng 3 năm 2004 12 tháng 12 năm 2004 Bị sa thải 11 &00000000000000080000004 &00000000000000080000001 &00000000000000070000006 &000000000000002900000018 &000000000000002700000015 &000000000000010000000036,36
  Nguyễn Thành Vinh (tạm quyền) tháng 1 năm 2004 tháng 2 năm 2004 1 &00000000000000000000000 &00000000000000000000000 &00000000000000010000001 &00000000000000000000000 &00000000000000050000005 00&00000000000000000000000,00
  Alfred Riedl tháng 1 năm 2003 tháng 12 năm 2003 Bị sa thải 7 &00000000000000080000003 &00000000000000070000000 &00000000000000290000004 &00000000000000270000008 &000000000000010000000012 &000000000000010000000042,86
  Henrique Calisto tháng 8 năm 2002 tháng 12 năm 2002 Từ chức 10 &00000000000000080000005 &00000000000000070000003 &00000000000000290000002 &000000000000002700000027 &000000000000010000000018 &000000000000010000000050,00
  Dido tháng 12 năm 2000 25 tháng 9 năm 2001 Bị sa thải 6 &00000000000000080000003 &00000000000000070000001 &00000000000000290000002 &00000000000000270000009 &00000000000001000000009 &000000000000010000000050,00
  Alfred Riedl tháng 8 năm 1998 2000 Từ chức 31 &000000000000000800000016 &00000000000000070000006 &00000000000000290000009 &000000000000002700000054 &000000000000010000000021 &000000000000010000000051,61
  Colin Murphy tháng 10 năm 1997 1998 Bị sa thải 6 &00000000000000080000003 &00000000000000070000001 &00000000000000290000002 &00000000000000270000009 &00000000000001000000006 &000000000000010000000050,00
  Lê Đình Chính[113] (tạm quyền) 1997 1997 1 &00000000000000000000000 &00000000000000000000000 &00000000000000010000001 &00000000000000000000000 &00000000000000040000004 00&00000000000000000000000,00
  Trần Duy Long[113] 1997 1997 Bị sa thải 5 &00000000000000080000000 &00000000000000070000000 &00000000000000290000005 &00000000000000270000002 &000000000000010000000017 &00000000000001000000000,00
  Karl-Heinz Weigang 1995 tháng 6 năm 1997 Bị sa thải 17 &00000000000000080000009 &00000000000000070000002 &00000000000000290000006 &000000000000002700000037 &000000000000010000000033 &000000000000010000000052,94
  Edson Tavares 1995 1995 Bị sa thải 1 &00000000000000080000001 &00000000000000070000000 &00000000000000290000000 &00000000000000270000001 &00000000000001000000000 &0000000000000100000000100,00
  Trần Duy Long (tạm quyền) 1994 1995 1 &00000000000000010000001 &00000000000000000000000 &00000000000000000000000 &Lỗi biểu thức: Dư toán tử >=- &Lỗi biểu thức: Dư toán tử >=- &0000000000000100000000100,00
  Trần Bình Sự 1993 1993 Bị sa thải 11 &00000000000000080000002 &00000000000000070000000 &00000000000000290000009 &00000000000000270000005 &000000000000010000000021 &000000000000010000000018,18
  Nguyễn Sỹ Hiển 1993 1993 Từ chức 3 &00000000000000080000000 &00000000000000070000001 &00000000000000290000002 &00000000000000270000003 &00000000000001000000005 &00000000000001000000000,00
  Vũ Văn Tư 1991 1991 Từ chức - &0000000000000008000000- &0000000000000007000000- &0000000000000029000000- &0000000000000027000000- &0000000000000100000000- &0000000000000100000000-

Danh hiệu

Các danh hiệu được liệt kê dưới đây chỉ tính riêng Đội tuyển bóng đá quốc gia Việt Nam là đội tuyển không giới hạn tuổi, không bao gồm thành tích của Đội tuyển Việt Nam Cộng hòa và các đội tuyển trẻ của Việt Nam (U-22, U-23, Olympic)

Giải chính thức

Châu lục (châu Á)

Khu vực (Đông Nam Á)

Kể từ năm 2007, AFF Cup không tổ chức trận tranh hạng ba. Hai đội thua ở bán kết được coi là đồng giải ba.

Từ năm 2001, môn bóng đá nam bị giới hạn dưới 23 tuổi.

Giải giao hữu

Tham khảo

  1. ^ VFF (ngày 25 tháng 5 năm 2021). “Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc chúc những chiến binh sao vàng giành vé vào vòng loại thứ ba World Cup 2022”. vff.org.vn.
  2. ^ a b “Liên đoàn Bóng đá Việt Nam - VFF”. Facebook VFF. 15 tháng 12 năm 2021.
  3. ^ “Liên đoàn Bóng đá Việt Nam - VFF”. Facebook VFF. 14 tháng 1 năm 2022.
  4. ^ “Bảng xếp hạng FIFA/Coca-Cola thế giới”. FIFA. 22 tháng 12 năm 2022. Truy cập 22 tháng 12 năm 2022.
  5. ^ “Vietnam National Football Team: FIFA Ranking”. FIFA Ranking.net. Truy cập ngày 29 tháng 11 năm 2018.
  6. ^ “Vietnam matches, ratings and points exchanged”. World Football Elo Ratings: Vietnam. Truy cập ngày 24 tháng 11 năm 2016.
  7. ^ “Men's Ranking”. fifa.com.
  8. ^ “Bảng xếp hạng bóng đá nam của FIFA - AFC zone”. football-ranking.com. 31 tháng 3 năm 2022.
  9. ^ “FIFA World Rankings, ASEAN Zone (AFF)”. cavpo.com. 31 tháng 3 năm 2022.
  10. ^ Agathe Larcher-Goscha (2009). “Du Football au Vietnam (1905–1949) : colonialisme, culture sportive et sociabilités en jeux” [Football in Vietnam (1905–1949): colonialism, sports culture and sociabilities in games]. Outre-Mers. Revue d'histoire (bằng tiếng Pháp). 96 (364): 61–89. doi:10.3406/outre.2009.4414 – qua Persée.
  11. ^ “Asian Cup: Know Your History – Part One (1956–1988)”. Goal.com. 7 tháng 1 năm 2011. Truy cập ngày 26 tháng 10 năm 2019.
  12. ^ http://en.vff.org.vn/gioi-thieu/
  13. ^ Scott Sommerville (16 tháng 11 năm 2017). “The Reunification Game that brought North and South Vietnam together”. These Football Times. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 2 năm 2018. Truy cập ngày 26 tháng 10 năm 2019.
  14. ^ “Biển người ra đường ăn mừng U22 Việt Nam vô địch SEA Games 30”. Người Lao Động. 10 tháng 12 năm 2019.
  15. ^ Tuan Hoang (26 tháng 1 năm 2018). “Vietnamese nationalism & the U23 Asian championship tournament”. Tuannyriver. Tuanny River. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  16. ^ “Chùm ảnh: "Bão đêm" ăn mừng chiến thắng của U19 Việt Nam”. Lao Động. 12 tháng 9 năm 2014.
  17. ^ “Pham Van Tiec: the doctor who wrote Vietnam's first football guidebook”. Tuổi Trẻ. 27 tháng 1 năm 2017. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 2 năm 2018. Truy cập ngày 6 tháng 2 năm 2018.
  18. ^ Dương Trung Quốc. “Một Trăm năm bóng đá Việt Nam”. Vietnamnet. Truy cập ngày 8 tháng 2 năm 2009.
  19. ^ daibieunhandan.vn. “Nơi mở đầu kháng chiến toàn quốc 1946”. daibieunhandan.vn. Truy cập ngày 8 tháng 4 năm 2022.
  20. ^ “World Football Elo Ratings”. www.eloratings.net (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 8 tháng 4 năm 2022.
  21. ^ “Bản sao đã lưu trữ”. Bản gốc lưu trữ ngày 10 tháng 6 năm 2021. Truy cập ngày 11 tháng 7 năm 2021.
  22. ^ “Vietnam”. Inside World Football (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 8 tháng 4 năm 2022.
  23. ^ “Asian Nations Cup 1956”. www.rsssf.com. Truy cập ngày 8 tháng 4 năm 2022.
  24. ^ Limited, Bangkok Post Public Company. “Thailand's 100-year football milestone”. Bangkok Post. Truy cập ngày 8 tháng 4 năm 2022.
  25. ^ “Asian Nations Cup 1960”. www.rsssf.com. Truy cập ngày 8 tháng 4 năm 2022.
  26. ^ “Asian Cup 1960”. Inside World Football (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 8 tháng 4 năm 2022.
  27. ^ “Quái chiêu Hà Nội: Tòng "cháy" & tuyệt chiêu”. Thể thao & Văn hóa Online. Truy cập ngày 28 tháng 1 năm 2009.
  28. ^ “VFF - Vài nét về lịch sử phát triển của bóng đá Hải Phòng”. VFF. 27 tháng 2 năm 2009. Truy cập ngày 8 tháng 4 năm 2022.
  29. ^ baochinhphu.vn (30 tháng 4 năm 2011). “Trận cầu của ngày đoàn tụ”. Báo điện tử Chính phủ. Truy cập ngày 8 tháng 4 năm 2022.
  30. ^ “Những dấu mốc của NGÀY ĐOÀN TỤ”. thethaovanhoa.vn. 30 tháng 4 năm 2020. Truy cập ngày 8 tháng 4 năm 2022.
  31. ^ https://tdtt.gov.vn/chuyen-nganh/the-thao-thanh-tich-cao/nhung-chang-duong-phat-trien-cua-the-thao-thanh-tich-cao
  32. ^ “VFF - Kỷ niệm 20 năm thành lập Liên đoàn Bóng đá Việt Nam: Từ Đại hội đến Đại hội”. VFF. Truy cập ngày 8 tháng 4 năm 2022.
  33. ^ “Chủ tịch LĐBĐVN qua các nhiệm kỳ” [Chairman of VFF organisation through tenure]. Vietnam Football Federation. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 2 năm 2018. Truy cập ngày 6 tháng 2 năm 2018.
  34. ^ “BĐVN sau đỉnh AFF Cup: Lối mòn hay lộ trình?”. Vietnamnet. Bản gốc lưu trữ ngày 16 tháng 2 năm 2009. Truy cập ngày 3 tháng 1 năm 2009.
  35. ^ “Amichevole 1995/96: Vietnam-Juventus 1-2 02/06/1996”. Myjuve.it. Truy cập ngày 2 tháng 12 năm 2021.
  36. ^ “South Korea 0–1 Vietnam”. football database.eu. 19 tháng 10 năm 2003. Truy cập ngày 3 tháng 9 năm 2019.
  37. ^ “Bàn thắng phút chót giúp VN lần đầu vô địch Đông Nam Á” [Last minute goal helped Vietnam for the first time to emerged as the Southeast Asian champion]. VnExpress. 28 tháng 12 năm 2008. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 2 năm 2018. Truy cập ngày 6 tháng 2 năm 2018.
  38. ^ “Đại nhảy vọt, Việt Nam vào top 100 BXH FIFA”. thethaovanhoa.vn. 21 Tháng mười hai 2011. Truy cập 5 Tháng sáu 2021.
  39. ^ “Fans unsatisfied as Vietnam midfielder rejects suspected AFF Cup rigging”. Tuổi Trẻ. 13 tháng 12 năm 2014. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  40. ^ Eric Samuel; K. Rajan (7 tháng 12 năm 2014). “Malaysia crumble to Vietnam in AFF Suzuki Cup semis”. The Star. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  41. ^ 'Hụt' chiến thắng đầy tiếc nuối, Việt Nam chia điểm trước Iraq” ['Recession' victory is regretful, Vietnam divided the points with Iraq]. Thể Thao 247. 8 tháng 10 năm 2015. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  42. ^ “Thailand beat Vietnam 1–0 in World Cup qualifier”. Việt Nam News. Vietnam Net. 25 tháng 5 năm 2015. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  43. ^ Terry Fredrickson (14 tháng 10 năm 2015). “Thailand thrash Vietnam 3–0 in World Cup Qualifier”. Bangkok Post. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  44. ^ Nghiem Trung (7 tháng 12 năm 2016). “Vietnam say good-bye to AFF Suzuki Cup 2016”. Nhân Dân. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  45. ^ AFF Cup 2016: Indonesia vs Việt nam 2–1 [AFF Cup 2016: Indonesia vs Vietnam 2–1]. Thanh Niên. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  46. ^ Băng Tâm (25 tháng 8 năm 2017). “Nguyễn Hữu Thắng trắng tay rời ghế HLV trưởng đội tuyển Việt Nam” [Nguyễn Hữu Thắng left the chair of the Vietnam team empty handed]. An ninh Thủ đô. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  47. ^ Paul Murphy (11 tháng 10 năm 2017). “Vietnam close to 2019 AFC Asian Cup qualification after Cambodia win”. ESPN Inc. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  48. ^ “Vietnam name Park Hang-seo as new coach”. Fox Sports Asia. 29 tháng 9 năm 2017. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  49. ^ Kim Điền (16 tháng 11 năm 2017). “Sự nghi ngờ về năng lực của HLV Park Hang Seo” [Doubt on the ability of Coach Park Hang Seo]. Dân Trí. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  50. ^ Faridullah Mohammadi (14 tháng 11 năm 2017). “Afghanistan Fails To Qualify For AFC Asian Cup”. TOLOnews. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  51. ^ Duy Nguyễn. “Tuyển Việt Nam: Khi may hơn... khôn” [Vietnam recruitment: When sewing more... smart]. Vietnam Net. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  52. ^ “Vietnam 1–2 Uzbekistan: Vietnam comes second at Asian U23 Championship”. VnExpress. Vietnam Investment Review. 27 tháng 1 năm 2018. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  53. ^ Alaric Gomes (20 tháng 1 năm 2019). “Asian Cup: Vietnam continue to chase their dream with quarters berth”. Gulf News. Truy cập ngày 23 tháng 2 năm 2019.
  54. ^ “Vietnam claim 4-0 victory over Indonesia at World Cup qualifiers”. E.vnexpress. Truy cập ngày 2 tháng 12 năm 2021.
  55. ^ “Malaysia 1-2 Vietnam: World Cup dream over for Harimau Malaya | Goal.com”. Goal.com. Truy cập ngày 2 tháng 12 năm 2021.
  56. ^ “Xung quanh sự cố "mất hộ chiếu" của Hồng Sơn: Lời thì thầm của con gấu”. Thể thao & Văn hóa Online. Truy cập ngày 8 tháng 1 năm 2010.
  57. ^ “Lịch sử bán độ khủng khiếp của bóng đá Việt Nam”. VTC News. 26 tháng 12 năm 2014.
  58. ^ “Tiger Cup 1996 và cơn lôi đình của ông Weigang”. SGGP Thể thao. 19 tháng 12 năm 2005.
  59. ^ “Ký ức AFF Cup 2012: Giải đấu "thảm hoạ" với tuyển Việt Nam”. laodong.vn. Truy cập ngày 9 tháng 4 năm 2022.
  60. ^ VnExpress. “HLV Park Hang-seo gọi 8 cầu thủ Hà Nội lên tuyển Việt Nam”. Báo điện tử VnExpress. Truy cập 5 Tháng sáu 2021.
  61. ^ VietnamPlus (27 tháng 12 năm 2021). “Thống kê đáng buồn của tuyển Việt Nam sau khi bị loại ở AFF Cup 2020 | Bóng đá | Vietnam+ (VietnamPlus)”. VietnamPlus. Truy cập ngày 9 tháng 4 năm 2022.
  62. ^ Bản mẫu:Url=https://zingnews.vn/tuyen-viet-nam-thua-hau-het-tai-ban-ket-aff-cup-post1285817.html
  63. ^ “AFF Cup 2008: Lấy may, ĐTVN sẽ mặc quần áo thi đấu mầu trắng”. giading.net.vn. 27 tháng 12 năm 2008.
  64. ^ “Áo trắng và cuộc chia ly màu đỏ”. Người Lao Động. 2 tháng 12 năm 2009.
  65. ^ “Tuyển Việt Nam mặc trang phục trắng ở trận đấu với Lào”. VnExpress. 7 tháng 11 năm 2018.
  66. ^ “Từ tháng 1/2009, ĐTVN sẽ mặc áo đấu Nike”. Thể thao & Văn hóa Online. Truy cập ngày 7 tháng 1 năm 2009.
  67. ^ “Đội tuyển Việt Nam có trang phục thi đấu mới”. Thanh Niên Online. Truy cập ngày 17 tháng 11 năm 2014.
  68. ^ “Nhìn lại Tiger Cup 1998: Giải đấu tiếc nuối nhất của bóng đá Việt Nam”. vtv.vn.
  69. ^ “VFF không tự ý chốt huy hiệu hình rồng cho các đội tuyển bóng đá Việt Nam”. Tuổi Trẻ. 30 tháng 7 năm 2016.
  70. ^ “Huy hiệu hình rồng cho các đội tuyển bóng đá Việt Nam bị 'ném đá'. Tuổi Trẻ. 29 tháng 7 năm 2016.
  71. ^ Fox Sports (2 tháng 12 năm 2017). “VFF thông qua Huy hiệu mới cho các Đội tuyển quốc gia Việt Nam”. foxsports.com.vn. Truy cập 9 tháng 4 năm 2019.
  72. ^ “Huy hiệu không thay quốc kỳ trên áo đấu tuyển Việt Nam”. Thể thao Văn hoá. 2 tháng 12 năm 2017.
  73. ^ “Suisse Men's Home Replica Jersey” (bằng tiếng Anh). Puma.
  74. ^ “Xây dựng thương hiệu đội tuyển bóng đá nam Việt Nam”. Báo Thanh Niên. 18 tháng 6 năm 2022. Truy cập ngày 16 tháng 7 năm 2022.
  75. ^ “Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc chúc các chiến binh sao vàng giành vé vào vòng loại thứ ba World Cup 2022”. VFF. 25 tháng 5 năm 2021.
  76. ^ “Liên đoàn Bóng đá Việt Nam - VFF”. Facebook VFF. 14 tháng 1 năm 2022.
  77. ^ “Bản lĩnh của đoàn quân áo đỏ”. Tuổi trẻ Online. 6 tháng 6 năm 2019.
  78. ^ “Xin cảm ơn những chàng trai áo đỏ!”. Báo Nhân Dân. 7 tháng 9 năm 2007.
  79. ^ “Liên đoàn Bóng đá Việt Nam - VFF”. Facebook VFF. 23 tháng 6 năm 2021.
  80. ^ “Yanmar Announces Official Sponsorship of the Vietnamese National Football Team”. Yanmar. 4 tháng 3 năm 2015. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 2 năm 2018. Truy cập ngày 6 tháng 2 năm 2018.
  81. ^ “Honda Vietnam becomes main sponsor for National Team”. VFF. 4 tháng 2 năm 2013. Truy cập 4 tháng 2 năm 2013.[liên kết hỏng]
  82. ^ “Sony Việt Nam là Nhà tài trợ chính thức của các Đội tuyển Bóng đá Quốc gia Việt Nam” [Sony Vietnam is the official sponsor of Vietnamese national football team]. Sony Corporation. 8 tháng 8 năm 2017. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 2 năm 2018. Truy cập ngày 6 tháng 2 năm 2018.
  83. ^ VietnamPlus (21 tháng 6 năm 2021). “SABECO to sponsor national football teams for one year | Culture - Sports | Vietnam+ (VietnamPlus)”. VietnamPlus (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 25 tháng 10 năm 2021.
  84. ^ “LĐBĐVN ký kết hợp tác với Coca-Cola: Cùng đội tuyển bóng đá chinh phục giấc mơ vàng”. Vietnam Football Federation. 13 tháng 4 năm 2018. Bản gốc lưu trữ ngày 28 tháng 4 năm 2018. Truy cập ngày 28 tháng 4 năm 2018.
  85. ^ “Vinamilk tài trợ chính cho các Đội tuyển bóng đá Quốc gia: Vì một Việt Nam vươn cao”. Vietnam Football Federation. 3 tháng 7 năm 2019. Bản gốc lưu trữ ngày 21 tháng 7 năm 2019. Truy cập ngày 21 tháng 7 năm 2019.
  86. ^ “Kao Việt Nam chính thức trở thành Nhà tài trợ các ĐTQG Việt Nam”. Vietnam Football Federation. 25 tháng 9 năm 2019. Bản gốc lưu trữ ngày 23 tháng 11 năm 2019. Truy cập ngày 23 tháng 11 năm 2019.
  87. ^ “Herbalife Vietnam sponsor Vietnam national teams”. Aseanfootball.org (bằng tiếng Anh). 6 tháng 8 năm 2021. Truy cập ngày 25 tháng 10 năm 2021.
  88. ^ “VFF - TNI trở thành Nhà tài trợ chính ĐTQG Việt Nam trong 3 năm liên tiếp”. Vff.org. 25 tháng 5 năm 2020. Truy cập ngày 2 tháng 12 năm 2021.
  89. ^ Ralph Jennings (19 tháng 12 năm 2018). “Wild Post-Game Street Partying in Vietnam Reveals Surge in Patriotism”. Voice of America. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  90. ^ “Football fans storm city streets to celebrate historic Asian Cup victory”. Voice of Vietnam. 21 tháng 1 năm 2019. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2019.
  91. ^ Cheng Cheng (24 tháng 1 năm 2018). “Vietnamese people celebrate U23 national soccer team's victory”. Bản gốc lưu trữ ngày 8 tháng 10 năm 2021. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2018.
  92. ^ “VFF kêu gọi cổ động viên "nói không với áo nhái" đội tuyển Việt Nam”. Lao Động. 18 tháng 1 năm 2021.
  93. ^ “AFC cảnh cáo CĐV Việt Nam về việc bán áo, mũ trước sân vận động”. Tuổi trẻ online. 15 tháng 1 năm 2020.
  94. ^ toquoc.vn. “Thống kê lịch sử đối đầu của Đội tuyển Việt Nam và Đội tuyển Thái Lan”. toquoc.vn. Truy cập 5 Tháng sáu 2021.
  95. ^ “ĐT Việt Nam hay hơn Thái Lan; U23 Trung Quốc thua đậm, U23 Thái Lan xếp cuối”. baonghean.vn. 30 tháng 3 năm 2022.
  96. ^ “Việt Nam đá thế nào ở vòng loại World Cup 2022”. Báo điện tử VnExpress. 30 tháng 3 năm 2022.
  97. ^ “Hành trình vòng loại World Cup của Việt Nam thuyết phục hơn Thái Lan”. Thanh niên. 30 tháng 3 năm 2022.
  98. ^ “Bị trừ điểm, đội tuyển Việt Nam vẫn cho Thái Lan "hít khói" trên BXH FIFA”. baogiaothong.vn. 30 tháng 3 năm 2022.
  99. ^ “Vô địch AFF Cup, Thái Lan vẫn bị Việt Nam bỏ xa trên BXH FIFA”. Tiền phong. 5 tháng 1 năm 2022.
  100. ^ “Đội tuyển nữ Việt Nam tiếp tục bỏ xa Thái Lan trên bảng xếp hạng FIFA”. Dân trí. 26 tháng 3 năm 2022.
  101. ^ “Futsal Việt Nam và quyết tâm lật đổ Thái Lan”. VnExpress. 18 tháng 3 năm 2022.
  102. ^ 'Tuyển Việt Nam sẽ vượt mặt Thái Lan trong 5 năm tới'. VnExpress. 28 tháng 12 năm 2021.
  103. ^ “Đội tuyển Việt Nam chấm dứt 20 năm không thắng Indonesia”. Đại đoàn kết. Truy cập 5 Tháng sáu 2021.
  104. ^ VnExpress. “Lịch sử đối đầu giữa tuyển Việt Nam và Malaysia - VnExpress”. video.vnexpress.net. Truy cập 5 Tháng sáu 2021.
  105. ^ “Thành tích đối đấu giữa các đội tuyển trên trang chủ của FIFA”. Bản gốc lưu trữ ngày 7 tháng 12 năm 2014. Truy cập 28 tháng 3 năm 2018.
  106. ^ “Coach Park has made us believe in ourselves, says Vietnam's Quang Hai”. Asian Football Confederation. 22 tháng 1 năm 2018. Truy cập ngày 23 tháng 2 năm 2019.
  107. ^ “Park Hang-seo ra mắt trên cương vị HLV trưởng tuyển Việt Nam”. thethao.vnexpress.net. VNE. Truy cập 11 tháng 10 năm 2017.
  108. ^ “HLV Hữu Thắng: "Mourinho cũng bị sa thải, huống hồ tôi". Báo Tuổi trẻ. Truy cập ngày 3 tháng 3 năm 2016.
  109. ^ Quỳnh Cao. “HLV Hoàng Văn Phúc chính thức rời ghế thuyền trưởng ĐTVN”. zing.vn. Truy cập ngày 4 tháng 4 năm 2014.
  110. ^ “HLV Mai Đức Chung lần thứ 3 "đóng thế". SGGP. Truy cập ngày 28 tháng 8 năm 2017.
  111. ^ a b Phúc Long (ngày 6 tháng 9 năm 2018). “10 HLV trước ông Park: Một người được gia hạn, 9 người bị sa thải”. zing.vn.
  112. ^ “Vietnam coach quits”. The Island. 4 tháng 12 năm 2004. Truy cập ngày 14 tháng 12 năm 2015. "VFF also decided to appoint Vietnamese coach Tran Van Khanh for the job." (After Tavares resigned)
  113. ^ a b “Vietnam sacked”. AFP. 31 tháng 10 năm 1997.
  114. ^ TOI, Press Trust of India (10 tháng 8 năm 2002). “India beat Vietnam to win LG Cup football”. timesofindia. indiatimes.com. The Times of India. Lưu trữ bản gốc ngày 22 tháng 11 năm 2021. Truy cập ngày 1 tháng 10 năm 2021.

Ghi chú

  1. ^ a b "Rồng vàng" (tiếng Anh: Golden Dragon) là hình ảnh biểu trưng của đội tuyển Việt Nam Cộng hòa, với cờ vàng ba sọc đỏ cùng hình con rồng tại Quốc huy Việt Nam Cộng hòa. Màu áo chính của đội tuyển Việt Nam Cộng hòa cũng là màu vàng. Do FIFA và AFC thường tính tất cả thành tích và danh hiệu của đội tuyển Việt Nam Cộng hòa cho Đội tuyển Việt Nam hiện tại, nhiều phương tiện truyền thông nước ngoài cũng dùng từ "Golden Dragon" của đội tuyển Việt Nam Cộng hòa để nói về đội tuyển Việt Nam như là một sự "kế thừa" đội tuyển Việt Nam Cộng hòa (mặc dù điều này là không chính xác khi đây là hai đội tuyển riêng biệt). Các phương tiện truyền thông trong nước khi lấy nguồn tin từ nước ngoài thường chỉ dịch lại mà không tìm hiểu kỹ nguồn gốc của biệt danh.
  2. ^ Tạo hình "Dragon Ball" được sáng tác dựa theo Tây Du Ký, nên con rồng thần trong truyện cũng được tạo hình dựa theo Rồng Trung Hoa. Thậm chí ngay bản gốc bằng tiếng Nhật, nó cũng được gọi tên là "Shen Long", dựa theo âm tiếng Quan thoại.
  3. ^ Trên thế giới, các liên đoàn hay hiệp hội bóng đá của các quốc gia và vùng lãnh thổ thường in logo đồng bộ lên áo thi đấu của tất cả các đội tuyển mà họ quản lý (gồm đội tuyển nam, đội tuyển nữ, các đội tuyển trẻ, đội tuyển bóng đá trong nhà, đội tuyển bóng đá bãi biển).
    Logo thường khộng phải là hình Quốc kỳ, mà là của chính liên đoàn hay hiệp hội bóng đá (như Anh, Pháp, Brasil, Argentina, Nhật Bản,...) hoặc logo được thiết kế từ Quốc huy (như Đức, Tây Ban Nha, Ba Lan, Indonesia,...), và in thêm tên của liên đoàn/hiệp hội bóng đá, có thể viết đầy đủ như ở logo đội Đức (Deutscher Fussball-Bund) hoặc viết tắt như ở logo đội Pháp (FFF), Nhật Bản (JFA), Tây Ban Nha (RFEF),... Trường hợp đặc biệt là in cả logo của liên đoàn/hiệp hội bóng đá và Quốc kỳ thì có Thụy Sĩ, khi logo của Hiệp hội được in bên phải ngực, Quốc kỳ được in bên trái ngực áo, còn ở giữa là logo hãng áo.[73]
    Tuy vậy, Quốc kỳ thường được in lên áo của các đội tuyển bóng đá tham dự một Đại hội thể thao như SEA Games, Asiad, Olympic, vì các đội tuyển thi đấu dưới tư cách đại diện từ một đoàn thể thao của một quốc gia hay vùng lãnh thổ.

Xem thêm

Liên kết ngoài